Scandal Đình Đám - Chương 23

Tác giả: An Tư Nguyên

Tất cả cơ vị(máy móc) đang thu hình một màn này lại, không chỉ có là nữ chính lờ mờ, ngay cả người đứng xem cũng đều quên hồi hồn.
Mặc dù hình ảnh muốn đã đầy đủ, đạo diễn vẫn không có kêu "Cắt" .
Mặc dù tình huống thoát khỏi tầm tay, chỉ là hình ảnh này xem ra hết sức hài hòa, đứng ở góc độ nghệ thuật, an*** nề cảm thấy. . . . . . Ừ, cái này có thể tiếp tục.
Nhưng hình như có người không nghĩ như vậy.
Bỗng chốc, một đôi bàn tay vững vàng chặn lại máy chủ cơ vị.
Nhà quay phim đứng sau cơ vị sau đần độn ngước mắt, còn chưa hiểu tình hình gì, liền nhìn thấy đôi tay chủ nhân kia thẳng tắp hướng Thích Huyền và Thịnh Đản đi tới.
"Tùy, Tùy Trần?" Rất nhanh, đạo diễn liền từ bóng lưng cao lớn kia đoán được người tới là ai, người này xuất hiện, hiển nhiên ngoài dự đoán của anh, anh có vẻ cực kỳ kinh ngạc, cũng hoàn toàn bị kinh trở về thực tế, lập tức khôi phục tinh thần nghề nghiệp.
"Cắt cắt cắt! Cứ như vậy, rất tốt. Mau, mau trở lại để cho tôi nhìn một chút!"
Nhân viên làm việc sau khi bị anh ra lệnh vội vàng tụ họp lại.
Bên kia, cũng không giống như nhàn rỗi.
Chân dài của Tùy Trần dừng trước sô pha, tròng mắt buông xuống nhìn Thịnh Đản, quả quyết vươn tay đem cô từ bên cạnh Thích Huyền kéo ra, dấu ở phía sau. Cặp mắt tối đen hàng năm bao quanh sương lạnh nghiêng nghiêng, rơi trên người Thích Huyền, "Cậu diễn quá nhập rồi."
"Chậc chậc, đừng khen tớ như vậy, tớ nhất định có đạo đức nghề nghiệp." Thích Huyền khôi phục thái độ bình thường rất nhanh, bất cần đời nhún vai.
Sau khi Thịnh Đản nghe vậy, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên, vui đùa này có chút quá.
"Em không tồi."
Sự thật chứng minh, giọng điệu kia làm cô nới lỏng quá sớm, Tùy Trần trước mặt bất thình lình nghiêng mặt sang, hướng về phía cô ném tới một câu thờ ơ, làm cho cô không hiểu ra sao, theo bản năng tràn ra khốn hoặc, "Hả?"
"Thật có đạo đức nghề nghiệp!"
". . . . . ." Anh xác định là đang khen cô sao? Tại sao nhất định phải nói nghiến răng nghiến lợi như vậy?
Tùy Trần không giải thích thêm, chỉ là đem tay Thịnh Đản cầm thật chặt, lôi kéo cô đi tới phía đạo diễn, "Đạo diễn, cô ấy có thể nghỉ ngơi rồi hả?"
"Có thể, có thể." Đạo diễn tương đối hài lòng với hình ảnh trong máy quay, khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng trả lời.
Vĩ âm còn chưa tan mất, Tùy Trần cũng không kịp chờ đợi lôi kéo cô chui vào xe hơi đang dừng ở một bên để nghỉ ngơi.
Thịnh Đản mơ hồ cảm thấy tâm tình của anh hình như không đúng lắm, lại ngẫm nghĩ không ra lý do, kinh nghiệm nói cho cô biết, loại này như là khu vực có mìn, lựa đề tài an toàn đánh vỡ trầm mặc là được rồi.
Kết quả là, cô vừa mới ngồi vững vàng, liền cười hì hì hỏi: "Sao anh rảnh rỗi đến thăm một chuyến vậy? Hôm nay không có công việc sao?"
"Phi. . . . . ." Anh ngụ ý không rõ xì khẽ một tiếng, mượn động tác kéo lỏng cà vạt để che giấu cảm giác hỗn loạn.
Loại phản ứng này làm Thịnh Đản bất ngờ, cô chỉ nghĩ đến một loại khả năng, có phải hay không giữa lúc bất tri bất giác cô lại chọc vị đại thiếu gia này tức giận?
Là bởi vì buổi sáng lúc cô ra cửa cô gửi tin nhắn báo cho anh biết, quấy rầy đến giấc ngủ của anh sao?
Hay là bởi vì buổi trưa nhân lúc nghỉ ngơi cô quá nhớ anh, không nhịn được lại gửi anh tin nhắn, quấy rầy đến công việc của anh sao? Hay là bởi vì mới vừa rồi cô thế nào cũng diễn không tốt trận đùa giỡn kia, gửi tin nhắn hướng anh cầu cứu, quấy rầy đến cuộc sống riêng tư của anh sao?
Ừ, nói như vậy , hình như cô có lỗi trước, xem ra vẫn phải do cô phí sức tiếp tục tìm đề tài, "Ách. . . . . . Cái đó, vậy, có muốn ăn bữa ăn tối hay không?"
"Em rất đói sao? Trừ ăn ra, trong đầu sẽ không nghĩ đến chuyện khác?"
"-_-|||. . ." Anh rốt cuộc cũng nói ra câu đầy đủ, lại làm cho Thịnh Đản không phản bác được.
Lúc Thịnh Đản vắt hết óc nghĩ tới tìm đề tài khác thì Tùy Trần đột nhiên quan tâm hỏi, "Anh nhớ em đã từng nói, nụ hôn đầu của em vẫn còn, phải hay không?"
Cái vấn đề này có chút khó đáp, thật ra thì chưa tính còn, đêm đó đã cho anh rồi, đáng tiếc anh hình như hoàn toàn không nhớ, suy nghĩ một chút, Thịnh Đản cảm thấy không cần thiết phải nhắc lại, "Đúng, đúng thì thế nào, chẳng lẽ anh lại muốn cười nhạo em à."
So với cười nhạo cô, Tùy Trần càng có tính toán riêng, nếu tương lai lại phát sinh tình huống giống như vừa rồi, anh không có cách nào xuất hiện đúng lúc như lần này thì sao? Nghĩ đến khả năng cô rất có thể sẽ vì vai diễn mà cùng người khác ôm hôn, anh đã cảm thấy tương đối khó chịu.
Mặc kệ nguyên nhân có bao nhiêu bất đắc dĩ, anh đều cảm thấy không nuốt được chua xót.
Dĩ nhiên, để ngăn chặn những khả năng kia có thể xảy ra, anh cần được hưởng quyền ưu tiên, "Vậy anh cũng không khách khí."
Thịnh Đản còn chưa có nghĩ ngợi rõ ràng những ý nghĩa sau lời nói của anh, Tùy Trần đã dùng hành động giải thích rồi, anh cong đầu Ng'n t túm lấy cổ áo áo sơ mi của cô, bỗng nhiên lôi cô đến gần, môi mỏng theo gương mặt cô đốt nóng mà qua, dừng lại ở trên bờ môi cô.
⊙⊙⊙ đây là. . . . . . Đang hôn cô
Giống như cảm thấy nghi vấn của cô, Tùy Trần cố ý đưa nụ hôn sâu hơn, đầu lưỡi linh hoạt theo khe hở giữa đôi môi cô chui vào, tùy ý quấy nhiễu ở trong miệng cô, vấn vít hơi thở ngọt ngào.
Cô theo bản năng nhắm mắt lại, ngay cả việc đáp lại không lưu loát cũng không hiểu, chỉ có thể mặc cho anh định đoạt.
