Sô cô la đen - Chương 44

Tác giả: just.lyn

Đến hơn 9h tối, Dương Phong mới làm xong việc của mình. Cây Pu't vừa đặt dấu chấm phía sau chữ kí, thì hắn đã nhanh chóng thu dọn chồng hồ sơ trên bàn lại, chỉ dọn dẹp qua loa chưa hoàn chỉnh thì đã vội ngả lưng ra sau ghế vươn vai một cái thoải mái. Ngoại trừ việc đứng dậy để đi lấy ly nước uống thì dường như người hắn đã dính chặt vào chiếc ghế làm việc này suốt 6 tiếng đồng hồ. Thế mới nói làm việc tại gia cũng có cái khó khăn..

Đôi mắt Dương Phong từ từ lim dim rồi sau đó nhắm nghiền hẳn lại. Công việc trong công ty vốn không phải nhiều đến độ khiến hắn phải mệt mỏi thế này, chỉ là dạo này hay suy nghĩ về những chuyện không đâu, vốn dĩ não đã quá tải nay lại thêm nhiều nếp nhăn hơn

Nhưng chợt nhớ đến một việc gì đó chưa làm nên bàn tay nhanh chóng hoạt động, đưa lên bàn đang quờ quạng tìm chiếc điện thoại. Vừa mới cầm lên, chưa kịp bấm nút nào thì màn hình đã sáng đèn. Có tin nhắn.

Nghĩ đến chuyện gì, chuyện đó xảy ra ngay. Dương Phong vì chợt nhớ đến cái vụ nhắn tin hồi trưa nên mới nhanh chóng tìm ngay điện thoại. Chưa kịp làm gì thì tin nhắn của người đó lại đến. 6 tin nhắn cả thảy, tất cả đều từ một số và chung một chủ đề

Cậu làm việc xong chưa? - From: 02564*****

Ăn gì chưa vậy? - From: 02564*****

Còn làm việc sao? - From: 02564*****

Chưa xong nữa à? - From: 02564*****

Bận đến độ không thể trả lời tin nhắn sao? - From: 02564*****

Xem ra đang làm hiền cậu rồi, làm tốt nhé!! *(^O^)* - From: 02564*****

Ng'n t đưa lên đưa xuống trên màn hình, tin nhắn này qua, tin nhắn khác hiện lên, câu hỏi thì có khác nhau, nhưng vẫn cùng một chủ đề. Tin nhắn cuối cùng vào lúc 8g37 tối à? Dương Phong vội nhìn lên góc trên màn hình điện thoại, bây giờ là 9g25 phút tối, có lẽ vẫn còn kịp

Hắn quyết định gặp người đã nhắn tin cho mình - gặp Quân Như, dù gì thì bây giờ cũng rỗi, lại vừa làm việc xong thì nên đi đâu đó cho khuây khỏa đầu óc một chút.

Từ sau chuyện một tháng trước, mọi người đã nhìn Dương Phong bằng một con mắt khác, một con mắt e dè, hơi nép sợ. Trước đây, ai cũng công nhận hắn là người có tài, rất thông minh, rất giỏi mọi việc, lúc nhỏ cũng rất ham học và nghe lời. Nhưng vài năm trở lại đây, vì một lí do nào đó mà Dương Phong lại trở thành con người hoàn toàn khác, phần thời gian riêng hắn đã dành hết vào BLACK và những cuộc ăn chơi bất kể sáng đêm. Nhưng bây giờ thì cục diện có thay đổi chút, Dương Phong chính chắn hơn, thậm chí phải nói là trở thành một con người khác. Nói đi cũng phải nói lại, hắn đã bắt đầu cai quản sự nghiệp gia đình thì cũng phải có chút gì đó tạm gọi là "máu lạnh" thì mới có thể đưa ra những quyết định quan trọng cho công ty - công ty mà ông của Dương Phong đã cất công gầy dựng.

Hẹn gặp trước cửa một quán cà phê tại trung tâm. Mặc bộ đồ thoải mái, chiếc quần kaki màu trắng kem, thêm chiếc áo thun tay dài cổ rộng kéo đến vai màu ghi nhưng đã được Dương Phong khéo léo khoác bên ngoài chiếc áo khoác mỏng màu cam đỏ - nhìn tràn đầy sức sống nhưng lại trông đứng đắn, có sức hút lạ kì. Đôi mắt sắc lạnh nay đã được đặc

cách một chiếc kính ngố gọng đen, nhìn hơi chút trẻ con, dù gì mà nói Dương Phong cũng chỉ mới 17 tuổi, vẫn là một độ tuổi nổi loạn, không nhiều thì ít...

Vừa bước xuống xe thì đã bắt gặp ngay Quân Như đứng lóng ngóng trước cửa, con bé thấp thỏm đứng ngó bên này, nhìn chỗ kia, trong lòng lại có chút thấp thỏm không yên...

"Quân Như?"
Dương Phong bước gần lại, hỏi một câu nhẹ nhàng, hành động khom lưng nhìn nghiêng sang phía sau của Quân Như vội khựng lại, đứng hình..

Phải vài giây sau thì con bé mới có thể trở lại bình thường, Quân Như ngước nhẹ lên nhìn thì bắt gặp ngay một nụ cưởi mỉm điểm nhẹ trên môi người đối diện. Oa, chỉ là bước đầu thôi, chỉ là tìm hiểu, nói chuyện thôi mà sao tim con bé đập nhanh quá vậy nè. Đôi mắt Quân Như như đang hoàn toàn biến hết thành hình trái tim màu hồng đập thình thịch. Không được, không được, nếu biểu hiện như thế này trong lần gặp đầu thì sẽ mất điểm ngay..

Con bé nhanh đứng thẳng người lên, sửa sang lại quần áo đầu tóc trước ánh mắt khó hiểu của Dương Phong. Đói với những lần gặp riêng đầu tiên thế này, ấn tượng rất quan trọng,

cực kỳ quan trọng. Sau khi thấy mọi việc ổn định, Dương Phong mới bật cười. Cái phong thái cười nhẹ, hai tay *** túi quần lại khiến Quân Như luống cuống, ánh mắt con bé càng lúc càng muốn lảng ra chỗ khác, không thể nhìn thẳng vào đối phương..

Vốn dĩ tâm trạng lúc bước vào quán rất thoải mái, khuôn mặt cũng rất tự nhiên nhưng một cảnh tượng nào đó khiến sự thoải mái ấy bị cắt đứt ngang sương. Người con gái đó,

cũng đang ngồi trong quán cà phê ấy, khoanh tay trên bàn chăm chú nhìn người phía đối diện. Trong lúc này đây, Dương Phong cảm thấy khó thở, ***g *** như có một lực gì đó đè nặng khiến máu không thể lưu thông lên não và kết quả phải vài giây sau hắn mới lấy lại được sự bình tĩnh.

Bước chậm rãi từ từ sau lưng Quân Như đến chỗ đó, ánh mắt Dương Phong cứ lảng mãi phương nào, hắn không muốn mình tỏ ra quan tâm việc của người khác. Đúng vậy, người

đó tại sao lại ở đây, ngồi với ai đều không liên quan đến hắn. Nhưng có lẽ lần này máu dồn lên não quá nhiều chăng, thế nên sự tò mò của hắn mới đột ngột tăng cao như thế này

Chị Nhi.."
Quân Như nhìn thấy chị mình, liền nhanh chóng tiến lại gần, khuôn mặt toe toét cười tươi rói

"Hai người làm gì ở đây thế?" - con bé hỏi rồi quay sang phía Lạc Thiên "Còn người này" - gương mặt hơi phụng phịu, chau đôi mày để cố nhớ lại - " A, Gíam đốc trung tâm thương mại kì trước" - rồi Quân Như vỗ hai tay vào nhau mừng rỡ

Đợi đến khi câu nói Quân Như vừa kết thúc, Dương Phong mới chú tâm vào vấn đề trước mắt, người ngồi đối diện Hàn Nhi lại là Âu Lạc Thiên. Kì này lại là gì đây, đôi tay hắn bỗng dưng tự nắm chặt lại rồi lại run run khi hắn nhìn Lạc Thiên. Cái ánh nhìn như hàng vạn lưỡi dao găm xuyên thẳng vào người đối phương. Nhưng hắn cố trấn tỉnh mình lại, bàn tay cuối cùng cũng có thể thả lỏng, đôi mắt lơ đễnh đưa sang nhìn chỗ khác - nơi có một hộp bánh nhỏ

Dương Phong là một người không giỏi giấu cảm xúc lắm. Hai lần trước hắn đã cố kiềm chế bản thân mình nhưng đến lần thứ 3 thì lại thất bại. Lúc đầu chỉ là một nụ cười nhã hứng

khi nhìn thấy hộp bánh nhưng sau khi nhìn qua Hàn Nhi, nhìn cái dàng vẻ đang lo lắng ௱ô** lung, thấp thỏm không yên của nó mà Dương Phong cảm thấy đăng đắng nơi cổ họng, người nóng ran, sự khó chịu ập đến nhanh chóng, nhưng rồi hắn lại bật cười ngạo nghễ - nụ cười che giấu cái cảm xúc hỗn độn bên trong

"Chà, hóa ra hai người đến mức độ này rồi à"
Câu nói với giọng điệu hơi giễu cợt đó khiến cả ba ngây người ra..
Lạc Thiên thì nhanh chóng quay sang nhìn Dương Phong khi câu nói ấy kết thúc, ánh nhìn nghiêm túc, thể hiện đầy sự phẫn nộ khiến cho không khí xung quanh hạ xuống một

bậc, xám xịt một vùng. Dương Phong đi quá xa rồi, hắn từng nói với anh là sẽ không hứng thú gì với người đó nữa, sẽ không làm việc gì liên quan đến người đó nữa. Và quan trọng là bây giờ hắn đang đi ngược lại với lời nói của mình

Nhưng đối diện với ánh mắt của Lạc Thiên, Dương Phong đã không lảng tránh mà ngược lại còn nhìn thẳng vào anh như thể hiện sự kiêu ngạo tuyệt đối của bản thân. Nụ cười giễu cợt nửa miệng khiến cho bộ dạng hắn vừa bất cần lại vừa muốn khẳng định một điều gì đó. Rồi Dương Phong quay sang Hàn Nhi, hắn đang chờ đợi một phản ứng..

- Đôi mắt hắn lia khắp người nó, nhưng thậm chí lúc này hơi thở Hàn Nhi vẫn còn đang lỗi mất một nhịp thì nói đến chi mở miệng nói lời nào. Đôi mắt hơi hoang mang chỉ nhìn mãi vào khoảng không nào đó, ánh nhìn xa xăm, càng lúc lan rộng như nói rằng nó đang ở thế giới riêng của mình. Nó nghe hết, nghe được hết lời Dương Phong, dù không nhìn nhưng lại hình dung được điệu bộ của hắn thế nào, nhưng đầu nó giờ rối như tơ vò

Cậu muốn tôi nói gì đây Dương Phong
Tôi nói “Không” thì cậu sẽ phản bác
Tôi nói “đúng” thì cậu sẽ tiếp tục bộ dạng này mà nói câu tiếp theo

Hàn Nhi đang rối lắm. Nó rối với hàng trăm suy nghĩ trong đầu. Tại sao nó lại phải khó nghĩ thế này, chỉ cần nói “đúng”, thì mọi chuyện sẽ chấm dứt ngay. Cắt đứt ngay cái mối quan hệ không đầu đuôi này, nhưng khổ nỗi miệng lại không thể nói thành lời...

"Này... này, chị đừng nói là...."
Quân Như trợn tròn mắt, ngạc nhiên tột độ, khiến cho câu nói bị lấp lửng làm tăng thêm độ ngờ vực. Bàn tay liên tục đập mạnh vào người Hàn Nhi không ngớt - điều này càng thể hiện sự khủng hoảng trong tâm trí con bé đang có dấu hiệu tăng mãi không ngừng . Không thể ngờ được, người như chị Nhi mà lại có bạn trai trước con bé sao. Ô hô, chuyện lạ rồi đây...

Câu nói của Quân Như vừa rồi như đổ thêm dầu vào lửa, nhưng lại giúp Hàn Nhi bừng tỉnh. Nó ngước lên nhìn Quân Như chăm chăm rồi lại bình thản đứng dậy, đưa tay ra đỡ lại cú đánh rồi ném cánh tay ấy sang một bên khiến người con bé cũng theo đà chúi sang bên đó.

"Chuyện này.. không có gì lạ cả..."
Hàn Nhi nhướng đôi mày, ánh mắt tự tin nhìn thẳng như tỏ vẻ đây là chuyện thường tình, hoàn toàn rất bình thường.

Là câu nói đốp lại lời con bé nhưng lời lẽ lại đanh thép khác thường, Hàn Nhi đưa mắt sang nhìn Dương Phong. Đây chẳng phải là cái cậu muốn sao Kỳ Dương Phong, cậu cũng đến cùng Quân Như, nên không có gì mà chất vấn chúng tôi cả...
Ánh mắt nó ngày càng quyết liệt hơn, trừng trừng nhìn Dương Phong như lưỡi dao muốn đâm toạc vào người hắn...

30 giây trôi qua

Một phút..

Hai phút...

Những ánh mắt cứ nhìn nhau đến độ tưởng chừng những tác động bên ngoài không thể nào lay chuyển được, rồi như tạo thành những tia sét như phóng lửa điện va chạm vào

nhau. Không khí xung quanh thật sự không tốt chút nào, Quân Như chắc lưỡi, thở dài, rồi quay sang bực bội. Cả ba người, cứ nhìn nhau, không chú ý gì đến con bé cả và giờ thì gì đây, dường như đã nghe được cả mùi khét của mấy tia sét va nhau rồi..

"Xin lỗi, hôm nay tôi nên về trước.."
Để chấm dứt cái bầu không khí nặng nề đó, Hàn Nhi lên tiếng. Giọng nói gượng gạo như đang cố nuốt thứ gì đó một cách khó khăn, vẻ mặt vẫn còn hoang mang tột độ. Hàn Nhi

dường như đang mất dần sự bình thản vốn có mà thay vào lại là sự khẩn trương, nó muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này, cũng may là khi đi đến đây nó không đem theo thứ gì nên lúc về không bị vường bận, cứ thế Hàn Nhi phóng nhanh ra cửa không chút chần chừ

Lạc Thiên rời mắt khỏi DUơng Phong, anh vội chạy theo Hàn Nhi, kéo tay nó lại, trên tay sẵn cầm hộp bánh cũng đẩy nhẹ sang người nó, nở nụ cười dịu nhẹ, cũng như một phản

xạ, tay Hàn Nhi cũng nhanh chóng đỡ lấy hộp bánh. Cái gì đây? Hóa ra bánh này là cho nó à? Vốn cũng là con gái, nó cũng từng nghĩ đến khả năng này nhưng hiện tại lại không cho phép nó mơ mộng ra xa nên đành đẩy lùi cái suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Vậy mà bây giờ trên tay Hàn Nhi đang cầm hộp bánh của Lạc Thiên..

"Cái này cho cô, nhớ ăn đấy"
Nụ cười nhẹ trên môi như bảo rằng Hàn Nhi hãy bình tĩnh lại, cũng như chứng tỏ một phần nào đó anh hài lòng với câu trả lời vừa nãy của nó. Hàn Nhi cũng cầm hộp quà rồi nở nụ cười gượng như cố bảo rằng nó vẫn ổn, thật sự vẫn ổn. Ở Lạc Thiên có gì đó khiến Hàn Nhi cảm thấy bối rối, trong khoảnh khác nào đó, khi nhìn anh, nỗi bực bội trong lòng nó vừa nãy biến đâu mất thay vào đó là một cái gì đó như ngẹn đặc lại trong lòng. Hàn Nhi muốn nói cảm ơn, nhưng lời đó lại không hợp với nó, thật khó để nói ra.

Bầu không khí xung quanh hai người đầy sự ngượng ngập, Lạc Thiên đã nhanh trí giải quyết bằng cách đẩy nhanh nó ra ngoài cửa..
"Xin lỗi, hôm nay tôi không thể chở cô về.."
Nói rồi anh quay lưng, sải chân bước vào trong. Hàn Nhi cũng ngoáy lại nhìn vài lần, xem xét sự việc bên trong quá rồi lững thững về

Từng bước chân nặng nề lướt nhẹ trên mặt đường, dù trong lòng tự nhủ hãy tỏ ra bình thường nhưng nó vẫn phải gồng mình cố gắng thì mới có thể lảng đi từng chút một.
Sau vài phút đi bộ, Hàn Nhi đi đến một trạm xe buýt gần đó, nó ngồi tựa lưng vào tấm phích quảng cáo sau lưng, thả lòng người. Chỗ này thật ra mà nói cũng không cách xa phố Lăng Tuyền cho lắm

Cơn gió mơn man *** hơi se lạnh vào buổi tối khiến nhiều đi đường đều nhả ra những làn khói trắng mỏng manh rồi lại hòa dần vào khí lạnh bên ngoài. Bước qua tháng 2 rồi mà

sao trời vẫn lạnh, (khác quá, ngoài này tg chịu trời nóng muốn khùng luôn rồi Ò.ó) Thế nhưng Hàn Nhi lại thích cái lạnh thế này, càng lạnh thể chất càng giúp nó lạnh luôn cả tâm

hồn, giúp đóng băng luôn cả cái sự khó chịu khi phải đối mặt với sự khó khăn. Nhưng tạm thời thì bây giờ nó đang cảm thấy có một cái gì đó đè nặng lên người, đầu óc u muội không thể suy nghĩ được bất cứ điều gì..

Ngẩng đầu ngước nhìn bầu trời đen mịt của buổi đêm nhiều mây, người ta vẫn hay nói con người thường hay nhìn vào những cái to lớn, rực rỡ trước mặt mà lại không quan tâm

đến những thứ nhỏ nhặt mỏng manh đằng sau. Hàn Nhi cũng thế, vừa ngước lên, ánh mắt nó va chạm ngay "thứ" lớn nhất, tỏa sáng nhất trên bầu trời đêm. "Thứ" ấy đang dần che lấp đi ánh sáng nhỏ nhoi của các vì sao khác. Những ngôi sao thường ngày lấp lóe thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng bữa nay lại phải nhường lại cho ánh trăng kia tỏa sáng. Hàn Nhighét ánh trăng....

Bỗng dưng có chiếc xe dừng trước trạm xe buýt, vì không phải chuyến xe nó chờ nên Hàn Nhi không chú ý lắm, lúc nó nhận ra thì đã bị tay nắm tay kéo thẳng vào trong xe. Rồi chiếc xe ấy lao nhanh vun vút trên con đường thành phố đông đúc...

"Cho tôi xuống..".
Hàn Nhi nghiêm giọng, ánh mắt nhìn thẳng về một hướng. Đúng, nó đang ngồi trên xe của người tên Dương Kỳ Phong - người nó mới gặp cách đây vài phút và đã có vài câu "đá đểu" với nhau.

Phản ứng dành cho câu nói như ra lệnh của Hàn Nhi là.. không một động tĩnh. Không một câu trả lời nào vang lên, không một phản ứng cụ thể nào được thể hiện. Dương Phong

chỉ ngồi bên cạnh tập trung vào việc lái xe, chiếc áo khoác cam đỏ mỏng manh bên ngoài bị gió từ bên ngoài cửa xe thổi mạnh đập phần phật vào người hắn rồi sau đó thì lại bay tự do, bay phấp phới một cách thoải mái lộ ra cả bờ vai vững chắc. Bất giác Hàn Nhi lại đông cứng khi nhìn thấy cảnh này...

Nuốt nước bọt, Hàn Nhi quay sang chỗ khác khàn giọng, nó hơi có chút hoang mang với ý nghĩ vừa nãy của mình - một ý nghĩ không được "trong sáng" ... Trong phút chốc, xém nữa nó đã đi ngược lại với lý trí của bản thân. Cố hít thở đều lại, hai đôi mắt với đồng tử dãn to, đen lay láy hơi dao động, Hàn Nhi chớp mắt lia lịa, cố trấn tĩnh tâm trạng mình lại rồi quay sang Dương Phong nghiêm giọng lần nữa
"Rốt cuộc thì cậu đang làm trò gì?"

"Làm trò?"
Dương Phong phì cười, tay chống vào thành xe, hơi nghiêng đầu về phía Hàn Nhi " Theo tôi biết thì đáng lẽ giờ này cô phải ở nhà và dọn dẹp đồ đạc rồi chứ" - Hắn nhướng đôi mày mình lên cố nhấn mạnh việc dọn dẹp là một điều tất yếu mà Hàn Nhi nên làm lúc này. Rồi đôi mắt nheo lại nhìn nó ngỏ ý thăm dò

Á khẩu... 100% á khẩu...
Hàn Nhi không biết phải nói gì, chỉ ngồi im lặng như tờ. Giờ thì trên mặt nó đang hiện đầy chữ "hố". Lúc nãy vẫn còn tỏ thái độ ngang ngược hùng hùng hổ hổ đòi xuống xe, nhưng bây giờ thì Hàn Nhi chỉ đang cố tỏ ra không biết gì, hai tay cứ mải mân mê sợi nơ buộc trên hộp bánh, đôi mắt lơ là nhìn ra ngoài xe. Mọi hành động của nó đang mất dần

đi sự tự nhiên...

Dương Phong nói tiếp:
"Nhìn cô đang có vẻ bực tức lắm nhỉ? Cuộc hẹn với Giám đốc Âu Lạc Thiên bị hoãn giữa chừng cơ mà...?"
Đưa Ng'n t trỏ vuốt nhẹ qua môi - một đôi có màu đỏ phớt nhẹ, có hình dáng như trong tranh khiến người nào bất giác nhìn thấy đều cảm thấy hắn đáng sợ, nhưng lại có một nét quyến rũ nào đó thu hút người đối diện. Nụ cười nhẹ cũng chợt đến rồi lại chợt đi, sau đó thì chỉ còn lại gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt phảng phất một nỗi niềm nào đó...

Câu nói khiến sắc mặt Hàn Nhi nhanh chóng đanh lại, các đường cơ trên mặt cũng nhăn lại, chồng chất lên nhau tỏ vẻ khó chịu. Ý tên này rốt cuộc là gì khi nãy giờ cứ vặn vẹo vấn đề nó và Lạc Thiên gặp nhau. Vậy còn hắn và Quân Như thì sao chứ? Dương Phong bực tức thì nó không biết bực tức hay sao?
Hàn Nhi không trả lời, vẻ mặt nhanh chóng dãn ra rồi trở lại vẻ hờ hững...

Suốt quãng đường, cả hai không nói gì, Hàn Nhi ôm khư khư hộp bánh trên tay khiến người ngoài không hiểu sẽ tưởng đây là một báu vật đối với nó. Dương Phong lâu lâu quay sang nhìn nó, nhưng hành động ôm hộp bánh đó của Hàn Nhi khiến hắn khó chịu ra mặt, hai đôi lông mày đen chau lại, gương mặt đăm chiêu khiến chiếc xe càng lúc càng chạy

nhanh hơn

Chiếc xe dừng lại trước chiếc cổng màu trắng sáng đèn. Hàn Nhi nhanh chóng tháo dây an toàn rồi nhanh xuống xe

"Ngày mai..."
Vừa bước xuống xe, giọng Dương Phong khiến nó tò mò quay sang nhìn

"Tôi không muốn thấy cô nữa.."

"Ngày mai???"
Hàn Nhi nhấn mạnh, gương mặt nó đầy hoảng sợ...

"Ngày mai..."
Dương Phong khẳng định

"Tôi còn chưa tìm được nhà"
Nó cuống quít

"Đó là chuyện của cô"

"Nhưng mà...."
Vấn đề tiền nong là một chuyện khó nói, vốn dĩ Hàn Nhi định ở thêm vài ngày chờ tìm được phòng ở trọ rồi tính tiếp chuyện căn nhà. Lại còn có mấy đứa nhóc, không thể để bọn chúng sống vất vưởng ngoài đường giống nó được

"Có thể cho tôi 3 ngày.."
Hàn Nhi xuống giọng. Bây giờ thì tình cảnh vô cùng cấp bách, thời thế bây giờ không phải chỉ cần đi tìm nhà là có nhà, lại không phải tìm một hai ngày là xong

"Không... " - Vốn định từ chối nhưng trong đầu DUơng Phong lúc này vừa nghỉ ra một kế hoạch "À khoan..." - Hắn quay sang nhìn Hàn Nhi nở nụ cười nửa miệng khiến nó bất khắc giật mình, nuốt nước bọt cố lấy lại sự bình tĩnh

"Tôi ban cho cô một ân huệ..."
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc