Sô cô la đen - Chương 23

Tác giả: just.lyn

A lô..."
Nó bắt mấy, trả lời nh nhàng

"Cô làm quái gì mà bắt máy lâu thế hả?"
Từ đầu dây bên kia điện thoại, một giọng nói vang lên, tần suất âm vực quả là cao. Khiến Hàn Nhi vội đưa chiếc điện thoại ra xa lỗ tai. Mặt nhăn nhó..... tên khốn Dương Phong sao???

Hàn Nhi chỉ im lạng, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu rồi cúp máy, quăng chiếc điện thoại vào trong balo mặc cho đầu dây bên kia huyên thuyên nhảm nhí gì đó. Nó không quan tâm, đi tắm cái cho mát người cái đã, còn nhiều việc phải giải quyết lắm...

------------------------------------

Định thế này mãi sao thằng nhóc này"
Ngồi vắt chân lên một chiếc ghế ở chính giữa căn nah2 phố Quang Đông, Khang Luân thở dài từng đợt nhìn Dương Phong, hắn đang nằm dài, úp mặt trên chiếc ghế salon màu đen, tay mần mò cái điện thoại, chăm chú mãi vào một số duy nhất. Không nói gì, hắn vna64 vô định ấn vào vào màn hình nút call và đầu dây bên kia vẫn không ai bắt máy

"Anh mày đang nói chuyện đấy"
Khang Luân bực dọc đá mạnh vào chân ghế khiến chiếc ghế đập mạnh váo cằm Dương Phong, hắn giật mình, tay xoa cằm, mặt giận dữ nhìn qua Khang Luân

"Dạo này Black chán quá đi, Dương Phong, không có vụ nào mới hả?"
Cánh cửa mở rộng, đập mạnh vào tường, sau đó là một toán người mặc đồ vest đen, ai nấy đều toát ra một vẻ đẹp khác lạ, thật sự rất có sức hút mãnh liệt đối với phái nữ. Mỗi người mỗi kiểu, người đút tay vào túi quần, người kia rít *** rồi phả ra những làn khói trắng nổi bật dưới ánh đèn le lói ngoài đường, người nọ chăm chú bấm điện thoại. "Bọn đên khi Đông Du đánh chẳng bỏ miếng sức, chán vật"

Không đáp trả, hắn vẫn chìm đắm vào thế giới của mình với chiếc điện thoại... Đã 3 ngày rồi, tính từ ngày mà hắn vả Lạc Thiên đánh nhau, cũng không thấy Lạc Thiên ở đâu, chắc đang lo lắng giải quyết chuyện công ty rồi. Còn tên này thì ngoài câu nói duy nhất " tập hợp" thì chả ai còn nghe giọng Dương Phong nữa cho đến thời điểm bây giờ

"Này, bộ định câm luôn đấy hả?"

"Về đây"
Dương Phong ngồi dậy, với tay lấy chiếc óa khoác da vắt trên ghế rồi bước ra cửa trước bao nhiêu con mắt khó hiểu đang nhìn. Không ai lạ gì ba cái vụ im lặng này của hắn. Lúc thích Du Y, hắn cũng từng như thế ngày nhưng chỉ ngày một ngày hai là cùng. Nhưgn lầ này thì đả 3 ngày rồi. Không có tiếng nói của Dương Phong, căn nhà Quang Đông yên ắng hẳn. Cũng chẳng còn tiếng reo hò của những buổi tiệc đêm hay các buổi nhậu nhẹt ăn mừng chiến thắng nữa. Black sắp hết kiên nhẫn rồi, các thành viên nhìn ra cửa cho đến khi tiếng xe Dương Phong im bặt hẳn, cả bọn quay sang nhìn nhau... rồi lại cười lên một giọng cười khoái trá...

"Cô được lắm Dương Hàn Nhi, dám lơ điện thoại của tôi"
Trên con đường lớn cách khá xa trung tâm thành phố, với từng khúc quanh uốn lượn, chỉ kịp nhìn thấy chiếc xe vụt nhanh qua rồi để lại làn khói mờ ảo hòa cùng sương đêm. Dương Phong ngồi lái xe chỉ với một tay, tay kia hắn liên tục bấmvào nút call trên màn hình điện thoại..

Phù, hôm nay lạnh quá. Hàn Nhi bước ra khỏi phòng tắm với cái đâu quấn khăn dày cộm. Gội đầu vào giờ này quả là không nên nhưng tính chất công việc và hoàn cảnh buộc nó phải làm vậy. Vội lau nhanh cho tóc khô bớt, nó tiến lại gần chiếc balo với tay lấy cái điện thoại, 49 cuộc gọi nhỡ... Tên này định khủngbố chắc, mới có 15 phút mà 49 cuộc gọi nhỡ, rốt cuộc là tên này đang muốn gì đây.. đang ngồi suy nghĩ ra xa, thì chiếc điện thoại trên tay lại rung lên liên hồi, vẫn là số đó...

"Gì.?"

Gặp tôi chút đi"

"..."
Không trả lời, Hàn Nhi chỉ đang nhíu mày suy nghĩ về lời nói của Dương Phong..

"Này, có nghe tôi nói không đấy??"

"Chuyện gì?"

Chuyện gì là sao? tôi bảo gặp tôi một chút!" - Dương Phong nhấn mạnh rành rọt từng chữ, hòa lẫn giọng hắn có thể nghe được tiếng gió rít qua từng cơn.

"Không!"

"Tôi đang đến nhà cô đấy, chuẩn bị đi"

"Cậu dám đến??"
Hàn Nhi gằng giọng. Tên này bữa nay to gan thật. Còn dám nói chuyện iểu đó với nó sao?

"Ra đi, tôi đứng trước cửa rồi"

"Tôi không rãnh"

"Này, này, tôi có chìa khóa cửa đấy"

Hàn Nhi chợt nhớ đến vụ hôm bữa. Đúng là nhóc Hoàng có nói cánh cửa là do tên khốn này sửa, vậy là hắn có chìa khóa thật sao?
"Tôi không giỡn"

"Thì tôi cũng có giỡn đâu, mau ra đây đi"
Nói xong, Dương Phong cúp máy để mặc cho Hàn Nhi muốn nói " không" cũng vô ích. Khoác chiếc áo lạnh vào, nó chải lại mái tóc cho bớt rối rồi lấy lấy chiếc nón áo lạnh trùm lên đầu...

"Chị ra đây chút, lát về chị xử đứa nào cho tên Dương Phong số điện thoại chị, chuẩn bị tinh thần đi"
Bước ra khỏi nhà, Hàn Nhi không quên để lại lời đe dọa cùng ánh mắt lườm lườm từng đứa. Mấy đứa nhỏ rùng mình lạnh sống lưng. Thằng Hoàng giật bắn người,cắm cúi vào cuốn tập chỉ mấy đứa em học, không dám ngước đầu lên"

Hàn Nhi bước ra ngoài, khóa cửa lại cẩn thận, nó nhìn dáo dác xung quanh. Phỉa luôn đề phòng mọi thứ, mọi lúc và mọi nơi..

"Cô làm gì thế?"
giọng nói từ phía sau lưng, là Dương Phong, mặt hắn méo xệch, khó hiểu trước những hành động của Hàn Nhi, và chỉ tay dọc hết người nó, nhướn mày khi thấy bộ đồ trên người Hàn Nhi. Chiếc quần thun thể thao rộng thùng thình thường dành cho những dân hiphop, chiếc áo T-shirt trắng in vài dòng chữ phía trong và áo lạnh đen bên ngoài, trùm nón lên che hết đầu và nửa gương mặt...

"Gì?"
Nó nhướn mày nhìn theo Ng'n t của Dương Phong chỉ vô người nó, nhìn xuống bộ đồ đang mặc..

"Cô là con gái mà sao mặc đồ như thế?
Mặt Dương Phong trở nên ngố tàu hơn bao giờ hết, hắn đang đấu tranh tư tưởng trong đầu. Tại sao lại có thể thích một người như Hàn Nhi. Không xinh xắn cho lắm, ngược lại còn có vẻ gì đó tho6 và thậm chí hơi man, cư xử thì đúng chất cộc cằn, nói chuyện không đầu đuôi..... Như vậy cũng không sao, người ta thường nói " Người đẹp vì lụa". Chẳng lẽ cô ta không có chút khái niệm làm đẹp trước mặt người khác hay sao?

"Sao? thất vọng quá à, nhìn mấy cô trong quán bar riết rồi nghĩ ai cũng ăn mặc như thế sao? Hay gu của anh là những cô gái như thế nên khi thấy tôi không chấp nhận được"
Hàn Nhi nhún vai, tuôn ra một trào, mặt tỏ đầy vẻ mỉa mai... Trong đầu nhớ về lúc giáp mặt với Dương Phong, toàn là ở trong quán bar, kế bên là những cô em xinh đẹp, ưỡn ẹo...

Dương Phong phì cười, hắn không biết phải nói gì nữa. Đành cười trừ, sao con "nhỏ" này có thể nói một câu rất ư là... chính xác như vậy nhỉ? Cũng đúng thật, có lẽ hắn đã quen với những đứa con gái như thế rồi, nhưng lâu lâu cũng nên thay đổi " khẩu vị" chút.

Hắn quay sang, nhìn chằm chằm vào Hàn Nhi rồi tiến tới gần hơn, gần hơn nữa. Hàn Nhi chỉ đứng đó, tay *** túi áo khoác, nghiêng đầu rồi nhìn khó hiểu. Rồi càng lúc, nó càng cảm nhận thấy hắn đang tiến gần hơn, Hàn Nhi hoang mang

“Đứng lại…”
Hàn Nhi hét lớn, hắn giật mình, khựng chân lại, mắt mở to ngạc nhiên

“Đứng đó nói chuyện đi, tiến tới đây làm gì?”

“ Chuyện này phải đến gần mới được”
Vừa nói, Dương Phong nhẹ nhàng bước tới gần hơn nữa

“Cậu cứng đầu nhỉ?”
Hàn Nhi chau đôi mày của mình lại. Nó bắt đầu bực mình rồi đây. Tên này thật sự muốn làm trò gì nữa đây. Khoảng cách giữa nó và Dương Phong ngày càng được rút ngắn lại. Chỉ còn cách nhau khoảng 4 bước chân thì Dương Phong đi nhanh ào tới khiến Hàn Nhi lùi chân dè chừng, nhưng chiều dài của chân thì khác nhau. Dương Phong đã ôm trọn nó vào long, Hàn Nhi chỉ còn cách trơ người ra như khúc gỗ…

“Này, sao tôi lại nhớ cô quá vậy nhỉ….”
Dương Phong vừa ôm vừa xoa đầu Hàn Nhi, hắn cười nhẹ… Trong 3 ngày, hắn không gặp mặt, cố gắng né tránh cả Lạc Thiên và Hàn Nhi. Nhưng sức chịu dđựng cũng chỉ có giới hạn đến đây mà thôi. Hắn không hiểu tại sao lúc nào gặp nhau cũng có thể cãi với Hàn Nhi. Thật sự Dương Phong chỉ muốn như thế này thôi mà. Những cô gái khác khi gặp hắn đều “tự nguyện” chạy đến ôm hắn, còn cô gái này… Hắn phải tự than đi đến gặp, đã vậy còn phải trải qua vài cuco65 hỏi thăm cộc cằn nữa…

“Tôi đếm đến 3 không buông ra thì đừng trách”
Mặt Hàn Nhi không chút biểu cảm, đứng yên như tượng đá. Tên khốn này cao quá đi mất, nó đứng chỉ đến vai Dương Phong thôi. Nhưng đáp lại lời cảnh cáo ấy, Dương Phong chẳng những không buông mà còn ôm mạnh hơn nữa. Tên này xem nó như cái gối ôm ở nhà chắc…

“1….”

“2….”

“3….” – Nó hét lớn
Hàn Nhi nhíu mày thụi vào bụng hắn một cái, Dương Phong ôm bụng lùi về phía sau, mặt nhăn nhó, thừa cơ, Hàn Nhi nhảy lên, một cú đá móc thẳng ngược vào gương mặt đang cúi gầm xuống vì đau đó. Hắn đã nhào ra đất, tới thẳng chỗ chiếc xe..

“Chơi trò gì thế, cô còn chưa đếm 2 số đầu”
Dương Phong gào lên, mặt méo mó. Đúng thế, nó đếm 2 số đầu với âm lượng cực kì nhỏ, chỉ đến số 3 nó mới hét lớn. Khiến Dương Phong không trở tay kịp

“Tôi có đếm mà tại cậu không nghe”
Hàn Nhi nhìn bang quơ, ngó dáo dác xung quanh…

“Biết tôi là ai không hả?”

“Nhóc con, cậu thua tôi một tuổi đó, hét lớn cái gì??.” – Hàn Nhi nói rồi nhìn thẳng vào mặt Dương Phong “ Nói mau, ai sai cậu đến đây?” - Hàn Nhi trừng mắt, mặt nghiêm nghị
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc