Sô cô la đen - Chương 64

Tác giả: just.lyn

TÁI DIỄN CỦA MỘT NĂM TRƯỚC

Nghe câu nói của Lạc Thiên, bầu không khí xung quanh hạ xuống một bậc, cả Dương gia người người đều có thể hiểu được ẩn ý trong câu nói vừa rồi, ông Trương đột ngột nhíu mày, hạ trầm giọng muốn khẳng định lại:

"Ý cậu là...."

---

Ăn xong bữa cơm, Hàn Nhi xin lui trước, câu chuyện trong bữa cơm vừa rồi khiến nó cảm thấy khó chịu, cứ nghẹn tức trong lòng, cảm thấy hành động và suy nghĩ của mình vô cùng mâu thuẫn..

Rõ ràng trong lòng luôn cảm thấy bức bách đến độ chỉ muốn ngay tại lúc đó đứng lên, bỏ đi ngay. Nhưng kết quả vẫn là nó cặm cụi ăn đồ ăn, không một lần ngưởng mặt lên phản kháng

Vốn định không nói ai, Hàn Nhi định một mình đi về nhà, nhưng chỉ vừa bước ra đến sân thì phía sau lưng lại vang lên giọng nói quen thuộc khẽ gọi

"Cô chủ..."

"Gọi tôi là Hàn Nhi.." Cứ gọi mãi là cô chủ, nghe cỡ nào cũng không vừa tai. Vì giờ phút này đây nó thật sự chẳng muốn can hệ gì đến căn nhà này nữa..

Vừa vặn người quay lại thì thấy cô nàng An An đứng phía xa, nhìn như có vẻ muốn nói chuyện, Hàn Nhi cũng tiến lại gần. Nó cũng có chuyện muốn giải quyết…

"Nói chuyện một chút...nhỉ?"
Hàn Nhi mở giọng ôn hòa, đi lại bộ bàn ghế bằng đá được chạm khắc tỉ mỉ kế một bồn phun nước lớn, ở giữ đặt một tượng đài nhỏ, lại một khóm hoa dại nhỏ hình vuông lọt thỏm vào bên trong tượng đài khiến nơi đây có phần thơ mộng, tạo nên một không khí ấm áp

Cả hai người bước đến ngồi đối diện nhau. Đôi mắt Hàn Nhi thoạt nhìn trông hờ hững, bâng quơ ngó đủ phía nhưng vẫn là đang tìm cơ hội quan sát kỹ cô gái này

"Chuyện hồi nãy, cô chủ nghĩ thế nào ạ?" Là vấn đề giữa ông chủ và Âu thiếu gia nói trong buổi cơm. Cô biết mình hỏi câu này có hơi đường đột, nhưng quả thật vẫn nên hỏi kỹ một chút

"tôi??” Hàn Nhi gặng hỏi xác minh lại, vì cớ gì tại sao người đây muốn hỏi nó chuyện đó, nhưng lịch sự vẫn là luôn đáp lại khi thấy đối phương bên kia gật đầu có chút e dè – “ không nghĩ gì cả..."

Nhìn dáng vẻ lãnh đạm, một phần rất nghiêm túc nên An An cảm thấy yên tâm, lòng nhẹ đi vài phần. Thật mà nói, mấy ngày nay cô mất ngủ cũng vì chuyện này. Từ khi về Dương gia, chuyện của cô chủ Hàn Nhi đây thì An An chưa bao giờ được nghe nhắc đến. Nhưng dạo gần đây, khi nghe ông chủ (ông Trương) nói chuyện với cô về việc có thể cô sẽ làm thư ký cho một giám đốc thì mọi tò mò cũng bắt đầu nảy sinh từ đó.

Nghe loáng thoáng qua là Dương gia có rất nhiều mối quan hệ tốt, đặc biệt là với Âu gia nên việc trở thành thư ký của Âu gia cũng không làm cô ngạc nhiên cho lắm. Nhưng một lần tình cờ tìm được thông tin và hình ảnh của Âu Lạc Thiên - vị giám đốc mà trong tương lại có thể cô sẽ đi theo thì cảm thấy như bị một luồng điện chạy qua người

Vốn được rèn luyện trở nên lạnh lùng từ nhỏ nên cảm giác điện giật đó phải nói là cảm giác đầu tiên mà cô bắt gặp. Vừa khiến đầu óc con người ta điên đảo, vừa khiến tâm hồn người ta như được tiếp một ánh nắng le lói nhẹ nhàng sau cơn mưa dài vùi lắp.

Nhưng sau đó lại là cảm thấy ánh nắng đó quá nhỏ, không thể giúp gì được nữa khi mà cô nhìn thấy thêm một thông - lúc trước giữa Âu gia và Dương gia lại có một hôn ước, nhưng bất thành. Lý do vì sao hôn ước đó bất thành cũng là do người đang ngồi trước mặt cô đây...

Chuyển nảy sinh tình cảm tuyệt đối là một điều cấm kỵ, nhất lại là với cô – Lâm Dĩ An, một người vệ sĩ luôn đem nguyên tắc lên hang đầu. Chuyện này, chỉ là cô tò mò một chút mà thôi.

"Này…”
Hàn Nhi vẫy vẫy tay trước mặt An An khiến cô vừa bừng tỉnh thì lại kịp giật mình khi bất ngờ trước mặt mình là một khuôn mặt bất thường, giữa hai hang long mày nổi lên vài nếp khó chịu của Hàn Nhi…

"À không, xin lỗi cô chủ..."
Lần này đến lượt An An cười tươi rỡ rối vấn đề. Nhưng cô lại lâm vào một trận trầm mặc khác khi nhìn thấy cô chủ trước mặt mình thật sự rất đẹp. Trên người ăn vận một bộ đồ giản dị đến độ có thể nói là thập phần che hết đi điểm mạnh nhưng vẫn là lưu lại một nét đẹp thanh thoát, thái độ dửng dưng lạnh lùng tạo cho đối phương một cảm giác bị thu hút. Bỗng dưng cô nảy sinh cảm giác ghen tị

"Giờ tôi hỏi cô một chuyện được chứ?"

"Sao ạ?"

"Cô thật sự là người như thế nào?"
An An ૮ɦếƭ sững ngạc nhiên vì câu nói thâm thúy này, vừa ngắn gọn súc tích lại vừa đủ *** như cô trong chốc lát. Thái độ của An An càng làm cho Hàn Nhi chắc chắn suy đoán của mình là đúng. Việc cô nàng này vào “ biệt thự trắng” hẵn phải có bất thường

"Sao cô lại hỏi như thế ạ?"
Giọng nói An An có phần run run, cô vẫn biết là Hàn Nhi đây thông minh, nhưng vẫn không ngờ lại bị phát hiện sớm thế này

"Cô hỏi thế tất có nghĩa là cô thật không chỉ đơn thuần là giúp việc trong nhà, đúng không?"
Hàn Nhi bình thản, đáp lại bằng một câu chặn mọi hướng đi cuả đối phương

Trong lúc cô gái nhỏ trước mặt còn đang đảo mắt không dám nhìn thẳng thì Hàn Nhi lại cất lên một câu hỏi bất thường : "Chúng ta làm bạn được không?"

"Dạ?"
Tại sao lời nói nhẹ như gió thoảng qua này trong tích tắc lại như hàng loạt tiếng sấm rền vang dội trong đầu An An. Đột nhiên tại sao cô chủ lại hỏi cô một câu như thế. Hàn Nhi trước đây không hề có bạn, cô cũng biết sơ qua. Nhưng lí do là vì Hàn Nhi không muốn chuốt them rắc rối, cô cũng biết đều này. Nhưng tình hình hiện tại là đang như thế nào?? Cô không hiểu gì cả..

"Chẳng phải tôi đã nói là chúng ta làm bạn sao? Giờ thì cô kể chuyện của cô được rồi chứ?" Vẫn biết được rằng bạn bè thì thường chia sẻ mọi điều cho nhau, nên Hàn Nhi quyết định dùng cách này. Cũng mong cô nàng này biết điều một chút mà chấp nhận. Nó thật không muốn nói lại lần thứ 3

Ặc.....An An như ૮ɦếƭ lặng
Cô có tưởng tượng cũng không nghĩ ra cảnh của mình thảm thế này. Cô chủ lạnh lùng muốn làm bạn với cô nhưng lại là với mục đích khai thác thông tin... Cô cũng rất muốn có bạn, nhưng không phải trong tình cảnh này.

Nếu cô chủ không đề nghị như thế, cô cũng sẽ kể mà. Đâu cần phải làm cho cả hai người bây giờ đều khó xử thế này...

"A... không, không phải là... “ Torn giây phút ngớ người ra, An An nói chuyện với ngôn từ khó hiểu, lắp bắp mãi không ra được câu từ hoàn chỉnh nào… “Cô chủ thật muốn nghe chuyện của tôi ư?"

"Hàn Nhi"
Đôi lôngmày lá liễu lại thanh mãnh cong lại, nét lạnh lẽo trên mặt bắt đầu được hâm nóng, biến chuyện đột ngột. Hàn Nhi gằng giọng, nó thật sự không muốn nhắc tới cái từ ngữ đầy ám ảnh này nữa...

Và sau đó là một tràng mặc niệm, Hàn Nhi rất chăm chú nghe từng lời kể của An An. Nhìn lúc An An kể, nét mặt cô cũng rất nghiêm túc khiến nó lại không thể không tin.

Từ nhỏ An An vốn bị bỏ rơi. Lúc đó thật chưa đầy một tháng tuổi nhưng lại đang nằm khóc trước một cô nhi viện. Từ từ lớn lên, cô vẫn là một cô gái vui vẻ hòa đồng. Nhưng đến 5 tuổi, được một gia đình nhận nuôi, thấy cô có năng lực về thể chất đến cả bộ não phân tích siêu nhanh khác xa với mọi đứa trẻ 5 tuổi bình thường khác, thì liền được người nuôi dưỡng cho đi học ở một lớp đào tạo khóa vệ sĩ. Vì gia đình ấy mà nói vẫn có truyền thống lâu đời làm một vệ sĩ và rất trung thành với chủ..

Đó cũng là lí do mà An An trở nên e dè, nghiêm khắc với bản thân, cố làm tốt ý nguyện của người đã nhận nuôi dưỡng mình. Nhưng trong một lần không may, trong lúc đang thi hành nhiệm vụ bảo vệ cho một tên công tử nhà giàu nhưng ăn chơi trốn nợ. Cô lại bị thương nặng và ngất xỉu trên một con đường vắng..

Lại kể đến trong một lần đi khảo sát địa thế xung quanh cho một dự án xây dựng sắp khánh thành, trên đường đi, ông Trương nhận ra cô lúc trước đã từng gặp ở một số hội nghị trong khi cô đang làm nhiệm vụ hộ tống nên đã dẫn cô về...

Kể đến đây, An An mới bắt đầu mở giọng phẫn nộ, nhưng khuôn mặt lại thoáng nét buồn – cô bị người trong nhóm vệ sĩ khiển trách vì đã không làm tròn nhiệm vụ của mình. Có ai như cô không? Đã hy sinh cả mạng sống chỉ để bảo vệ một người chủ phách lối nhưng kết quả cô lại phải hứng chịu mọi sự khển trách. Cô lạnh nhạt bên ngoài nhưng không có nghĩa lòng cô cũng đóng băng. Lâm Dĩ An có thể đóng băng lòng mình được hay sao? Cô vẫn luôn muốn nhận lấy tình thương từ mọi người cơ mà..

Cảm thấy giọng kể văn đang từ từ phẫn nộ, một mực hướng đến cực điểm phun trào xối xả, Hàn Nhi lên tiếng, ngắt ngang lời kể
"Vậy việc ông Trương để cô làm thư kí cho Lạc Thiên là có 2 mục đích à?"

"Tôi không tự nhận mình thông minh, chỉ có thể là đảm bảo được an toàn thôi, vì cô cũng biết, chính trị hiện giờ rất nguy hiểm nha, bất cứ thủ đoạn nào cũng có thể đem ra dùng, thậm chí còn rất xấu xa" An An sau một thời gian dài làm vệ sĩ, thì rất tin vào con mắt nhìn đời của mình. Cô cũng vì lệnh của chủ mà đã hại không ít người... nhưng cũng may là không hề giết một mạng nào

"Nhưng tôi lại cảm thấy con mắt của cô lúc nhìn Âu Lạc Thiên không phải là muốn làm thư kí"
Hàn Nhi lúc nãy ngắm nhìn rất kĩ. Trong lúc hai người đàn ông kia nói chuyện với nhau, cô có thời gian riêng tư để xem xét xung quanh. Và nhận thấy một ánh mắt kỳ lạ vẫn nhìn Lạc Thiên..

"Đâu đâu có, tôi rất bình thường, chỉ là muốn.... muốn..."
Biết rằng Hàn Nhi đang có ý định chọc mình, An An vẫn không tránh được nỗi thẹn trong lòng, cô còn đang ú ớ tìm cách giải quyết thì thấy Hàn Nhi giơ tay lên, ý bảo im lặng...

Nó có điện thoại.. và là của Dương Phong...
Theo dõi page để cập nhật truyện hay