Thay Chị Lấy Chồng - Chương 234

Tác giả: Mộc Tâm

Bây giờ nghĩ lại, thế này cũng rất tốt.
Phá kén thành bướm.
Tôi không còn là con sâu lông chỉ có thể bò kia nữa, tôi bây giờ có Thiểm Thiểm, có thầy, còn có bản lĩnh đầy mình.
Tôi vốn không nên lại nhảy vào vũng bùn đã từng nhảy vào.
Không phải sao?
Lý Hào Kiệt cũng không nghe tôi nói, mà nói với Dương Trung ở bên: “Dương Trung đi lấy đồ chú ấy muốn, giao hết cho chú ấy.”
“Nhưng...”
“Nhanh lên!” Lý Hào Kiệt mệnh lệnh!
Tuy rằng Dương Trung cực kỳ không tình nguyện nhưng vẫn đi lấy.
Ngô Tiến An ở bên cạnh nóng nảy: “Không được! Không thể đưa.” Hắn ta nói với Lý Trọng Mạnh: “Anh trai, đây đều là kết quả nhiều năm qua của anh, cậu đưa chú ta rồi,cậu sẽ không còn gì cả!”
“Cậu xuống tầng dưới chờ tôi đi.” Lý Hào Kiệt đuổi người.
Nhưng Ngô Tiến An không đi: “Tôi không đi, tôi nói cho cậu biết, hôm nay tôi đứng ở đây, nếu cậu dám đưa đồ cho chú ta vậy đánh ૮ɦếƭ tôi trước đi!”
“Ầm!” Kết quả, lời Ngô Tiến An còn chưa dứt, Lý Hào Kiệt đã giơ tay lên, đánh một đấm vào thẳng mặt hắn ta!
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Ngô Tiến An lúc này bị đánh cho bầm tím.
Nhất thời, Ngô Tiến An cũng sững sờ.
Hắn ta không ngờ Lý Hào Kiệt sẽ thật sự đánh mình.
Vẻ mặt Lý Hào Kiệt lạnh như băng, ngẩng đầu nhìn Ngô Tiến An: “Muốn bị đánh tiếp không?”
Ngô Tiến An đưa tay bụm mặt, căn bản không có ý nhượng bộ, cứ đứng ở một bên: “Cậu đánh đi, cậu đánh ૮ɦếƭ tôi đi!”
Cuối cùng tôi không nhìn nổi nữa, kéo cánh tay Lý Trọng Mạnh, hơi cong môi, vẻ mặt vô tội hỏi anh ta: “Anh muốn em hay muốn đội ngũ kia?”
Lý Trọng Mạnh cúi đầu nhìn tôi, tay đặt trên đầu tôi, mỉm cười: “Đương nhiên là muốn em.”
“Vậy đi thôi.”
Tôi nói.
Cũng may, Lý Trọng Mạnh chọn muốn tôi.
May quá.
Tôi thật sự sợ anh ta nói muốn những thứ đó của Lý Hào Kiệt.
Chúng tôi đang định đi ra ngoài, Lý Hào Kiệt trực tiếp ngăn ở cửa, lạnh lùng nói: “Chú, chú nằm gai nếm mật nhiều năm như vậy không phải là vì muốn có Hào Thiên à, giờ tôi đưa cho chú, đưa hết cho chú, chẳng lẽ chú vất vả lâu như thế, định bỏ mặc tất cả sao?”
Hôm nay Lý trọng Mạnh không đeo kính.
Cả người nhìn sắc bén lạnh lẽo.
Anh ta nhìn Lý Hào Kiệt, cười cười: “Thứ chú muốn không phải Hào Thiên, mà là thứ cháu để ý nhất, bây giờ lựa chọn của cháu đã cho chú biết cháu để ý nhất là thứ gì.”
Lời Lý Trọng Mạnh nói khiến trong lòng tôi nhói lên.
Những lời này thật sự tàn nhẫn.
Lý Trọng Mạnh chọn tôi không phải bởi vì tình cảm, mà vì Lý Hào Kiệt để ý nhất chính là tôi.
So sánh như thế, sự lựa chọn của tôi buồn cười như thế nào chứ.
Tôi cúi đầu, không dám để Lý Hào Kiệt nhìn thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của tôi.
Tôi kéo Lý Trọng Mạnh: “Đi thôi, em mệt rồi.”
“Được.” Lý Trọng Mạnh cười, dẫn tôi chuẩn bị rời đi.
Lúc này, Dương Trung đã mang đồ tới, tôi nghe thấy anh ta nói với Lý Hào Kiệt: “Tổng giám đốc Lý, đây là thứ ngài muốn.”
Lý Hào Kiệt nhận lấy, nói với Lý Trọng Mạnh: “Đây là tất cả những gì chú muốn, chính là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần công ty, tôi đã ký rồi.”
“A?” Lý Trọng Mạnh hơi kinh ngạc: “Xem ra Tiểu Kiệt đã sớm biết sẽ xảy ra chuyện này?”
“Đương nhiên.” Lý Hào Kiệt nói: “Đưa đứa bé tới đây, đứa bé an toàn mấy thứ này đều là của chú.”
Lý Trọng Mạnh cười, tay đặt trên đầu tôi, vuốt ve mớ tóc đã hơi hỗn loạn của tôi: “Thật ngại quá, Tiểu Kiệt, bây giờ chú cũng hiểu ra Tiểu Điệp rất quan trọng với chú, mấy thứ này của cháu, đột nhiên tôi không muốn nữa.”
Tôi đứng đó, cảm thấy mình là một thẻ bạc không có sinh mệnh.
Bất lực như thế.
Không giúp được Lý Hào Kiệt, cũng không có khả năng cứu Thiểm Thiểm.
Lúc này tôi lại hơi hối hận để Mưu Hướng Lễ mang Thiểm Thiểm đi.
Nếu Thiểm Thiểm không bị mang đi, có phải rất nhiều chuyện sẽ khác đi hay không?
Chỉ tiếc không có nếu như.
“Phải không?” Lý Hào Kiệt cười lạnh, đưa tay bắt lấy cánh tay tôi: “Chú, đừng quên Hào Thiên lúc này, chú có đi ra ngoài được hay không phải hỏi ý tôi.”
Ngay khi lòng bàn tay ấm áp của anh cầm lấy cánh tay tôi, trái tim tôi cũng hơi run lên.
Tôi ngẩng đầu nhìn Lý Hào Kiệt, trong lòng tràn đầy lo lắng không yên.
Người nọ không nhìn tôi, anh nhìn Lý Trọng Mạnh.
Tuy rằng cả hai người đều không nói chuyện, nhưng đã sớm giao tranh tóe lửa.
Cả văn phòng rơi vào im lặng quái dị.
Một lát sau, khóe miệng Lý Trọng Mạnh mới cong lên nhàn nhạt, nói: “Tiểu Kiệt quên rồi à, Thiểm Thiểm còn ở chỗ của chú.”
Thiểm Thiểm còn ở chỗ của chú.
Vài chữ đã khiến tôi hoàn toàn tỉnh táo.
Tôi giơ tay lên, trực tiếp gạt phăng bàn tay của Lý Hào Kiệt đang nắm lấy cánh tay tôi, nói với anh: “Tổng giám đốc Lý, lễ đính hôn của tôi và A Mạnh không chào đón anh, cho nên anh không cần tới đâu.”
Những lời này đã tỏ rõ lập trường ngoài mặt của tôi.
“Anh có cách...”Ngontinh.vn
“Tổng giám đốc Lý, giao mấy thứ này ra, anh sẽ trở thành một kẻ nghèo hèn, vì sao tôi phải đặt tương lai của tôi và Thiểm Thiểm trên người một kẻ khố rách áo ôm?” Tôi nói xong, ngẩng đầu nhìn Lý Trọng Mạnh, cười nói: “A Mạnh, chúng ta đi thôi.”
“Được.”
Lý Trọng Mạnh dẫn tôi rời đi.
Lúc này, Lý Hào Kiệt không ngăn cản.
Chỉ là, khi tôi đi ngang qua anh, anh dùng âm thanh chỉ có chúng tôi nghe thấy nói hai chữ: “Tạm biệt.”
Lúc đi ra ngoài, tôi thấy, tim như nhỏ máu.
Tôi muốn nói cho anh biết, tôi không ngại anh là một kẻ nghèo hèn.
Tôi có thể kiếm tiền nuôi anh.
Chỉ là, tôi không thể lấy Thiểm Thiểm ra đánh cược.
Tôi cũng càng không muốn anh bỏ tâm huyết nửa đời ra vì chúng tôi.
Tôi và Lý Trọng Mạnh cùng nhau xuống thang máy, rời đi.
Tới bên cạnh xe dưới tầng, một trợ lý một thư ký của Lý Trọng Mạnh ngồi ghế trước, tôi và anh ta ngồi ghế sau.
Vừa lên xe, tôi lập tức nói với anh: “Tôi muốn gặp Thiểm Thiểm, anh tiêm gì vào người Thiểm Thiểm vậy?!”
Đây mới là điều tôi quan tâm nhất.
Nếu tôi từng có chút hảo cảm với Lý Trọng Mạnh, vậy thì giờ phút này chúng cũng hoàn toàn biến mất.
Tôi muốn chính là Thiểm Thiểm bình yên vô sự.
Lý Trọng Mạnh không trả lời, mà là lấy kính mắt từ túi áo ra đeo lên mặt trước, sau đó mới trả lời tôi: “Yên tâm, Thiểm Thiểm không sao, nó là con em, anh sẽ không tổn thương nó.”
“Anh lừa người.” Tôi lùi về sau một chút, mang theo cảnh giác không lơi lỏng chút nào nhìn anh: “Anh đã lấy dao đâm vào mặt nó, anh còn tiêm thứ gì đó vào người nó!”
“Miệng vết thương đã sắp lành rồi, về phần thứ được tiêm vào.” Lý Trọng Mạnh dừng một lát, tiếp tục nói: “Chỉ cần em ở lại bên cạnh tôi, tôi sẽ vĩnh viễn cam đoan Thiểm Thiểm không sao cả.”
Tôi nghe xong lời Lý Trọng Mạnh nói, trong lòng có một suy đoán lớn mật: “Thật ra thứ anh tiêm cho nó không phải bệnh độc linh tinh gì chứ?”
Lý Trọng Mạnh nghe xong lời tôi nói, khóe miệng hơi cong lên, trên mặt vẫn là vẻ dịu dàng kia, tươi cười kín đáo, hỏi lại tôi: “Em thấy sao?”
Tôi không đoán được.
Lý Trọng Mạnh người này thật sự sâu không lường được, tôi thật sự đoán không ra, cũng không dám đoán.
Tôi cụp mắt, hơi nắm tay, rồi ngẩng đầu nhìn về phía anh ta, lộ ra một nụ cười đẹp đẽ, nói: “Được, em vĩnh viễn cũng không rời xa anh, xin anh đừng làm hại Thiểm Thiểm, nó là tất cả của em.”
Nghe tôi nói vậy, Lý Trọng Mạnh hình như có chút tổn thương: “Nó là tất cả của em? Vậy còn anh?”
“Anh là chồng của em.” Tôi trả lời một cách tự nhiên.
Vì Thiểm Thiểm, tôi sẽ luôn ở bên cạnh Lý Trọng Mạnh.
Người đàn ông này dường như rất hài lòng với câu trả lời của tôi, gật đầu, lấy điện thoại của tôi từ trong túi ra, đưa cho tôi.
Đối với việc điện thoại của tôi ở chỗ anh ta, tôi vốn cũng không để ý.
Đang định mở ra, thì nghe thấy Lý Trọng Mạnh nói: “Điện thoại này của em, anh đã cài phần mềm, sau này em đi đâu anh đều sẽ biết, với lại, em liên lạc với tiểu Kiệt, anh cũng sẽ biết.”
Lời của anh ta làm tôi sửng sốt.
Tôi ngẩng đầu nhìn Lý Trọng Mạnh, có chút không thể tin nổi, mở miệng ra, cuối cùng cũng chỉ nói: “Thực ra anh có thể không nói với em.”
“Anh chỉ sợ em sẽ khiến anh thất vọng.”
“Sẽ không.”
Tôi nói xong, thì cất điện thoại đi.
Thực ra vào lúc này, tình cảm của tôi và Lý Trọng Mạnh đã thay đổi, không còn đơn thuần như trước đây, tôi đề phòng anh ta.
Đồng thời, anh cũng giám sát tôi.
Xe đi được một lúc, Lý Trọng Mạnh mới giới thiệu với tôi: “Hai người họ, đây là trợ lý của tôi Gia Thần, đây là thư ký của tôi Vân Na.”
“Vâng.” Tôi gật đầu.
Thực ra, tôi chả có chút hứng thú nào với những điều này.
Tôi thấy xe chạy về phía Thịnh Thủy Đài, liền nói với Lý Trọng Mạnh: “Anh Mạnh, mấy ngày gần đây chúng ta ở số 01 Vĩnh An được không, em bận việc, thường phải tăng ca về muộn, sợ làm ồn đến anh.”
Dù sao thì Thịnh Thủy Đài chỉ có một phòng ngủ chính.
Ngay cả một phòng ngủ khách cũng không có.
Tôi ở đấy, thì chỉ có thể ngủ chung phòng với Lý Trọng Mạnh.
Tôi bây giờ, bất kể từ mặt sinh lý hay tâm lý, đều không chịu nổi việc cùng Lý Trọng Mạnh phát sinh quan hệ.
Lý Trọng Mạnh nhìn tôi, dường như đoán được tâm tư của tôi, nói: “Không ngủ với nhau, thì làm sao gọi là vợ chồng?”
“...”
Lời của anh ta, rất rõ ràng.
Tôi không nói thêm gì nữa.
Cuối cùng, xe vẫn là đi đến Thịnh Thủy Đài.
Ba người giúp việc đứng ở cửa đón chúng tôi, cung kính gọi: “Ông chủ, bà chủ.”
Tôi lạnh nhạt để họ lấy dép, cầm áo khoác cho mình.
Dù sao, đây là những ngày tháng sau này của tôi, tôi bắt buộc phải thích nghi.
Chờ đến khi vào nhà, tôi nhìn trái nhìn phải, không thấy bóng dáng của Thiểm Thiểm, tôi lập tức hỏi Lý Trọng Mạnh: “Thiểm Thiểm đâu?”
“Cậu chủ đâu?” Lý Trọng Mạnh hỏi một người giúp việc.
“Cậu chủ đang ngủ trưa ở trên, có cần tôi lên gọi không ạ” Tuổi người giúp việc này không lớn, lúc nói chuyện cũng không dám ngẩng đầu, cung kính hỏi chúng tôi.
Lý Trọng Mạnh quay qua nhìn tôi.
Dường như đang chờ quyết định của tôi.
Thiểm Thiểm đang ngủ?
Sao tôi cứ không tin thế nhỉ?
Nhưng gọi nó dậy cũng không hay, tôi lưỡng lự chút, mới nói: “Để tôi lên xem xem.”
“Vâng, bà chủ.” Người giúp việc vội vàng đến bên cầu thang, làm tư thế mời.
Nói thật, tôi không thích trong nhà có người giúp việc.
Lúc trước khi tôi ở cùng Lý Hào Kiệt, cũng chỉ là gọi người giúp việc theo giờ, rất ít khi có người ở lại lâu dài.
Chẳng qua, giờ cũng chỉ có thể thích nghi.
Tôi khẽ gật đâu, đi lên tầng, người giúp việc đi theo phía sau.
Sau khi tôi đi lên, đến phòng của Thiểm Thiểm.
Cửa phòng Thiểm Thiểm khép hờ, tôi mở ra, thấy Thiểm Thiểm đang nằm trên chiếc giường nhỏ của nó.
Đắp một chiếc chăn con màu xanh, đang ngủ rất ngon lành.
Có lẽ trong lòng tôi không tin nổi Lý Trọng Mạnh, tôi vẫn đi đến, sờ trán Thiểm Thiểm, lấy ngón tay để dưới mũi Thiểm Thiểm, để xem liệu có hơi thở hay không.
Sau khi đã xác định được Thiểm Thiểm còn sống, độ ấm cơ thể bình thường, trái tim tôi mới bình tĩnh lại.
Tôi lại rời khỏi phòng ngủ của Thiểm Thiểm, sau khi đóng cửa phòng lại, mới hỏi người giúp việc: “Cô tên lại gì?”
Kể cũng hay.
Tôi ở nhà này cũng vài ngày rồi, ngay cả tên của 3 người giúp việc cũng không biết.
Trước đây tôi cũng chưa bao giờ sai họ làm việc gì cho mình.
Nhưng sau này, có thể sẽ không như vậy nữa.
Người giúp việc thấy tôi hỏi tên cô ta, dường như có chút được bất ngờ, cười khanh khách nói: “Bà chủ, tôi tên là Tề Lam.”
“Ồ, vậy sau này tôi gọi cô là Lam Lam.” Tôi đánh giá cô ta một chút, lại hỏi: “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”
Tuổi tác cô ta xem ra cũng không lớn.
Tề Lam lập tức trả lời: “Năm nay tôi vừa tròn 20.”
“20? Nhỏ thế sao? Không đi học hả?” Tôi có hơi ngạc nhiên.
Nghe tôi hỏi thế, Tề Lam có chút xấu hổ: “Vâng, điều kiệu nhà tôi không tốt, nhà đông con, dưới tôi còn có hai em trai, cho nên tôi thi đỗ Đại học cũng không đi học, ra ngoài làm thêm.”
“Thế à.” Nghe cô ta nói vậy, trong lòng tôi hơi buồn thay cho cô: “Sau này nghĩ cho bản thân nhiều chút, ở đây, ăn mặc đồ dùng các cô không cần tốn tiền, cô có thể tích góp ít tiền, nếu lúc nào muốn đi học, thì đi đi.”
20 tuổi, vốn dĩ là tuổi đẹp nhất đời người.
Nhưng lại ở đây làm người hầu, thật là đáng thương.
Tề Lam kích động nói: “Cảm ơn bà chủ.”
Tôi và Tề Lam nói chuyện vài câu, cảm thấy Tề Lam cũng không tệ lắm, liền hỏi cô ta: “Thiểm Thiểm được đưa về đây lúc nào? Sau khi được đưa về thì tình trạng tinh thần ra sao?”
Tề Lam nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Cậu chủ hôm qua mới đến, sau khi đến, hình như cũng không có gì bất thường.”
“Là ông chủ đưa đến sao?” Tôi lại hỏi.
“Vâng.”
Họ ở với nhau hòa hợp không?”
“Rất hòa hợp.”
Câu hỏi của tôi, Tề Lam đều nhất nhất trả lời hết.
Với lại, tôi nghe câu trả lời không thấy có vấn đề gì.
Tôi do dự một chút, vẫn là quay đầu nhìn về phía cô ta, mang theo chút nghi ngờ: “Hẳn là không có người dạy cô phải trả lời câu hỏi của tôi như thế nào chứ?”
Tề Lam nghe tôi nói vậy, vẻ mặt tràn đầy sự nghi hoặc.
Nhìn tôi, cả nửa ngày mới mở miệng: “Không có ạ.”
Tôi nhìn kỹ Tề Lam, có câu tướng do tâm sinh, Tề Lam nhìn qua cũng là một cô gái khá ngây thơ.
Tôi nghĩ, là tôi đa nghi rồi.
Tôi cùng Tề Lam xuống tầng, Lý Trọng Mạnh vừa thay đồ xong, thấy tôi xuống, hỏi tôi: “Thấy Thiểm Thiểm rồi, yên tâm rồi chứ?”
“Vâng.” Tôi gật đầu: “Nhà trẻ đã cho nghỉ rồi, mấy ngày này để Thiểm Thiểm đến chỗ làm việc với em, vừa lúc em bảo Đào Nhi đưa con gái đến, để chúng nó chơi với nhau.”
Nói thật, giờ Thiểm Thiểm không ở cạnh tôi, tôi thật sự cực kỳ không yên tâm.
Lý Trọng Mạnh đương nhiêu hiểu ý của tôi, gật đầu: “Được, em nói sao thì cứ làm thế đi, lúc em đi làm hay tan làm, anh sẽ đưa đón bọn em.”
“Vâng.”
Tôi không từ chối.
Suy cho cùng thì từ chối cũng chả có tác dụng gì.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc