Sô cô la đen - Chương 68

Tác giả: just.lyn

"Máy bay chuẩn bị cất cánh, xin quý khách mau chóng ổn định chỗ ngồi"

Nghe tiếng nói nhắc nhở trong trẻo của chị tiếp viên, hai tay Quân Như càng thêm luống cuống, xách chiếc balo trên tay mà không biết làm cách nào để đặt lên trên khoang hành lý.

Lúc qua Mỹ, con bé cứ nghĩ rằng, sau khi giải quyết xong vài thủ tục bên đây thì khi về nước không chừng sẽ có tin vui, nhưng...

Haiz.. kiểu quái gì cũng không thể tin được, tại sao lại có vụ đính hôn ở đây chứ?? Quân Như vốn dự định qua Pháp, kế hoạch là sẽ mua một số nguyên liệu về để làm quà cho Hàn Nhi. Nhưng vừa đặt chân xuống sân bay, chưa kịp mua gì hết thì lại nghe được cái tin động trời này, báo hại con bé lại phải tức tốc mua vé về nước.

Cuối cùng là vẫn phải đợi gần hết cả ngày mới có chuyến bay khác, con ở sân bay ngồi nát óc suy nghĩ cách giải quyết, quên luôn cả vụ mua quà và ăn uống của bản thân

Đã thế còn ngủ thiếp đi, xém nữa quên cả chuyến bay về nước....

Giờ thì kết quả càng lúc càng tệ, cách thì không nghĩ ra mà đầu óc Quân Như lại đang rất choáng váng, bụng cũng đói cồn cào biểu tình khiến tay chân cứ bủn rủn mà tự nhiên rịu hết cả ra

Muốn để balo lên khoang hành lý, lại không muốn làm phiền đến người khách ngồi chung hàng ghế với mình đang ngủ ngon lành kia, Quân Như chỉ còn cách nhón nhón chân về phía trước, tay không ngừng đẩy balo xích vào trong khoang phía trên cao.

"Xin quý khách nhanh chóng ổn định chỗ ngồi.."

Vâng..vâng, xin đừng hối nữa, con bé thiệt là khóc không ra nước mắt mà, tại sao lại lâm vào cái hoàn cảnh trớ trêu này vậy??

Cùng lúc đó, người khách ấy trở mình, hai tay bất giác động đậy, ai ngờ lại đập mạnh vào eo Quân Như khiến con bé lảo đảo, hai tay theo phản xạ ôm lấy phần eo mình... vừa khít hành động đó cũng làm cho cái balo còn chao đảo chưa vững ở khoang hành lý rớt xuống đầu của người đó

"A..."
Quân Như cố cắn răng cho không phát ra tiếng kêu ai oán, trừng mắt nhìn về cái người đáng ghét lúc nãy, giờ tên đó cũng đang xoa xoa cái đầu không may bị balo rơi trúng kia..

Lúc nãy, do người nào đó đang đội nón, nghiêng đầu tựa vào thành cửa sổ ngủ ngon lành nên khó mà nhận dạng được. Nhưng sau khi cả bốn mắt nhìn kĩ nhau thì xung quanh cũng trở nên im lặng, trái ngược hoàn toàn với tâm trạng đang muốn nhảy dựng lên của hai con người này.

Đôi mắt Quân Như sóng sánh đầy nước vì cú va chạm quá mạnh lúc nãy. Còn người nào đó thì đang trưng diện một đôi mắt nổi lên vài đường gân đỏ nhìn chằm chằm con bé phẫn nộ như hiện lên cả dòng chữ “Đứa nào dám phá giấc ngủ của bổn Vương”

Hai chân con bé như thụt lùi về phía sau, sợ rằng ánh mắt người đó sẽ một phát mà đâm thẳng vào người mình ૮ɦếƭ tươi…

"Khang Luân?? …Anh...tại sao lại ở đây??" Này đây là ở Pháp nha, cái người này có chuyện gì mà lại đến Pháp vậy??

"Tôi xử lý chút công chuyện..." Chính xác là chuyện của Du Y, anh vừa mới nghe loáng thoáng tin tức thằng em và Du Y đến Pháp, liền cấp tốc đuổi theo, nhưng cuối cùng lại về tay trắng. Đã vậy còn nhận được cái tin đính hôn lảm nhảm gì đó nữa

Khang Luân thở dài, thu hồi ánh mắt ấy lại, hai tay khoanh trước ***, tỏ vẻ suy tư trầm ngâm...

"Xin quý khách nhanh chóng ổn định chỗ ngồi đi ạ.."
Một tiếng nói ở phía sau lưng khiến Quân Như chột dạ, tay đang xoa xoa vùng eo thì đông cứng, như một phản xạ lịch sự tự nhiên, con bé lập tức ôm lấy balo nhanh chóng ngồi xuống kế Khang Luân rồi nở nụ cười hiền vô tội...

