Sô cô la đen - Chương 71

Tác giả: just.lyn

Cả hai lại im lặng không nói gì, Dương Phong cố gắng đi thật nhanh ra đến chiếc xe đã đậu sẵn ở cửa sau. Vì biết sẵn bọn phóng viên sẽ không dễ dàng tha cho bọn họ, hắn khoác lên lưng Hàn Nhi một chiếc áo, còn riêng hắn vì đã đội sẵn một chiếc nón rồi nên không cần phụ kiện gì thêm..

“Này, diễn đi…”

Hả? Hàn Nhi đang nằm im thì lại nghe một câu nói mơ hồ vang lên, diễn??? Diễn cái gì??

Như phản xạ của một người muốn tìm hiểu mọi việc, nó ngước cổ lên nhìn về phía trước, rất nhiều phóng viên đậu trước cửa khiến Hàn Nhi đột nhiên nảy sinh lo lắng. Nhưng lại dần hiểu ra hắn muốn nói về vấn đề gì, lại nhanh chóng kéo chiếc áo trên lưng lên che gần hết đầu. Nó nhắm mắt, nuốt một ngụm nước bọt lấy chút tự tin rồi mở miệng hét lớn

“Anh… có gì mình nói sau, mau bỏ em xuống… nhanh lên…”

“Anh à, chúng ta nói chuyện một chút được không, bỏ em xuống”

Hàn Nhi lớn giọng, kèm theo đó là vài động tác giãy giụa, khuôn mặt khổ sở nhăn nhó, còn hắn thì vẫn điềm nhiên bước thẳng về phía trước. Bọn phóng viên trong phút chốc lại bị tiếng thét chói tai kia làm cho chú ý. Nhưng một lúc sau lại phát hiện rằng chỉ là một cặp tình nhân đang cãi nhau nên thôi, liền không quan nữa và chăm chú ở cổng trung tâm…

Cả hai mau chóng lên một chiếc xe đậu bên kia đường rồi lái nhanh đi… Dương Phong lại không nói gì chỉ một tâm chăm chú vào việc lái xe, tốc độ lại mỗi lúc một nhanh mà hắn vẫn bình tâm tăng tốc như cũ

Hàn Nhi nhíu mày, quay sang nhìn hắn, trong đáy mắt ánh lên suy nghĩ hỗn độn khiến nó không tự giác mà đặt tay mình lên bàn tay đang nắm chặt vô lăng kia, khẽ chạm một chút rồi mở giọng ôn hòa:

“Không có ai đuổi theo hết….” Cậu chạy chậm lại được rồi, không cần phải lài xe trối ૮ɦếƭ như vậy. Hàn Nhi biết hắn lúc này hỉ nộ ái ố bất thường, hiện giờ lại trưng diện nét lạnh lung vô cảm khiến tâm nó như bị khoét một cái hố lớn…

Không có ai đuổi theo hết? Người con gái này nghĩ hắn lái xe nhanh vì sợ có ai đuổi theo hay sao chứ?? Đáng giận…

Dương Phong bẻ tay lái, quẹo sang làn đường bên kia, vừa kịp động tác này cũng khiến tay hắn rời ra khỏi lòng bàn tay của Hàn Nhi. Tay nó lơ lửng trong không khí, chỉ kịp cảm nhận thứ trong bàn tay đã vụt đi mất mà tâm trạng luyến tiếc, ngậm ngùi không thôi.

Cảm giác hụt hẫng tràn ngập trong xe, hắn lúc này tại sao lại lạnh lẽo đến thế. Bình thản đến mất khiến người ta không thế hiểu được...

Định rụt tay về thì lại bị bàn tay rộng lớn ấy phủ lấy rồi nắm chặt như thứ quý báu. Nắm chặt đến độ khiến Hàn Nhi cảm thấy đau rồi bỗng dưng nhíu mày lại. Vẫn là sự quan tâm mạnh mẽ ấy, nó không nhẹ nhàng như của Lạc Thiên. Hắn yêu luôn luôn mạnh bạo, muốn mọi thứ thuộc về mình lại không quan tâm đến cảm nhận của người khác. Còn Lạc Thiên, ở anh luôn có sự điềm tĩnh ôn nhu, và quan trọng là làm gì cũng hướng người mình yêu làm trọng tâm. Vậy tại sao người nó thích vẫn là Kỳ Dương Phong bá đạo này???

Nó thích.. rất thích cái cảm giác này

Hắn nắm lấy rồi lại đưa lên miệng, hôn nhẹ một chút như sự quan tâm ân cần. Tự lúc nào, chiếc xe đã dừng lại bên vệ đường. Hàn Nhi ngồi lặng im, không nói gì, cũng không rụt tay lại, để mặc hắn nắm cho thỏa đáng…

“Hiện tại…” Dương Phong lên tiếng, hắn kéo người Hàn Nhi đối diện với mình, giọng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ “ không thể về Lăng Tuyền…” chỉ sợ ở đó sẽ đông phóng viên báo chí…

Hắn lúc nãy khi vừa đặt Hàn Nhi trong xe thì chiếc nón rơi xuống, đồng thời lại nghe tiếng lách cách của máy chụp hình. Chuyện này rồi sẽ rất nhanh bị phát hiện, không chừng lúc này, nơi đó cũng đang rất ồn ào náo loạn rồi. Cũng may, hắn đã phân phó một vài người trong BLACK đến đó, phòng hờ ba mẹ hắn lại đến “hỏi thăm”….

“Tại sao lại không?” Hàn Nhi vẫn không biết chuyện gì, bây giờ rõ ràng đã thoát được, chỗ nó ở cũng không dễ bị phát hiện đến thế…

“Lúc nãy, có chút sơ hở, tạm thời nơi đó sẽ rất đông người, nói chung là không thể về được”

“Ừm…” Hàn Nhi hờ hững trả lời nhẹ, thế thì bây giờ nó phải đi đâu? Dương Phong hắn cũng vì chuyện này mà không thể về nhà, tự nhiên trong lòng nó cảm thấy tội lỗi

“Đang suy nghĩ cái gì?” Tự nhiên lại trở nên trầm ngâm, hắn không khỏi tò mò

“Không có gì…”

“Vậy thì…” Nói đến đây, Dương Phong ngập ngừng một chút, buông tay Hàn Nhi ra rồi lôi ra chiếc ví trong túi mình “Vào cửa hàng tiện lợi kia, mua một ít đồ ăn, tôi tranh thủ lúc này về Lăng Tuyền xem một chút” tranh thủ giải quyết mọi chuyện cho nhanh

Hắn nói mặc hắn nói, Hàn Nhi chăm chú nghe nhưng vẫn không hiểu, trơ mắt ra nhìn chiếc ví trên tay hắn, ngớ ngẩn một hồi

“Cầm nhanh đi, không có thời gian nữa đâu”

Hàn Nhi vương tay ra đón lấy, vẫn chưa tiêu hóa hết lời Dương Phong vừa nói

“Mua đồ ăn làm gì? Chúng ta sẽ đi đâu?”

Dương Phong nghe đến hai từ “ chúng ta” thì không kiềm được vui vẻ, tức giận mấy ngày nay cũng vơi đi không ít, hắn nở nụ cười rồi chồm sang phía Hàn Nhi đẩy cửa xe ra..
“Chỗ này cô cũng biết….” Và nó cũng đã từng đến đây..

Nói rồi hắn xoay vai Hàn Nhi hướng ra cửa xe mở rộng kia, tránh cho ánh mắt khó hiểu đó nhìn hắn mãi. Bây giờ không phải lúc ngồi dài dòng, giải thích cho nhau nghe

Trước mặt Hàn Nhi là một cửa hàng thức ăn tiện lợi, được mở cửa 24/24, vừa bán thức ăn lại vừa bán một số đồ dùng cần thiết, rất phù hợp cho tình hình hiện tại….

Hàn Nhi bước xuống xe, trên tay cầm ví của Dương Phong trong lòng bỗng dưng có một đợt cảm xúc là lạ.. Chiếc xe nhanh chóng vụt đi trên con đường rộng lớn, nó cũng quay lưng đi vào cửa hàng

Dạo quanh một chút, Hàn Nhi thật sự không biết mua cái gì, chỉ lấy đại vài chai nước, vài gói mì, mấy hộp bánh sandwich, thức ăn nhanh rồi nhanh chóng tính tiền. Làm gì thì làm, ăn uống vẫn phải đứng đầu. Mấy ngày nay, nó lo lắng đến nỗi mất ăn, mất ngủ, hiện giờ thấy thiên đường trước mặt, bụng cũng không chịu nổi, liên tục réo gào

Hàn Nhi thở dài, cầm bịch đồ ăn mới mua đi ra chiếc bàn ở phía tấm kính cửa hàng, chỗ này bàn cao, ghế cao giống như một quầy bar thu nhỏ, nhưng chỉ là dùng cho việc ăn uống, những khách hàng có nhu cầu ăn uống gì sẽ đến đây ngồi. Hàn Nhi cũng không ngoại lệ, nó vừa cầm hộp mì được chế nước sôi ngồi xuống.

Vừa ngồi đợi mì nở, vừa nhìn ra ngoài cửa kính, những dòng xe lao nhanh luôn khiến con người ta choáng ngợp, con người thời đại ngày nay luôn luôn hối hả, làm những điều họ thích, thậm chí còn tranh giành chiếm đoạt. Nếu con người không tham lam, thì những "ước muốn” không nhiều đến nỗi bọn họ phải luôn tất bật tìm kiếm đến vậy…

Nhưng tại sao lại có chuyện cảnh vật cũng có thể ảnh hưởng đến tâm tình con người ta thế này, ngắm nhìn một lúc khiến Hàn Nhi lại thở dài một lần, lần nữa, rồi n lần…

Lúc này, liệu Âu Lạc Thiên sẽ như thế nào? Sẽ giải quyết như thế nào? Nó thật tò mò, một năm trước khi mà Lạc Thiên lại ở hoàn cảnh giống nó thì sẽ xử trí như thế nào đây?
Sự việc lúc đó được giải quyết nhanh chóng, qua ngày hôm sau lại tan biến không một chút dấu vết. Hàn Nhi còn không thể tưởng tượng được... Còn bây giờ...Haiz... lại phải thở dài

Tít…tít…
Điện thoại trên bàn vang lên, Hàn Nhi vội vàng cầm lấy..

“Chúng ta huề nhau”
Anh gọi đến bất ngờ, nước trong mắt lại không kiềm chế, không ép buộc, cứ tự nhiên nhẹ nhàng lắp đầy mắt

“Vậy hóa ra là anh trả thù sao?”

“Không phải, tôi chỉ là muốn cho em hiểu cảm giác mà tôi từng trải qua mà thôi”

“Nhưng anh không đến, ngày mai sẽ bị lên báo..”

“Sẽ không…” Lạc Thiên chắc chắn

“Tại sao?”

“Từ từ rồi em sẽ biết..”

Hàn Nhi khịt mũi, những lời nói này lại khiến nó rất an tâm, tâm trạng vui lên một chút, rồi nói tiếp “ Cám ơn anh..”

“Tốt nhất đây là lần cuối cùng tôi và em nói chuyện kiểu này, và tốt nhất là hai người nên làm lành với nhau. Mấy ngày nay BLACK đều rất khổ sở vì tên điên kia rồi” Lạc Thiên vừa nói vừa giở giọng bất mãn, mấy ngày nay anh thật mệt, vừa bị tra khảo, lại vừa bị Tra t**, đủ mọi hình thức..

Chẳng qua là một đứa con gái, Dương Phong hắn lại giận cá chém thớt, tối nào cũng kéo BLACK đi "khảo sát thị trường", còn tiện tay đập nát mấy bang phái như muốn tìm được niềm vui. Đã thế lại còn kéo cả đám vào những club mới mở. Cùng là con người, ai ai cũng đều đi học, lại còn phải đi làm, bị ђàภђ ђạ kiểu này quả thật là thống khổ mà. Cũng may, người tỉnh táo nhất, Khang Luân quay về đúng lúc, giải quyết mọi chuyện êm đẹp hơn…

"Tại sao?"
Đương sự chính lại không hề hay biết, ngạc nhiên hỏi lại

"Đừng hỏi tại sao.. Em cứ tốt nhất là làm lành với thằng nhóc kia trước đi.." Lạc Thiên ngưng một chút, anh dời mắt mình khỏi hình ảnh cô gái ngồi trong cửa hàng tiện lợi kia nhìn vào mặt đồng hồ trên cổ tay " Tôi có việc, chúng ta nói chuyện sau"

"Được, chúng ta nhất định sẽ gặp lại" Hy vọng lúc đó sẽ tốt hơn bây giờ...

Lạc Thiên cúp máy, để điện thoại sang phía ghế ngồi kế bên.

Bên kia đường, một chiếc xe đen bong loáng lập lòe dưới màu vàng của ánh đèn đường bắt đầu di chuyển rồi lại vụt nhanh trên con đường đi thẳng đến sân bay Quốc tế

Tốt nhất đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy em khóc…
Dù không phải là vì anh…
Theo dõi page để cập nhật truyện hay