Scandal Đình Đám - Chương 24

Tác giả: An Tư Nguyên

Tùy Trần thay đổi, tất cả những người bên cạnh anh đều cảm thấy kể từ khi trở về từ Hongkong, anh rõ ràng càng ngày càng trở nên im lìm.
Trước kia trên mặt vẫn thoa lên tảng băng, khóe miệng còn thường chứa đựng nụ cười đáng đánh đòn, giống như anh hạnh phúc nhất trên toàn thế giới.
Mới nhận được điện ảnh con khua chiêng gõ mõ chụp nhanh, nhưng mỗi đem anh vẫn rút ngắn thời gian gọi một cuộc điện thoại, trò chuyện một giờ mới lưu luyến không rời cắt đứt. Có thể nghĩ, nét mặt khi anh tán gẫu điện thoại có bao nhiêu xuân tình phơi phới. Mà căn cứ tin tức Nhậm Sâm phản hồi, cũng trong lúc đó, bình thường Thịnh Đản cũng sẽ núp ở một góc len lén nói điện thoại.
Đi dạo phố hoặc là nhận được trang phục do thương nhân tài trợ thì anh thường xuyên làm cho trợ lý hỏi thăm có khoản nữ sinh hay không, nếu như có, không ngoài dự tính, tất cả kiểu dáng cũng sẽ là double (đôi). Dĩ nhiên, sau đó không lâu, những trang phục kia sẽ xuất hiện trên người Thịnh Đản.
Tất cả thay đổi đều chỉ hướng cho thấy, anh yêu, đối tượng là Thịnh Đản.
Chỉ là hai người kia cực kỳ ăn ý, cho dù là hướng về phía bạn bè hay là truyền thông, cũng trăm miệng một lời kiên trì nói —— chỉ là bạn bè.
"Lừa bịp mà! Bạn bè có thể như vậy sao? Sao cậu không biết mỗi ngày đều gọi điện thoại cho tớ? Sao lúc mua quần áo không thuận tiện giúp tớ mang giùm một phần? Sao không giúp tớ quay phim điện ảnh tìm một đám bạn bè đến hỗ trợ? Hai người cũng đừng gượng chống, cùng nhau nói một câu ‘ anh yêu em, em cũng yêu anh’ có cái gì không thể. Cả ngày lẫn đêm là bạn bè, bạn bè, cũng không ngại giả dối sao?"
Đối với loại tình trạng này của bọn anh, Tạ Miểu thẹn quá hóa giận rống qua, rất có tư thế hoàng đế không gấp thái giám gấp hơn.
Anh hô lên từng câu từng chữ, đều K**h th**h không nhỏ dưới đay lòng Thịnh Đản, cô có rất nhiều cảm xúc nhưng không có biện pháp nói ra, sợ đám kia nhận định bọn họ rất hạnh phúc, cảm thấy cô giả vờ giả vịt.
Nhưng ít nhất cô dám thành khẩn thẳng thắn với chính mình, cực kỳ thẳng thắn rõ ràng, "Anh yêu em, em cũng yêu anh" không phải có thể tùy tiện nói ra.
Có lẽ Tùy Trần đối với cô thật rất tốt, không sai, nhưng tốt hơn. . . . . . Những thứ kia tốt giống như là cứng rắn mà đem tình yêu đối với một người chuyển dời đến trên người một người khác, anh đang bức bách mình quên Đỗ Ngôn Ngôn, mà cô hình như là vật thay thế gần trong gang tấc, dễ như trở bàn tay.
Thí dụ như hiện tại. . . . . .
Cô bị một tin nhắn của Tùy Trần cho gọi đến tham gai studio điện ảnh.
Trong tin nhắn chỉ có sáu chữ đơn giản, hai dấu ngắt câu—— anh nhớ em, muốn gặp em.
Sau khi anh nhìn thấy cô xuất hiện, biểu hiện lần thứ nhất nhanh chóng vượt qua kiểm tra của tổ ống kính, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, không nói hai lời mà đem cô kéo vào xe nghỉ ngơi.
"Sao đột nhiên tới?" Tùy Trần thuận tay kéo rèm che tron xe lên, biết rõ còn hỏi.
"Không phải anh nói muốn gặp em sao." Đối với mình không có tiền đồ, Thịnh Đản cũng đã biết phục thiện rồi.
"A." Tại nơi cổ họng anh nặn ra một tia cười khẽ thanh thoát, "Đột nhiên cảm thấy em thật giống như một con thú kêu." Bạn đang đọc truyện online tại website: ThíchTruyện.VN
"Này. . . . . ."
Cô bất mãn không cam lòng phản bác lại bị Tùy Trần chợt nghiêng môi tới nuốt hết.
Kể từ lúc ở Hongkong, bọn họ chân chính trên ý nghĩa nụ hôn đầu, Tùy Trần cũng không có việc gì liền yêu hôn cô.
Mỗi lần đều thình lình xảy ra như vậy, có lúc rất dịu dàng lưu luyến, nhiều hơn là kịch liệt như bây giờ.
Giống như hận không nuốt cô ***, dùng hết toàn lực hôn, mỗi lần cũng có thể làm cho đầu óc Thịnh Đản choáng váng.
Anh nói qua muốn cho cô dần dần có thói quen thích ứng, sau này không cần phải trốn nữa. Đáng tiếc bi kịch chính là, nhiều lần như vậy rồi, Thịnh Đản vẫn không có biện pháp có thói quen, trong nháy mắt cùng đầu lưỡi anh chạm nhau, cảm giác giống như toàn thân bị tiếp nhận dòng điện tê dại, trong óc chỉ có một khoảng trống rỗng, quanh quẩn cô, tiếng tim đập càng ngày càng gấp rút.
Cho đến khi cảm thấy đầu Ng'n t của anh không an phận chui vào trong T shirt của cô, lý trí Thịnh Đản mới chạy trở về, "Đừng, đừng lộn xộn, nơi này là studio, bên ngoài có rất nhiều người."
"Ừ." Tùy Trần hừ nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ khiến *** phanh lại, dừng lại tất cả động tác, vẫn như cũ siết chặt eo mềm của cô, đem cô an trí trên đù* mình, chóp mũi ngửi hương thơm nhàn nhạt ở hõm vai cô, lầm bầm, "Sẽ không rời khỏi anh chứ?"
"Sao đột nhiên hỏi như thế." Không thể nói rõ ràng, cái vấn đề này khiến Thịnh Đản có chút sợ.
Thật ra thì cô vẫn không dám dõi mắt nhìn vào tương lai giữa bọn họ, cảm giác nơi đó tràn đầy không biết, ngay cả chủ quyền khống chế cũng không ở trên tay cô.
Có muốn rời đi hay không, cô có thể nói sao?
"Bị em nuông chiều rồi. Anh sợ lần sau lúc nói muốn gặp em, nếu như không thấy được, sẽ rất khó chịu." Tùy Trần chưa bao giờ thể nghiệm qua loại cảm giác này, cho dù là nghĩ, anh đều cảm thấy lòng có chút đau.
Trước kia là đơn phương yêu Đỗ Ngôn Ngôn, để cho anh không có cơ hội rút ra kinh nghiệm lo được lo mất.
"Sẽ không á..., em sẽ cố gắng chạy tới. . . . . ." Thịnh Đản cầm tay của anh, nói ra cam kết.
Đây không phải là âm thanh chân chính dưới đáy lòng cô, cô muốn nói, nếu như muốn thấy cô, đại khái có thể đến tìm cô, tại sao cô phải chủ động?
Nếu như quả thật có một ngày như vậy, cô cũng tùy hứng gửi anh một tin nhắn, anh sẽ bằng lòng hạ thấp mình sắm vai thú kêu sao?
Rất khó à? Loại công bằng này không tồn tại giữa bon họ, kể từ khi trái tim cô run động, cô nhất định sẽ phải bỏ ra nhiều hơn so với Tùy Trần.
"Thật biết nghe lời." Anh há mồm khẽ gặm vành tai của cô, đem cô an trí bên cạnh, cánh tay dài duỗi ra, từ ghế sau lấy một cái túi màu đen, "Cho em."
"Đây là cái gì?" Thịnh Đản khốn hoặc nhận lấy cái túi lớn anh đưa tới.
"Phần thưởng, mấy ngày trước anh đi catwalk show ở Italy nên giúp em mua." Anh vừa nói xong, vừa lấy Americano được trợ lý mua mở ra, đổ vào sữa tươi.
Cả quá trình đều rất lưu loát, khiến Thịnh Đản có chút ngây ngô, nửa thìa sữa không thêm đường, pha chế thỏa đáng, anh tự nhiên mà đem cà phê đẩy tới trước mặt cô, bắt đầu điều chế tách của mình, khẩu vị giống vậy.
Thịnh Đản thu hồi thần, rủ mắt xuống, có chút đoán được trong túi quà tặng sẽ là cái gì.
Cô cẩn thận từng li từng tí mở ra, từng động tác cũng dắt theo trái tim đau đớn, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, khi nhìn thấy vật nằm yên tĩnh trong chiếc hộp màu đen là giày cao gót, loại đau này cảm giác còn đau đớn cực hạn.
Đó là đôi giày cao gót rất đẹp, màu trắng óng ánh trong suốt, để cho cô nghĩ tới Cô bé lọ lem và giày thủy tinh.
Đáng tiếc, cô không phải là Cinderella.
"Oa! Thật là xinh đẹp!" Cô thu lại tất cả tâm tình, giả bộ ra vẻ mặt anh muốn.
Anh cười cười, không nói gì, vội vàng lây hành băm trong cơm hộp mà tổ quảng cáo cung cấp.
Động tác tỉ mỉ cẩn thận kia, lại một lần nữa đập vào mắt Thịnh Đản.
"Sao thế?" Nhận thấy cô có chút trầm mặc khác thường, Tùy Trần ngừng lại động tác, ngẩng đầu lên.
Cô há miệng, muốn nói lại thôi.
Rất muốn nói cho anh biết, không ăn hành đó là khẩu vị của Đỗ Ngôn Ngôn, cô ăn tạp chỉ cần lấp đầy dạ dày thì cái gì cũng có thể nuốt; cà phê nửa thìa sữa không thêm đường, đó cũng là dấu hiệu của Đỗ Ngôn Ngôn, cô yêu thích hơn là hương chanh Latte, muốn ngọt phải có bơ; thích sưu tập giày cao gót, như cũ là yêu thích của Đỗ Ngôn Ngôn, cô yêu thích chỉ có Hello Kitty loại đồ chỉ thuộc về tiểu nữ sinh mơ mộng.
Cô không tên là Đỗ Ngôn Ngôn, cô tên là Thịnh Đản, cô không phải là Cô bé lọ lem có dã tâm muốn gả cho hoàng tử, cô không cần giày thủy tinh!
Vậy mà. . . . . . Cuối cùng, Thịnh Đản không nói gì, cô chỉ yên lặng nhìn tay của anh.
Bạn bè mà thôi, bọn họ đã xác định sẵn, cô có tư cách gì yêu cầu một người bạn đi quên mất người bạn gái trước, vì cô mà thay đổi?
Cảm thấy Tùy Trần còn đang chờ cô nói chuyện, cô mới ép buộc mình mỉm cười hồi hồn, "Em... đột nhiên em nghĩ đến, thật sự chúng ta có đoạn thời gian không thể gặp mặt rồi, lần trước đạo diễn MV kia, anh ta đang chuẩn bị một bộ phim thần tượng, muốn tìm em và Thích Huyền diễn. Nếu như thông qua quay phim thử, phải đi Hàng Châu quay. . . . . ."
"Anh thật đúng là không khách khí." Tùy Trần chấn động, nghĩ tới cùng Thích Huyền ở trên máy bay nói chuyện, thấy buồn cười mê sảng.
"Hả?"
"Không có gì." Anh thu hồi suy nghĩ, cười cười.
"Không cho phép nhận."
". . . . . . Tại sao?"
"A Sâm không nói với em sao? Bên DP kia tuyển chọn người phát ngôn, kế tiếp em sẽ hợp tác quảng cáo với anh, sợ rằng không có thời gian để em và Huyền sư huynh quay phim thần tượng."
"0o0. . . . . ." Thịnh Đản sửng sốt hồi lâu, mới tiêu hóa hết lời nói của Tùy Trần, "Thật hay giả? Em và anh hợp tác? Hợp tác? Chụp quảng cáo DP? Anh nói là chúng ta cùng nhau bị DP chọn làm người phát ngôn rồi hả ?"
"Ừ. Hợp đồng năm năm, trừ quảng cáo ở ngoài, em còn phải phối hợp các nơi tuyên truyền, tham dự các loại hoạt động thương nghiệp. Cho nên, có rảnh rỗi, giúp anh chuyển tới Thích Huyền, cậu ta từ bỏ ý nghĩ này đi."
". . . . . ."
Ngày đó Thịnh Đản liền bị Sâm ca gọi đến công ty, xác nhận tin tức trong miệng Tùy Trần là thật.
Theo sát phía sau, là một loạt kinh ngạc thương lượng vọt tới.
Cho đến ba ngày sau, ký hợp đồng hội nghị nội bộ, Thịnh Đản mới bất tri bất giác tin tất cả đều là thật.
Đúng một giờ chiều bắt đầu hội nghị, cho đến năm giờ kết thúc, cuối cùng diễn ra trong bốn giờ. Nội dung hội nghị liên quan đến sáng ý quảng cáo bước đầu, tiếp đến là giai đoạn tuyên truyền cùng với ký hợp đồng, trên hợp đồng có các loại quy định cứng nhắc.
Thịnh Đản một chữ cũng không nghe vào, từ đầu đến cuối, ánh mắt của cô không ngừng quanh quẩn ở chỗ Tùy Trần cùng vị Tổng giám đốc khu vực DP Đại Trung Hoa.
Cho đến khi hội nghị kết thúc, mọi người nối đuôi nhau đi ra, trong phòng họp to như vậy chỉ còn lại Tùy Trần và Thịnh Đản.
Cô rốt cuộc kiềm chế không được.
Thịnh Đản chợt đứng lên, đôi tay thẳng tắp chống lên bàn, mắt đen lấp lánh có hồn nhìn Tùy Trần, "Tại sao không nói với em? Tại sao không nói rõ ràng với em anh trai anh là Tống giám đốc DP!"
>_< lừa bịp mà!
Đối mặt với cô kích động, Tùy Trần chỉ nhàn nhạt bĩu môi dưới, cười, "Chỉ gặp qua một lần cũng nhận ra được? Em có ấn tượng sâu sắc với anh trai anh thế à."
Làm ơn, anh chưa nghe nói qua bình thường con người sẽ đối với những thứ kia không vui kia thì trí nhớ nhớ mãi không quên sao.
Cùng Thành Luật gặp mặt một lần, đối với Thịnh Đản mà nói quả thật chính là dấu ấn đau thương.
"Không cần ngăn đề tài." Cô hít sâu một hơi, ý thức được bây giờ không phải là thời điểm nghiên cứu điều này, "Anh mau nói rõ ràng cho em biết."
"Có cái gì khác nhau sao?" Anh hỏi ngược lại.
"Làm sao sẽ không có. . . . . ."
Làm sao mà có thể không khác nhau? Khi biết nhận phát ngôn, Thịnh Đản rất nghiêm túc luyện tập, DP là từ xưởng nhỏ phát triển ra thành gia tộc công ty, ở nước Mĩ lập nghiệp, mấy năm gần đây mới quyết định trở lại khai thác thị trường quốc nội.
Tổng giám đốc khu vực Đại Trung Hoa, con trai hiện đảm nhiệm chức đổng sự trưởng, là người rất bề bộn, cũng không tiếp nhận bất kỳ thăm hỏi, cho dù là nghe qua cũng rất có độ sâu về vấn đề tài chính và kinh tế.
Nếu như nói vậy, Thành Luật là Tổng giám đốc, là Tiểu Lão Bản DP,thân là em trai của anh Tùy Trần. . . . . . Người này cư nhiên là Phú Nhị Đại? !
Mà cô thế nhưng đối với chuyện của anh không biết gì cả, tựa như người ngoài cuộc.
"Anh ta là anh ta, anh là anh, DP và anh không có bất cứ quan hệ gì. DP đối với anh mà nói chỉ như thương nghiệp bình thường, chúng ta chỉ cần làm xong bổ phận của chúng ta, chỉ đơn giản như vậy. Anh không cho là trước đó có cái gì cần nói rõ."
"Thật chỉ đơn giản như vậy. . . . . ." Tim cô đập mạnh và loạn nhịp, mê sảng.
Tình cảm anh em của bọn họ xem ra không đơn giản chút nào, nhưng nếu như anh không muốn nói, cô lại có lập trường gì đi hỏi.
Càng làm cho Thịnh Đản cảm thấy lo sợ mười phần chính là, từ trong miệng Tùy Trần nó chỉ là thương nghiệp bình thường, không chỉ có anh trai anh, thậm chí còn là tình địch của anh, anh và Đỗ Ngôn Ngôn dây dưa sẽ được tro tàn lại cháy sao. . . . . .
Thịnh Đản lo lắng tuyệt không phải buồn lo vô cớ, ba ngày sau khi ký hợp đồng phát ngôn, trên tiệc R*ợ*u, một màn cô không muốn gặp nhất đã xảy ra.
Cô không biết Thành Luật có phải là cố ý hay không, tóm lại Tổng giám đốc DP từ trước đến giờ rất bề bộn, lần này không chỉ làm tiệc R*ợ*u lên giọng ký người phát nôn, còn đặc biệt dẫn Đỗ Ngôn Ngôn tham dự, khi truyền thông hỏi đến bọn họ là đang kết giao hay không thì anh cũng chỉ cười không đáp.
Nhìn hai người cách đó không xa thỉnh thoảng rỉ tai trêu chọc kia, Thịnh Đản có thể nghĩ tới duy nhất chính là —— trai tài gái sắc.
Người đàn ông mặc tây trang màu đen cắt xén đờn giản vừa người, cách nói chuyện lộ ra mình là người đảm đương lão luyện, lúc nói chuyện thỉnh thoảng ánh mắt liếc vào cô gái bên cạnh, vừa đúng lúc có thể để cho không ít thiếu nữ đỏ mắt rời đi. Đỗ Ngôn Ngôn dây dưa cầm tay của anh, một bộ váy ngắn màu trắng lộ lưng, từ trước đến giờ luôn là nữ vương phong cách, làm nổi bật Thành Luật, cứng rắn bị giày vò chỉ còn dựa theo người.
Một đen một trắng, trời đất tạo nên.
Thịnh Đản *** *** môi, níu lấy tâm vụng trộm dò xét Tùy Trần, vẻ mặt anh thoạt nhìn rất bình thường, giống như đây là nháo kịch không có quan hệ gì với anh.
Giống như lúc trước anh từng nói, anh chỉ ngồi ở đây, không chút để ý trả lời ký giả hỏi, thực hiện nghĩa vụ tuyên truyền của mình. Về phần tiết mục *** cách đó không xa, anh thậm chí lười phải thưởng thức.
Cố tình, có người không ưa anh không đếm xỉa đến.
Tại lúc thời gian truyền thông hỏi sắp kết thúc thì Đỗ Ngôn Ngôn lúc trước còn vội vàng cùng Thành Luật chàng chàng thiếp thiếp, bất thình lình đoạt lấy quyền hỏi, "Tùy Trần, Xin chào, tôi là chủ Pu't Đỗ Ngôn Ngôn của《 nam style 》."
"Chào cô." Đối mặt cô trên mặt bàn lố trớn tự giới thiệu xa cách, Tùy Trần đáp lại rất phối hợp.
"Có tin đồn nói, sở dĩ Thịnh Đản có thể nhận được phát ngôn này, nguyên nhân là có anh ở sau lưng trợ giúp, là thật sao?"
Thanh âm sụt sùi trầm trầm bổng bổng đủ để chứng minh Đỗ Ngôn Ngôn đối với vấn đề này có bao nhiêu chanh chua. Hoặc là nên nói, cô thay tất cả truyền thông cố mặt ở đây hỏi ra vấn đề không ai dám hỏi.
Vô số cặp mắt đồng loạt nhìn chăm chú vào Tùy Trần, chờ câu trả lời của anh.
"Thật xin lỗi, thời gian hỏi đã kết thúc." Tuyên truyền thấy thế, vội vàng tiến lên giải vây.
Tùy Trần rất rõ ràng, coi như giải quyết tình hình khẩn cấp, ngược lại sẽ làm cho người ta rơi vào đầu đề câu chuyện, ngày mai các báo chỉ biết đem Thịnh Đản viết đến không chịu nổi.
Anh không hợp tác đứng dậy rời đi, mà là ngụy trang ra nụ cười, nói: "Quyền quyết định cuối cùng về người phát ngôn quảng cáo, nằm ở trong tay Thành tiên sinh, anh ấy không phải người sẽ làm việc thiên tư, tôi nhớ cô nên rất rõ ràng."
". . . . . . Trước đây có bạn trên web nói yêu sách, nhìn thấy anh và Thịnh Đản ở Hongkongóc cử chỉ thân mật đi dạo phố, xin hỏi có phải hai người đang lui tới hay không?"
Cho dù biết rõ Đỗ Ngôn Ngôn hỏi như thế căn bản là đang cố ý gây khó khăn cho Tùy Trần, Thịnh Đản còn rất quan tâm ôm hi vọng.
Hi vọng nhiều rằng anh có thể ở anh trước mặt bạn gái tiềm nhiệm của anh cho cô một thân phận, mặc dù loại hư vinh này không được, nhưng được bao nhiêu cô gái không muốn?
"Thật sự là tôi ngẫu nhiên gặp Thịnh Đản ở Hongkong, nhưng cũng không có bất kỳ cử chỉ thân mật. Chúng tôi chỉ là bạn bè, hi vọng mọi người không cần suy đoán lung tung, tôi không có cái gì gọi là, vợ chưa cưới tương lai đâu."
Câu trả lời không chê vào đâu được dập tắt bao nhiêu mong chờ của Thịnh Đản.
Thực ra thì đáp án dĩ nhiên là trong dự liệu, nhưng vẫn không tránh khỏi đau đớn. Lần lượt bạn bè nói đến, cô đều bị mơ hồ, có lẽ bọn họ thật sự chỉ là bạn bè thôi?
Cũng không có bất kỳ kẻ nào nói qua dắt tay qua, ôm qua, hôn qua liền nhất định là người yêu.
Rốt cuộc chống được đến lúc phỏng vấn kết thúc, thối lui ra khỏi đèn flash, Thịnh Đản hoảng hốt đi theo phần đông xuống dưới đài.
Bên tai, mơ hồ vang lên lời của Tùy Trần, "Em chính là loại người có cá tính này, những lời đó, không cho phép em để trong lòng."
—— Nếu như trong buổi họp tuyển chọn, cô ấy làm cái gì để cho cô không vui, tôi thay cô ấy xin lỗi. Nhưng là, nếu như muốn tôi vì vậy mà đi trách cứ cô ấy, vậy thì rất xin lỗi, cô còn chưa đủ tư cách.
Hai âm thanh, cùng xuất hiện, không ngừng vang vọng bên màng nhĩ cô.
Cảnh tượng không giống nhau, cùng một người, cô không có cách nào đi phân tích tâm tình của Tùy Trần có như ban đầu hay không.
Cô chỉ biết có loại cảm giác hít thở không thông buồn bực trong lòng, cần yên tĩnh một chút, nếu không sợ mình sẽ tùy hứng cố tình gây sự, "Không sao, em không sao. Em đi toilet."
Rốt cuộc, Thịnh Đản vẫn chạy.
Cái loại tư thái chạy trối ૮ɦếƭ đó níu chặt lấy lòng của Tùy Trần, anh theo bản năng cất bước muốn theo, vạt áo chợt truyền tới sức kéo ngăn trở bước chân của anh.
Anh nhíu nhíu mày, theo cánh tay đang nắm chặt quần áo mình nhìn lại, tầm mắt thấy Đỗ Ngôn Ngôn.
"Em muốn hàn huyên và tán gẫu với anh." Cô cố ý đè thấp giọng nói, lòng bàn tay nắm thật chặt.
"Anh không rảnh." Tùy Trần không chút nghĩ ngợi trả lời, gạt đẩy tay cô ra.
Khi thái độ anh kiên định xoay người rời đi, Đỗ Ngôn Ngôn lại một lần không nhanh không chậm nói, "Anh không mong Thịnh Đản gặp chuyện chứ. Anh biết đem em chọc sẽ là kết quả gì, ngay cả tin tức của mình em cũng dám yêu sách, huống chi là cô ta."
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc