Thế Thân Từ Chối Chuyển Chính Thức - Chương 09

Tác giả: Hạng Lục Qua


Chương 9: Nhiệt Liệt Chúc Mừng!
Edit + Beta: Ruby
- ---------
Từ sau khi giải quyết vấn đề cơm nguội canh lạnh của Hình Vân xong, cuộc đời chức nghiệp thế thân của Tiết Doanh Song lại nâng thêm một tầm cao mới.
Chỉ riêng tiền tăng ca mà cậu kiếm được bằng việc nấu cơm, mỗi tháng có thể kiếm thêm được cả mấy nghìn.
Không chỉ có thế, vốn là một ngày ba bữa của cậu ăn vô cùng tùy tiện, bây giờ nấu cơm cho Hình Vân nên cậu không dám sơ suất, coi trong cả việc kết hợp dinh dưỡng trong mỗi bữa cơm.
Kết quả không chỉ Hình Vân ăn vô cùng hài lòng, mà cậu đi theo Hình Vân một thời gian, sức mạnh tinh thần của mình cũng tốt hơn trước kia không ít.
Trước kia cậu đọc sách cứ thường mệt mỏi rã rời, váng đầu hoa mắt.


Bây giờ làm việc và nghỉ ngơi có quy luật, dinh dưỡng cũng đầy đủ, tràn đầy tinh thần học tập.
Cũng bởi nguyên nhân như thế, Tiết Doanh Song mang đầy lòng biết ơn đối với Hình Vân, chỉ cần Hình Vân yêu thích, cái gì cậu cũng có thể làm.
Buổi tối, Hình Vân vừa ăn cơm vừa phun tào: “Tôi quyết định sau này bán hàng cho Lục Nghiêm tăng giá lên gấp đôi hết.”
Hai người sống chung lâu ngày, Tiết Doanh Song cũng có sự hiểu biết nhất định đối với những người xung quanh cuộc sống của Hình Vân, liền hỏi: “Anh ta lại làm gì đó?”
“Cậu ta cứ thích khoe thức ăn mà vợ cậu ta mang đến trên vòng bạn bè!”
Hình Vân nói xong đưa điện thoại của mình cho Tiết Doanh Song, Tiết Doanh Song nhận lấy xem thử, hoá ra là cơm nhà làm, lúc để vào hộp cơm lại trang trí thêm một chút, nói thật thì cũng không phải là thứ gì ghê gớm lắm, nhưng hơn ở chỗ tấm lòng.
Chỉ là nhìn lại Hình Vân, tuy mặt khinh thường, nhưng giọng điệu rõ là đang hâm mộ muốn chết.
“Có gì hay mà khoe chứ, ăn vào không phải cũng là cơm sao? Còn cái này nữa, ” Hình Vân lại ấn mở vòng bạn bè của một người khác cho Tiết Doanh Song xem, “Diêm dúa, ăn một bữa cơm cần phải như vậy sao?”
Lần này Hình Vân cho Tiết Doanh Song xem là hộp cơm bento kiểu Nhật, không chỉ tạo hình còn viết chữ lên trên, thậm chí một trong những hộp bento đó còn dùng thức ăn để xếp thành hình bé gái, cả hộp bento màu mè hoa lá nhưng lại vô cùng hài hoà, thoạt nhìn càng xinh đẹp.

Người đăng vòng bạn bè đó, Tiết Doanh Song cũng nghe Hình Vân nhắc đến, cũng là một trong những ông chủ trẻ tuổi ở tòa nhà văn phòng của họ, nghe nói người yêu là một hoạ sĩ.
Quả nhiên đúng là hoạ sĩ có khác, Tiết Doanh Song nói từ đáy lòng: “Tôi thấy rất lợi hại đó chứ.”
Hình Vân vừa nghe là muốn xù lông: “Lợi hại đâu ra? Coi như là nghệ thuật gia cũng không cần khoe khoang như vậy chứ?”
Tiết Doanh Song sợ Hình Vân tiếp tục như vậy nữa, mùi CH₃COOH chắc cả tòa lầu cũng phải ngửi thấy được mất, liền nói: “Thứ hai tôi cũng mang cơm cho anh nhé.”
( ~ CH₃COOH: học hóa nào anh em ưi:v)
“Ai thèm…” Hình Vân lải nhải một hồi thì dừng lại, “Thiệt không?”
“Tôi đã nói rồi, chỉ cần anh muốn, cái gì tôi cũng làm giúp anh.” Tiết Doanh Song nói, “Hợp đồng của chúng ta chẳng phải đã ký như vậy sao?”
Dù sao nấu một phần cơm cũng là cơm, nấu hai phần cơm cũng là cơm, chỗ này cách công ty Hình Vân cũng không xa, đi đưa cơm coi như tập thể dục thôi.
Quan trọng là, buổi trưa không phải giờ làm việc, có phí tăng ca đó.
Tập thể dục còn có tiền tăng ca, ai không ham?
Thứ hai, Tiết Doanh Song hiếm thấy mà dậy trễ hơn Hình Vân.
Thiệt ra thì cũng không phải là Tiết Doanh Song ngủ quên, mà là Hình Vân dậy quá sớm, Tiết Doanh Song vừa mở cửa phòng, thì đã nhìn thấy Hình Vân đứng ở ngoài cửa.
Tiết Doanh Song bị dọa hết hồn: “… Chào.”
Hình Vân cao lãnh gật đầu với Tiết Doanh Song, cũng không nói chuyện.
Tiết Doanh Song đi về phía nhà bếp, hắn bèn đi phía sau Tiết Doanh Song.
Tiết Doanh Song đã nắm được tính tình của Hình Vân, biết hắn như vậy khẳng định là có lời muốn nói.
Quả nhiên nhịn tới trước lúc đi làm, Hình Vân cuối cùng cũng nói được một câu: “Cậu cũng không cần lấy lòng tôi, cơm trưa đơn giản là được.”
Tiết Doanh Song: “Yên tâm, cũng không phải thứ gì ghê gớm, tôi không có năng lực lớn như vậy.”

Hình Vân: “Nhưng cũng không thể quá mức đơn giản! Hiểu chứ?”
Tiết Doanh Song: “…”
Hình Vân: “Trọng điểm là phải đặc sắc, phải nổi bật được phong cách cá nhân, còn phải có hương vị của sự quan tâm!”
Tiết Doanh Song: “Biết rồi, phải có đặc sắc, cũng phải nổi bật được phong cách cá nhân, còn phải có hương vị của sự quan tâm.”
Tiết Doanh Song mừng thầm, ý tưởng của Hình Vân “không hẹn mà gặp” với sự chuẩn bị trước của cậu, sợ là Hình Vân nhìn hộp bento hôm nay là muốn tăng lương ngay cho cậu nha!
Giữa trưa, Tiết Doanh Song ôm bento đã chuẩn bị sẵn đến dưới lầu công ty Hình Vân, giao bento cho Mr.
Trợ lý nghiêm túc của Hình Vân.
“Hơi nặng.” Tiết Doanh Song cẩn thận giao cho Tiểu Triệu.
“Wow!” Tiểu Triệu cầm chắc bằng cả hai tay, “Nhìn thiệt lợi hại nha!”
Tiết Doanh Song khiêm tốn lắc đầu: “Không có không có, chỉ là một chút tấm lòng.”
Dù sao cậu không phải là dân học hội hoạ, chỉ là một công nhân làm dây chuyền sản xuất, muốn bảo cậu làm bento vợ iu có thêm cảm giác nghệ thuật, sao làm nổi chứ?
Chẳng qua là bento sao, quan trọng là…tấm lòng.
Cậu và Hình Vân mặc dù không có tình yêu, nhưng mà cậu đã dốc toàn bộ tấm lòng biết ơn của mình đối với ông chủ vào trong đó!
Trên lầu, Hình Vân nôn nóng không ngừng gõ bàn, hai mắt nhìn chằm chằm vào cửa phòng làm việc.
Cơm đâu? Cơm đâu? Bữa cơm gì đặc sắc, lại có thể nổi bật được phong cách cá nhân, còn hương vị của sự quan tâm đây?
Hắn không kịp đợi, dứt khoát đứng dậy bước nhanh đến trước thang máy, nhìn chằm chằm vào con số đang nhảy lên trên màn hình thang máy.
Cửa thang máy mở ra, những người bên trong bị một cặp mắt to đang trừng ra còn to hơn của Hình Vân ở trước cửa thang máy dọa cho hết hồn.
Mọi người: “???”
Hình Vân vừa thấy không phải cơm của hắn, xoay đầu lại, tiếp tục chờ chuyến thang máy tiếp theo.

Khó khăn lắm mới đợi đến khi cửa thang máy mở ra, Hình Vân không nhìn thấy Tiết Doanh Song, mà chỉ gặp Tiểu Triệu.
“Cậu ta đâu?”
“Trợ lý Tiết cậu ấy đi về trước…”
Hình Vân khịt mũi, đoạt lấy cái hộp trên tay Tiểu Triệu, bước vào thang máy.
Thang máy xuống lầu, lúc này thang máy dừng trước tầng công ty Lục Nghiêm.
Hình Vân sải chân bước vào văn phòng Lục Nghiêm, hôm nay chính là ngày mà Hình Vân hắn rửa mối hận mà!
Khó khăn lắm mới có người bằng lòng mang cơm cho hắn, hắn phải để cho Lục Nghiêm chống mắt lên coi, hắn cũng có hộp bento của mình đó!
Lúc Hình Vân bước vào phòng làm việc của Lục Nghiêm, Lục Nghiêm vừa mở hộp cơm của mình ra.
Lục Nghiêm: “?”
Hình Vân: “Tìm cậu bàn công việc.”
“Cậu cầm là… tư liệu à?” Lục Nghiêm nhìn về phía chiếc hộp lớn trên tay Hình Vân.
Bento mà Tiết Doanh Song chuẩn bị cho Hình Vân không giống với những người khác, bento của người ta đều đựng trong một túi xách nhỏ, mà Tiết Doanh Song lại chuẩn bị một thùng giấy lớn.
Lúc này Hình Vân mới chú ý tới, hình như bento của hắn không tầm thường đâu.
Không chỉ kích cỡ không tầm thường, hình như mơ hồ còn phát sáng… Mặc kệ, Hình Vân đặt thùng giấy lên trên bàn Lục Nghiêm, mình thì kéo ghế ngồi xuống.
Lục Nghiêm cũng cảm thấy trong rương đựng không phải là tài liệu, thò đầu qua nhìn.
Hình Vân thấy hắn ta hiếu kỳ, hừ hừ một cách đầy đắc ý, sau đó mở thùng giấy ra.
Lập tức, khói trắng tràn ngập phòng làm việc, trong tiên khí lượn lờ, bắn ra ánh đèn neon bảy màu!
Hình Vân ft.

Lục Nghiêm: “???”
Ánh đèn xoay vòng đầy màu sắc, theo chiều kim đồng hồ, ngược chiều kim đồng hồ, nhấp nháy đan xen… loại nào cũng có, chiếu đến nỗi người ta hoa cả mắt.
Hình Vân đội ánh sáng như sắp được phi thăng, lấy đồ trong thùng giấy ra.
(~ vừa edit vừa nghĩ đến hình ảnh Phật tổ =))))
Hóa ra thứ phát sáng là một cái nồi có nắp, trên nắp nồi còn được dán đèn màu, không ngừng xoay tròn phát ra ánh sáng, còn khói trắng tỏa ra là đến từ miếng nước đá khô được đặt dưới đáy hộp.
Dưới đáy nồi, còn có một cái bếp gas mini.
Ngoài ra, trong thùng giấy còn chuẩn bị mấy hộp bento khác, hộp lớn hộp nhỏ chất đầy bàn Lục Nghiêm.
Lục Nghiêm: “Bữa trưa này của cậu… khá phô trương nha.”
Hình Vân: “… … Ừ.”
Hình Vân hiểu được đại khái, Tiết Doanh Song đã giúp hắn chuẩn bị một nồi lẩu một người.
Trong lòng Hình Vân có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại cũng không biết nên nói thế nào, bình thường hắn bàn chuyện làm ăn thì miệng mồm lưu loát, mắng người cũng như súng liên thanh, lúc này lại im lặng như gà.
Hắn im lặng đặt nồi lên trên bếp, bật lửa.
Sau đó mở cái nắp nồi đang sáng lấp lánh.
Mở nắp nồi ra, liền nghe thấy một giọng nam hiên ngang, hùng hồn nói: “Nhiệt liệt chúc mừng! Thành tích công ty XX lại tăng thêm một tầm cao mới! Hình Vân được chọn là doanh nhân trẻ xuất sắc ở thành phố A! Bước lên đỉnh cao! Vinh quang phi phàm!”
Hình Vân ft.
Lục Nghiêm: “???”
Lục Nghiêm: “… Chúc mừng.”
Hình Vân đang cầm nắp nồi: “… …”

Âm thanh kia không ngừng lặp lại, hoá ra là âm thanh phát ra từ một linh kiện nhỏ dán trên nắp nồi.
Hình Vân yên lặng đậy nắp nồi lại, âm thanh cũng dừng lại.
Nhưng mà nhận thấy như thế thì không có thể ăn cơm được nữa, vì vậy lại mở nắp nồi ra.
“Nhiệt liệt chúc mừng! Thành tích công ty XX lại tăng thêm một tầm cao mới! Hình Vân được chọn là doanh nhân trẻ xuất sắc ở thành phố A! Bước lên đỉnh cao! Vinh quang phi phàm!”
Hình Vân lại đậy nắp nồi lại.
Suy nghĩ một chút lại mở nắp nồi ra.
“Nhiệt liệt chúc mừng! Thành tích công ty XX lại tăng thêm một tầm cao mới! Hình Vân được chọn là doanh nhân trẻ xuất sắc ở thành phố A! Bước lên đỉnh cao! Vinh quang phi phàm!”
Lại đậy lại.
Lục Nghiêm: “Cậu mau ăn đi.”
Hình Vân: “… Ờ.”
Cuối cùng Hình Vân tháo linh kiện ra, cái nắp nồi mới biến lại thành một cái nắp nồi đơn thuần chỉ biết phát ra hào quang bảy màu.
Hào quang quá chói mắt, suýt nữa Hình Vân được siêu độ luôn.
Hắn đội lấy hào quang bảy màu bật lửa lên, nồi lẩu thơm lừng mùi bơ bắt đầu bốc khói nghi ngút.
Trong những hộp lớn khác cũng chia nhau ra đựng rau xanh, nấm, thịt và thịt viên, mà trong hộp nhỏ thì chia nhau ra đựng mì sợi, nước chấm, trứng gà, hoa quả, còn chuẩn bị thêm một bình trà lạnh.
Bởi vì được nước đá khô làm lạnh, nên mỗi một nguyên liệu đều phả ra khí lạnh, vô cùng tươi rói.
Mà trong thùng giấy còn có một tấm thiệp nhỏ viết tay, trên thiệp nhắc nhở Hình Vân từng món nên nhúng lẩu trong thời gian bao lâu, phía dưới cùng còn vẽ một hình người xấu không chịu nổi.
(1)
Quả là một bữa cơm vừa có đặc sắc, lại nổi bật phong cách cá nhân, còn hương vị của sự quan tâm.
Hình Vân cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, hít không được, mà thở ra cũng không xong.
Lục Nghiêm nói: “Làm cái này cũng rất tốn công nhỉ?”
Hình Vân nghe được câu này, thoáng cái lại vui vẻ.
Hắn trả lời một câu “Cũng tạm thôi” thật trôi chảy, mặt mày lại không giấu được sự vui mừng.
Hình Vân dựa theo chỉ dẫn trong tấm thiệp bắt đầu bỏ nguyên liệu vào.
Thịt bò thăn vừa nhúng xong không cần dùng thêm bất cứ nước chấm nào cho vào trong miệng, vào miệng liền tan.
Lòng bò nấu lâu không nát, ăn vào giòn tan.
Ăn nhiều thịt rồi, thì ăn chút cải thảo cho đã ngán, lại nhúng thêm mấy loại nấm.
Nấm thể quả thơm ngon, ăn vào còn ngon hơn cả thịt.
Tiếp đó là tôm xay, tôm xay là do Tiết Doanh Song tự làm, vừa làm nóng một chút, lập tức màu sắc đã thành màu hồng tươi non, lại chấm thêm chút nước sốt đặc chế, mùi vị thơm ngọt lại dai ngon.
Lúc này, khoai tây cắt lát đã cho vào nồi từ trước cũng đã được nước lẩu nấu cho mềm, vào miệng lập tức đã tan.
“Ôi chao, cậu hết đồ ăn rồi hả? Sao mà được!” Hình Vân thấy cơm Lục Nghiêm sắp ăn xong, tốt bụng vô cùng, “Tôi nhúng cho cậu tiết vịt nha, tiết vịt này rất mềm đó! Ăn đồ nóng hổi mới ra lò nè ha, đừng cứ mãi ăn đồ để nguội chứ!”
Lục Nghiêm: “…”
Ăn cái lẩu thôi mà, cần gì trở nên quái gở như vậy, tại sao chớ?
Lục Nghiêm nhìn Hình Vân, nghĩ thầm có lẽ quan hệ hợp tác đến đây xong rồi.
Hai người cuối cùng vẫn cùng nhau ăn lẩu.
Một bữa cơm trưa hai người ăn hết hai tiếng đồng hồ, Hình Vân ăn no thỏa mãn rồi, lại đột nhiên phát hiện có gì có sai sai.
Toi rồi!
Quên chụp ảnh rồi! Hắn phải khoe làm sao chứ!
Nhìn một vòng, chén dĩa bừa bộn, cũng chỉ có thể chụp lại cái nắp nồi phát sáng.
Hình Vân canh trái, canh phải điều chỉnh góc độ chụp nắp nồi, Lục Nghiêm ở bên cạnh nói: “Ai vậy làm cho cậu vậy?”
“Đây là…” Hình Vân đang muốn trả lời, bỗng chốc lại ngắt ngứ.
Hắn phải nói thế nào?
Nhóc thế thân mà tôi tìm được? Tiểu tình nhân?
Nói trợ lý cũng không đúng, hắn không phải là người sẽ để trợ lý giúp hắn xử lý những công việc cá nhân này.
Suy nghĩ một chút, hắn vẫn không biết nên trả lời thế nào, cuối cùng đành phải cười hề hề.
Mạch não của hắn lại không được “ăn khớp” cho lắm với Lục Nghiêm, Lục Nghiêm cho là hắn xấu hổ, lại nói: “Hoá ra là yêu đương rồi, hèn chi cậu cho người ta một cảm giác không giống với trước đây, những người khác gặp cậu cũng nói vừa nhìn cậu đúng là đang yêu.”
Hình Vân: “???”
Lục Nghiêm không phải người hay nhiều chuyện, nói biết chỗ dừng, không nói thêm gì nữa.
Nhưng mà mấy câu nói ấy đã đủ làm cho Hình Vân mê hoặc.
Yêu đương? Hắn đang yêu? Mọi người cảm thấy hắn đang yêu?
Mù hết hả?
Sao hắn có thể đang yêu chứ!
Hắn cũng không thèm yêu.





Thử đọc