Sau khi đã ổn định chỗ ngồi, Quân Như hơi tò mò nhướng người về phía Khang Luân đang ngồi im lặng nhìn ra ngoài cửa khoang..

"Anh cũng nghe chuyện của chị Nhi đúng không?"
Chắc chắn là thế rồi.... Chuyện này không có nhỏ chút nào hết, người như Khang Luân đây chắc hẳn nắm rất rõ chi tiết

Khang Luân hừ lạnh một tiếng, càng lúc càng nhích người ra xa khỏi Quân Như. Hiện giờ trong đầu anh đang tràn ngập đầy lửa hận. Vốn đang theo lệnh Dương Phong tranh thủ ngày nghỉ qua Pháp thăm dò một chuyến vì hắn nghe phong phanh rằng Jin và Du Y đang ở đó. Ai ngờ, nửa chừng lại nghe cái tin này. Hiện tại, sự việc đã trôi qua hơn 2 tuần mà bây giờ tin tức mới đến được tai anh. Nếu không phải do BLACK thông báo, anh thật không biết hai thằng bạn trời đánh này định sẽ giấu anh đến bao giờ

"Khang Luân... anh biết chuyện của chị Nhi có phải hay không..?"
Hai tay giữ mạnh người Khang Luân, con bé dùng hết sức quay mặt anh đối diện với mình. Quân Như ghét nhất đang nói chuyện mà đối phương lại quay sang hướng khác, điều này khiến cho con bé cảm thấy lời nói của mình bị coi thường

"Tôi cũng mới biết thôi, được chưa?? Đứng hỏi gì nữa, nhức đầu lắm..."
Suy nghĩ về cái mối quan hệ của Dương Phong và Lạc Thiên càng lúc làm cho anh thêm nhức đầu, sao lúc nào anh cũng là người bên ngoài giải quyết mọi việc...
Phải chăng vẫn là câu "người ngoài cuộc luôn luôn sáng suốt" thật sự đúng???

---

Sân bay ồn ào, rất đông người thân đến đưa tiễn người nhà. Bóng dáng cao lớn của anh thong dong bước ra, trên tay chỉ cầm hộ chiếu và vài giấy tờ cần thiết. Nhiều người chú ý đến Khang Luân nhưng càng chú ý đến cô bé nhỏ nhắn phía sau đang khổ sở chạy theo. Trên người Quân Như cũng chỉ là chiếc balo lúc nãy, nhưng giờ con bé mới chú ý.. Một bước đi của người trước mặt đã hơn 2 bước đi của mình rồi

"Anh đi đâu vậy?" Hai tay níu giữ quai balo, Quân Như hì hục bước theo, miệng không ngừng kêu gào, người phía trước tại sao lại khẩn trương như vậy không phải là có chuyện gì rồi chứ? "Khoan đã, đợi tôi với" Đi không được thì con bé quyết định chạy thật nhanh đến

Nhưng là do Khang Luân, anh quá bực bội rồi, tại sao số anh lại đen đến thế. Vào ngày cấp bách lại gặp phải con nhóc này, lại còn ồn ào, náo động khắp cả sân bay, khiến cho càng lúc càng nhiều ánh nhìn khác lạ di động trên người anh, tạo thành một chuỗi khó chịu liên tiếp chạy dọc khắp cơ thể

Bóng dáng cao lớn đột nhiên khựng lại, khiến Quân Như đang hừng hực khí thế ào đến thì trở người không kịp, mặt đập ngay vào lưng Khang Luân

"Này..." Anh hét lớn. Cái con nhóc này muốn tự ngốc thì cứ việc, tại sao lại lôi anh vào

Hôm nay gặp cái người này, Quân Như cũng không ham gặp lần nữa. Mỗi lần nói chuyện đều có một chút "***ng chạm" xảy ra là sao? Hai tay giữ trán đang ê ê của mình, Quân Như gằng giọng nghiêm túc nói

"Nếu là vì chuyện chị Nhi, anh giúp tôi một chút..." Nói đến đây, con bé cảm thấy hơi áy náy, đang mở lời nhờ vả lại nói giọng khó nghe như vậy, thật không nên... đành nhẹ giọng một chút " Được không?"

"Chuyện Hàn Nhi?" Khang Luân hỏi lại

"Ừm, giúp tôi, giải quyết...."

"Được thôi..." Khang Luân rất nhanh đồng ý. Anh cũng đang đau đầu chuyện này, huống hồ con bé này lại lanh lẹ như vậy.. coi như anh đỡ phí sức một chút

-----

Hôm nay đã là ngày thứ 4 kể từ đêm hôm đó, Hàn Nhi hàng ngày vẫn qua nhà Dương Phong dọn dẹp, mặc kệ hắn có ở nhà hay không..

Vẫn biết rằng Dương Phong đang tránh mặt nó, lúc nào cũng là nó vừa bước vào nhà thì hắn lại khoác áo đi ra ngoài.. Như vậy cũng tốt, có thể khiến cả hai đỡ phải áy náy hay khó khăn mỗi khi nhìn thấy nhau. Nhưng vẫn là Hàn Nhi đa tâm, luôn cảm thấy ngột ngạt, vừa đau vừa chua xót trong lòng khi nhìn thấy hắn như thế

Hôm nay cũng không ngoại lệ, vừa mới đặt chân vào nhà thì thấy Dương Phong từ trên lầu bước xuống, hai tay hắn vẫn còn đang bận rộn với việc chỉnh sửa chiếc cổ áo khoác da kia sao cho ổn định, gọn gàng.

Đôi mắt vẫn lơ đễnh lờ đi sang phía khác khi Hàn Nhi bước đến gần. Hắn lúc này thậm chí không thể nhìn thẳng vào Hàn Nhi, nếu nhìn hắn nghĩ bản thân mình không thể được như hiện tại mà sẽ tức đến độ bức bách, sẽ làm những chuyện mà bản thân không thể biết được..

Hàn Nhi bước về phía Dương Phong, tạo ra một khoảng cách nhất định giữa hai người rồi chậm rãi lên tiếng..

"Chuyện này..." Hàn Nhi hít một hơi dài, không khí lạnh lẽo bên ngoài tràng vào khoang mũi, xuống cổ họng dường như khiến nó tự tin hơn " Tôi biết là mối quan hệ giữa cậu và Lạc Thiên..ừm... dạo này, cũng không được tốt...Nhưng dù sao cũng là anh em với nhau...là.." - Chuyện này thật rất khó nói, rõ ràng những từ ngữ đã dàn sẵn hết trong đầu, nhưng lại không thể nào truyền hết ra ngoài được...

Hàn Nhi bất lực, chỉ còn cách im lặng hồi lâu vì biết mình không thể nói tiếp. Nó ngước nhẹ lên nhìn nét biểu cảm trên gương mặt của Dương Phong, câu văn dài ngoằng với từ ngữ được chắp nối với nhau một cách khó hiểu khiến hắn không khỏi nhíu mày, con ngươi đen láy đứng im quan sát khắp người Hàn Nhi khiến nó cảm thấy một trận gió lạnh lẽo thổi qua

"Tiếp..."
Lời nói thốt ra, mang theo sự kiên nhẫn sắp vỡ bờ

"Cậu có thể đừng đến được hay không..." Hàn Nhi nheo mắt, lời nói ra khỏi miệng nhanh đến chóng mặt, nó sợ nếu để lâu thêm một chút nữa, từ ngữ sẽ tự nhiên mà bay mất hết

"Tại sao?"

"Chẳng lẽ cậu lại muốn đến??"
Hàn Nhi ngạc nhiên, trừng mắt nhìn hắn. Tên này nghĩ đây là chuyện đùa sao?

Dương Phong không trả lời, lại khẽ nhếch môi lên một chút, miệng cười tựa như không cười rồi quay lưng đi tiếp ra cổng, người con gái này quá làm phiền hắn rồi. Chuyện của hắn, lại đến phiên người này quản sao? Lại còn mở miệng bảo hắn đừng đến...

Đáy mắt hắn hiện lên sự lạnh lùng lại vô tình, thâm thúy như có thể nhìn thấu lòng người, làm cho người ta không dám đối mặt. Thậm chí khiến Hàn Nhi còn cảm thấy khóe mắt mình cay cay khi tiếp xúc với đôi mắt đó. Cũng đúng, nó hoàn toàn không có lý do gì để bảo hắn đến hay không đến. Chỉ sợ rằng nó tự cho mình tự tin, nghĩ rằng khi hắn đến sẽ đưa nó ra khỏi buổi lễ đó...

Hàn Nhi bỗng dưng ngây ngốc cả người trước thái độ đó của Dương Phong. Trong lòng vẫn luôn nghĩ rằng hắn sẽ lạnh lùng như thế, vô tình như thế nhưng nó vẫn không thể quen được.

Nó không phải không biết bản thân mình muốn gì, hiện tại còn đang rất tỉnh táo.

Hàn Nhi biết kì này nếu nó không đồng ý, hẳn tình cảm của Lạc Thiên vẫn cứ như thế mãi, mà nó thì lại không thể đáp lại. Hay vì tiếp tục chơi trò chơi trốn tìm này thì nên dừng lại để xác định vấn đề rõ ràng một chút. Hàn Nhi 1 năm trước đã bỏ trốn, nó không muốn sự việc này lại tái diễn nữa...
Theo dõi page để cập nhật truyện hay