Sô cô la đen - Chương 25

Tác giả: just.lyn

Hàn Nhi thở dài, lùi bước dần theo phản xạ rồi đột nhiên chiếc điện thoại trên tay Hàn Nhi lại rung thêm lần nữa. Và lần này chỉ chưa đến nửa hồi chuông thì đã ngừng hẳn. Nó ngẩn ngơ, chợt nhớ lí do nó vào đây tìm Duong Phong là để xử hắn chứ không phải để nói nhảm thế này

"Rốt cuộc cậu đưa tôi đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm quái gì. Thiệt là..."
Hàn Nhi giơ chiếc điện thoại đang ngắt dần trước mặt Dương Phong, hét lớn. Rừng rú phương nào không biết nữa.. Sóng mạng thì chập chờn, không liên lạc được, mục đích tên này không bao giờ trong sáng và lành mạnh khi hắn lại đưa 1 đứa con gái đến nơi này

"Chở tôi về mau"

"Đâu có, tôi không có ý định là sẽ chở cô về"
Dương Phong thản nhiên ngồi chiểm chệ trên ghế, lấy chiếc khăn lau vội mái tóc ướt nhẹp còn vương chút mùi hương nhẹ nhàng thoảng qua.

"Về mau, nhà tôi có việc gấp đấy"
Hàn Nhi tức tối, thầm **** rủa Dương Phong rồi nhìn ra khe cửa sổ, trời thì tối thui. Cái quan trọng là chẳng biết đây là chỗ nào mà cái tên khốn Dương Phong vẫn đang tập trung làm cái công việc lau khô tóc của hắn. Phải gặp chuyện mới biết lòng dạ của con người... giờ thì đã rõ bản tính của tên nhóc này....

Không trả lời, thậm chí Dương Phong còn không quay sang nhìn nét mặt tức tối của Hàn Nhi một lần....

Thở cái khì, lắc đầu ngán ngẩm, tính cách nó không bao giờ nói nhiều khi biết sẵn trước kết quả. Hàn Nhi quay sang giật phăng chiếc khăn Dương Phong đang cầm rồi quăng thẳng vô mặt hắn, sau đó đi thẳng ra cửa. Không quan tâm đến mọi thứ xung quanh đang tối hẳn khi xa dần ánh đèn từ căn nhà. Hàn Nhi cứ theo trí nhớ lúc nãy mà chạy mãi theo một con đường xung quanh cây to rậm rạp

"Này, cô bị điên à, muốn vào thành phố không phải chạy bộ là về được đâu"
Không biết đã thay đồ từ lúc nào, Dương Phong chạy xe phóng theo nó, chồm đầu ra cửa la ó

Quay phắt sang lườm Dương Phong một cái, Hàn Nhi bặm môi tức giận. Có ai ngờ chính cái bặm môi này lại khiến tim Dương Phong lại lỗi di một nhịp. ૮ɦếƭ tiệt, con nhỏ này.... giơ tay giộng vào thành xe, Dương Phong lùi người vào rồi lái xe chạy mất hút. Trái tim trong ***g *** hắn sẽ nỗ tung ra nếu cứ tiếp tục chơi trò chuột vờn mèo với người con gái tên là Hàn Nhi này mất

"૮ɦếƭ tiệt..."
Nhìn theo chiếc xe chạy càng lúc càng xa, Hàn Nhi chỉ còn cách thở hắt mạnh ra vài cái để tống khứ cục giận ra ngoài....Mà thôi, đằng nào Hàn Nhi cũng không phải là người thích dựa dẫm như thế. giờ tìm đường về nhà là quan trọng nhất...... chắc chắn là có vấn đề ở nhà rồi.

Nhưng....
Chạy chừng được vài mét, rước mắt Hàn Nhi bỗng nhiên tối sầm lại.... hơ.. tay nó quờ quạng xung quanh, không nhìn thấy gì cả. Lúc nãy còn thấy ánh sáng cơ mà... Chẳng phải đứng từ phía căn nhà trên đồi đó có thể thấy ánh sáng rọi xuống khá xa, chắc cũng phải đến 500m. Hàn Nhi càng lúc càng Thở ***, do suy tính sai lầm của nó mà giờ nỗi sợ ấy lại đến nhanh đến độ không kịp trở tay. Không được rồi, phải bình tĩnh, nó không được để mất dần ý thức như thế....

Hàn Nhi cố lôi chiếc điện thoại trong túi ra. Cố tìm một ánh sáng nhỏ nhất... để nhịp thở nó hòa đều hơn. Tay nó run lên từng cơn, chiếc điện thoại cũng lấp lói ánh sáng run run. Nó rọi đèn nhìn xung quanh, hông thấy căn nhà nữa rồi. Ngoài ánh sáng từ chiếc màn hình điện thoại thì chẳng còn một nơi nào còn ánh sáng. Cố thở mạnh, bình tĩnh lại. Nó bước đi nhẹ từ từ nhìn chăm chăm vào ánh sáng màn hình điện thoại

--------------------------------------------------
Hàn Nhi, quả là không thể đùa được với cô, rốt cuộc cô đã bỏ bùa mê gì vậy chứ? Chăm chú đôi mắt vào kính chiếu hậu ra phía sau, chỉ là một màu đen đặc quện vào nhau. giờ đã hơn nửa đêm rồi mà cô ta còn ương ngạnh đến thế... Dương Phong ngồi chống tay lên thành cửa xe, tay vớ vào chiếc điện thoại, lia Ng'n t liên tục trên màn hình, ấn vào số của Hàn Nhi

Calling....

Sắc thái trên gương mặt Dương Phong thay đổi theo từng hồi chuông.. từ vẻ kiêu ngạo chuyển dần sang khó hiểu, rồi cảm thấy bực bội... sau đó là có chút gì đó gọi là lo lắng. Hắn gọi liên tục nhưng kết quả vẫn là máy reng lần thứ nhất rồi ngắt hẳn......

“Ax… thiệt là..”
Lấy tay vò mái tóc phía sau ót, chữ bực bội hiện đầy lên cả gương mặt hoàn mĩ ấy......Dương Phong cho quay đầu xe lại và chạy thẳng về hướng về ngôi nhà trên đồi. Sao cô ta lớn rồi mà làm toàn trò khiến người khác phải lo lắng vậy chứ.… Lầm bầm suốt quãng đường đi, Dương Phong vừa chạy vừa dõi mắt sang hai bên vệ đường, cố tìm xem có cái vật thể nào động đậy hay không……

"Này, cô gái ấy sao vậy?"
"Tôi không biết, có nên đưa cô ấy đến bệnh viện không?"
Những vì sao ấy… tự do giữa bầu trời đêm…

Ánh mắt nó hướng theo một chiều thẳng đứng, những ngôi sao đang tỏa sáng chớp tắt liên hồi trước gương mặt vô hồn ngước lên trời. Những vì sao này... chỉ khi đứng riêng lẻ loi thì mới có thể tỏa sáng cực đại. Càng một mình thì càng sáng, càng lộng lẫy. Không phải thứ gì nhìn kĩ mới là đẹp. Điển hình là những ngôi sao kia, khi được săm soi kĩ càng thì mới thấy được đằng sau ánh sang hoàn mĩ ấy, vẻ đẹp long lanh ấy cũng vẫn chỉ là một cục đá thô chưa được mài giũa - như một cục đá bình thường không hơn không kém…

Nhưng ở cái chốn thành phố này. Cái thứ ánh sáng nhân tạo đang hoàn toàn che lấp đi những gì đẹp đẽ của ngôi sao ấy. Khẽ nhíu đôi lông mày lại khi những chiếc đèn nhỏ xíu đang chớp tắt trên chiếc cửa kính của cửa hàng kế bên..Nó đang nằm dài bên vệ đường, sắc thái trên mặt thì xanh xao, việc hít thở không khí đang trở nên khó khăn hơn. Những cặp mắt tò mò càng lúc đổ về phía nó càng nhiều….

Một ngôi sao không thể tỏa sáng lộng lẫy được khi bên cạnh cũng hiện diện những ngôi sao khác.....

Lưng dựa vào một gốc cây mé ngoài con đường, quần áo nó lấm lem bùn đất, trên chiếc nón phủ đầu còn điểm thêm vài cọng lá khô chuyển sang nâu. Nó ngồi nhìn lên trời. Bầu trời hôm nay cũng giống như lần đó. Nhưng ánh sáng thì khác hẳn chốn đô thị kia. Xung quanh chỉ toàn một màu đen đặc quện vào nhau. Hàn Nhi cố đưa mắt nhìn xung quanh nhưng tất cả chỉ là vô vọng, tất cả những gì nó nhìn thấy là ánh sáng của chiếc di động nó đang cầm trên tay. Tại sao lại nghe lời tên khốn này để bây giờ lại lâm vào hoàn cannh3 như thế này chứ.....

Lấp lánh.....

Hàn Nhi cố mơ to mắt ra nhìn những vì sao trên bầu trời đen ngòm kia. Hóa ra vẫn còn có thứ nó có thể nhìn thấy được ngoài cái màn hình điện thoại sao? Đẹp thật, mắt nó chăm chú thật kĩ từng ngôi sao.... Hy vọng của một ngôi sao trên bầu trời là tỏa sáng cực đại, tỏa sáng hết cỡ trong cuộc đời ngắn ngủi của mình trước khi trở thành viên đá vô dụng trên trời. Hàn Nhi cũng thế, hiện tại của nó như những ngôi sao ấy, nó hy vọng được tự do và bây giờ là lúc nó tỏa sáng nhất dù gặp nhiều khó khăn xung quanh....

Chói quá... đôi lông mày Hàn Nhi cong nhíu lại, đôi mắt khép lờ hờ, nó nhìn về phía phát ra ánh sáng chói lọi kia. Chiếc xe vù ngang qua mặt nó. Không một khoảnh khắc tích tắc, 2 đôi mắt ấy nhìn nhau. Hàn Nhi chớp chớp vài lần, nó vẫn chưa thích nghi được với cái thứ ánh sáng bất chợt ấy. Trên đời này còn người khùng đến cỡ giờ này lên cái đồi khỉ ho cò gáy này sao?.... thở hắt nhẹ rồi nó lại ngồi phịch xuống gốc cây... Mệt lả người rồi...

Ma??? Dương Phong khẽ rùng mình khi nhìn thấy đôi mắt đen lay láy trợn tròn nhìn hắn. Hắn ngoáy đầu lại về phái gốc cây có vật thể lạ ấy.......

"Này, cô làm tôi giật mình đấy"
Cho xe chạy lùi lại về phía gốc cây. Khi đã xác nhận xong người cần tìm, hắn gác tay và cằm lên cửa kính rồi nhìn Hàn Nhi với gương mặt khó hiểu.. Sao cô ta nhìn te tua vậy, - đáng lẽ là phải hỏi câu này nhưng miệng hắn thì lại thốt ra những lời chói tai ngược lại

Hàn Nhi ngước mắt lên nhìn, nó chớp liên hồi rồi sau đó là nheo nheo đôi mắt, rồi trợn tròn nhìn hắn chăm chăm...

"Này, tôi bảo thôi ngay cái trò đó, định hù tôi ૮ɦếƭ à?"

"Cậu còn dám mò lại đây sao?"
Sau khi định hình được xung quanh, thích ứng được với nguồn ánh sáng mới. Hàn Nhi cười khẩy một cái đứng lên tựa tay vào thành xe. Được lắm, coi như lần này cậu ૮ɦếƭ chắc...
Nhanh thoăn thoát, nó đẩy mạnh đầu Dương Phong cùng người hắn lăn sang ghế bên kia rồi nhảy phốc vào chỗ ngồi tay lái, quay sang liếc nhìn tên nhóc Dương Phong đang hoảng hồn ngồi cứng như tượng đá với màn biểu diễn vừa rồi...

"Cô...cô..."
Dươn gPhong chỉ tay vào mặt Hàn Nhi, lắp bắp không tin nổi vào trò hành động vừa rồi

"Tốt nhất là cậu nên ngồi im và chỉ đường nếu không tôi đá cậu thẳng cẳng xuống xe đấy"

"Cô dám....."
Dương Phong cứng họng... sao mỗi lần gặp con người này là bao nhiêu bất ngờ đến độ giật mình ập xuống thế này....

"Sao lại không? Cậu thử nói một câu nữa đi xem tôi dám không"
Giong5 đều ngang răm rắp nhưng toát lên vẻ gì đó nghiêm nghị khiến người đối diện không thể làm trái lời. Hàn Nhi cho quay đầu xe và phóng nhanh vụt đi.. Nó ghét nhất để người khác chở, và chở với một tốc độ nhanh. Nhưng nếu Hàn Nhi là người cầm lái, thì tốc độ nào nó cũng chơi hết.... Chiếc xe vút nhanh trên con đường ngoằn nghèo, để lại sau lưng tiếng gió rít mạnh cùng tiếng lá cây sào sạt trong đêm khuya...

"Khoan... khoan..."
Tay Dương Phong đập bồm bộp vào mặt sau chiếc ghế. Thiệt sự với tốc độ này thì muốn mở miệng cũng khó. Cơn gió mạnh làm méo mó cả khuôn mặt..... KHông thể nào chạy nhanh với tình hình hiện tại được. Phải đóng mui xe đã rồi hãy tính chứ... Đáp lại hành động vừa rồi, Hàn Nhi cũng vẫn chỉ chăm chú lái xa, nhìn thẳng phía trước

Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, như hòa cả vào làn gió bên cạnh. Dương Phong lồm cồm với người tới trước, mặc kệ cơn gió đang vò rối xù mái tóc và làm méo mó gương mặt, hắn ấn nút đóng mui xuống. Sau khi đã bình tĩnh hoàn toàn, Dương Phong dùng nửa con mắt nhìn Hàn Nhi, hắn dò xét từ đầu đến chân, từ gương mặt, thái độ, đến từng hành động, cử chỉ của Hàn Nhi...

"Woa, quả không hổ danh là Kỳ Dương Phong tôi đây, đến người mà tôi thích cũng rất có khí chất......"
Hắn nói rồi mỉm cười đắc ý, cộng thêm hai bàn tay đánh bộp bộp vào nhau. Cười khoái trá nhưng rồi cảm giác không ổn, mặt Dương Phong nghiêm lại, quay sang lén lút nhìn Hàn Nhi....

"Nãy tôi nói gì cậu nhớ không?"
Gương mặt lạnh như tiền, giọng Hàn Nhi đều răm rắp nói rành rọt từng chữ khiến Dương Phong chỉ còn biết ậm ờ ú ớ. Chẳng lẽ khen mà cô ta cũng phản ứng... thái quá đến thế này sao. Mà lời Hàn Nhi nói lại càng không thể coi thường. Dương Phong đành lẳng lặng ngồi im, giả bộ e thẹn...

Vấn đề thắc mắc thì chưa giải quyết được nhưng bù lại hôm nay, Dương Phong cảm thấy phần nào yên tâm dù chưa nhận được cẩu trả lời có ý nghĩ phủ định từ Hàn Nhi... Cũng đúng, chưa kịp nói vào vấn đề chính thì lại lôi mấy chuyện nhảm nhí ra cãi nhau rồi. Tâm trạng nào đâu mà bàn vào việc chính nữa. Cái cảnh lúc hắn bước ra phòng tắm chạm mặt Hàn Nhi ùa về... Không ngờ cô ta lại nghĩ sâu xa đến vậy... Nghĩ đoạnn Dương Phong nhìn sang Hàn Nhi rồi cười nửa miệng.... Cứ đợi đi....

Đang chìm trong suy nghĩ, thì bắt gặp ánh mắt đanh lại của Hàn Nhi đang lườm. Dương Phong nở nụ cười nhẹ, tay gác lên thành kín, nghiêng đầu nhẹ...

"Biến th'...."
Hàn Nhi nói nhỏ... đủ 2 người nghe rồi lại tiếp tục tập trung công việc lái xe...

"Hô hô, tôi còn hơn như thế nữa đấy, cô muốn thử không?"

"Nhóc... xuống xe..."
Nói rồi Hàn Nhi thắng xe gấp, chiếc xe rích lên một tiếng thật lớn vang vọng sang hàng cây hai bên vệ đường.... Dương Phong vội nắm lấy dây an toàn.. Nắm thật chặt, quay mặt sang phía cửa kính..... như một đứa bé phản đối lời nói nói của người mẹ...

Tên này cứ như kẻ hai mặt, lúc nãy còn hùng hồn tuyên bố này nọ, giờ lại có cái thái độ trẻ con thế này...Thở hắt một cái rõ dài rồi Hàn Nhi tiếp tục phóng xe theo lời chỉ dẫn "đúng sai" của Dương Phong...

"Chị Nhi..."
Vừa bước vào đến nhà, nhóc Hoàng chạy ập đến, trên tay cầm một phong thư màu đen, có vài nét chữ trắng và một dấu ấn vào vàng kim của gia đình Hàn Nhi.

Nó giật ngay từ giấy mà không hỏi thêm một lời, xé phong thư, lôi ngay tờ giấy cũng màu đen nốt trong phong thư ra.. miệng lẩm bẩm vài dòng chữ trên đó rồi sựng cứng cả người.... Hàn Nhi lại ngó đầu ra cửa, rồi đóng sầm lại trước tên Dương Phong vẫn còn đang thong thả đút hai tay vô túi quần và bước tới ....
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc