Sô cô la đen - Chương 95

Tác giả: just.lyn

Hành động cố thoát ra khỏi vòng tay hắn của Hàn Nhi khiến Dương Phong tâm tình trở nên khóchịu, hắn trừng mắt, trong giọng nói không còn chút nào mềm mại, chiều chuộng như trước nữa mà có phần như ra lệnh:

“Chúng ta kết hôn trước, rồi em mới có thể đi du học"

Hàn Nhi kinh ngạc nhướng mày không trả lời, nói đúng hơn là nó chẳng biết nói gì. Một lúc sau quay mặt sang hướng khác, trong tâm hiện giờ đang rất rối loạn, từng câu từng chữ Dương Phong nói gần như đang được khắc sâu vào bên trong bộ não.

Đảo tầm mắt sang những đồ vật trong phòng, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng đôi mày vẫn cảm thấy khó chịu mà nhíu lại. Hắn không cần phải nhìn Hàn Nhi chằm chằm như thế thì nó cũng đã đủ ૮ɦếƭ vì ngập trong hàng đống suy nghĩ rồi.

Còn chưa được bình tĩnh được bao nhiêu thì Hàn Nhi đã nhận ra tình cảnh hiện tại có phần trớ trêu. Dương Phong một tay ôm, một tay ghì chặt nó trong lòng. Thân thể cả hai nằm sát vào nhau khiến nhiệt độ tăng cao. Vốn dĩ đang bị sốt nay thêm cả việc hắn hiện tại không có mảnh vải nào, cơ thể chỉ được choàng qua loa bằng một tắm chăn mỏng nên càng khiến nó càng thêm ngượng ngùng, hô hấp dồn dập đến khó khăn.

Trời ạ, nếu đây là giấc mơ, ông trời mau giúp nó tỉnh lại đi!!
Ác mộng gì mà như thật thế này...

Theo bản năng Hàn Nhi cắn môi, vận động cơ thể cố hết sức thoát khỏi vòng tay kìm chặt của Dương Phong. Nhưng tại sao cứ đẩy mãi mà cả hai chẳng thể tách ra được mà dường như càng bị ôm chặt hơn. Hai bàn tay vì tình thế lúc này mà vô thức đặt lên ***g *** hắn, không quan tâm mà di chuyển qua lại tìm vị trí có lợi để đẩy tiếp

Dương Phong giữ vững thái độ không phối hợp với nó mà còn dùng sức theo huớng ngược lại làm Hàn Nhi cứ lẩn quẩn mãi trong vòng tay của hắn. Một lúc sau cảm thấy cơ thể có những chuyển biến kì lạ mới chịu nới lỏng tay ra, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy. Hàn Nhi được dịp nhích cả người như một con sâu ra xa khỏi hắn, nhích được một chút đã chạm tới thành giường, tình thế lúc này không còn đường để lùi nữa.

Ngừng lại một chút, Hàn Nhi muốn tìm một cách tẩu thoát khác, nhưng suy nghĩ mãi vẫn chỉ có một đường là tiếp tục lui về sau mà thôi. Dương Phong nãy giờ chăm chú nét mặt bị dọa cho sợ hãi cùng hành động nhích người ra xa khỏi hắn của nó liền không vừa lòng. Trong lòng lại mang theo chút chua xót khó chịu, hắn vươn tay đến định giữ Hàn Nhi lại thì nó nhanh chóng tiếp tục lùi về sau.

Chuyển động một cái, đầu Hàn Nhi ***ng vào chiếc tủ đầu giường, kêu lên cốp một tiếng. Đau đớn lan truyền khắp đỉnh đầu, nó phản xạ hai tay ôm lấy phía sau gáy, không kiềm được một cảm giác tê dại khắp cả người.

Rồi bỗng chốc cả người Hàn Nhi mất thăng bằng, chao đảo rồi rơi thỏm xuống nền nhà. Cánh tay Dương Phong chỉ trực ào tới rồi lơ lửng trong không khí.

Lời hắn nói khó chấp nhận đến độ vậy sao??
Khó đến nỗi cái người này thà năm lần bảy lượt chịu đau cũng không muốn chấp nhận...

Hàn Nhi nằm dưới sàn, muốn giả bộ ngất xỉu đi nhưng sự đau buốt vẫn còn tê tê trên trên đỉnh đầu, khiến nó hít hà, không ngừng day day cái ót, gương mặt nhăn nhó đến khó coi.

Dương Phong chuyển người sang kiểu nằm sấp, cằm tựa lên chiếc gối nằm êm như bông, lắc lắc đầu nhìn nó:
"Nhìn tôi đáng sợ vậy sao?" Ngu ngốc, đang sợ bị hắn ăn thịt sao?

Kỳ Dương Phong, chắc là chưa ai nói cho cậu nghe tình hình lúc nãy ám muội như thế nào phải không?? Cách nhau một lớp chăn không được dày, đã vậy còn có hơi nóng từ người hắn truyền sang, Hàn Nhi mà có tinh thần thép cũng chưa hẳn sẽ chống đỡ được.

Kiểu nằm sấp khiến tấm chăn rơi xuống quá lưng, lộ ra nửa phần lưng trên của Dương Phong. Hàn Nhi vừa lốm cồm ngồi dậy đã nhìn thấy cảnh xuân ấy, những đường cơ cứ như có thêm cơ hội đuôc hiện rõ hơn khiến nó quay trở lại biểu hiện kì dị lúc nãy

Hàn Nhi khàn khàn lại giọng mình, có chút hoang mang rồi nói nho nhỏ:
"Cậu chưa mặc quần áo.."

Nó tốt bụng nhắc nhở vậy mà có ai đó làm bộ không nghe thấy, thản nhiên giữ mãi dáng nằm. Mãi cho đến khi mặt nó đỏ lên như một quả cà chua, Dương Phong mới chậm rãi chớp chớp mắt, rồi không chịu nổi nữa phì cười.

Không chịu được giọng cười toàn phần là chế giễu đó, Hàn Nhi quên mất đau đớn, bực bội ngồi dậy lấy bộ quần áo ném vô mặt Dương Phong đệm thêm câu bực bội "Cậu mặc vào nhanh đi" rồi nó quay đầu vào tường chờ đợi

Tiếng cười tắt bặt hẳn đi, hắn chậm rãi rời khỏi tấm chăn, giọng có chút châm chọc "Cái cần thấy không phải đã nhìn thấy rồi sao? Cần gì phải quay mặt vào tường như thế" Đối với thân thể, hắn không có keo kiệt, nhất là đối với Hàn Nhi

Im lặng, nhẫn nhịn, phải nhẫn nhịn. Hàn Nhi nhẫn nhịn đến độ hai hàm răng nghiến vào nhau phát ra tiếng ken két.

Từ từ đứng dậy, Dương Phong đi về phía cửa, vặn khóa lại rồi ném chiếc chìa khóa vào một góc nào đó, sau đó mới bắt đầu mặc quần áo vô. Lúc nãy đang trên đường lái xe về, trời bỗng dưng đổ mưa, xe lại tự nhiên không hoạt động, điện thoại cũng cùng một lúc để quên ở khu nhà trên đồi. Hắn đành đi ra khỏi xe, chạy nhanh về thành phố. Cũng may là chỉ cần đi có mấy cây số mà thôi. Vào trong thành phố, liền nhanh chóng bắt chiếc taxi để về nhà. Đến nơi thì cả người đã ướt sũng, bắt đầu phát sốt.

Cầm lấy bộ đồ mà Hàn Nhi đưa, hắn nhanh chóng mặc vào. Trong quá trình mặc đồ, hắn cố gắng mặc xong chiếc áo thun vào người, nhưng kết quả là khi nhìn thấy trên tay mình còn đang cầm chiếc áo khoác mòng màu hồng nhung đậm thì sự nhẫn nhịn tan biến, phẫn nộ buông lời nhận xét:
"Không có một chút thẩm mĩ gì hết"

Nhìn thử bộ đồ hắn đang mặc với chiếc quần thì là kaki màu tím sậm, áo thun màu vàng chan kẻ sọc ngang màu trắng còn chưa đủ để làm chói mắt người đối diện hay sao mà còn dám đưa cho hắn chiếc áo khoác có cái màu "tương phản" như thế. Dương Phong bây giờ không khác gì một con tắc kè bông khi đang quanh quẩn trong núi màu sắc trước mặt

Hàn Nhi chột dạ, suy nghĩ rằng hắn đang nói mình liền quay đầu lại, không quên chiêm thêm một câu phản kháng yếu ớt:
"Cái gì?"

Dây thần kinh cười bị một chấn động quá lớn khiến nó phụt cười ngoặt nghẽo, còn vô tư đưa lên Ng'n t cái biểu hiện sự "number One"...

Mặt Dương Phong tối dần, hung hăng mặc áo khoác vào rồi đứng tính nhẩm thời gian xem cái người kia chừng nào sẽ ngừng cười. Nếu quá 10 giây để xem tối nay có yên với hắn hay không..

Bầu không khí có chút quài dị, Hàn Nhi ngừng cười, hơi bối rối khi nhìn thấy ánh nhìn không thân thiện của hắn nhìn mình liền cố sức chữa cháy:

"Cậu lại ghế ngồi chút đi, tôi thay ra giường.." Hàn Nhi đảm đang đi lấy ra giường trong tủ quần áo, cật lực thay áo gối, thay ra giường, thay chăn mền. Dương Phong ngồi một bên, khoanh tay trước ***, ghiêng đầu dò xét, ánh mắt không rời khỏi cái bóng người loay hoay trước mặt. Rõ ràng là đang cố tránh điều kiện của hắn..

Sau khi thay xong, hắn chán nản chui vào đống chăn ấm áp như đang trông mong vào sự chăm sóc của nó. Ngoan ngoãn nằm im một lúc, miệng thì tươi cười nhưng cố lộ ra chút yếu ớt nhìn lấy Hàn Nhi. Nó im lặng khẽ thở dài rồi lại gần chỉnh sửa lại mền gối cho thuận tiện..

"Cậu có muốn ăn gì không. Tôi nấu cháo cho cậu nhé" Hắn đột nhiên sốt lên như vậy hẳn là đã bị cảm nước mưa rồi. Người bệnh thì ăn cháo có lẽ sẽ khỏe hơn nên nghĩ đến đây Hàn Nhi không ngần ngại hỏi hắn

Chỉ là câu hỏi buộc miệng, lại có thể khiến Dương Phong cảm thấy khá hơn rất nhiều. Hóa ra giờ hắn mới biết, bị bệnh ngoài mệt mỏi ra thì còn được đặc biệt phục vụ nữa.

Thấy hắn không trả lời, Hàn Nhi dậm chân suy nghĩ một chút rồi tự quyết định, đứng phắt dậy "Cậu nghỉ ngơi thêm một chút, tôi đi nấu cháo cho"

"Lại định đi nữa sao?" Hắn thấy Hàn Nhi quay lưng đi liền rút tay ra khỏi chăn ấm nắm ngay tay nó giữ lại. Tay Dương Phong nóng hừng hực làm nó lo lắng đến nhíu mày

"Cậu đang bị sốt, nghỉ ngơi đi"

Mặc kệ lời nhắc nhở của nó, Dương Phong làm tiếp bước tiếp theo là kéo Hàn Nhi trở lại giường cùng hắn. Đáng giận, lần trước là do nó bất cẩn, không nghĩ tới việc hắn đã tỉnh dậy nên dễ dàng bị kéo xuống giường. Nhưng lần này, tại sao cũng lặp lại cái lỗi bất cẩn như thế??

"Tôi không muốn ăn"
Giọng hắn nhè nhẹ phả trên đỉnh đầu làm Hàn Nhi ngây người ra, một lúc sau mới choàng tỉnh dậy, ngước lên nhìn Dương Phong:

"Ăn chút gì đó thì sẽ mau khỏi bệnh"

Hắn một lần nữa lờ đi câu nói của Hàn Nhi, vào lại chủ đề chính
"Em đang né tránh câu nói lúc nãy của tôi sao?"

Bị nói trúng tim đen, nó cắn nhẹ môi, có hơi ngập ngừng khiến đôi mày Dương Phong khẽ chau lại:
"Chuyện đó sẽ nói đến sau. Bây giờ không phải cậu đang bệnh sao, nghỉ ngơi thì sẽ tốt hơn"

Hàn Nhi nói lời nhẹ nhàng như vậy, ân cần chăm sóc như vậy khiến hắn có chút mềm lòng, định buông tay ra ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của nó. Nhưng nghĩ lại thì có chút do dự, bây giờ hắn mà bỏ lỡ cơ hội tốt lần nào thì phải đến khi nào mới có thể cùng Hàn Nhi nghiêm túc nói tiếp chuyện này lần nữa. Thôi vậy, đến cùng vẫn là nên nắm chặt cơ hội lúc này..

"Tôi chỉ muốn ngủ thôi, hôm qua đã không ngủ được rồi"
Dương Phong nói giọng như làm nũng khiến tay chân Hàn Nhi nổi lên từng chừng lớp lớp loại da lạ mà người ta thường gọi là "da gà". Tay hắn không ngừng thừa cơ mà kéo nó vào trong lòng, ôm lấy như một chiếc gối ôm mềm mại..

"Tại sao lại không ngủ?" Hàn Nhi thắc mắc

Dương Phong ngừng lại, người cứng nhắc cúi đầu xuống nhìn nó. Hay thật, hắn yêu trúng một người vô tình..

Khóe môi hắn giật giật, không cam lòng hỏi lại:
"Còn dám hỏi? Em không biết là tại cái gì sao?"

Nói như vậy hẳn là đang ám chỉ tại Hàn Nhi rồi.

Bản năng cắn cắn môi khó xử, nó e ngại nhìn Dương Phong:

"Chuyện đó, không phải là tôi cố ý.." Nó không phải không muốn nói cho hắn biết chuyện đi du học, chỉ là đang trong thời gian tìm cơ hội để nói mà thôi. Chẳng hiểu tại sao nói chuyện này với người khác thì Hàn Nhi cảm thấy rất tự hào, nhưng nói với hắn thì lại khó khăn như vậy..

Dương Phong không bao dung, đốp lại lời nó
"Vậy là cố tình" cố tình muốn giấu hắn...

"Tùy cậu" Hàn Nhi thở dài. Bỏ đi, là hắn suy nghĩ nhiều, giờ nó có nói cũng không giải quyết gì. Nghĩ đoạn, Hàn Nhi nhắm mắt lại không muốn nói nữa.

"Được rồi, tạm thời tôi sẽ tin là em không có cố ý, cũng không cố tình" Dương Phong ôm lấy nó, ghé vào tai Hàn Nhi thấp giọng thì thầm "Nhưng mọi người đều biết chuyện này trước tôi, em xem phải nên trả giá thế này đây"

Hai mắt đang nhắm thì vội vàng mở to, sau đó lại nheo lại ngỏ ý thăm dò nhìn chằm chằm hắn "Ý của cậu?"

Dương Phong mỉm cười ngọt ngào, đẩy Hàn Nhi vào lòng mình, cằm tựa lên đầu nó, chậm rãi lên tiếng "Thích tôi không?"

Không suy nghĩ, Hàn Nhi liền trả lời:
"Không"

"Không có?" Hắn ngạc nhiên hỏi lại...

Hàn Nhi cúi đầu lặng im không nói gì nữa làm cho Dương Phong vừa giận vừa thẹn. Hắn đã hỏi ra đến như thế mà tại sao cái người này vẫn cứ chối.

Thấy vòng tay ôm chặt của Dương Phong bỗng nhiên vô thức được nởi lỏng ra, Hàn Nhi lại chậm rãi ôm lấy hắn, nhẹ nhàng nói “Con người đôi khi muốn ích kỷ, nhưng đó quả là một chuyện không hề dễ dàng chút nào"

Nó đã quá mệt mỏi, mệt mỏi khi đã ích kỷ đánh lừa mình trước tình cảm dành cho hắn!!

Dương Phong trước lời nói đó phản ứng có chút chậm chạp, cho đến khi nge thấy bên tai mình vang lên một giọng nói nhẹ nhàng lướt qua "Em yêu anh.." thì cả tế bào trong cơ thể đều đình chỉ hoạt động, còn có cảm tưởng như máu không thông, đang dần đông lại..

Lời nói vừa dứt, Hàn Nhi kéo đầu hắn xuống, chủ động dâng lên đôi môi mềm mại, cùng với môi hắn chạm vào nhau.

Cái này lại vượt qua ngoài câu trả lời mà hắn đã mong đợi. Không phải thích, mà là yêu...

Chỉ là môi chạm môi lại tạo cho người ta một tư vị ngọt ngào như thế. Đối với một người con trai, sự chủ động từ con gái luôn là một niềm hạnh phúc không gì sánh bằng. Hàn Nhi hiện tại vừa thổ lộ với hắn, lại đang đùa giỡn với đôi môi hắn. Dương Phong hạnh phúc như điên, cũng đáp lại bằng cách hung hăng hôn lên môi Hàn Nhi, nó khẽ cười đáp ứng hắn hé mở hai cánh môi cho lưỡi Dương phong đi vào chiếm hữu mạnh mẽ. Một vị ngọt quyện lại ở đầu lưỡi khiến cho Hàn Nhi cảm giác như bản thân mình đang lạc vào một nơi chỉ có riêng hai người. Nụ hôn của sự yêu thương, của sự chờ đợi kéo dài mãi cho đến khi cả hai đều không thở nỗi hắn mới chịu nhả ra "Có thật không?"

Hàn Nhi ngượng ngùng không nói gì, đối với ánh mắt ௱ô** lung, đang đắm chìm trong mộng đẹp trước mặt của hắn có chút bất an.

Nhìn thấy Hàn Nhi không có trả lời, hắn vội lay lay người nó:
"Này, Dương Hàn Nhi" Trong lời nói có chút gấp gáp, muốn kiểm tra lại vừa rồi hắn không có nằm mơ

Nó khó chịu, gật gật cái đầu miễn cưỡng thay cho câu trả lời. Hàn Nhi đối với mấy việc thổ lộ tình cảm của mình không có kinh nghiệm, cũng không có cảm giác lãng mạn vì nó đi theo chủ trương "Hành động nhiều hơn lời nói". Nhưng chỉ vì người nào đó tôn trọng lời nói hơn...

Cả hai đều im lặng, sau nụ hôn vừa rồi Hàn Nhi có chút say, cứ như vừa uống xong một ly R*ợ*u vang. Có đủ vị cay, ngọt, chát, cả chút lâng lâng say lòng cũng có . Nằm được một chút, nó liền bật dậy, có chút cuống quít sửa lại quần áo, đầu tóc:

“Cậu.. cậu nghỉ ngơi đi, tôi đi nấu đồ ăn”
Đồ ăn vẫn luôn là lý do để nó đem ra làm cái cớ để thoát khỏi bầu không khí đầy sự ngượng ngập này.

Hành động của Hàn Nhi quá nhanh, khiến Dương Phong cảm giác được thứ ấm áp trong vòng tay mình bị tuột mất, chỉ còn cảm giác hụt hẫng.

Hắn nhăn mặt không hài lòng nhìn Hàn Nhi đang quay vòng vòng ôm đống ra trải giường còn nằm dưới đất và đang có dấu hiệu muốn rời đi.

“Nấu đồ ăn, em nghĩ em có thể nấu được thứ gì hả?”

Nó bất mãn quay lại “ít nhất cháo thì em vẫn có thể nấu được”

Tình cảm cũng đã thổ lộ, người ta cũng nói tình yêu không phân biệt lứa tuổi, dù gì hắn cũng là thua Hàn Nhi 6 tháng, nó lại thích ứng rất nhanh, liền nhanh chóng thay đổi kiểu xưng hô. Và trong trường hợp này, dung từ “em” nói chuyện với Dương Phong có thể khiến hắn ngoan ngoãn hơn, không can thiệp vào chuyện nó nấu ăn nữa

Dương Phong im lặng như đang suy nghĩ điều gì đó, mặc cho Hàn Nhi đang nhanh tay nhanh chân gom xong hết đồ chuẩn bị đi ra cửa.

Cạch cạch vài tiếng khi nó đang cố vặn nắm cửa để mở, Hàn Nhi liền nhận ra cửa đã bị khóa từ lúc nào..

Thấy vẻ mặt khó hiểu của nó, Dương Phong lên giọng đắc ý “Vô ích thôi” Lúc nãy, hắn đã làm đúng khi nhanh tay khóa cửa lại trước…

“Tại sao lại làm như vậy?”

“Ngăn không cho em cứ nổi hứng muốn nấu cháo và tìm cớ đi ra khỏi phòng”

“Không ra khỏi phòng thì đêm nay tôi ngủ ở đâu” Giọng Hàn Nhi lạnh như băng, không có chút đồng tình

“Câu hỏi này không phải quá thừa thải sao?”

Dương Phong xoay người, di chuyển chiếc gối ở sau lưng lên cao một chút để mình có thể dựa vào, thư thái hai tay gác lên bụng như chỉ còn chờ Hàn Nhi chạy ào vào người hắn

“Cậu còn đang bệnh đấy, đừng có trẻ con”

“Tôi vốn dĩ rất trẻ con, em không biết sao?” Hắn mỉm cười ngọt ngào, đầy mê hoặc dụ dỗ

“Cậu cần phải ăn để lấy sức..”

“Tôi không muốn ăn” Lúc này hắn chỉ muốn ôm lấy Hàn Nhi rồi ngủ thật say mà thôi. Nói gì thì hắn cũng mệt mỏi rồi, nếu cứ kéo dài như vậy chỉ e sợ gục ngã trước

Hàn Nhi không hề nhường nhịn, đứng quay mặt hẳn về phía hắn, với giọng lạnh lùng
“Vậy thì cậu ngủ một chút đi, vài tiếng sau tôi sẽ gọi cậu dậy để ăn”

Hai bàn tay đặt trên bụng siết mạnh tạo thành một nắm đấm như đang dồn hết sự tức giận vào trong đó, nghiến răng lên tiếng:
“Em còn nói nữa, tôi sẽ ăn em…”

Ăn?? Nó còn đang mơ hồ về từ “ ăn” này thì cổ tay vừa kịp bị giữ lấy rồi kéo quay trở lại giường. Hàn Nhi kì này rất tỉnh táo, không có nằm mơ nhưng cũngkhông kháng cự nữa. Vì nó biết bây giờ mà kháng cự thì hẳn là lực bất tòng tâm, lời Dương Phong nói ra e hẳn sẽ làm liền..

“Ngoan lắm” Dương Phong sau khi thành công việc đem Hàn Nhi trở lại lên giường, nét mặt tươi cười hài lòng, tay vuốt nhẹ mái tóc của nó.

“Được rồi… giờ thì ngủ được chứ”
Nó xuống nước, mong rằng hắn mau khỏe trở lại chứ sốt cao như thế này sợ rằng đêm nay sẽ vào viện mất. Hàn Nhi lại không muốn mình vừa tỏ tình thì đối phương lại vào viện nằm đâu.

“Chìa khóa tôi đã ném đi rồi, tối nay em không thể rời đi được đâu”
Dương Phong như đứa bé nói ra lời cảnh cáo vô cùng trẻ con, vô cùng "rẻ tiền". Mà hắn không nói thì Hàn Nhi cũng chẳng có ý định đó

“Được rồi”
Giọng nó nhẹ nhàng dần dần dẫn dắt Dương Phong đi vào giấc ngủ, vòng tay siết nhẹ như sợ rằng nó sẽ rời đi mất. Hàn Nhi nhìn hắn, ánh mắt ý nhị, chứa đựng rất nhiều hạnh phúc, rất nhiều tình cảm…

“….Cưới….anh”
Là câu mà Hàn Nhi nghe được suốt đầu buổi đêm hôm đó. Hắn nói mớ cũng rất đúng vào chủ đề khiến nó suốt đêm không ngủ được vì cứ bị hắn nói sảng suốt, lại còn phả hơi nóng vào tai những câu nói đầy ý tưởng chiếm hữu..

Đêm mưa nhẹ nhàng trôi qua..

"Em yêu anh!!"
Theo dõi page để cập nhật truyện hay