Sô cô la đen - Chương 60

Tác giả: just.lyn

Những ngày vừa qua, hắn không thường xuyên ở nhà vì thế tủ lạnh cũng nghiễm nhiên mà trống phộc ngoại trừ vài hộp sữa to đùng, nước ép hoa quả, thậm chí R*ợ*u bia đầy đủ. Nói chung nước uống rất nhiều nhưng lại không có một thứ gì có thể bỏ vô miệng mà dùng từ "ăn" để có thể diễn tả được. Dương Phong vẫn là quyết định đi siêu thị mua đồ, một đống đồ để từ nay phục vụ cho công cuộc cách tân lại Dương Hàn Nhi

"Này... cậu...cậu..." Sự tức giận phát hỏa, Hàn Nhi cầm tờ giấy phóng nhanh vào trong bếp. Nhưng lời vừa trào ra khỏi miệng thì chỉ còn lại sự tức giận đỏ ửng khuôn mặt mà không biết nói gì tiếp theo. Nó cảm thấy bản thân thật vô dụng, chỉ cần tức giận là cả não đều trống rỗng, cái gì cũng không nói được, chỉ biết trơ mắt nhìn cái tên trước mặt ngông nghênh đem nó ra làm trò đùa

"Không thắc mắc, kí tên cả rồi, giấy trắng, mực xanh, mộc đỏ rõ ràng, không nên có thêm ý kiến" Sửa thì cũng được, nhưng tôi còn muốn hợp đồng này kéo dài, để xem con người Hàn Nhi cô đây thật sự là như thế nào.
Hắn lại thản nhiên lướt qua người nó, cũng tiện tay cầm theo tờ giấy quay trở lại chồng hồ sơ trên bàn. Miệng vẫn nở một nụ cười điềm nhiên, ẩn chứa sự thích thú, duy chỉ có Hàn Nhi vẫn ngẩn ra như mất hồn

Hàn Nhi ૮ɦếƭ đứng rồi!!
như Từ Hải....

"Này, đứng đó làm gì? "

"Hơ.... sao??"
Như thoát khỏi mộng, nó cũng vội vàng trả lời theo bản năng

"Đi siêu thị thôi"

"Hả?" Hàn Nhi cầu trời cho mình nghe lầm, lại rất mong đột nhiên tai của mình bị hỏng đi. Hắn thực sự muốn nó nấu ăn sao??

"Nhanh đi, tôi đói rồi"
Vừa vặn hắn quay đầu đi, Hàn Nhi thoáng thấy được nét phẫn nộ trên mặt Dương Phong. Trong lòng lại tự giác mà đi theo hắn mà không tự lý giải được. Hiện giờ, lại chỉ một câu hỏi hiện ra trong đầu "Tên này thật sự rất đói hay sao?" khi mà nhìn thấy hắn đột nhiên lại khẩn trương bước nhanh như thế này.

Buổi trưa trời nắng gay gắt, ánh nắng như những tia lửa đủ sức thêu đốt những ngọn cỏ xanh mơn mởn. Trời nóng, khiến nhiều người ngại đi ra ngoài và thậm chí còn cảm thấy tinh thần kiệt quệ, đâm ra lưới nhác vận động.

Hàn Nhi cũng thế, huống chi bây giờ trên người nó vẫn là chi chít vết thương. Băng bó lại thì cảm thấy vừa hầm vừa nóng, tháo băng ra thì mồ hôi nhễ nhại, ướt đẫm vết thương, sinh ra một trận ảo giác vừa nhứt vừa rát khó chịu

Nếu không phải vì hắn lái xe đi, Hàn Nhi sẽ tìm mọi cách ở lại nhà....

Vào đến trung tâm thành phố, cơn nóng có vẻ dịu xuống, phần lớn nhờ vào hơi lạnh từ những cao ốc thương mại tỏa ra, nhưng cái nắng thì vẫn gay gắt như thế. Hàn Nhi đứng ở cửa siêu thi, ngay cạnh chiếc máy điều hòa để đợi Dương Phong đi đỗ xe. Từ xa có một bóng người cao lớn đi đến, đổ trên vai là ánh nắng vàng ươm của buổi trưa khiến con người ta đột nhiên cảm thấy rất hoa mắt, Dương Phong - hắn đang tỏa sáng sao??

Siêu thị đông đúc, nhưng hắn cứ sải chân bước đi không hề lo lắng gì khi mà những người đi trước hắn đột ngột dừng chân, nhường đường hắn đi và tiện thể để ngắm nhìn. Chỉ vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, Hàn Nhi liền thản nhiên quay lưng bước vào trong siêu thị, cố tỏ ra không quen biết tên này chừng nào thì hay chừng nấy.

"Này" Rõ ràng đã nhìn thấy, tại sao thấy rồi lại bỏ đi. Chốn động người lại đang tỏ ra không quen biết hắn hay sao?
Càng nghĩ càng nóng trong người, hắn nhanh chóng đi lại sau lưng Hàn Nhi, cầm lấy cổ tay nó, gương mặt toát ra một sức nóng ập vào đối phương khiến Hàn Nhi vốn đang rất thản nhiên lại bị kéo lại bất ngờ.
Rất nhanh hắn dúi vào lòng bàn tay nó là chiếc xe đựng đồ trong siêu thị, không nói thêm gì. Là ánh mắt cứ bình ổn mà nheo lại định hướng nên đi về phía nào trước. Hoàn toàn không chú ý đến nét mặt một người nào đó đang tối sầm lại. Để lại tiếng hừ ra một cái thật lạnh, nó cũng đẩy xe đi theo sau lưng Dương Phong, giữ một khoảng cách ổn định với cái người đang phát ra ánh hào quang thu hút ánh nhìn của mọi người như hắn

Lần đầu tiên, Hàn Nhi nhìn thấy tấm lưng của Dương Phong mà cảm thấy ở nơi hắn thật sự là một thế giới khác, là một bức tường ngăn cách mà nó không thể nào bước vào...

Dương Phong nhanh nhạy, hắn lựa chọn thức ăn hay rau củ đều rất lành nghề, khiến ánh mắt mọi người nhìn vào càng nhiều. Một mỹ nam đang mang một nét mặt ôn hòa lựa chọn và mua rau củ - đây vẫn thường là hình mẫu của đa số nữ giới khiến cho ngày càng có thêm nhiều cô gái, thậm chí là các bà nội trợ đến bắt chuyện, cùng hắn chọn lựa đồ ăn. Hàn Nhi cảm thấy choáng ngợp quá....

Vẫn chỉ im lặng bước từng bước nặng nhọc sau lưng, Hàn Nhi không hứng thú lắm với việc nấu ăn, đối với nó khi vào bếp thì chỉ có thể là làm bánh. Nhưng chỉ nấu những món đơn giản thì nó làm rất tốt nhưng những món cầu kỳ quá thì Hàn Nhi hoàn toàn bù nhìn.
Cùng lắm thì bây giờ nó cũng đang rỗi, nên từ từ khoảng cách giữa nó và Dương Phong càng xa, nó đã hoàn toàn đi sang một khu khác

"Ngon lắm đấy, cô ăn thử xem nào"
Bước gần tới một quầy ăn thử, hiếm lắm nha. Quầy ăn thử này không phải lúc nào cũng có, chỉ vào vài một dịp đặc biệt mà thôi. Hàn Nhi cảm thấy may mắn, vì nó thường hay cùng mấy đứa em vào siêu thị chỉ để ăn thử mà. Không chần chừ, nó bước ngay đến quầy hàng tiện tay đưa một miếng chả lên miệng.

"Ngon thật" Thật sự là quá ngon đi, Hàn nhi không ngại mà thốt ra một câu cảm thán cùng một nét mặt tươi rói như vừa bắt được vàng...

"Ngon đúng không, tôi biết mà...." Bác bán hàng cũng không vừa, rất hài lòng với biểu cảm vừa rồi trên gương mặt Hàn Nhi..

"Gói cho cháu một phần này đi ạ" Mua về để dành mới được, hiếm khi nào có hạ giá mà lại được ăn thử món ngon thế này.

"Làm cái gì ở đây???"
Dương Phong tay trái tay phải đang lựa đồ, đột nhiên cảm thấy thiếu vắng thứ gì quay lại sau lưng thì người đã biến mất. Lo lắng chạy đi tìm khắp nơi, thì ra là ở đây mà thản nhiên ăn đồ ăn.
Hắn tức giận, thật sự nghĩ rằng khi tìm được sẽ thuyết giáo một trận nhưng khi đứng từ xa nhìn thấy nét mặt tươi cười ấy mà lửa nóng trong lòng đột nhiên dập tắt, cứ thế mà vô thức tiến lại gần mà không còn cái ý nghĩ thuyết giáo ấy trong đầu nữa

"Này, ăn thử đi" Ngon lắm!
Hàn Nhi cười híp mắt quay sang cầm miếng chả *** miệng Dương Phong, khiến hắn choáng váng trợn to mắt nhìn nó mà miếng chả vẫn còn tạm ở trên đôi môi kép chặt vì giật mình của hắn

Dương Hàn Nhi, ngươi vừa làm cái gì????????
Nó vẫn thường hay đút cho lũ em ăn, vẫn thường như thế nhưng sao hôm nay quay đầu lại thì lại là tên nhóc này. Đã vậy còn đút cho hắn ăn, nghĩ đến đây, tay Hàn Nhi cứ bất giác mà mất điều khiển, đột nhiên cả người tức giận mà run lên khiến miếng chả cũng chuyển động quệt qua quệt lại trên môi Dương Phong

Nhưng khuôn miệng ấy đột nhiên mỉm cười, khi Hàn Nhi còn chưa kịp làm gì hắn đã nhanh tay giữ lấy bàn tay Hàn Nhi tiếp đến là đút miếng chả vào miệng hắn...
Ây da~ Hàn Nhi phát điên rồi

"Hai người xứng đôi thật đấy" Bây giờ cảnh này không phải hiếm nha, nhưng sao khi nhìn cảnh này lại có chút rung động, hai đứa trẻ này thật sự rất xứng đôi " Của cô đây" Bácừa đưa ra gói hàng vừa nở nụ cười bí hiểm
Trong khi Hàn Nhi còn chưa kịp làm gì thì bác bán hàng càng làm cho tình hình càng tồi tệ thêm, Dương Phong lại nhanh chóng mà cầm ngay gói hàng, tiện tay trả luôn tiền. Đối với câu nói đầy ẩn ý vừa rồi của bác bán hàng hắn chỉ nở nụ cười nhẹ rồi nắm khủy tay Hàn Nhi kéo mạnh đi...

"Còn đứng đó làm gì???"
--------------------

Hàn Nhi mất mặt, thật sự rất mất mặt, khiến suốt đường về nó thậm chí không hé môi nửa lời, cũng không dám ngẩng mặt lên. Trên khuôn mặt ửng hồng đó vẫn cố giữ một nét điềm tĩnh dị thường..

Về đến nhà, Dương Phong cầm túi lớn túi nhỏ bước vào, đặt vào bếp rồi khoan thái bước ra phòng khách, ngồi tựa lưng vào ghế tận hưởng không khí mát mẻ ở ngôi nhà của mình. Hàn Nhi ảo nảo bước vào sau, cứ thế thẳng tiến vào bếp...

Bắt Hàn Nhi nấu ăn kiểu này thật làm khó cho nó quá. Hắn vào siêu thị, tự ý mua đồ theo ý mình, mua về lại để một đống ngay đó, có vài thứ Hàn Nhi thậm chí còn không biết phải gọi là gì...

Thôi kệ, chỉ nhiêu đây mà làm khó ược Dương Hàn Nhi sao? Nghĩ là làm nó nhanh chóng lấy lại tinh thần, hăng hái bắt tay vào làm. Nhưng lại là hàng loạt tiếng động vang lên khiến Dương Phong lại không thể nào tập trung vào làm việc. Hắn lâu lâu lại dõi ánh mắt vào cái bóng dáng loáy hoáy trong bếp...

Trời vẫn còn đang trưa, thậm chí còn rất rất nong, thế mà tại sao lại có sương mù, và là còn ở trong bếp. Nghĩ vội, Dương Phong nhảy cẩn lên, chạy ngay vào bếp, đống hồ sơ trên ngừoi cũng theo đà rơi rớt xuống nền.

"Này... Cô làm gì vậy?"
Làn sương mù này còn có một hương rất đặc trưng nữa chứ. Hắn vừa bước vào thì ho sặc mãi không thôi. Nheo mắt tay huơ huơ cho bớt khói đi tiến lại gần chiếc chảo đang nằm trên bếp. Nét mặt nhăn nhó từ từ lại biến sắc chuyển sang phẫn nộ

"Dương Hàn Nhi...." Không biết nấu thì bảo không biết nấu, cần gì lại phải cố tỏ ra như thế....

Hàn Nhi tất bật chạy đôn đáo tìm cách dập khói nãy giờ mới phát hiện hắn vào đây lúc nào không hay. Vừa quay mặt sang, nước mắt mồ hôi đầm đìa trên gương mặt khiến hắn không khỏi chua xót. Là vết thương của nó chưa lành hẳn mà bây giờ nhìn bộ dạng nó thảm như thế này bất cứ ai cũng không thể nói nặng được câu tiếp theo

Bật ngay máy hút khói lên, hắn kéo mạnh Hàn Nhi đẩy ra ngoài, sức mạnh cánh tay kìm cặp khiến Hàn Nhi không kịp phản ứng gì thì thấy mình đang ngồi bệt xuống sàn nhà....

Hôm nay vốn định sẽ làm một bữa thật ngon, thế nhưng cái vẻ mặt của Hàn Nhi trông thật tức cười ngay lúc thấy bản hợp đồng hắn đã quyết định làm một cái gì đó mới mẻ hơn, vốn nghĩ Hàn Nhi làm bánh tốt, nên hắn cũng tin rằng nấu ăn cũng không tệ. Thế nhưng, thật sự cái mà Hàn Nhi có được chính là vị giác tốt đối với món bánh ngọt, còn lại chỉ là bất quá đường cùng mới có thể nấu ăn. Tự dưng lại xảy ra chuyện này, khói bốc lên như thế mà hắn lại nghiễm nhiên không nghe thấy một tiếng gọi giúp đỡ hay kêu cứu gì. Nên gọi cái người này là cứng đầu hay ngốc nghếch không biết nữa

10 phút sau, mọi thứ dần trở lại như cũ, duy chỉ có mùi khói vẫn còn vương vấn với những tấm rèm ở phía cửa sổ, báo hại cả căn nhà phải mở hết toàn bộ cửa sổ lên, căn nhà được dịp "tắm" hơi nóng từ bên ngoài một phen. Thoáng chốc cả nơi mát lạnh như thiên đường trở nên nóng gay gắt như bên ngoài sân.

Dương Phong lại bất đắc dĩ vào bếp làm nốt phần còn lại, hắn nãy giờ im lặng không nói gì khiến Hàn Nhi thêm phần chột dạ. Phải chi hắn quay sang la nó, hay hét lớn gì đó thì Hàn Nhi lại có thể thở phào nhẹ nhõm hơn. Nhớ lúc trước, hắn nói nhiều khiến nó rất khó chịu, mà bây giờ lại trở nên trầm tính, ít nói khiến Hàn Nhi thật không hiểu tên này nghĩ cái gì trong đầu nữa...

"Đừng ở đây nữa, tốt nhất là ra ngoài sân ngồi nghỉ luôn đi"
Hắn nói với giọng trầm trầm, lại tràn đầy tức giận lên án, thật không muốn nhìn thấy nó trong bộ dạng thảm hại này nữa.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc