Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Chương 06

Tác giả: Đào Giai Nhân

Dư Lộ từ từ nhắm hai mắt lại, vì vậy cũng không thấy vẻ mặt cứng đờ của Tiêu Duệ, chờ một lúc lâu mới nghe thấy tiếng của hắn: “Ngươi, hiểu, được?”
Dư Lộ: “…” Nước mắt của cô sắp rơi thành dòng sông rồi.
Dư Lộ im lặng, dưới tình thế cấp bách như vậy cũng không biết phải giải thích thế nào. Chẳng lẽ cô nói, mặc dù tuổi nhỏ, mặc dù trong người có bệnh, mặc dù trong nhà luôn được cưng chiều, nhưng cô vẫn nhìn AV đọc truyện H?
Cho dù cô có nói, Tiêu Duệ cũng không biết được.
Hơn nữa, ở cái cổ đại ૮ɦếƭ tiệt này có thứ đó chắc?
Tiêu Duệ buông lỏng tay ra, định nhân tiện thêm chút lực, nhưng vừa mới dời, phát hiện mấy vệt đỏ trên cái cằm trắng nõn, nhìn mà giật mình.
Hắn lập tức thả ra.
Sau đó lại nâng cằm cô lên, dùng Ng'n t vuốt nhè nhẹ. Hắn lỗ mãng quá, da nàng non, sao chịu được lực như vậy.
Dư Lộ đợi nửa ngày không thấy gì, lặng lẽ mở mắt, vừa lúc đối diện với hai mắt Tiêu Duệ, sợ đến mức lại nhắm nghiền hai mắt.
“Vương gia, nô tỳ lấy trân châu về.” Bên ngoài chợt vang lên tiếng Hương Lê.
Dư Lộ thở phào nhẹ nhõm, Tiêu Duệ càng tức giận, nhưng không đành lòng tiếp tục, toàn bộ tức giận ném hết cho người bên ngoài: “Cút đi!”
Bên ngoài yên tĩnh giống như ૮ɦếƭ. Hương Lê không dám phát ra tiếng gì, run lập cập đi xuống.
Mà trong phòng, Tiêu Duệ buông lỏng tay, lạnh lùng nói: “Còn chưa nói đâu, làm sao ngươi biết?”
Thế này thì đành phải bịa ra rồi.
“Hồi còn trong cung, có lần ở hoa viên nghe thấy…” Dư Lộ nhớ đến, trong truyện Cửu Hoàng tử Tiêu Dật là một người phong lưu phóng đãng, vì vậy đổ hết cho hắn: “Nghe thấy Cửu Hoàng tử nói với một cung nữ, hắn, hắn nói như vậy.”
Tiêu Dật!
Tiêu Duệ nghiến răng tức giận. Nữ nhân của hắn, nghe những việc như vậy từ miệng Tiêu Dật, giờ lại nói cho hắn nghe!
Nghĩ đến chuyện hôm nay Tiêu Dật nói muốn gặp Dư Lộ, Tiêu Duệ lập tức nổi cơn ghen, ôm chặt Dư Lộ, cúi đầu, môi như dán ở trên trán cô: “Hắn, có bao giờ nói như vậy với ngươi?”
“Không có!” Chuyện này cũng không giả. “Ta nghe Cửu Hoàng tử nói với người khác, ta không nói chuyện với Cửu Hoàng tử!”
Như đinh đóng cột, tích cực phủ nhận, cái này không có viết trong truyện.
Mà nếu có thật, cô cũng không thể thừa nhận được!
Tiêu Duệ cảm thấy bất mãn với bộ dạng giấu đầu hở đuôi của cô, nhưng nghĩ cô cũng không dám lừa hắn, nên thả ra, đồng thời cũng không còn tâm tư gì nữa.
Hắn buông Dư Lộ ra, vừa đi vào tịnh phòng vừa nói: “Cầm bộ y phục sạch sẽ qua đây.”
Lúc nãy Dư Lộ cảm giác như tim sắp ngừng đập, thấy hắn rốt cuộc vào tịnh phòng, tim mới hoạt động lại bình thường. Cô thật sự may mắn, bây giờ có trái tim tốt, không có chuyện gì. Nếu như ở kiếp trước, chắc đã phải vào bệnh viện cứu chữa.
Thấy Hương Lê bị dọa sợ, Dư Lộ kêu Thạch Lưu và Anh Đào tiến đến. Hai người hầu hạ Tiêu Duệ tắm xong, Anh Đào đi ra cầm xiêm y, Dư Lộ vội vàng đưa qua.
Tiêu Duệ mặc quần áo xong đi ra, lạnh lùng liếc Dư Lộ một cái, xoay người rời đi.
Lúc này Hương Lê mới dám đi vào, len lén túm Dư Lộ vào phòng trong, đưa hộp trân châu tím cho cô, rồi hỏi: “Chủ tử, vừa nãy là sao vậy? Vương gia, sao ngài chọc ngài ấy tức giận đến vậy?”
Vị này thật sự có bản lãnh không người nào học được. Bình thường toàn làm Vương gia tức giận đến mức nhăn mặt rời khỏi, nhưng cũng không thất sủng. Đẹp thì cũng đẹp thật, nhưng Vương gia không chạm qua nàng ấy, đẹp thì cũng có ích gì.
Cho nên, rốt cuộc Vương gia thích chủ tử các nàng ở đâu nhỉ?
Hương Lê thật sự không nghĩ ra.
Dư Lộ nghĩ, nữ chính không xuất hiện, cô chỉ cần không phạm sai lầm quá lớn, Tiêu Duệ cũng không làm gì cô. Nếu cứ làm hắn tức giận như vậy, biết đâu tức giận đến nỗi khiến hắn chán ghét, khi đó sự trong sạch của cô được đảm bảo, đợi nữ chính xuất hiện, có thể hân hoan rời đi.
Dư Lộ mở hộp gỗ ra. Bên trong chia thành hai ô vuông, một bên thả mấy cái trân châu bằng Ng'n t cái, có tám viên. Với đôi mắt nhìn quen thứ tốt của Dư Lộ có thể nhận ra đây đều là thượng hạng. Bên còn lại có mấy cái dây chuyền và vòng tay đính trân châu, đều rất đẹp.
Thật ra đây không phải là chủ yếu. Quan trọng là, lúc đem ra ngoài đi bán, chỉ cần không bị lừa gạt, mua một cái nhà lớn, mấy trăm mẫu đất với mấy cái hạ nhân, vậy cũng đủ rồi.
Dư Lộ cẩn thận cất đồ đi.
“Chủ tử!” Hương Lê gấp đến độ đề cao âm thanh.
“Hả?” Lúc này Dư Lộ mới nhớ đến câu hỏi của Hương Lê, cô suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Không có, ta không có chọc, hắn tự tức giận.”
Hương Lê nhìn chằm chằm cằm cô: “Nếu không có, sao cằm ngài đỏ như vậy?”
Do bị P0'p!
Dư Lộ đột nhiên muốn bà tám, cô lại gần Hương Lê một ít, nhỏ giọng hỏi: “Hương Lê, ngươi và Thạch Lưu hầu Vương gia thay y phục cũng có vài lần rồi đi?”
Hương Lê suy nghĩ một lát, nói: “Cũng có vài chục lần rồi.”
Giờ mới nghĩ đến, Dư chủ tử mới vào phủ hơn hai mươi ngày, Vương gia cũng đã đến Tầm Phương viện hơn mười ngày. Chả trách Đào di nương và Tạ di nương đều muốn nịnh bợ chủ tử.
Dư Lộ khụ khụ hai tiếng, có chút ngượng ngùng nhìn Hương Lê một cái, nghĩ nàng ấy lớn hơn mình hai tuổi, cũng đã là một cô nương mười tám tuổi, liền hỏi: “Bình thường lúc các ngươi hầu hạ Vương gia ấy, hắn có…có phản ứng gì không, cái phản ứng đó đó ấy?”
Hương Lê không hiểu, hỏi: “Gì cơ? Phản ứng nào?”
Dư Lộ nhìn Hương Lê, nói: “Phản ứng của nam nhân ấy.”
Hương Lê đỏ hết mặt, cũng không nói tiếp về chuyện này với Dư Lộ, mà là quỳ thẳng xuống. Lại ngẩng đầu, sắc mặt đã trắng bệch, trong mắt toát ra nước, tiếng nói đều run run: “Chủ, chủ tử, nô tỳ, nô tỳ không…Nô tỳ có thể thề, nô tỳ thực sự…”
“Ngươi làm sao vậy?” Dư Lộ hoảng sợ, vội vàng đứng dậy đỡ nàng.
Nước mắt Hương Lê rơi xuống, thân thể càng run nhiều hơn: “Chủ tử, nô tỳ không có, nô tỳ tuyệt đối không có tâm tư đó. Nô tỳ chỉ muốn hầu hạ tốt chủ tử. Sau này chủ tử cho ân điển, nô tỳ liền…”
“Dừng lại!” Dư Lộ quát một tiếng.
Cô quên mất, chỗ này không thể cùng nhau bát quái như vậy. Nơi này là xã hội cũ vạn ác, chắc Hương Lê bị cô hỏi đến sợ choáng váng, cho rằng cô hiểu lầm, nghĩ nàng ấy muốn quyến rũ Tiêu Duệ, đang muốn xử mình đâu.
Làm nha hoàn, đúng là không dễ dàng.
Dư Lộ nửa ôm nửa kéo Hương Lê dậy: “Ta chỉ thuận miệng nói thôi, không hề có ý hoài nghi ngươi. Ta…” Hình như giải thích như vậy không được, càng nói càng kì kì. “Chỉ là lúc nãy nhìn hắn bêu xấu, cảm thấy nhân phẩm của hắn không được, không biết trước mặt các ngươi có vậy hay không, sợ sự cầm thú của hắn hù đến các ngươi.”
So với Hương Lê, Tiêu Duệ tính là cái gì chứ. Chửi bới hắn để Hương Lê an tâm, đúng là có lời.
“Chủ tử!” Hương Lê càng hoảng sợ, vội vàng che miệng Dư Lộ: “Chủ tử! Không thể nói lung tung được.”
Dư Lộ: “…” Được rồi, cô chỉ có thể ngậm miệng lại.
So với nha hoàn trước sau như một như Hương Lê, tiểu thiếp trong ngoài bất nhất như cô làm rất không xứng chức.
Nước ô mai Tạ di nương làm cũng khá nhiều. Tiêu Duệ uống hai chén mà vẫn còn lại hai phần ba. Dư Lộ đi tới rót cho mình một chén, bưng lên đưa đến miệng mới phát hiện đây là cái mà lúc nãy Tiêu Duệ dùng.
Cô đặt chén xuống, kêu Hương Lê đi lấy cái khác cho mình.
Hương Lê thấy chủ tử nhà mình rất vô tâm. Vương gia tức giận đến nỗi bỏ đi mà không có câu nào, chủ tử không sợ sao? Hình như nàng ấy không sợ thật! Hương Lê cầm chén về, Dư Lộ nhận lấy, rót nước vô, ngồi trên nhuyễn tháp lắc chân uống.
Ngẩng đầu, lại thấy Hương Lê đang nhìn mình chằm chằm.
“Sao thế?” Dư Lộ cúi đầu nhìn nhìn, lại ngẩng lên xem Hương Lê.
Hương Lê hỏi: “Chủ tử, ngài không sợ sao?”
Dư Lộ cười, nói: “Sợ gì chứ. Không phải lúc nãy Vương gia đã uống hai chén sao? Chứng tỏ nước này sạch sẽ, không bị hạ độc.”
Hương Lê: “…” Nàng không định nói việc này nha.
Chủ tử ngây thơ như vậy, nha hoàn như Hương Lê cảm thấy thật mệt mỏi. Nhưng nàng đi theo chủ tử, nghĩa là cả đời đều bị dán nhãn của chủ tử. Nếu chủ tử sống không tốt, nàng cũng khá hơn được chút nào. Lúc trước Hương Lê vẫn có thể nhịn được. Hôm nay bị sợ hai lần, thấy có vài lời nên nói rõ ràng với Dư Lộ cho thỏa đáng.
“Chủ tủ, nô tỳ có lời muốn nói với ngài.” Nàng trịnh trọng mở miệng.
Mặt Dư Lộ không khỏi trở nên nghiêm túc, đặt chén sang một bên, nhìn về phía Hương Lê, hỏi: “Chuyện gì? Ngươi nói.”
Hương Lê nói: “Xin chủ tử tha thứ trước cho nô tỳ vì mạo phạm.”
Dư Lộ nói: “Không có việc gì. Ngươi cứ nói đi.”
Hương Lê nói: “Nô tỳ biết, Vương gia rất thích chủ tử. Tuy mấy lần đến chủ tử đều bị tức, nhưng trước nay chưa từng giận chủ tử. Nhưng mà, chủ tử à, nô tỳ vẫn muốn khuyên ngài một câu: có đôi khi vẫn nên mềm mỏng cho thỏa đáng, ngàn vạn không nên giận dỗi với Vương gia.”
Nói đến đây, nàng ấy ngừng lại, nhìn Dư Lộ, như dành quyết tâm thật lớn, nói: “Bây giờ Vương gia thích chủ tử, nhưng không biết được cái thích ấy sẽ kéo dài bao lâu. Hiện tại nếu chủ tử không quý trọng, nhân cơ hội này để sớm mang thai, đợi sau này nếu Vương gia không thích ngài nữa, ngài phải làm sao đây? Chủ tử không có mẫu gia, cũng không có hậu trường. Nếu Vương gia không thích chủ tử nữa, hạ nhân trong phủ sẽ ngày càng lạnh nhạt. Cho dù sau này Vương phi không có làm gì thì ngài cũng không sống tốt được đâu.”
“Còn nữa, chúng ta đã đắc tội Tạ di nương và Đào di nương. Bây giờ chủ tử được sủng ái, các nàng tự nhiên không dám tính kế ngài. Nếu sau này tình huống đảo ngược, các nàng tìm phiền phức với chủ tử, cũng không có người giúp ngài đâu!”
Nói đến đây, Hương Lê đột nhiên quỳ xuống. Tiếng đầu gối đập xuống đất làm Dư Lộ không nhịn được run lên, chợt nghe Hương Lê tiếp tục nói: “Mấy việc này là còn nhẹ. Nặng hơn, nếu chủ tử chọc giận Vương gia, Vương gia không nhớ tình xưa, nhẹ thì R*ợ*u độc bạch lăng, nặng thì ghìm lại đánh ૮ɦếƭ. Những việc này hoàn toàn có thể xảy ra!”
“Chủ tử!” Hương Lê khóc nói: “Nô tỳ mạo phạm, xin chủ tử trách phạt!”
Dư Lộ đã sớm bị lời Hương Lê dọa sợ đến trắng cả mặt. Hai tay nắm chặt lại, móng tay đâm vào lòng bàn tay thấy đau đau.
Thật…sẽ đáng sợ đến thế sao?
Tiêu Duệ hắn…hắn có thể! Trong truyện, nguyên chủ là bị Tiêu Duệ ***, phương thức ૮ɦếƭ vô cùng tàn nhẫn, bởi vì nguyên chủ muốn hại ૮ɦếƭ hài tử trong bụng nữ chính.
Nhưng mà, bây giờ cô không có đối nghịch với nữ chính, chỉ làm Tiêu Duệ bực thôi, cũng sẽ thảm như vậy sao?
Ở cổ đại, loại tiểu thiếp bị ban thưởng tùy ý như cô, có ૮ɦếƭ, cũng không ai quan tâm. Cho dù có người quan tâm, nhưng người giết cô là đương kim Thất Hoàng tử. Hoàng tử giết một cái tiểu thiếp, ai dám vì cô ra mặt chứ?
Nam nhân không coi nữ nhân là người. Quý tộc giàu có không coi bách tính nghèo khó là người. Mà chủ tử, cũng không xem hạ nhân là người. Lại nói, tiểu thiếp như cô, so với nha hoàn như Hương Lê, cũng không cao quý hơn bao nhiêu.
Chẳng qua chỉ có bốn ngày, chỉ có bốn ngày thoải mái mà thôi, cô liền mê muội cả đầu óc, quên sự đáng sợ của cái thời đại này sao?
Tiêu Duệ, không thể chọc hắn tức giận.
Như vậy, chẳng lẽ phải vứt bỏ bản thân, sống như mấy tiểu thiếp ở thời đại này, vì nam nhân mà sống, phải mua vui cho nam nhân mới được?
Nhưng mà, cô không làm vậy được.
Kết cục của mấy cái thiếp thất bỏ trốn, là ૮ɦếƭ.
Hơn nữa, Thành Vương phủ canh giữ sâm nghiêm, cô căn bản không thể chạy thoát khỏi đây được.
Dư Lộ thẫn thờ nâng lên Hương Lê: “Ngươi đứng lên đi. Ta biết ngươi cũng chỉ vì tốt cho ta, không trách ngươi. Trái lại, ta phải cảm ơn ngươi, cảm ơn vì đã nhắc nhở ta.”
Mắt Hương Lê bị nước mắt che, không thấy rõ biểu cảm trên mặt Dư Lộ. Dư Lộ vỗ vỗ vai nàng ta, kêu nàng ta ra ngoài: “Ngươi đi ra đi. Ta thấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút, cũng cần suy nghĩ thật kĩ nữa.”
Cửa bị đóng lại, trong phòng lập tức hoàn toàn yên tĩnh. Dư Lộ ngồi ở trên nhuyễn tháp. Nước ô mai mới uống được hai ngụm còn đặt một bên. Nhưng khi nhìn nó, cô lại sinh ra cảm giác phiền chán.
Cô không muốn làm một nữ nhân như vậy, không muốn dùng chung một nam nhân với nhiều người như thế, không muốn làm một cái tiểu thiếp trong hậu trạch của hắn, lại còn là tiểu thiếp thế thân, việc mỗi ngày có thể nghĩ, đó là làm thế nào để có được sự sủng ái của hắn.
Nếu không, chẳng lẽ phải tự sát sao?
Thật vất vả mới có được cuộc sống mới, tại sao phải tự sát?
Sinh mạng đối với cô rất quý giá. ૮ɦếƭ tốt, không bằng sống xấu!
Nhưng Dư Lộ vẫn không vui, rất rất không vui. Niềm vui vì có được một thân thể tốt, từ lúc bị Hương Lê triệt để đánh thức, đã biến mất không còn tung tích.
Đến tối, Hương Lê vào hỏi Dư Lộ muốn ăn gì. Dư Lộ nói tùy tiện là được. Hương Lê biết, lời của nàng Dư Lộ đã nghe lọt. Nhưng sau khi nghe Tiêu Duệ đến phòng Tạ di nương, nàng vẫn quyết định đánh cho Dư Lộ một liều thuốc thật mạnh.
“Chủ tử, tối nay Vương gia đi đến phòng Tạ di nương, hơn nữa còn nói, muốn ở bên kia nghỉ ngơi.” Hương Lê múc cháo tổ yến ra, đặt trước mặt Dư Lộ.
Dư Lộ không yêu Tiêu Duệ, thậm chí cả thích cũng chưa đến. Nghe xong lời này, cô gật đầu không quan tâm. Nhưng lúc này, cô nhìn cháo tổ yến bổ dưỡng thân thể trước mặt, bỗng dưng không muốn ăn.
Cô chợt nhớ đến nguyên chủ.
Nguyên chủ sợ Tiêu Duệ tức giận đến phát sốt, xong ૮ɦếƭ đi, rồi mới đến lượt cô vào thân thể này. Mặc dù không có kí ức của nguyên chủ, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được sự sợ hãi trong lòng nàng ấy lúc cô mới đến.
Lại nói, nguyên chủ rõ ràng là người vô tội!
Cũng vì lớn lên giống Bạch nguyệt quang trong lòng Tiêu Duệ, hắn liền mang người ta vào phủ. Được sủng ái nhiều như vậy, lại từ một người nam nhân như hắn, nguyên chủ chỉ là một cô nương mười sáu tuổi, sao có thể không thích cho được?
Thích, lại phát hiện mình chỉ là thế thân.
Yêu, lại phát hiện trong lòng Tiêu Duệ đã có người khác.
Nàng ấy là một tiểu thiếp, nữ chính cũng chỉ là một nha hoàn bên người Vương phi. Cho dù nàng ta có thân phận khác, nhưng trong tư tưởng của nguyên chủ, hai người tám lạng nửa cân. Vì sao Tiêu Duệ có thể thích nữ chính, lại không thể thích bản thân?
Dư Lộ biết, từ góc nhìn của người cổ đại, Vương phi mới là người xui xẻo nhất. Nhưng với cô, nguyên chủ là đáng thương nhất. Hành động của Tiêu Duệ thể hiện hắn hoàn toàn là một cái cặn bã nam!
Hoàn-toàn-là-cặn-bã!
Đi, nhất định phải đi.
Hư dĩ ủy xà*, tiểu tâm dực dực**, vì ngày lành sau này, giả vờ không phải chính mình là được rồi. Chỉ cần rời đi nơi này, có uất ức nữa cũng không sao. Ai bảo cô không may, xuyên đến cái triều đại phong kiến này.
*Hư dĩ ủy xà – 虚以为蛇: ý chỉ hư tình giả ý với người khác, ứng phó cho có lệ thôi, tương tự câu “lá mặt lá trái”.
**Tiểu tâm dực dực – 小心翼翼: cẩn thận từng li từng tí.
Hôm qua Tiêu Duệ tối muộn mới đến phòng Tạ di nương. Dù ban ngày Tạ di nương bất mãn đến đâu, nhưng khi Tiêu Duệ đi, nàng ta vẫn hài lòng. Cẩn thận hầu hạ Tiêu Duệ cả đêm, hôm sau liền hỏi Bạch Lộ: “Bạch Lộ, ngươi nói, hôm nay ta cần đi Tầm Phương viện nữa không?”
Hôm qua Tiêu Duệ nổi giận đùng đùng ly khai Tầm Phương viện, toàn phủ đều biết. Giờ Tạ di nương nói lời này, Bạch Lộ rõ ràng nghe thấy chút đắc ý bên trong.
Bạch Lộ có chút do dự. Tuy nàng không thích Tạ di nương biểu hiện thái độ ngay lập tức như vậy, nhưng nàng cũng lo lắng Tiêu Duệ sẽ bỏ Dư Lộ. Nếu quả thật vì chán ghét mà vứt bỏ, vẫn là không đi tốt hơn.
Sự do dự của nàng ta Tạ di nương thấy được, Tạ di nương liền quyết định không đi.
Bên kia, Đào di nương tự mình làm ít điểm tâm và nước ô mai, mang theo Hồng Châu đi đến Tầm Phương viện. Lúc đầu Thạch Lưu còn tưởng nghe lầm, theo Anh Đào tìm hiểu nhiều lần, mới chạy đi nói cho Hương Lê.
Mà Dư Lộ thì đang nghĩ lối ra. Ở cổ đại làm tiểu thiếp cho người ta, nếu không có người có thực lực mạnh mẽ ra mặt dùm, thì cũng chỉ có mệnh ૮ɦếƭ già ở hậu trạch người ta. Cô là tiểu thiếp của Tiêu Duệ, dựa vào chính mình chắc chắn là nói đùa. Dựa vào nữ chính, lại nhanh nhất là sang năm thì nàng ấy mới có thể tới. Tiếp nữa, cũng chỉ có thể dựa vào Thái tử và Hoàng thượng. Nhưng mà hai người đó còn không biết cô, dựa vào đâu mà phải quản chuyện của cô?
Trong khốn cảnh, cô bỗng nhiên nghĩ tới một nam nhân là Trần Chiêu – thiếp thân thị vệ của Tiêu Duệ. Sau khi quan hệ của nam chính với nữ chính tốt hơn, từng muốn thả nguyên chủ, còn đích thân tìm một đối tượng thích hợp cho nàng ấy, đó là Trần Chiêu.
Chỉ tiếc nguyên chủ nghĩ không thông, làm ra việc mưu hại hài tử nên bị giết, cũng chặt đứt duyên phận với Trần Chiêu. Nhưng cô nhớ mang máng, hình như Trần Chiêu rất thương tâm, tự đoạn một tay, rời khỏi Vương phủ.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay