Sô cô la đen - Chương 47

Tác giả: just.lyn

Hàn Nhi khụy chân, cũng may phía sau lưng nó là bức tường, tay nó vịnh bồn nước, lắc lắc cái cổ để cho tỉnh táo. Tựa lưng vào tường, Hàn Nhi chống hai tay xuống đầu gối, thở mệt nhọc từng cơn, ngưởng đầu lên trừng mắt nhìn tụi nhóc mệt mỏi, đôi môi mím chặt dần nở thành nụ cười gượng còn dính vài giọt máu nơi khóe miệng

“Chị không sao?”
Nó nhìn lũ nhóc muốn phì cười nhưng khó khăn quá. Giọng nói nhẹ nhàng đến độ chỉ có thể nghe như gió thoảng bên tai. Lũ nhóc cũng dần bình tĩnh hơn, tiến lại gần đỡ nó đứng lên. Ở phía hai bên hai cánh mũi cứ nhức nhói như bị hàng trăm mũi kim đâm vào khiến Hàn Nhi không thể hít thở bình thường. Đây vốn dĩ chỉ là bệnh viêm xoan xoàng xĩnh xưa nay thế nhưng do cú va chạm với sàn nhà tối qua thì bệnh tình nó xem ra ngày càng nặng. Cộng với cơn mưa bất chợt vào lúc sáng sớm thế này tạo điều kiện cho mũi Hàn Nhi được dịp hoành hành ghê ghớm hơn

Dương Phong nãy giờ ngồi lặng im, không một động tĩnh và ánh mắt cứ nhìn mãi về một hướng không xác định. Lần này hắn cẫn đang cố kiềm chế bản thân mình, cố làm theo lời mình đã nói nhưng vẫn không thoát khỏi tâm trạng thấp thỏm, đôi chút lo lắng. Đôi chân cứ vẫn muốn chạy ngay vào nhà tắm khi bị tiếng la hét gọi tên Hàn Nhi của lũ nhóc làm cho dao động nhưng hắn vẫn cố sức gượng lại khiến cho toàn thân dường như run lên, người bần thần

Hàn Nhi đã bước ra khỏi nhà tắm, gương mặt đỏ ửng lên do bị vuốt qua vuốt lại quá nhiều lần. Dù đã lấy khăn lau nhẹ nhưng một vài chỗ trên gương mặt vẫn còn lấm tấm vài giọt nước và đọng lại phía dưới cằm. Dương Phong nhìn nó, cố lảng đi để không tỏ ra sự phẫn nộ của bản thân… Hàn Nhi gầy hẳn đi, làn da có hơi xanh xao đã đập vào mắt hắn ngay ngày đầu tiên gặp mặt sau một tháng rưỡi không nhìn thấy. Và bây giờ hắn đang rất bực bội khi nhìn thấy Hàn Nhi trở nên thế này. Và hắn luôn tự hỏi rắng người con gái tên là Hàn Nhi này tại sao lại không thể chăm sóc bản than mình tốt mà ngược lại còn tỏ ra cố chấp.. đòi dọn nhà đi trong hoàn cảnh này.

Chẳng lẽ chỉ đơn giản là nhìn thấy mặt hắn thôi thì Hàn Nhi cảm thấy chán ghét đến độ muốn dọn đi hay sao??

Dương Phong tay đang cầm tờ giấy hợp đồng, thấy Hàn Nhi bước ra cùng bàn tay đang che đi chiếc mũi ửng đỏ thì hạ tờ giấy xuống, hơi nhíu mày, cất giọng hờ hững
“Không sao chứ?”

“Không.. không sao..”
Hàn Nhi nheo mắt, trả lời gượng - “ Hoàng, trong cái thùng giấy ở trên cùng có một hộp gỗ màu nâu, lấy cho chị miếng băng keo cá nhân” – Nó quay sang nhóc Hoàng rồi đưa tay chỉ về phía đống thùng giấy góc nhà. Do lúc nãy bị thấm nước nên miếng urgo bị bong ra, vết thương rướm máu do hôm qua nó té xuống có thể nhìn thấy rõ trên phía sống mũi

“Ghi tiếp đi”
“Được rồi..”
Hàn Nhi bất mãn ngồi xuống đất, tay chụp lấy ngay tờ giấy Dương Phong đang cầm. Nó đang mong gì chứ. Dương Phong như thế này đáng lẽ ra nó phải vui mừng. Thế mà bây giờ nó đang ngồi đây chú tâm vào việc so sánh Dương Phong của một tháng rưỡi trước và Dương Phong của hiện tại. Nó.. điên rồi…

Vừa mới ghi được thêm vài ba chữ thì điện thoại Dương Phong reo lên, hắn cầm điện thoại rồi chỉ liếc sơ qua màn hình rồi nhìn sang Hàn Nhi, bắt gặp ngay ánh mắt nó cũng đang có phần tò mò, lấm lét nhìn hắn nhưng lại tỏ ra không có gì, nhanh chóng cúi xuống tờ giấy khi cảm thấy hắn Dương Phong cũng đang nhìn nó

“Chị Nhi”
Thằng Hoàng chìa miếng băng keo cho Hàn Nhi, gương mặt vẫn còn đăm chiu, đầy nét lo lắng

Thấy Dương Phong đang có phần mất tự nhiên, Hàn Nhi đứng đây, cầm miếng băng keo rồi đẩy nhóc Hoàng cũng lũ nhóc đang sớ rớ phía sau lưng đi về phía cầu thang
“Cậu nghe điện thoại đi, tôi không làm phiền”

“Không cần đâu, cô cứ viết tiếp đi”
Nói rồi Dương Phong thẳng tay bấm ngay nút tắt cuộc gọi, đặt điện thoại xuống sàn, ngước lên nhìn Hàn Nhi, lia đôi mắt bảo nó ngồi xuống

Nó bĩu môi, nhìn lên mấy đứa nhóc
“Lên gác ngồi chơi đi” – Nó đẩy cả lũ lên cầu thang rồi quay sang nhìn nhóc Hoàng đang đứng kế bên bằng một ánh mắt mà chỉ có 2 chị em hiểu được. Thằng nhóc tỏ ra hơi bực bội nhưng rồi cũng bước lên theo sau mấy đứa kia

Hàn Nhi ngạo mạn biến mất..
Nhẹ nhàng ngồi xuống, nó tháo miếng giấy của băng keo ra rồi định hình dán lên hía song mũi. Nó hít hà, nhăn mặt khi miếng băng đã dán vào vết thương, khá đau..

Nãy giờ không chú ý lắm, rằng hắn đang nhìn chằm vào nó. Hàn Nhi có hơi gượng gạo khi bắt gặp ánh mắt đó nên vội tảng lờ đi, khum người xuống viết tiếp vào tờ hợp đồng

Không khí xung quanh im lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng gió luồng qua khe cửa ù ù. Hàn Nhi dù vẫn đang cố tập trung viết bình thường nhưng nó vẫn không thể xem thường được một ánh mắt sắc lạnh và đầy nghiêm túc đang chỉa thằng vào người nó

Tiếng rung của chiếc điện thoại làm rung cả mặt sàn được làm bằng gỗ mun nâu đỏ. Hàn Nhi ngưng Pu't lại, tay vô thức sờ vào chiếc điện thoại trong túi quần… Không phải của nó, vậy là…

Vừa kịp đưa mắt sang phía đối diện thì chiếc điện thoại đang lóe sang nằm rung trên sàn được nhấc bổng lên bởi bàn tay của Dương Phong. Hắn.. bận đến vậy sao? Nãy giờ đã 2 cuộc gọi, mới sáng sớm thôi mà
Và khác với lúc nãy, lần này hắn đã bắt máy, một giọng trầm trầm cất lên

“Alo”
“Phong à♥, hôm nay anh có bận gì không?” – bên kia đầu dây, một giọng nói đầy hứng khởi vang lên
“Không, tôi đang ở nhà”
“Thế thì chúng ta gặp nhau một chút, được không?”
“Trời đang mưa…”
“Uả vậy sao? Chỗ tôi trời đang đẹp lắm ♥ . Vậy chừng nào hết mưa gọi cho tôi nhé. Hôm trước chúng ta chưa kịp nói gì cả thì anh…”
Cảm thấy giọng bên kia bắt đầu có dấu hiệu oán trách. Dương Phong lên tiếng ngắt ngang
“Ừm, có gì tôi sẽ gọi, cúp đây”
Hắn nói nhanh rồi cúp máy. Hàn Nhi dù không nghe trọn vẹn được cuộc đối thoại nhưng dù vậy nó cũng hiểu được chút chuyện. Dương Phong có hẹn.

-----------------------

Xong rồi, đã viết xong, Hàn Nhi ngẩng đầu lên, đưa tay đánh vài cái sau lưng, mỏi quá. Nó ưỡn người, vặn vẹo đủ phía

"Đây, giờ thì cậu ghi đi"
Nó đóng nắp Pu't, quay ngược tờ giấy lại rồi đẩy sang bên Dương Phong, hắn cũng nhanh chóng cầm tờ giấy lên

Có họ tên 2 bên, chữ ký và một số thông tin cơ bản cần thiết cho một bản hợp đồng. Nhưng hắn lại chú ý đến những dòng chữ màu đỏ ở gần cúi tờ giấy hơn
< Giữa chủ nhà và người thuê nhà không có bất cứ mối quan hệ nào khác>



"Chỉ nhiêu đây thôi sao?"
Dương Phong nở nụ cười nhẹ nhưng lại ẩn chứa một điều gì đó ẩn ý sâu xa hiến Hàn Nhi khó hiểu. Tự dưng nó nhíu mày "Chỉ nhiêu đây??". Vậy là ý gì?

"Nhiêu đây là đủ rồi"

"Vậy sao?"
Hắn nhướn mày, ấn giọng thêm lần nữa, Hàn Nhi cảm thấy hơi mơ hồ, có phải nó bỏ sót điều gì không nhỉ. Tại sao thái độ tên này lại tự dưng đắc ý như vậy?
Trong khi Hàn Nhi còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình thì DUơng Phong đã bắt đầu ghi điều kiện. Gương mặt đầy sự hứng thú, khiến Hàn Nhi hoang mang nhiều hơn

Cơn mưa bên ngoài vẫn còn rất lớn, khí trời âm u, mây đen kéo tới mịt mù. Đây là một cơn mưa trái mùa vì thế nghiễm nhiêm sẽ khiến con người ta cảm thấy khó chịu vì độ ẩm thất thường, song song hiện diện hơi hí nóng ẩm và những cơn gió mát lạnh. Và quan trọng thì cơn mưa này chính là nguyên nhân khiến mũi Hàn Nhi ngày càng đỏ ửng lên, buốt vô cùng

Nó khịt mũi, 2 cánh mũi đông cứng, cảm giác như có gì đó nén chặt. Và rồi...
Thứ nước màu đỏ nóng nóng xuất hiện, rơi nhẹ tênh xuống nền nhà. Dương Phong đột ngột ngưng Pu't, ngồi thỏm dậy, hai tay đỡ ngay phía sau ót và nâng nhẹ cằm Hàn Nhi ra sau. Hành động của hắn quá nhanh khiến Hàn Nhi không kịp làm gì...

Gương mặt hắn và Hàn Nhi đang đối diện nhau, khoảng cách vô cùng gần, đến nỗi hắn có thể cảm nhận được hơi thở ngắt quãng của nó. Một ánh mắt kiên định, nhìn Hàn Nhi như hiện diện một điều gì đó khó nói đang dày xé tâm can khi mà hắn không thể nói ra. Hàn Nhi chớp chớp đôi mắt, cố tìm cách lảng tránh ánh nhìn trực diện đó nhưng khổ nỗi là đầu nó vẫn đang bị giữ chặt, tay chân thì cứng đờ

Hàn Nhi đang bị cưỡng chế, nó vẫn cố cúi đầu xuống như bất lực

"Ngồi im đi"
Dương Phong lên tiếng, lời nói nghiêm nghị như ra lệnh khiến Hàn Nhi nahnh chóng lặng đi, ngồi im tựa đầu gác lên cánh tay Dương Phong đang quàng qua sau đầu....

"Này, cô làm cái gì mà máu mũi cứ chảy hoài vậy hả?"
Dươgn Phong hét lớn sau một lúc ngồi đỡ đầu Hàn Nhi... Hai cánh tay tê hết mà máu mũi vẫn cứ chảy ra khiến hắn không khỏi mất bình tĩnh. Kỳ trước hắn đã cố tảng lờ, nhưng kì này là thế nào đây??

"Không phải... chắc..."
Nó ngập ngừng, không biết phải nói thế nào bây giờ....

"Không ổn rồi..."
Dương Phong nói rồi nhanh chóng đứng dậy, khiến Hàn Nhi mất đà mà ngã oạch nằm xuống nền nhà, đầu vang lên cái cốp, người nó đơ như một bức tượng đá, mở to mắt nhìn lên trần nhà…
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc