Tiểu Khả Ái Của Tôi - Chương 63

Tác giả: Thiên Trọng Lí


Tống Dịch rất vui mừng, Tiêu Hà không ngờ cũng diễn với anh, “Đại tướng quân quả nhiên một lòng suy nghĩ cho trẫm, ngươi trung tâm như một với trẫm như vậy, trẫm thật sự rất cảm động.”
Tuế Tuế bên này vẫn cực lực phản đối chức vụ Đại tổng quản Phủ Nội Vụ mà mình không muốn đảm đương, “Hoàng Thượng, vi thần vô năng, khó gánh chức vị này.”
Tống hoàng đế tỏ vẻ xem biểu hiện của ngươi đi, nói thêm nữa thì sẽ thật sự biến lắm Thái giám thật.
Vì thế Tuế Tuế dọc theo đường đi vì để giúp mình tấn chức đã lên ý tưởng nghĩ cách lấy lòng vị Tống hoàng đế, nề hà vẫn luôn không tìm được cơ hội.
Rốt cuộc trong thời gian đếm ngược vòng thứ hai cũng có cơ hội.
Lúc này Tống hoàng đế tránh ở trong phòng, Tiêu Hà đại tướng quân ở phía trước anh dũng giết địch, Tuế Tuế đại tổng quản ở một nhà đằng sau, Tống hoàng đế đang đứng ở trung gian phòng nhà trước.
Tống Dịch quan sát địch tình, kết quả nghe được tiếng bước chân, ngay ở dưới lầu của mình.
Vì thế anh kinh hoảng hô to, “Hộ giá! Người đâu! Mau tới hộ giá! Dưới lầu của trẫm có người! Có thích khách!”
Tuế Tuế đại tổng quản hành động giống như một trận gió, vừa nghe thấy Tống hoàng đế gặp nạn, điên cuồng xuống lầu, sau đó thấy được tên thích khách mang dục vọng to lớn muốn vọt vào phòng của Tống hoàng đế mưu đồ gây rối.
Cứ thế giơ súng bắn mấy tiếng vào tên kia, thành công giết chết hắn ta.
“Hoàng Thượng! Vi thần hộ giá muộn màng! Mong Hoàng Thượng tha tội!” Trong giọng nói không chỉ không có thái độ thỉnh tội ngược lại nhiều hơn một tia chờ mong.
Tống hoàng đế thở phào nhẹ nhõm, cố gắng giảm bớt cảm xúc chấn kinh vừa rồi.
“Ái khanh mau mau đứng lên, ái khanh hộ giá kịp thời, thậm chí không để trẫm nhìn thấy cái chết thảm hại của tên thích khách kia, trẫm, muốn ban thưởng cho ngươi.”
Đại tổng quản Tuế Tuế biết đây là cơ hội tấn chức của mình, “Đa tạ Hoàng Thượng.”
Tống Dịch trong thời gian ngắn nghĩ không ra phải phong cho cậu là gì, “Ngươi muốn gì cứ nói, trẫm sẽ thỏa mãn mong muốn của ngươi.”

Giờ này làn đạn điên cuồng cung cấp ý tưởng cho Tuế Tuế.
—— bảo Hoàng Thượng cũng phong cậu là đại tướng quân đi!
—— ha ha ha ha ha ha, đừng chứ, tên Hà Thần không phải sẽ bắn mấy tiếng pằng pằng giết Tuế Tuế sao
—— Tuế Tuế! Bảo bệ hạ phong anh làm Nhất phẩm thị vệ đi!
—— Tuế Tuế! Lớn mật một chút! Bảo bệ hạ phong anh làm Hoàng Hậu!
—— đậu má, người anh em đây là muốn đẩy Tuế Tuế vào lửa nóng đấy à!
—— ha ha ha ha ha ha, 98K của Hà Thần headshot cảnh cáo
—— nạn nhân kia còn có mười giây tới chiến trường! Đã thấy ID của người anh em rồi!
Tống hoàng đế thấy cậu ta chậm chạp không có động tĩnh, liền hỏi, “Thế nào? Ái khanh hiện giờ không còn sở cầu?”
Tuế Tuế xem làn đạn xem đến hoa cả mắt, có rất nhiều chức quan cậu chưa từng nghe bao giờ, cũng không biết là cái gì, còn chưa kịp chọn một cái, Tống Dịch đã bắt đầu thúc giục.
“Vi thần không dám cầu chức quan to hiển quý gì, còn thỉnh Hoàng Thượng định đoạt.”
Tống Dịch biết tâm tư của cậu đều suy nghĩ muốn một chức quan tốt, vì thế hỏi, “Trẫm thật ra muốn phong ngươi trở thành nhân trung chi long trên vạn người, ngươi có bằng lòng hay không?”
Tuế Tuế không xem nhiều phim truyền hình, nhưng cũng biết cái loại dưới một người trên vạn người tỉ lệ cao là thái giám, liền hỏi anh, “Khởi bẩm Hoàng Thượng, trừ chức vụ Thái giám được không?”
Tống Dịch trả lời vô cùng nhanh, “Dĩ nhiên rồi, ngươi vừa cứu mạng trẫm! Trẫm sao có thể để người đảm nhận chức thái giám được!”
Tuế Tuế lúc này mới yên tâm, lòng tràn đầy vui mừng đáp ứng, “Thần nguyện ý!”


Tống Dịch dùng tiếng cười của một ông chú trung niên, cười cũng rất có phong phạm của Hoàng Thượng, “Được! Vậy trẫm sẽ phong ngươi đảm nhận chức vị Thái Tử!”
Tuế Tuế tức khắc cảm thấy trước mắt tối sầm.
Tiêu Hà ngược lại cười, “Cũng được lắm.”
—— ha ha ha ha ha ha ha ha, hay cho một người đứng trên vạn người!
—— ha ha ha ha ha ha ha ha, từ thần tử biến thành nhi tử, Tuế Tuế có cảm thấy vừa lòng không?
—— kích thích kích thích quá, Tuế Tuế anh không phải nản lòng đâu! Kiên nhẫn chờ đợi tầm 40, 50 năm nữa là anh có thể kế thừa ngôi vị hoàng đế! Đến lúc đó anh cũng là hoàng đế!
—— thầy Tống thật là, không cần tốn nhiều sức mà đã có ngay một nhi tử lớn như vậy
—— hồng hồng hỏa hỏa hoảng hoảng hốt hốt còn Ok chán ấy, không phải cái tên Hà Thần đó còn bảo là ‘cũng được lắm’ hay sao?
Nội tâm của Tuế Tuế giờ phút này giống như có ngàn vạn đầu thảo nê mã lao nhanh qua, không chỉ phi nhanh quá mà còn khiến bụi đất bay tứ phía, còn chưa kịp tiếp nhận việc mình từ thần tử biến thành nhi tử, chỉ vì nội tâm đau như vậy nên bị địch nhân trộm giết lúc nào không hay.
Cậu ta chết cũng chưa hết chuyện, làn đạn như chỉ chờ nghênh đón việc này, thâm cung drama x tuyệt địa ver vô cùng cao trào, diễn xuất phải nói là cực kì so deep.
—— má ơi! Thái Tử chắc là vui mừng lắm đó! Thế mà hộc máu chết tươi!
—— Ei, Thái Y Viện đâu? Đúng, là ta đây, có kẻ cao hứng đến điên rồi, nhanh chân tới đây!
—— Tuế Tuế: Ha ha ha ha ha ha ha, Cửu Long đoạt đích* rốt cuộc sống sót trở thành Thái Tử! Ta không điên! Ta không điên!
*: Cửu tử đoạt đích hay còn gọi là Cửu vương đoạt đích, ý chỉ vào triều đại nhà Thanh, khi Khang Hi Đế còn tại vị, các con trai của ông nổi lên tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế. Lúc bấy giờ, con trai của Khang Hi Đế còn sống sót lại chỉ có hai mươi bốn người, nhưng trong đó đã có chín người tham dự sự kiện đoạt đích.
—— vị huynh đệ này, ngươi thanh tỉnh một chút, ngươi có phải dùng quá sức rồi hay không, tổng cộng có ba người, một người là phụ hoàng ngươi, một người là thần tử của phụ hoàng ngươi, từ đâu lòi ra Cửu Long đoạt đích vậy?

—— ha ha ha ha ha, ngại quá, nhập vai quá sâu rồi
—— đám nô tài các ngươi đang đàm tiếu cái gì vậy! Còn không mau thỉnh thái y!
—— người đâu! Mau mời thái y! Mau mời thái y! Thái Tử ngã bệnh!
—— thái y: Mẹ các ngươi, đây là bị bệnh sao? Mẹ nó đây căn bản là vui quá mới chết thôi?
—— mau mời thần y! Thần y không phải có thể hoạt tử nhân nhục bạch cốt* sao! Hôm nay nếu không làm cho Thái Tử sống lại Thì cẩn thận cái đầu của ngươi!
*: Làm người chết sống lại, làm xương trắng mọc ra
—— thần y: Cứu không được, đi chết đây, cáo từ
Toàn bộ làn đạn đều đang tràn ngập một đám diễn tinh lên tiếng cùng một đám chỉ lo chuyện không đủ lớn thay nhau thả ha ha ha ha, khiến cho phòng phát sóng trực tiếp của Tiêu Hà và Tuế Tuế trướng khí mù mịt, đặc biệt là Tuế Tuế, phòng phát sóng trực tiếp nhảy thẳng lên một ngàn vạn, là số lượng người xem phát sóng trực tiếp cao kỷ lục trong một năm nay.
Tâm tình cậu ta lúc này thập phần phức tạp, vừa khó chịu vừa cao hứng, ngay lập tức nghe được lời than thở của Tống Hoàng đế.
“Hầy, trẫm vạn phần bi thống, nhi tử Tuế Tuế của trẫm lại hưng phấn đến chết vì được trẫm phong chức, quả thật cô phụ sự mong chờ của trẫm, đại tướng quân ngươi nói xem?”
Tống Dịch bất luận là từ tiếng nói hay là ngữ khí đều biểu đạt vô cùng nhuần nhuyễn khí chất của bậc đế vương, làm một bộ phận fans cảm thán không thôi, điên cuồng ở làn đạn khen anh bản lĩnh giọng nói thật tuyệt vời.
“Nhược như vậy, chết cũng đáng.” Tiêu Hà nhẹ nhàng bâng quơ một câu lại làm làn đạn nổ tung.
—— đậu má, Tuế Tuế cậu quả nhiên không phải thân sinh, một kích trí mạng đến từ quán quân thế giới
—— đau lòng, đại tướng quân Hoàng Thượng yêu nhất lại thật thiết huyết vô tình
—— Tuế Tuế cậu lát nữa cũng làm đại tướng quân đi, bằng không khó được thánh sủng a

Tuế Tuế bị biến thành hộp vuông vức đã không biết nói gì, cậu ta sắp tự kỉ rồi, đợi đến khi Tiêu Hà vào chung kết bị người bắn chết, cậu mới tỉnh lại.
“Thân thủ Đại tướng quân kiểu gì vậy nè, người trong thiên hạ toàn buông lời khen ngợi, thế mà cũng có ngày bị người bắn chết sao?” Tuế Tuế tìm được cơ hội phản bác một đợt, làn đạn hỏi cậu không muốn sống nữa sao, thế mà dám buông lời này với tên kia.
Lúc này Tuế Tuế đã bất chấp tất cả, “Thế thì sao nào, ta là Thái Tử, dưới một người trên vạn người, kẻ hèn hắn chỉ là một cái chức hộ quốc đại tướng quân, làm sao có thể lay động địa vị của bổn Thái Tử.”
Tiêu Hà không nhanh không chậm hồi đáp một câu, “Nếu ngươi đã là thân phận nhi tử, ta đây không thể không lấy uy nghiêm của một người phụ thân ra.”
Tống Dịch lúc này cùng nói, “Ai, nhi tử phản nghịch, đau lòng trẫm, nghịch tử, sao lại có thể nói chuyện với đại tướng quân như thế, đại tướng quân chính là ái nhân nơi đầu tim của trẫm, ngươi mà cũng dám nói năng lỗ mãng vậy sao?”
Tuế Tuế: “……” Mẹ nó, cho nên hai người các ngươi thành tâm hố ông đây phải không? Không chỉ hố ông đây mà còn muốn dùng cẩu lương nhét ngập mồm ông đây chứ gì?!
—— ai, đã sớm khuyên cậu rồi, người chết thì đừng nói nữa, sao cậu vẫn không chịu nghe lời kia chứ!
—— Tuế Tuế anh không sai, sai là sai ở Hoàng Thượng và đại tướng quân có một chân kìa!
—— Drama quá ngược, thật sự, trước nay ngộ chưa bao giờ nghĩ đến việc chỉ với ba người có thể trình diễn một drama cung kịch ngược tâm như vậy
Ván này sau khi Tiêu Hà đại tướng quân ngã xuống, Tống hoàng đế liền kéo lựu đạn tuẫn tình, làn đạn sôi nổi nói đại tướng quân hại nước hại dân, là tướng quân tà mị mê hoặc quân vương, nói hoàng đế yêu tướng quân không yêu giang sơn, vì tướng quân từ bỏ non sông gấm vóc, nói bộ truyện này có cốt truyện 18 đường xuyên cong qua núi, bọn họ đoán không ra.
Tống Dịch hoàn toàn không ngờ làn đạn nhập vai diễn sâu như vậy, dùng giọng của mình ha ha cười nói: “Các ngươi đừng lấy cớ cho việc hoàng đế vô năng, không có đại tướng quân thì hắn cũng đâu bảo vệ được giang sơn.”
—— ha ha ha ha ha, thầy Tống thật trung thực, làm sao bây giờ, drama này tui còn muốn xem
—— hồng hồng hỏa hỏa hoảng hoảng hốt hốt, tui cũng muốn xem tiếp, quá có ý tứ, bắt đầu chờ mong phim truyền hình mà thầy Tống phối âm
—— ngộ thấy đêm nay các người đều là vai chính drama này, một đám diễn đến nghiện cả rồi
—— không được rồi, ba bọn họ đáng yêu quá!

Tuế Tuế mang theo bất mãn và không cảm lòng vì cái chết ở ván đầu, bắt đầu ván thứ hai, cậu cảm thấy mình sai ở chỗ là không chiếm được tiên cơ, lúc này cậu liền nắm trước vai đại tướng quân, “Thầy Tống à, tôi cũng muốn làm đại tướng quân.”
Nhưng ngay lập tức bị Tống Dịch một ngụm từ chối, “Không được đâu, Tuế Tuế, kịch của chúng ta không có hậu cung phi tần, chỉ có đại tướng quân là nhất trong lòng tôi thôi, cậu nếu làm đại tướng quân sợ là sống không bao lâu đã rơi xuống đất rồi phải không?”
Đây còn không phải là biến tướng nói cho Tuế Tuế rằng, rõ ràng là bộ kịch ba người, cậu lại không thể có tên họ sao?
Muốn trách chỉ có thể trách kịch bản quá nghèo, xỏ xuyên toàn kịch cũng chỉ có một bản đồ du lịch tuyệt địa đại lục, theo đó là ba vị diễn viên không chính thức.
Tuế Tuế thở dài, “Ai, vậy tôi đây làm nhất phẩm thị vệ cũng được! Quyết tận tâm tận lực bảo vệ Hoàng Thượng an toàn!”
Cái này thì Tống Dịch đáp ứng, cảm thấy không thể cứ bắt nạt Tuế Tuế mãi được, bằng không bọn họ rất có khả năng mất đi một đồng đội đáng yêu như thế.
Red9: Thái Tuế đáng thương của mị (╯﹏╰)
Vì thế một khắc bọn họ nhảy dù thì một kịch bản mới lại bắt đầu.
Lúc này nhất phẩm thị vệ thông minh đưa ra quyết định đi tuần tra chung quanh, cách hai bọn họ khá xa.
Tống hoàng đế chỉ có thể gắt gao đi theo Tiêu Hà đại tướng quân, nề hà đại tướng quân hành quân dũng mãnh, anh lại thập phần sợ nguy hiểm, chỉ có thể duy trì khoảng cách nhất định với đại tướng quân.
Chờ anh soát xong khu vực này, tự mình cảm thấy đã đủ béo tốt, ngẩng đầu nhìn lướt qua bản đồ, Tiêu Hà đại tướng quân đã kéo dài một khoảng cách với anh rồi.
Lúc này Tống hoàng đế liền bắt đầu lo lắng an nguy của mình, một bên chạy đến chỗ Tiêu Hà đại tướng quân, một bên nói, “Đại tướng quân vì sao cách trẫm xa như vậy? Mau trở lại bên người trẫm đi, đề phòng điêu dân muốn hại trẫm.”
Tiêu Hà lúc này đã thanh lý khu của mình sạch sẽ, “Hoàng Thượng đa tâm rồi, không có điêu dân.”
Tống Dịch lại cảm thấy bất an, anh lại nhìn qua vị trí của Tuế Tuế cách hai bọn họ còn xa hơn, anh lại nói với Tuế Tuế, “Tuế Tuế thị vệ, phía trước như thế nào? Không có vấn đề gì thì trở về bảo vệ trẫm đi.”
Tuế Tuế thị vệ lúc này hiển nhiên là một thân một mình phát dục rất tốt, hơn nữa trang bị ở đây rất phì nhiêu, cậu không muốn trở về.


“Hoàng Thượng đừng nên gấp gáp, chờ vi thần tuần tra xong nơi này liền trở về.”
—— Nội tâm Tống bệ hạ: Ngươi mau trở lại, một mình ta thừa nhận không nổi
—— Tuế Tuế lúc này bắt đầu thông minh, chuẩn bị tích lũy đầy đủ rồi sao?
—— Tiêu Hà đại tướng quân rõ ràng là nam nhân xông pha sa trường, bệ hạ ngươi tự cầu phúc đi
Tống hoàng đế cảm thấy kịch bản lần này và kịch bản vừa rồi hình như không giống nhau, bọn họ hoàn toàn mặc kệ mình.
Lúc này anh chỉ có thể dùng ra tuyệt chiêu, “Đại tướng quân thật sự không tới bảo vệ trẫm sao? Hay là đại tướng quân quên mất trẫm và tướng quân giải chiến bào tình ý thế nào sao? Hiện giờ trẫm full trang bị M416 và 200 viên 5.56 để ban thưởng cho tướng quân, tướng quân vẫn không tới sao?”
Lời này nói hạ giọng vô cùng đáng thương, làm đạn lại sôi nổi lo lắng cho anh.
—— hức hức, lần này Hoàng Thượng trở thành Hoàng Thượng bi tình rồi, phải dựa vào đại tướng quân mới có thể tồn tại, này có nghĩa là, đây là kịch hư cấu giữa đại tướng quân và Hoàng Thượng, lấy kinh nghiệm nhiều năm qua của tôi xem hết cung kịch để mà nói, sóng này Hoàng Thượng nếu không thể dựa vào thị vệ thì có thể nói nói mất nước như chơi!
—— đã não bổ ra một cốt truyện tương ái tương sát phải làm sao bây giờ!
—— quá chân thật, Hoàng Thượng phải dựa vào việc ban thưởng mới có thể kéo tâm nhóm thần tử lại?
Tiêu Hà và Tuế Tuế thật ra không nghe thấy cảm xúc gì từ giọng của Tống Dịch, nhưng nghe được anh nói M416 full trang bị với 200 viên 5.56 thì liền chạy ngay về chỗ Tống Dịch, một người thậm chí còn trèo lên motor dù trèo đèo lội suối cũng phải đến bên anh.
Tiêu Hà nhìn lướt qua bản đồ điên cuồng chạy, “Hoàng Thượng ngươi tìm một chỗ trốn đi, ta lập tức tới.”
Tuế Tuế lúc này đã lái motor vượt qua hai triền núi, “Hoàng Thượng! Vi thần đang cưỡi Xích Thố cách ngài tám trăm dặm chạy như điên đến đây! Thỉnh ngài tạm thời đừng nóng nảy!”
Tống Dịch xem như nhìn thấu hai tên này, muốn trách chỉ có thể trách lúc này đây không lấy được kịch bản tốt, bị bắt trở thành một hoàng đế nghèo túng phải đối mặt với việc mất nước.
Cuối cùng phần thưởng full trang bị vẫn bị Tiêu Hà lấy đi, Tuế Tuế chạy như điên tám trăm dặm, vẫn hai tay trống trơn như cũ, không lấy được bất luận phần thưởng gì, bắt đầu cảm thán nói nhân tình nguội lạnh, mình vì sao lại phải đi theo một hoàng đế như này, ai.
Nhưng cốt truyện vẫn xoay ngược như cũ.
Bọn họ lên đường, sau đó gặp mấy tên địch xảo quyệt, từ góc độ đến vị trí đều vô cùng bí mật, khá là khó đánh.
Vì thế Tiêu Hà kéo Tống Dịch lên đấu trường.
Tống Dịch cực lực phản đối, “Trẫm là hoàng đế, cửu ngũ chí tôn, thiên tuyển chi nhân, sao có thể làm chuyện này chứ?”
Tiêu Hà lại thập phần lạnh nhạt, vừa nghe liền cho nhân vật đại tướng quân đeo lên mặt nạ sắt vô tình rác rưởi, “Bớt nói nhảm, bảo anh đi thì đi lẹ, có em ở đây, anh linh hoạt chút, sẽ không để anh chết đâu.”
Tống Dịch không còn biện pháp, chỉ có thể một bên hư hư hư, vừa chạy vừa kéo thương tuyến, chỉ là chưa kịp kéo thương tuyến, Tiêu Hà đã để anh dụ địch.
Tống Dịch vừa chạy vừa giả vờ khóc, nói bi phẫn muốn chết, “Đại tướng quân ngươi không yêu trẫm sao? Vì sao làm trẫm bại lộ ở trước mắt man di! Vì sao lại để trẫm phơi thân ở nơi mưa bom bão đạn này?! Trẫm Đức cao vọng trọng! Há có thể để ngươi lấy ra để hấp dẫn hỏa lực thậm chí dụ địch! Đại tướng quân lương tâm ngươi không đau sao? Trong mắt ngươi còn có Hoàng Thượng là trẫm đây không! Trẫm ban thưởng cho ngươi……”
Tiêu Hà ngại anh kêu quá nhiều, nghe anh làm bộ khóc lóc kể lể hoàn toàn nghe không thấy bất luận thanh âm nào khác, lập tức bắn anh ngã xuống đất, “Yêu anh, Anh bò……”
Lời còn chưa xong lại lại nghe thấy Tống Dịch kêu to, “Ngươi cái tên loạn thần tặc tử! Làm trẫm thật là đau lòng!”
Tiêu Hà nghe vậy, đột nhiên không muốn bảo anh bò đến sau tảng đá để lát đến cứu nữa, trực tiếp ném một trái lựu đạn tiễn anh về nhà, “Nếu ngươi nói như vậy, ta đây đành phải mưu phản, tự mình đăng cơ.”
Tuế Tuế xem đến một câu cũng nói không nên lời, đây giống như drama hoàng cung vậy, lại có chút cảm giác không giống cho lắm.
—— quá chân thật, đại tướng quân đúng thật là vô tình
—— không, đại tướng quân vẫn yêu Hoàng Thượng! Có tình với bệ hạ! Các ngươi xem! Đại tướng quân còn đi nhặt xác Hoàng Thượng kia kìa!
—— huynh đệ, lão tử có mà tin ngươi, con mẹ nó nhặt xác, đây rõ ràng là đang loot đồ thì đúng hơn!



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc