Sô cô la đen - Chương 33

Tác giả: just.lyn

"Đến rồi à?"

"Sao thế?"
Là do Hàn Nhi quá nhạy cảm vì trời nắng nóng hay là đang có vấn đề gì nữa đây. Chân nó vừa chạm vào vạch cửa bước vào trong quán thì cảnh tượng hãi hùng đã trả dài trước mắt. Hình ảnh các nhân viên, người thì nằm dài ra cả trên bàn, người thì ngồi tựa lưng vào ghế như mất hết sức sống. Tất cả đều nằm xếp lớp, choáng hết cả tầm nhìn khiến Hàn Nhi chỉ chực khựng chân ngay tại chỗ....

"Thua rồi.."
"Cũng tại do bà giám khảo đó.."
"Tiền ơi..."
"Thảm quá...."
Hàn chục câu than vãn não nùng đồng loạt vang lên đập mạnh vào tai nó, khiến đôi tai như bị lùng bùng....
Khuôn mặt nhăn nhó rồi chuyển sang thái độ đăm đăm, nó đi thẳng vào căn bếp nhưng lại bị kéo lôi sềnh sệch lại bởi chị nhân viên trong quán

"Này, Hàn Nhi không buồn à?" - vừa nói chị ta vừa khoác tay lên vai Hàn Nhi, khiến trọng tải trên vai đột nhiên tăng gấp bội. Đôi vai nó khụy xuống...

"Không.."
Câu trả lời không chút do dự thậm chí còn quá thẳng thừng khiến chị nhân viên sững hết người, cánh tay cũng buông thả, rơi xuống khỏi vai nó.. được dịp, Hàn Nhi lại tiến thẳng vào bếp..

Hàn Nhi vừa đi khỏi thì ngoài này các nhân viên đã ngồi dậy đồng loạt ồn ào quay sang trách móc bà chị Châu đang nằm dài bên cạnh chiếc laptop đang sáng đèn ở góc quán

"Em đã nói chị rồi, không có lừa được nó đâu mà"
"Tại em diễn quá tệ đấy chứ"
"Tệ cái gì, nằm dài cả lũ ra thế này mà còn bảo tệ thì trên thế giới này chả có cái gì tốt cả rồi"
"Này, con nhỏ kia, đang xỉa xói ai đấy, có muốn đuổi việc không?"
"Chả hù được ai đâu"
Vừa nói chị nhân viên vừa làm cái động tác lè lưỡi chọc quê rồi nối gót Hàn Nhi phi thẳng vào bếp, để mặt "chủ xị kế hoạch" tức giận đến bốc khói ngoài sảnh

"Lát thay đồ đi, bộ đồ nào đẹp đấy"
Vừa thấy Hàn Nhi bước ra, trên tay vừa cầm ly nước chưa kịp uống thì đã nghe một câu không lọt nổi vào lỗ tai nó của chị Châu

"Đồ gì?"

"Thế nhóc không có đồ à?"

"Thế mới bảo là mặc cái đồ gì, nãy giờ có ai đề cập gì đến việc có đồ mặc hay không đâu"
Bực mình, Hàn Nhi bặm môi trước cái đề tai nói chuyện của bà chị. Nói cái kiểu gì mà không rõ ràng...

"Có cái đầm nào đẹp đẹp cộng trang điểm cho tươi chút, trông kưng dạo này tàn tạ quá"
Đôi mắt thì vẫn dán vào màn hình, không hề biết đến cái vẻ mặt của Hàn Nhi lúc này

"Đâu ra cái vụ đó?"

"Huh?"

"Chẳng phải thua rồi sao, ở đâu lại có cái vụ này?"

"Chỉ là tiệc họp mặt cuối năm của các nhân viên thôi mà, tất cả các cửa hàng đều tụ họp đông đủ đấy

"Nếu nhân viên nào cũng có thể tham gia thì nếu thiếu em cũng không có mất vui đâu"
Gương mặt ra vẻ khinh khỉnh, nó thả lưng vào chiếc ghế êm ái nhất của quán, miệng tu ừng ực ly nước đá lạnh ban nãy mới đem ra
Ở âu lại ra cái chuyện vô lí đến thế này. Không biết chị Châu đang suy nghĩ cái gì mà lại bắt nó tham gia cái buổi tiệc đó nữa. Nó lại càng không muốn công sức " chui nhủi" 1 năm của mình thành công cốc

"Thắng rồi đúng không?"
Ngồi nhìn mân mê ly nước với những viên đá hình ngôi sao trong veo trong chiếc ly, Hàn Nhi nói nhỏ nhẹ nhưng lại khiến cả quán giật mình...

"Nếu biết thế thì nhóc lại càng phải nên đi mới đúng.. cửa hàng chiến thằng, bị bắt buộc tham dự là điều đương nhiên, vả lại nhóc cũng là đầu bếp chính lần này" - "Bỗng Chị Châu ghé sát lại phía tai Hàn Nhi, nói nhỏ " có cả tiền thưởng"

Nghe đến đây, trong lòng Hàn Nhi chợt chột dạ. Nó đâu thể dễ dàng để công trạng của mình rơi vào tay người khác được. Dù có là người tốt nó cũng không cao thượng đến mức đó khi mà lần này lại có liên quan đến vụ tiền nong. Và biết đâu lại có thể trở thành đầu bếp chính trong công ty thì sao....

Dùng ánh mắt ngờ vực, nó quay sang lườm chị Châu một cái sắc lẻm
"Bao nhiêu?"

Chị Châu hơi ngập ngừng một chút trước câu hỏi này. Về cái chuyện tiền nong thì có vẻ hơi... tiền thưởng công ty lại khá nhiều
"5-5" - 2 chữ số được nói ra với âm vực cực nhỏ khiến người đối diện phải chăm chú lắm vào khẩu hình miệng mới có thể hiểu được

"6-4" - nó cố gắng trả giá

"Cô nương, tính riêng tiền nguyên liệu em có biết là tốn bao nhiêu rồi không?"

"6-4" - giữ vững kiên định, nó đứng phắt dậy, tay xáchcchiếc balo, tỏ vẻ không quan tâm, nó sắp phóng ra khỏi cửa

"Được... được rồi"
Chị Châu xuống nước, gằng giọng và nhấn mạnh câu trả lời của mình hàng chục lần

"Ok, vậy lát em quay lại"

"Này, đâu dễ thế"
Chị Châu nhướng đôi mắt, lập tức Hàn Nhi bị ghìm chặt lại cả 2 tay và 2 chân không thể nào di chuyển được và thâm chí là nhúc nhích

"Chuyện gì nữa"

"Đề phòng" - chị Châu nói rồi đóng nhanh chiếc laptop lại. Phía sau cặp kính, một đôi mắt "nguy hiểm" đang lóe sáng khiến nó rùng mình trong lòng thấp thỏm không yên
Cả cửa hàng đóng sầm hết tất cả các cửa lại, rèm che cũng được kéo xuống, người đi đường không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì bên trong...

------------------------------------**--------------------------------------

Bản nhạc Jingle Bells được mở lên khắp trung tâm thương mại lớn, vang vọng đến cả khu đại sảnh tầng 9 - nơi đang diễn ra buổi tiệc cuối năm của tập đoàn doanh nghiệp hùng mạnh nhất nước.

Đại sảnh tầng 9 - nơi diễn ra buổi tiệc hiện lên 3 màu đặc trưng của cái không khí noel, những chiếc rèm cửa màu xanh lá to tướng được điểm thêm nhựng vòng hoa quế treo cao, che hết được cả tấm kính dài nhìn ra bên ngoài. Ánh đèn vàng nhẹ nhàng rọi xuống phần trung tâm khu đại sảnh, khiến cho cảm giác ấm cúng thêm tăng cao....

Hình ảnh những chiếc ly R*ợ*u vang Bordeaux sóng sánh đủ màu sắc được đặt thành từng dãy ở khu vực ngoại sảnh lại khiến không khí buổi dạ tiệc thêm phần thoải mái và đầy màu sắc hơn. Nhữngđầu bếp anh tài từ các chi nhánh công ty ở nước khác cũng tụ hợp về đây, bao nhiêu tiếng tán dương, thán phục trầm tồ lẫn khen ngợi được hô vang...

"Này, nhóc, sắp đến lượt em rồi đấy, lo màcười cho tươi đi"
Đứng phía góc phòng, gương mặt Hàn Nhi đanh lên thấy rõ, thật bực mình. Cái bộ đồ trên người này là gì đây. Một chiếc váy voan màu lông chuột dài chấm gối, chiếc váy bồng bềnh xếp thành những nếp gấp vô định và được nhấn bằng một nút thắt nơ ở phía dưới chiếc cổ áo và dây nơ kéo dài xuống tận đầu gối. Hai bên tay áo cũng được may hơi phồng và rũ nhẹ xuống đến gần khủy tay. Mái tóc được Pu'i trễ và được tết bằng những sợi ruy băng màu trắng trong veo. Thành quả sau 2 tiếng đồng hồ của chị Châu và các nhân viên, đã khiến Hàn Nhi khá là nổi bật trong con mắt của các quan khách ở đây

"Có quá lắm không thế?"
Hàn Nhi nhăn mặt nhìn mọi con mắt trầm trồ xung quanh. Hầu hết là các nhân viên, họ còn không ngờ mình lại có thể biến con vịt xấu xí thành thiên nga thế này

Cuối cùng cũng đã đến lượt Hàn Nhi, nó biết điều chỉnh mọi hành động của mình cho phù hợp với bữa tiệc này. Từ cách ăn nói, đến tư thế dáng đi hoặc thậm chí đến kiểu cười đùa cũng duyên dáng, nhẹ nhàng đến kì lạ khiến mọi ánh mắt hiếu kì ngày càng nhiều hơn. Nhưng cũng khiến Hàn Nhi cảnh giác nhiều hơn và dần nụ cười trên gương mặt nó càng mất đi vẻ tự nhiên.

Piano...

Ánh mắt Hàn Nhi chợt hướng về phía một người con trai mặc bộ vest lịch sự, xoay lưng về phía nó. Bàn tay liên tục lướt trên những phím đàn vang lên những giai điệu khiến con người ta say đắm cõi đời. Nụ cười gượng trên môi nó cũng từ từ nhạt mất và thay vào đó là đôi mắt mở to chăm chú, thả hồn mình vào những giai điệu bên phím đàn....

"Cô muốn nhảy chứ?"
Ngắt ngang dòng suy nghĩ bởi một người đang đứng bên cạnh, ngỏ ý muốn mời nhảy một điệu, Hàn Nhi vội quay sang định cười hiền từ chối thì nụ cười chỉ vừa nở ngang miệng lại vụt tắt hẳn và thay vào đó là sự ngạc nhiên lộ rõ trên gương mặt...

"Âu Lạc Thiên??"
Cố nhấn mạnh từng âm chữ, dường như đôi mắt nó vẫn chưa tin vào hình ảnh một người con trai mặc bộ đồ vest đen, chiếc áo sơ mi cũng màu đen tuyền, cộng thêm cả chiếc caravat màu trắng tươi. Dù màu sắc nhìn có vẻ tương phản và đối lập nhau. Nhưng khi nhìn tổng quát, bộ đồ như được ướm sẵn cho người này và nhìn hài hòa đến kỳ lạ

"Đi nào"
Bỏ qua hành thái độ ngạc nhiên của Hàn Nhi, Lạc Thiên vẫn muốn tiếp tục lời mới của mình. Anh nhẹ nàng mỉm cười, lưng hơi cúi chào nhẹ, bàn tay đưa lên cao, trông chờ một bàn tay nào đó đáp trả

Phép lịch sự....
Bàn tay Hàn Nhi cũng vừa định đưa lên tiếp lấy lời mời thì tiếng ồn xung quanh càng lúc càng lớn. Ban đầu chỉ đơn thuần là vái câu nói nhỏ nhưng sau đó thì lại trở thành đề tài bàn tán sôi nổi

"Cô gái đó, chẳng phải lần trước đăng trên báo hay sao?"
"Phải không? Cô này nhìn được mắt hơn mà.."
"Đúng đó, phải chi lần trước đăng báo là cô gái này thì tôi cũng không tức"
"Mà... hình như đúng là cô gái dó...."
"Cô ta với Gíam đốc Thiên thật sự có mối quan hệ đó sao"
Bàn tán của dư luận luôn khiến con người ta cảm thấy choáng ngợp và thậm chí là khó chịu. Rụt nhanh bàn tay mình lại trước khi bàn tán dư luận đi quá xa. Nhưng... tất cả chỉ còn là suy nghĩ khi mà cái ý định rụt tay lại của nó bị dập tắt bởi cái nắm tay siết chặt và sau đó thì Hàn Nhi bị kéo đi ra giữa trung tâm đại sảnh. Cả căn phòng dường như nín thở trước hành động vừa ròi của giám đốc Thiên

"Anh ta có đang đùa không thế, lần trước công ty đã một phen nguy khốn cũng vì mấy cái hành động thân mật với cô ta bị lộ ra..."
Tiếng bàn tán xung quanh lại vang lên lần nữa và lần này thì lại nhắm vào Lạc Thiên và cái hành động vừa rồi

Mặc kệ dư luận, hai con người đứng ngay tại trung tâm thả mình vào giai điệu êm dịu của tiếng piano đang hòa lẫn với dàn nhạc vang lên bài nhạc giao hưởng được cách điệu phù hợp với không khí noel nhẹ nhàng..

"Cô nhảy cũng không tệ đâu nhỉ?"
Chỉ mỉm cười nhẹ đáp trà cho câu hỏi vừa rồi, Hàn Nhi lại khá tập trung vào điệu nhảy của mình...

"Sao anh lại có mặt ở đây?"
Gương mặt Hàn Nhi nghiêm nghị ngước lên hỏi Lạc Thiên
Khá bất ngờ trước câu hỏi vừa rồi, có thể xếp vào cả top câu hỏi ngớ ngẩn nhất trong ngày. Lạc Thiên hơi ngập ngừng một chút và không tin vào tai mình khi nghe câu hỏi vừa rồi

"Cô tham dự buổi tiệc này mà thật sự không biết tôi là ai sao?"

"Chẳng lẽ...." - vừa sự nhớ ra, hình như lúc nãy nó cũng nghe tiếng nói bàn tán gì đó, "Gíám đốc Thiên..."

"Cô cũng hay thật, đến giám đốc của mình mà cũng không biết sao?"
Anh mỉm cười nhẹ. Cái vẻ mặt lúc nhận ra sự thật của Hàn Nhi trông rất chi ngốc nghếch, khác hoàn toàn với vẻ cao ngạo, hay điềm tĩnh thường ngày

"Anh.. không sợ à?"

"Sợ gì..?" - Lạc Thiên khó hiểu nhìn nó

"Đăng lên báo nữa thì sao?"

"Chỉ là nhảy với nhân viên xuất sắc trong bữa tiệc cuối năm thôi. Chẳng lẽ, cô sợ hay sao?"

"Tất nhiên, tôi lại không muốn làm nhân vật chính cho dư luận lần nữa"
Lạc Thiên phì cười, anh cười một cách tự nhiên trước câu trả lời vừa rồi. Hóa ra Hàn Nhi lại không như anh tưởng, đằng sau lớp vỏ cứng rắn ấy không phải ai cũng mềm yếu, nhưng họ lại có chung một điểm yếu - một nỗi sợ vô hình. Cả Hàn Nhi cũng không ngoại lệ

Ánh mắt...
Có ai đó đang nhìn Hàn Nhi, nó cảm nhận được....
Hoang mang nhìn xung quanh, nó đã lỡ mất một nhịp, đôi chân nó luống cuống cố tìm cách bắt nhịp nên nó đã di chuyển một cách loạn xạ.

Xượt...
Một chuyện điển hình cho những điệu nhảy lỗi nhịp, sau một hồi cố gắng bắt nhịp, chân nó lại giẫm lên chân Lạc Thiên. Đôi giày cao gót nhọn hoắt đâm phập vào hẳn đôi giày bóng loáng phía đối diện rồi sượt đi một đường dài. Hàn Nhi vội cuối người xuống, cả Lạc Thiên cũng nhanh chóng cúi xuống. Đôi mày anh nhíu lại, mắt nhắm mắt mở... miệng cố không thốt ra bất cứ tiêng kêu la nào..

Cốp..
Một việc dĩ nhiên sẽ xảy ra đó là 2 cái đầu va chạm nhau. Tiếng kêu có vẻ khá lớn, khiến cả thảy mọi người xung quanh đều ngưng điệu nhảy của mình lại, quay người về phía Lạc Thiên và Hàn Nhi đang lom khom dưới đất. Cả tiếng piano cũng dứt hẳn

"Cô sao thế...?"

"Xin..xin lỗi, tôi vừa nhìn thấy..."
Nó ngập ngừng, cảm thấy có lỗi vì hành động vừa rổi. Chắc hẳn Lạc Thiên đau lằm, đôi giày cao gót cao thế kia lận mà...

"Cô thấy gì?"

"À.. không, không có gì.. Anh không sao chứ?"
Lúc này nó mới bình tĩnh trở lại, vội vàng hỏi thăm nạn nhân đang bị thương dưới đế giày của mình

"Mọi người đang nhìn đấy, chúng ta cứ tiếp tục như bình thường đi"
Nói rồi, Lạc Thiên cầm nhẹ tay nó lên, tiếp tục điệu nhảy của mình. Vẫn cái vẻ gượng gạo, trong lòng nó thật sự bất an vào lúc này, thật khó để có thể tập trung vô điệu nhảy vào lúc này

"Ủa, người đàn piano đâu rồi?"
"Không có người đàn piano à?"

Có một người đàn ông đã quá tuổi, mặc bộ vest sang trọng cố gắng chạy nhanh đến gần chỗ Lạc Thiên rồi khép nép, khiến anh cũng ngưng điệu nhảy và chăm chú nghe
"Thưa giám đốc, cậu Phong đột nhiên đã bỏ đi rồi ạ?"

Ánh mắt anh hướng về chiếc piano đen bóng vắng bóng người, chẳng còn ai ngồi đó...
"Dương Phong sao? Tại sao nó lại bỏ đi"
Hỏi đến câu này, đột nhiên trong đầu Lạc Thiên lại lóe sáng lên câu trả lời cho câu này..... Anh mỉm cười nhẹ nhàng rồi quay sang ra hiệu cho người đàn ông lui đi. Ít phút sau, lại một người con trai khác vội vàng chạy đến, ngồi vào chỗ cây đàn piano và buổi tiệc được diễn ra tiếp tục

"Cô không thắc mắc sao?"

"Chuyện gì?"

"Dương Phong?"

"Tôi không hứng thú lắm. Anh hãy tập trung vào điệu nhảy của mình đi"

Hoàn toàn... Hàn Nhi đã bị Lạc Thiên nắm thóp trong tính huống này. Lúc nãy, nếu như anh không kéo nó ra trung tâm đại sảnh để nhảy thì ánh mắt nó sẽ dán vào người đánh đàn piano kia sẽ kéo dài đến chừng nào? Đến khi bản nhạc đó kết thúc hay đến khi buổi tiệc này kết thúc...

"Tôi xin lỗi, tôi phải đi đây"
Y hệt trong câu chuyện cổ tích công chúa lọ lem. Nhân vật chính lại bỏ chạy vào đúng thời khắc đó. Hàn Nhi đã bỏ chạy theo linh cảm, nó cảm nhận được ánh mắt quen thuộc của ai đó. Nó không muốn suy nghĩ nhiều về ciệc này nữa nên ngay lcu1 này nó nên đi tìm hiểu thì tốt hơn....

Vội chạy nhanh ra khỏi đại sảnh, Hàn Nhi cứ chạy đuổi theo cái bóng người vô định luôn khuất sau khỏi những cây cột lớn ngoài hành lang... Tốt nhất tháo luôn đôi giày ra cho xong, thật quá vướng víu. Đôi giày được tháo nhanh ra khỏi chân và quăng vào một góc nào đó, cũng không quên tháo vội chiếc ruy băng trên đầu rồi túm tóc cột cao lên. Hàn Nhi tiếp tục màn rượt đuổi của mình với chiếc váy lông chuột lõa xõa....

"Đứng lại...." - nó hét lớn khi kì này khoảng cách giữa nó và người đằng trước chỉ còn cách nhau tầm 10m

"Cùng đường rồi, còn không mau đứng lại cho tôi" - cánh cửa phía chân cầu thang mở lớn, Hàn Nhi bước vào, bàn tay chặn trước ***, nó Thở ***, nhìn người đang loay hoay phía trước tìm lối thoát

"Trả lời mau, rốt cuộc là ai hả?"
Nó hét lớn, đôi mắt đanh lại, không nhân nhượng nó tiến đến gần với một tốc độ nhanh hơn...

"Chị Nhi...."
Lại một giọng nói quen thuộc cất lên, Hàn Nhi khựng người, không thể nào nói nên lời....

Nó... đã rơi vào cái bẫy của gia đình rồi hay sao???
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc