Thương Tiến Tửu - Chương 107

Tác giả: Đường Tửu Khanh

Tiếng mưa rơi ngoài lều nhỏ dần, mành bị vén ra, tản một luồng khí nóng. Trong doanh địa đêm khuya truyền những tiếng như sói tru của kẻ uống say, bọn quân sĩ bá vai bá cổ hô hét vung quyền. Lôi Thường Minh nóng nực ϲởí áօ phanh иgự¢ trên trần trụi. Ⱡồ₦g иgự¢ hắn đen sì, có rất nhiều vết tích, một túm lông иgự¢ như cỏ dại mọc tùy tiện trong lớp áo. Hắn say khướt ôm lấy nữ nhân, vừa hát vừa nhảy, còn gọi Thẩm Trạch Xuyên: “Thẩm huynh đệ, ngươi tới đi!”
Lúc này tấm mành hơi động, mấy tiểu binh ngoan ngoãn đi vào bày đồ ăn.
Thẩm Trạch Xuyên vuốt mở hờ quạt tre nhỏ, y đứng dậy. Ánh nến trong lều không đủ sáng, y nâng tay đặt quạt nghiêng che gò má nhìn Lôi Thường Minh, nhẹ giọng hỏi: “Đại đương gia muốn xem nhảy điệu gì?”
Lôi Thường Minh cảm thấy Thẩm Trạch Xuyên thật đẹp, nhìn y như vậy không chỉ đẹp đến kinh tâm, còn vô cùng diễm lệ, dường như lu mờ đi tất thảy màu sắc trong phòng rồi. Hắn uống rượu đánh bạo, cuối cùng đẩy nữ nhân ra, bổ nhào về phía Thẩm Trạch Xuyên, nhưng không ngờ bị vấp phải bầu rượu dưới chân, chật vật ngã bên chân Thẩm Trạch Xuyên. Lôi Thường Minh thở gấp sặc mùi rượu, cứ nằm sấp trên đất như thế, muốn tóm lấy vạt áo Thẩm Trạch Xuyên. Hắn vồ hụt, lại khà khà cười lên.
“Thơm, ” Lôi Thường Minh nghển cổ, ra sức hít ngửi trên khoảng không, “ngươi thơm thật. Thẩm huynh đệ, nào, dìu ta một cái, ta nhảy cùng ngươi, ngươi muốn nhảy cái gì thì nhảy cái đó! Mẹ kiếp, đây chính là mỹ nhân hương mà người ta nói đây mà!”



Thẩm Trạch Xuyên liếc hắn, trông hắn hệt như con nhện lông rậm đang phưỡn bụng bò trên đất, đuổi theo một góc trắng thuần của mình. Thẩm Trạch Xuyên chẳng biết vì sao, tại thời khắc hoang đường buồn cười này sinh ra một cỗ chán ghét cực kỳ vội vàng. Hận ý phá tan cách trở của y như dung nham, nóng cháy đến nỗi ngón tay nắm quạt đều trắng bệch.
Tiên sinh bảo y rời khỏi Khuất Đô, trở lại Trung Bác. Ông đã từng vạn phần tưởng niệm Đoan Châu, nơi đó lại trước sau bị giao phó trong tay loại người thế này. Loại người như Lôi Thường Minh giống như những ma quái biến hóa ác ý kia, bọn chúng là quỷ chiếm cứ sông lớn.
Quạt tre của Thẩm Trạch Xuyên khẽ khoát bên môi, y lộ nụ cười, chậm rãi lui một bước, trong tiếng ầm ĩ lấp loé quỷ ảnh, hơi cúi người nói: “Ngươi lại đây.”
Lôi Thường Minh vốn định bò dậy, giờ khắc này lại như là hết cách đành phải vậy, hắn dùng cả tay cả chân trườn về phía Thẩm Trạch Xuyên. Lúc này hắn bỗng hoảng hốt, cảm thấy trước con mắt mình nhìn thấy không phải là người, mà là yêu tinh đi đêm không chạm tới được. Hắn thèm nhỏ dãi mà nuốt ực, mới phát hiện viên đá bạch ngọc nhỏ xíu trên tai phải Thẩm Trạch Xuyên đeo. Ngọc thạch kia được người tinh tế đánh bóng thành tròn trịa, dưới ánh nến lại quá mức ôn nhu, trên thuỳ tai Thẩm Trạch Xuyên, là trang sức phối duy nhất toàn thân y ngoại trừ chiếc quạt tre nhỏ.
“Thẩm huynh đệ…” Lôi Thường Minh nói vô cùng gấp, “Mau lên, dìu ta cái nào.”

Các tiểu binh vùi đầu bày mâm, ôm lấy khay tránh đường như chuẩn bị lui ra. Tiếng la hét cùng cười đùa của nam nhân nữ nhân tựu như mưa phùn, vào tai Lôi Thường Minh biến thành một thế giới khác như xa như gần. Hắn như chó sói bị trói lại, rớt nướt dãi, bị một sức mạnh vô hình kéo về hướng Thẩm Trạch Xuyên. Lều bạt đảo điên, Lôi Thường Minh hơi choáng váng, đó là do uống rượu quá gấp.
Thẩm huynh đệ.
Lôi Thường Minh niệm giống như làm lễ.
Thẩm Trạch Xuyên. Mỹ nhân. Thẩm huynh đệ.
Lôi Thường Minh cuồng loạn túm kéo cái áo phanh ra của mình, cảm thấy những vết tích trên иgự¢ đều đang cháy lên. Hắn chưa từng như vậy, rõ ràng mở to mắt lại như đang say ngủ. Hắn vẫn trườn bò, như thể cuối cùng cũng đến gần viền chân Thẩm Trạch Xuyên rồi. Hắn ngửa cao đầu phát ra tiếng cười hàm hồ, hắn muốn kéo góc áo trắng như mây của Thẩm Trạch Xuyên lại.
“Yêu nghiệt à…” Lôi Thường Minh run rẩy thò tay tới, lẩm bẩm như lấy lòng Thẩm Trạch Xuyên, “sao ngươi lại mang dáng dấp này…”
Lôi Thường Minh tại Trung Bác ɢɨết người như ngóe, đoạt lấy vô số nữ nhân, cũng từng ૮ưỡɳɠ ɓứ૮ không ít trẻ con. Hắn là người như thế, tựa hồ bản tính trời sinh đều yêu kiểu người như châu ngọc. Những gì tinh xảo, sạch sẽ, thậm chí còn mơ hồ đó, hắn đều muốn xé rách, đẫm máu tưới nhuộm thành ô uế. Hắn đã làm không ít chuyện ác, tự giác đến quỷ thấy hắn cũng phải vòng đường khác mà đi, hắn căn bản không sợ nhân quả gì —— bọn hắn làm chuyện sai lầm vẫn cứ có thể ngủ say sưa, trong mộng vẫn là vô số vinh hoa phú quý. Bọn hắn căn bản sẽ không nhớ về những thân thể đã bị chính mình giẫm nát, những thân thể đó cũng giống như khói mây, là người bọn hắn đã từng chạm không tới.
Trước mắt Lôi Thường Minh hơi ௱ôЛƓ lung, khuôn mặt Thẩm Trạch Xuyên từ từ mơ hồ đi. Viên ngọc nhỏ kia lại càng lúc càng rõ ràng, biến thành ngọc châu nhỏ mà hắn tựa hồ đã từng biết.
Tiểu huynh đệ.
Lôi Thường Minh đã từng lừa gạt một đứa trẻ, hắn nhấn giữ tay chân của đối phương, đè đối phương bên trong lều đen kịt để sỉ nhục giày xéo. Hắn còn nhớ một ngày nọ hắn cũng uống rượu, vết tích trên иgự¢ cũng cháy lên như thế này. Tay chân đang bị nắm lấy kia quá nhỏ bé, Lôi Thường Minh lòng mang phấn khởi thậm chí còn muốn bẻ gãy chúng đi. Hắn ra sức mà siết, nhìn hồng hào kia biến thành xanh trắng, cuối cùng biến thành một đống thịt vụn.


Lôi Thường Minh thở hổn hển, mấy lần bò nhào tóm với cũng không thể chạm tới Thẩm Trạch Xuyên. Hắn cố gắng lắc đầu, tiếng người rối loạn làm đầu đau như 乃úa bổ. Hắn hốt hoảng bò về phía trước, ᴆụng phải mặt bên của cái bàn, rượu và thức ăn bắn tung toé khắp mình hắn. Hắn trần trụi nửa thân, hô lên: “Thẩm — — “
Lều bạt ánh trong đôi mắt Lôi Thường Minh đột nhiên vững thẳng lại, trên má của hắn bị phun một mảng máu lớn. Miệng hắn há to, thân thể vẫn cứng ngắc tại chỗ, đầu lại đã lăn ra ngoài, va bên chân bàn nhỏ, màu sắc tươi sống khiến nguời ta buồn nôn.
Tiếng cười trong lều im bặt đi, ánh nến kia còn đang chập chờn, ai nấy vẫn duy trì động tác lại như cứng đờ rồi, ૮ɦếƭ cả rồi. Mành mở rộng đưa chút gió phả vào, mưa phùn vẫn rơi, bóng đêm như trầm mặc leo lên, dập tắt ánh nến cuối cùng.
Thẩm Trạch Xuyên rút Ngưỡng Sơn Tuyết từ dưới đệm miết lên khăn trải bàn, y lặng lẽ lau chùi, lưỡi đao đã gạt rớt máu tươi, trên vải bông kia lưu lại một vệt đỏ thật dài. Y lau rất chậm, không ai nhìn thấy y rút đao lúc nào, cũng chỉ có thể tán thưởng sự lau chùi kiên trì này của y.
Thẩm Trạch Xuyên bỗng nhiên cười rộ lên một cách khó hiểu, y cười ra tiếng, như là một lần cười to tùy ý nhất trong mấy ngày nay. Y thu hồi đao, lại nắm chiếc quạt, giẫm lên đầu Lôi Thường Minh.
“Khiêu vũ à, ” Thẩm Trạch Xuyên rũ con ngươi, nói với Lôi Thường Minh, “ngươi xứng sao?”
***
Binh sĩ đi tiểu mới ૮ởเ φµầɳ xuống đã bị người cắt đứt cuống họng, lôi vào bụi cỏ. Tuần phòng trong doanh địa phân tán, binh lính Lôi Thường Minh túm năm tụm ba, tụ tập dưới lầu chơi xúc xắc, không nhận ra được người của mình đang giảm dần đi trong lặng yên không một tiếng động.
“Bảo đầu bếp tiết kiệm thịt đi, làm một mâm cho chúng ta. Mưa này cứ như tiêu chảy ấy, khó chịu bực bội, không uống chút rượu thì bứt rứt lắm!” Tiểu kỳ thả con xúc xắc, ngửa đầu bảo người phía sau, “Ngươi đi đi, chính ngươi đấy, ở chỗ này vướng chân vướng tay!”
Dứt lời liền chúi đầu xuống, bọn chúng tụ đầu lại nhai thịt khô, ném nốt mấy đồng tiền cuối cùng bên đai lưng vào ván cược, ngóng trông vận may tốt lên.

“Tay này thối quá!” Một tên trong đó đập tay như là phủi đi xúi quẩy, chà đi chà lại trên đùi, nói, “Ta không chơi nữa!”
“Đừng thế!” Một tên khác kéo hắn, “Vậy chẳng hay gì cả! Ngày mai vào thành đấy, dạo kỹ viện lên thuyền hoa không phải cũng cần tiền à? Ngươi trở lại đi! Thời vận đến liền!”
“Phi!” Cái tên muốn đi gắt đối phương một mặt nước miếng, “Dựa vào danh hào của Đại đương gia chúng ta, vào thành đi dạo kỹ viện còn cần tiền chắc? Kỹ nữ rẻ mạt không xứng đòi tiền, chơi mấy ả còn là cho ít mặt mũi rồi ấy! Ta còn sợ các ả lây bệnh lậu cho ta! Không chơi! Ta thấy tối nay chắn trong lều kéo dài cả đêm rồi, nhậu nhẹt quá đà ngày mai lại không đánh trận được, ta ngủ mấy canh giờ đây.”
Tên này vừa quay đầu lại liền ᴆụng phải người khác. Trán hắn ᴆụng vào khôi giáp, “binh” một tiếng làm cả người hắn cũng lảo đảo. Hắn sững ra trong nháy mắt, ngay sau đó bắt đầu đẩy đối phương mắng: “Chặn cha ngươi —— “
Chỉ nghe một tiếng đâm xuyên im lìm, tên này còn chưa kịp nói xong đã trực tiếp đổ về phía trước. Bị đối phương dùng thân cản đỡ, tiếp theo cứ như vậy lùi về sau va vào đám người còn đang lắc xúc xắc. Xúc xắc nhất thời bị ᴆụng rơi xuống đất, bọn gác đêm nóng nảy dữ tợn, túm lấy gáy tên kia muốn đánh, ai biết xoay người lại nhìn một cái, con ngươi kia trợn trừng, đã ૮ɦếƭ rồi còn đâu!
Cấm quân lập tức rút đao ra, không cho mấy tên thổ phỉ cơ hội phản ứng, tiến đến chém ૮ɦếƭ người trước tiên. Máu phun trên khôi giáp, Đàm Đài Hổ vuốt mặt một cái, hô lên: “ɢɨết!”
Không có mật báo của đội tuần phòng, binh lính đã nghỉ ngơi trong doanh địa bị Cấm quân đánh cho trở tay không kịp. Đàm Đài Hổ dẫn người vọt vào lều, bịt miệng mũi của bọn chúng, đâm từng đao từng đao xuyên qua, để lại một giường đệm đỏ sẫm. Thổ phỉ may mắn còn sống sót kinh hoảng chạy ra khỏi lều, lại không nhận được bất kỳ điều lệnh nào. Bọn chúng như đám ruồi không đầu, trong đêm mưa hốt hoảng thất thố chạy trốn tứ phía. Trại đã bị cấm quân vây quanh triệt để. Mấy tên lõi đời quanh năm trà trộn giang hồ vừa thấy những đao đó rút ra khỏi vỏ liền lập tức bó tay chịu trói, chen chúc chung một chỗ, lội qua nước bùn quỳ xuống đất xin tha.
Tiêu Trì Dã giục ngựa đến nơi, Lãng Đào Tuyết Khâm đạp móng trước đoàn người. Hải Đông Thanh lao từ trên trời lao xuống, rơi trên bả vai Tiêu Trì Dã, nó khép cánh lại mang theo rét buốt của gió lạnh. Thân thể Tiêu Trì Dã to lớn như mây đen che khuất ánh sáng trong đêm mưa, hắn quay lưng lại với ánh nến xa xôi yếu ớt trong lều, ánh mắt tựa đao, cắt khiến những ánh mắt dò xét phải hoảng loạn biến mất.
Đàm Đài Hổ đang kiểm kê nhân số.
Tiêu Trì Dã quay đầu ngựa, bả vai đã bị xối ướt. Mãnh nghiêng đầu liếc nhìn lều quân tĩnh mịch kia, như thể biết bên trong đó có huyết nhục có thể ăn. Thẩm Trạch Xuyên không ở trong lều, y đứng bên ngoài cầm chiếc dù, đang cúi đầu nhìn đôi ủng bị máu nhuộm bẩn của mình.


Tiêu Trì Dã cúi thân, Mãnh nhảy tới bả vai Thẩm Trạch Xuyên. Thẩm Trạch Xuyên ngẩng đầu, đối diện đôi mắt Tiêu Trì Dã.
“Vị tiểu công tử này, ” Tiêu Trì Dã nhấc ngón tay khẽ phẩy xuống chóp mũi Thẩm Trạch Xuyên, “sao lại một mình đứng dầm mưa chỗ này?”
Thẩm Trạch Xuyên vuốt mở quạt tre nhỏ, bày ra cho Tiêu Trì Dã xem, có chút nổi giận nói: “Quạt của ta bẩn rồi.”
Trên mặt quạt kia bị bắn mấy giọt máu, như mai đỏ vẩy lên con chữ, mệt mỏi nở ra, nhìn thế nào cũng chẳng khiến người yêu thích được. Chữ này còn là do Tiêu Trì Dã viết, quạt này từ khi đưa tới đã giống chiếc khăn màu lam kia, đều là thứ bên thân Thẩm Trạch Xuyên không rời.
“Chấm lên cũng mới mẻ độc đáo đấy, ” Ánh mắt Tiêu Trì Dã không rời khỏi khuôn mặt Thẩm Trạch Xuyên, hắn nói, “ đưa cái này cho ta, ta sẽ làm cho ngươi một cái khác.”
Thẩm Trạch Xuyên nghiêng cây quạt chọc vào gáy Tiêu Trì Dã, gật gật đầu. Tiêu Trì Dã cười với y, hỏi: “Bữa ăn ngon không?”
Thẩm Trạch Xuyên bung dù ra che cho hai người, nói: “Tàm tạm, ồn lắm.”
Tiêu Trì Dã xuống ngựa, nhận lấy chiếc dù chỉ che cho Thẩm Trạch Xuyên, còn mình thì nửa người lộ ra bên ngoài, một tay xốc mành đánh giá bên trong, hồi lâu sau nói: “Trại này hơi quái lạ.”
Thẩm Trạch Xuyên giơ tay ngăn Mãnh đang muốn bay vào, nói: “Ta cảm thấy hắn không phải Lôi Thường Minh trong lời đồn có thể thu phục hai châu Đoan, Đôn kia.”
Hai người còn đang trò chuyện, chợt thấy Đàm Đài Hổ bước nhanh đến gần. Lão Hổ vẫn chưa lau vết máu trên người, sắc mặt không tốt, hành lễ với bọn họ, nói: “Chủ tử, nhân số của bọn chúng hoàn toàn không tương ứng. Ta đã hỏi mấy tiểu kỳ, thậm chí ngay cả dưới mình có bao nhiêu người cũng không nói rõ được. Ta lại ép hỏi một phen mới biết bọn chúng đều là thổ phỉ Lôi Thường Minh mới vừa nạp vào thôi, căn bản không phải người hắn mang từ Lạc Sơn tới!”





Theo dõi page để cập nhật truyện hay


Thử đọc