Thương Tiến Tửu - Chương 08

Tác giả: Đường Tửu Khanh

Chương 8: Lòng nghi


Cấm quân đang chờ thay phiên trực, ai nấy đều cóng rút tay rút chân.
Cấm quân Khuất Đô trước kia là Cấm vệ tám thành, là tường đồng vách sắt của vương cung Khuất Đô. Theo quy củ, loại việc vặt này không tới phiên bọn họ làm. Nhưng sau đó tám đại doanh quật khởi, chức trách hai phe thay đổi, Cấm quân lâm vào cảnh bị Khuất Đô bỏ mặc không quan tâm, không chỉ phế đi diễn tập binh giáo, còn hoàn toàn trở thành tạp dịch của Khuất Đô chân chính trên ý nghĩa. Đến hôm nay đều là đám quân hộ con ông cháu cha chưa từng thấy đao thật thương thật, toàn ăn no chờ ૮ɦếƭ.
Cát Thanh Thanh chính là Bách hộ Cẩm y vệ, ở Khuất Đô không được tính là quan gì, nhưng hào hợp được với Cấm quân phụ trách tạm giam. Bởi vì mọi người thường đi lại ở Khuất Đô, không thể thiếu phải phối hợp lẫn nhau, quan to hơn chút thì bọn họ cũng chẳng dám tùy ý hiếu kính. Huống hồ Cát Thanh Thanh đối nhân xử thế đặc biệt rộng, cho nên Cấm quân mở một mắt nhắm một mắt, để cho Kỷ Cương tạm thế chức của một người vốn làm tạp dịch.
Cát Thanh Thanh chào hỏi Cấm quân, phát bánh bao nóng cho họ. Kỷ Cương vẫn chưa đi ra, tiểu kỳ thấy hắn suy tư liền nói: “Nếu Thanh ca sốt ruột thì thay các huynh đệ vào tra khám một phen đi.”
Cát Thanh Thanh nói: “Chuyện này sao hợp quy củ.”


Tiểu kỳ cắn bánh bao phất tay, ra hiệu Cấm quân trông coi cửa sau nhường đường, nói: “Thanh ca đâu phải người ngoài, huống hồ chúng ta vây chùa Chiêu Tội kín kẽ, nhất định người không chạy thoát được đâu.”
Cát Thanh Thanh liền không chối từ nữa, quay người vào chùa Chiêu Tội.
Kỷ Cương đang ngồi ở dưới hiên, thấy Cát Thanh Thanh đến liền đứng dậy hỏi: “Đến lúc rồi sao?”
“Không sao, trời còn chưa sáng, Kỷ thúc có thể ở thêm chốc lát.” Cát Thanh Thanh nói rồi nhìn quanh chùa, “Chỗ này người không ở được, bây giờ mùa đông khắc nghiệt, tầm muộn ta sẽ mang chăn bông vào.”
Kỷ Cương thấy hắn như có tâm sự liền hỏi: “Sao vậy?”

Cát Thanh Thanh ngập ngừng nói: “Không phải chuyện gì lớn, chỉ là vừa nãy có gặp Tiêu nhị công tử trên đường.”
Thẩm Trạch Xuyên ngẩng đầu, nói: “Vị Tiêu…”
“Tiêu Trì Dã, ” Cát Thanh Thanh nói, “con trai út của Ly Bắc vương, cũng là lần trước… người đó đó. Ta thấy hắn đi không vững, trên người nồng nặc mùi rượu, chắc đêm trước lại mua rượu say sưa rồi.”
“Không phải Tiêu Kí Minh thì được.” Kỷ Cương quay đầu nói với Tề thái phó, “Thái phó đã hai mươi năm chưa ra ngoài, e là không biết tứ đại danh tướng của Đại Chu bây giờ. Ly Bắc vương có được một đứa con trai giỏi lắm, Tiêu Kí Minh cực kỳ tuyệt vời!”
Thẩm Trạch Xuyên lại hỏi Cát Thanh Thanh: “Thanh ca, hắn hỏi huynh cái gì vậy?”
Cát Thanh Thanh ngẫm nghĩ, nói: “Hắn hỏi ta đi đâu, ta bảo đi tắt qua sở làm nhiệm vụ. Hắn còn nói đường này không giống như đến được phố lớn Thần Võ, ta bèn diễn một phen. Nghĩ hắn thân vương quý tộc như vậy, chắc sẽ không đích thân tra xét đâu.”
“Nhưng mà việc liên quan Tiêu gia, cẩn tắc vô ưu. Sau ngươi vẫn cần vào trong cung, phải viết một nét trên sổ trực.” Kỷ Cương xoa tuyết trên hai tay, “Xuyên nhi, đánh quyền.”
“Đợi đã.” Mắt Thẩm Trạch Xuyên sâu thẳm, “Nếu là hẻm dân khu hỗn tạp, hắn vốn thân vương quý tộc, sáng sớm ở trên con đường này làm gì?”
Cát Thanh Thanh cũng sững ra, nói: “Kể ra cũng phải… chỗ vui đùa đều ở phố lớn Đông Long, dù sao cũng cách khỏi dân khu đó. Hắn say rượu, trời thì rét, sao lại đến nơi này!”
“Ôm cây đợi thỏ rồi.” Tề thái phó quấn rèm rách trở mình, quay ௱ôЛƓ ra bên ngoài, nói, “Thẩm Vệ liên quan Tiêu gia, ta nghe một cước đạp kia của hắn, rõ ràng là muốn mạng tiểu tử này. Nhưng bây giờ người vẫn sống tốt, làm sao hắn có thể không nghi đây?”


“Nếu hắn không có tâm tư, sẽ không nói câu thứ hai.” Thẩm Trạch Xuyên nhớ tới một cước kia, lòng vẫn còn sợ hãi.
“Nguy rồi.” Cát Thanh Thanh cũng biến sắc, nói, “Đều trách ta qua loa cả, phải làm sao cho ổn đây? Sợ hắn đã ở trên đường rồi!”
Thẩm Trạch Xuyên quay nhìn Tề thái phó: “Không sao, tiên sinh đã liệu được, nhất định có đối sách.”
* * *
Triêu Huy đến sở Cẩm y vệ, Thiêm sự đi theo dù cùng cấp với hắn nhưng không dám làm bộ làm tịch, dẫn Triêu Huy đến phòng hồ sơ, nói: “Tướng quân muốn tra gì? Nơi này là sổ trực của mười hai sở ngày hôm nay.”
Triêu Huy nghiêm túc thận trọng, cầm danh sách lật xem một lượt, nói: “Tuần tra trong cung cấm khiến các vị huynh đệ Cẩm y vệ vất vả nhiều rồi, mấy ngày trước ta có gặp một vị Bách hộ là Cát Thanh Thanh giúp đỡ, hôm nay đặc biệt tới để cảm ơn. Nay hắn trực ban không?”
“Bách hộ mười hai sở rườm rà, đều ở bên trong cả.” Thiêm sự nói rồi bước đến bên tường, ở trên phân rõ ràng sổ sách của mười hai sở.
Thế nhưng thứ này Triêu Huy không thể ᴆụng vào, đó là kiêng kỵ trong Cấm quân.
Thiêm sự hỏi: “Tướng quân có biết hắn thuộc sở nào không?”
Triêu Huy nói: “Nghe nói có thể trực ca sáng, chắc là không ngoài Dư Loan ty, Kình Cái ty, cùng với sở thuần voi.”

Thiêm sự dựa theo tên cẩn thận sắp xếp kiểm tra, qua hồi lâu, hắn quay người nói với Triêu Huy: “Tướng quân, hôm nay trong sổ trực không có người này. Ta thay ngài xem nơi khác nhé?”
Triêu Huy nhẹ nhàng khép sổ trong tay, nói: “Không cần, ta tự đi tìm hắn.”
Triêu Huy ra khỏi phòng ghi sổ, sắc trời đã sáng. Hắn dọc theo đường về, sải bước đi ra ngoài cung.
Phố lớn Thần Võ vừa quét tuyết đọng, trên đường trơn trượt, kiệu phu qua lại đưa nhóm người quyền quý cũng không dám chểnh mảng, trên đường đi phải thật cẩn thận, cố gắng vững vàng.
Triêu Huy đi qua một cỗ kiệu, thoáng thấy người nhấc kiệu hông đeo đao. Ai biết chỉ trong thoáng nhìn thế này lại làm hắn nhăn mày lại.
“Đợi đã.” Triêu Huy ngăn cỗ kiệu, nói, “Đây là kiệu tiếp Chỉ huy sứ sao?”
Người nhấc kiệu quả nhiên là Cẩm y vệ, tiến lên gật đầu, nói: “Biết chúng ta tiếp ai mà còn dám chặn đường à? Mau mau tránh ra!”
Triêu Huy giơ tay lấy ra yêu bài Ly Bắc.
Cẩm y vệ gật đầu, nói: “Đắc tội tướng quân rồi!”
Màn kiệu hơi động, một đầu ngón tay vén mành lên, người đẹp lười biếng liếc Triêu Huy một cái, hờn dỗi với người bên trong: “Đại nhân, ai tìm ngài kìa!”


Kỷ Lôi cũng là say rượu mới về, tuỳ tiện buông thả ngồi trong kiệu, nói với Triêu Huy: “Triêu tướng quân! Có việc gì thế?”
Triêu Huy chỉ nhìn chằm chằm kẻ Cẩm y vệ đi đầu, nói: “Không có gì. Nghe nói đêm qua công tử cùng đại nhân uống rượu, đại nhân mới về sao?”
Kỷ Lôi cười nói: “Ra là lo lắng cho nhị công tử! Sáng nay ta vừa mở mắt công tử đã về phủ rồi. Thế tử đang tìm người à?”
“Là ta không yên lòng thôi.” Triêu Huy hành lễ, “Phiền đại nhân rồi.”
“Không sao cả! Ta cũng từ trong đi ra mà.” Kỷ Lôi khoát tay chặn lại, “Mới vừa rồi là ai chống đối tướng quân? Mau bồi tội với tướng quân.”
Cẩm y vệ đi đầu quỳ một đầu gối, nói với Triêu Huy: “Ty chức Cát Thanh Thanh, có mắt mà không thấy thái sơn, đắc tội tướng quân rồi, cam nguyện chịu phạt!”
Triêu Huy không nhìn lầm.
Trên yêu bài treo chếch bên đao kia, quả thực viết chính tên Cát Thanh Thanh.
* * *
Tiêu Trì Dã nghe Triêu Huy nói xong, vẫn gác chân đọc thoại bản.


(thoại bản: một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời)
Triêu Huy nói: “Xem ra hắn không nói láo, là chưa kịp tiến cung đã bị phái đi đón Kỷ Lôi.”
“Phải.” Tiêu Trì Dã lơ đãng, “Khuynh Quân lâu cũng gần, đương nhiên là kịp.”
“Nhưng ta luôn cảm thấy chút gì đó không đúng.” Ngón tay Triêu Huy miết chuôi đao.
Tiêu Trì Dã lật trang, nói: “Ngươi không nghĩ ra?”
“Không nghĩ ra.”
“Ta nói cho ngươi biết.” Hắn đột nhiên ngồi dậy, khoanh chân, một tay chống lên đầu gối, “Ngươi theo đại ca cùng vào đô, hoàng thượng đích thân nghênh đón, nghi trượng mười hai sở Cẩm y vệ theo sát phía sau, làm sao lúc này hắn lại không nhận ra ngươi?”
“Cái này khó nói.” Triêu Huy đáp, “Có lẽ là không nhớ kỹ.”
“Ngươi cũng không thay áo choàng, lại đeo đao, coi như hắn không nhận ra đi, hơi động não chút cũng không dám không coi ai ra gì mà quát lớn bên đường như thế.” Tiêu Trì Dã nói, “Huống hồ ta thấy trí nhớ của hắn không kém đâu, ngay cả ta cũng nhận ra rõ rõ ràng ràng.”
“Ta chỉ cảm thấy thật trùng hợp.” Triêu Huy suy tư, “Vừa khéo lại gặp.”
“Chính là phải trùng hợp.” Tiêu Trì Dã vứt thoại bản đi, “Cái tên Thẩm…”
“Thẩm Trạch Xuyên.”
“Để hắn vào chùa Chiêu Tội, thật ra lại thua một chiêu rồi.” Con ngươi Tiêu Trì Dã lộ suy tư.
* * *
Cát Thanh Thanh bẻ cổ áo, lau mồ hôi.
Ngô Tài Toàn quýnh chân chạy vào, liên thanh nói: “Đa tạ đa tạ! Thanh ca, may có huynh nha!”
Cát Thanh Thanh nói: “Việc nhỏ, đều là huynh đệ cả.”
Ngô Tài Toàn nhếch miệng nở nụ cười, quay đầu gọi người của phòng hồ sơ: “Lão Từ! Hôm nay ghi tên Thanh ca, y thay ta khiêng cỗ kiệu. Tối qua ta bị lạnh, sáng nay hơi váng đầu, may nhờ Thanh ca giúp đỡ.”
Cát Thanh Thanh cúi đầu lau mồ hôi, nói: “Ngươi nhiễm lạnh rồi, lát nữa trên đường đi cửa tiệm Từ gia uống canh thịt dê đi.”
Ngô Tài Toàn vội vàng nói: “Được nha, Thanh ca mời khách! Lão Từ, có nghe thấy không? Lát nữa cùng đi đi!”
“Đừng để việc này trong lòng.” Cát Thanh Thanh vỗ lưng Ngô Tài Toàn, “Dưỡng bệnh cho tốt, lần tới nếu không thoải mái cũng không cần kìm nén như lần này, nói với ta là được rồi.”
Ngô Tài Toàn gật đầu như chó con, đã thèm ăn canh thịt dê thì cái gì cũng không đoái hoài tới.
* * *
Đêm nay cuối cùng Tề thái phó cũng được đắp chăn bông, ông đối diện Thẩm Trạch Xuyên, nói: “Qua nửa tháng nữa là tiết Chính Đán, Khuất Đô sẽ mở vạn quan yến. Lúc đó Bố chính sứ cùng châu sát đạo các nơi đều vào chúc mừng. Ta vẫn chưa rõ bố cục hôm nay, bây giờ con hãy nói chuyện cùng ta.”
Thẩm Trạch Xuyên đứng trong tuyết mặc áo mỏng, bắt đầu thủ thức của Kỷ Gia Quyền, thái dương rịn mồ hôi. Y nói: “Ly Bắc vương ôm bệnh nhiều năm, quân vụ đều do thế tử Tiêu Kí Minh xử lý thay, chắc chắn lần này sẽ không đến. Lần này năm quận Khải Đông cũng có công cứu giá, trước tiên nhận phong thưởng là Lục Quảng Bạch một trong bốn tướng, mấy ngày nay chắc Thích đại soái cũng đến. Nếu thế, hai đại binh quyền của Đại Chu liền tạm cố định — “
“Nhưng mà,” Tề thái phó móc thước từ trong chăn ra, hỏi, “bốn tướng là bốn tướng nào hả?”
“Kỵ binh sông Băng Tiêu Kí Minh, Phong hỏa xuy sa Lục Quảng Bạch, Phong dẫn liệt dã Thích Trúc Âm, Lôi trầm ngọc đài Tả Thiên Thu!”
“Ta chỉ từng nghe thấy Tả Thiên Thu thôi. Nhưng ta cũng biết, Lục Quảng Bạch hẳn là con trai của Biên Sa bá Lục Bình Yên. Về sau dù Lục Bình Yên trấn thủ đại mạc Biên quận, nhưng hắn vốn xuất thân Ly Bắc, đã bái làm huynh đệ tốt cùng Ly Bắc vương Tiêu Phương Húc rồi. Nếu Lục Quảng Bạch có tỷ muội, nhất định sẽ làm dâu Tiêu gia, đúng hay không?”
“Đúng vậy.” Thẩm Trạch Xuyên chảy mồ hôi, nói, “Muội muội của Lục Quảng Bạch chính là thế tử phi của Ly Bắc.”
“Như vậy nào tới ‘hai đại binh quyền’.” Tề thái phó nói, “Có tầng quan hệ này, Lục gia chính là kẻ nằm vùng mà Ly Bắc đặt tại năm quận Khải Đông, bên trong mơ hồ lắm. Huống hồ Khuất Đô còn có tám đại doanh, dưới tám đại doanh còn có Cấm quân. Tuy tám đại doanh không nhiều người bằng Ly Bắc, Khải Đông, thanh danh cũng không dũng mãnh như bọn họ, nhưng con phải nhớ kỹ, Khuất Đô mới là trung tâm của Đại Chu, thứ bọn họ nắm chính là mệnh đế vương đấy.”
Tề thái phó ước lượng cái thước, víu hồ lô, hớp mấy giọt rượu ấm người.
“Con còn phải nhớ kỹ, tuy Cẩm y vệ không thể xưng ‘binh’, nhưng trình độ còn vượt xa ‘binh’. Đế vương dụng binh, cần danh thần hãn tướng phò tá. Tướng ở bên ngoài, có thể không cần lệnh quân*. Ngươi bắt quá chặt, sợ khó thành tài; ngươi thả quá lỏng, nghi tướng thành hùm. Tiêu chuẩn khó mà đoán định, phải đúng bệnh hốt thuốc, hiểu rõ ứng biến mới được. Nhưng mà Cẩm y vệ lại hoàn toàn khác, bọn họ chính là chó dữ dưới trướng đế vương, dây khóa đó do một mình đế vương nắm, chặt hay lỏng, sủng hay ngược, toàn tùy hỉ nộ của đế vương. Đao như vậy, chó như vậy, đổi lại là con, con có thích hay không?”
*nghĩa là ‘Tướng viễn chinh bên ngoài, có thể ứng chiến trước khi quân ra lệnh
Thẩm Trạch Xuyên kiên cường chống đỡ một lát, nói: “Yêu thích — thì sẽ buông thả! Sủng tin quá mức, tất thành mối họa.”
“Ca của con dạy con không ít.” Tề thái phó nói, “Không sai, con nhớ kỹ đây, con phải nhớ chắc! Sủng tin quá mức, tất thành mối họa. Thân hiền xa nịnh tuy là đạo hiền đức, nhưng mà ở trong ‘thân’ đó, trắng đen đan xen, nào có thể phân rõ được ai là hiền năng, ai là gian nịnh? Huống hồ mặc dù là quân tử hiền năng, có rất nhiều chuyện cũng không làm được. Thế nhưng gian nịnh có thể, tiểu nhân có thể. Đế vương ở lâu đại nội, muốn hiểu được đạo quản thúc cân bằng, phải kiêm nghe lời của quần thần. Con xem, có Cẩm y vệ, liền có đông xưởng; có Ly Bắc, liền có Khải Đông.”
Tề thái phó dừng giây lát, lại nói.
“Nước đầy tất tràn, trăng tròn tất khuyết. Con biết tại sao lần này Tiêu gia hận Thẩm Vệ không? Không chỉ là bởi Ly Bắc trải qua trận chiến này không thể tiếp tục phong hầu, về căn bản là Tiêu gia tái chiến, bại cũng là bại, thắng cũng là bại, bọn họ đã đến điểm chót rồi.”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Thắng cũng là bại?”
“Thắng cũng là bại! Tiêu Kí Minh đánh thắng trận, không phải ngay lập tức bồi thường một đệ đệ sao? Về sau hắn thắng thêm một trận, càng nguy hiểm thêm một phần. Lần này bồi chính là đệ đệ, lần sau sẽ có thể là vợ hắn, phụ thân hắn, thậm chí chính hắn.”





Theo dõi page để cập nhật truyện hay


Thử đọc