Loại tư vị quen thuộc này, động đến trí nhớ của Tùy Trần, anh ức chế không được hừ nhẹ, nhớ lại đêm đó say R*ợ*u kích tình bốn phía, nhớ lại cô câu quấn cổ anh mớm qua lời nói ——"Em không phải là cô gái anh có thể tùy tiện trêu chọc đùa bỡn, mỗi sự kiện em làm đều rất nghiêm túc"
"A. . . . . ." Đêm đó cô thật sự rất nghiêm túc đáp lại nhu cầu của anh đấy. Sự phát hiện này, khiến Tùy Trần dần dần kết thúc môi lưỡi quấn quít, kìm lòng không được cười khẽ.
Thịnh Đản không hiểu tiếng cười này của anh đại biểu cho cái gì, cô cũng không dư thừa hơi sức mà hỏi, cảm thụ được nhiệt độ bàn tay ấm nóng dừng lại ở trên gò má cô, cô khẽ chống lên trán anh, vội vàng há mồm Thở ***.
"Con nai nhỏ, về nụ hôn đầu, đêm đó kỳ thật đã cho anh rồi?"
". . . . . ." Cô không nghĩ đến Tùy Trần lại đột nhiên nói đến chuyện ngày đó, khi miệng anh mang theo chút thoả mãn, tất cả lý trí tan rã của Thịnh Đản trong nháy mắt tỉnh táo lại.
Cô bỗng trợn to cặp mắt, tính phản xạ lui về phía sau, muốn chạy trốn khỏi anh.
Tùy Trần lại vượt lên trước một bước nắm chặt cái ót của cô, ép buộc cô an phận gối đầu trên đầu gối của anh, "Nếu như trước đây em vì việc kia mà trốn anh, vậy sau này chúng ta cũng không có việc gì thì tái diễn kích tình đêm đó, chờ em dần dần thích ứng, ăn quen miệng anh, cũng không cần trốn tránh, sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh."
". . . . . . Nói cái gì đó, chuyện như vậy tại sao có thể tùy tùy tiện tiện làm. . . . . . Ưmh!" Cô đỏ mặt phản bác, muốn giãy giụa đứng dậy, cùng anh lý luận.
Cảm thấy cô có khuynh hướng ngẩng đầu, Tùy Trần tăng thêm sức lực trong tay, đem cô vững vàng đè lại, đầu Ng'n t thuận thế vuốt vuốt tóc mai của cô, "Luật pháp quốc gia có quy định không thể được sao? Người nào đó tự mình nói, giữa bạn bè có thân mật cũng không quan hệ."
"Em chỉ căn bản không phải loại thân mật này chứ sao. . . . . ." Thích anh là một việc, nhưng vô điều kiện dâng mình cho anh thưởng thức lại là một chuyện khác.
Nếu như, từ đầu tới cuối, anh chỉ tính toán cùng cô làm bạn, vậy những thứ mập mờ cùng dịu dàng này cô không muốn cũng không dám muốn.
"A, dĩ nhiên, chuyện như vậy cũng chỉ có ‘bạn bè’ giống như chúng ta mới có thể làm như vậy."
"Bạn bè cũng chia dạng này dạng kia sao?" Thịnh Đản hiển nhiên nghe không hiểu anh ý tại ngôn ngoại, cứ như bọn họ bất đồng với người khác sao? Nói cho cùng, còn không phải là bạn bè sao?
"Ừ." Anh đáp nhẹ một tiếng, ngón trỏ trên tay tới lui tuần tra ở cánh môi của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, "Nơi này, cũng chỉ có thể để lại cho anh."
Cô rõ ràng cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh vài phách, nhưng rung động qua đi, rồi lại có nồng đậm không cam lòng.
Nói gì chỉ có thể để lại cho anh, vậy anh thì sao? Cũng có thể từ đó chỉ chừa lại cho một mình cô sao?
Lời như thế Thịnh Đản thật sự không có dũng khí hỏi ra lời.
Nhưng Tùy Trần cư nhiên xem hiểu đắn đo tiếng lòng của cô, anh khẽ cong khóe miệng, nhẹ giọng lầm bầm, "Về sau anh cũng chỉ cho em."
". . . . . ."
"Quan hệ bạn bè như thế đủ đặc biệt sao?"
". . . . . ." Đủ rồi đủ rồi, cô yên lặng ở trong lòng gật đầu thật mạnh, còn có cái gì không đủ, chỉ kém không có trực tiếp sau từ "bạn bè" cộng thêm hai chữ "nam nữ" thôi.
"Cho nên sau này đối mặt với người khác thì coi như em có đói, cũng không được tham ăn, anh sẽ không thoải mái."
"Được. . . . . ." Cô lẳng lặng tựa trên đầu gối của anh, khẽ cắn đầu Ng'n t anh đưa đến bên môi, đè nén cười trộm.
Xong rồi, cô hoàn toàn rơi vào tay giặc, không cách nào tự thoát khỏi tay giặc nữa rồi.
Thịnh Đản nghĩ, từ giờ khắc này, mặc kệ đối thủ là Đỗ Ngôn Ngôn hoặc là nữ sinh khác ưu tú hơn, muốn cô lần nữa buông tay người đàn ông này ra, cũng không thể nữa rồi, vậy thì đánh đồng với việc trực tiếp đem lòng cô mở ra.
Rất đáng tiếc, Thịnh Đản hình như quên, ở bên cạnh Tùy Trần những nữ sinh ưu tú phiêu đãng quá nhiều, quá nhiều!
Nữ tiếp viên hàng không, vào giờ phút này Thịnh Đản tuyệt đối là ghét nhất cụm từ nghề nghiệp.
Mặc dù cùng Tùy Trần, Thích Huyền ngồi cùng chuyến máy bay trở về, nhưng vì tận lực tránh cho đỡ phiền toái, Sâm ca cố ý để cho Thịnh Đản và hai người bọn họ tách ra một khoảng an toàn, ghế ngồi cách xa.
Việc này đã để cho Thịnh Đản cảm thấy rất khó chịu, cách một hành lang, vừa liếc phia đối diện, chỉ có thể xa xa nhìn, muốn cùng Tùy Trần nói mấy câu cũng khó khăn.
Làm cho người ta cảm thấy bực tức phiền muộn trong lòng chính là, kể từ khi hai người gieo họa này lên máy bay, những nhóm người tiểu tiếp viên hàng không liền không an tĩnh qua!
Hai người đàn ông tay dài chân dài, thiết yếu làm phiền nữ tiếp viên hàng không tới cất hành lý sao?
Xin quẻ cầu danh chụp hình chung gì gì đó, cần đồng thời tặng kèm nụ cười rực rỡ sao?
Đều là khoang phổ thông như nhau, tại sao chỉ có bọn họ mới vừa vào ngồi thì có cái gối, tấm thảm, cộng thêm vô số đồ uống?
——coffee 0r tea or me?
Đây mới là những thứ mà nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp nở nụ cười kia chân chính muốn hỏi ra thành lời đi!
"Nhân viên phục vụ nhi! Cho tôi một ly nước!" Rốt cuộc Thịnh Đản không kiềm chế được mà khẽ hô ra tiếng, cái gì hình tượng phong cách đều bị cô quên hết đi, cô chỉ biết Tùy Trần ai đến cũng không có tư thái cự tuyệt hay chán ghét, bộ dáng tươi cười rạng rỡ rất chói mắt. Vẫn đắm chìm trong rối rắm, Thịnh Đản không ý thức được mình kêu lớn tiếng bao nhiêu, từng câu từng chữ ẩn chứa sắc thái ghen tuông cùng mùi khói thuốc S***g gay mũi.
Cho dù là những người xung quanh đưa mắt tới, cô vẫn hồn nhiên không hay, nhìn chằm chằm nữ tiếp viên hàng không bên cạnh Tùy Trần.
"Phốc!" Cho đến khi Thích Huyền ở đầu kia nghiêng mặt sang liếc xéo cô, rất không khách khí phì cười ra tiếng.
Nhân viên phục vụ nhi? Chậc chậc, xưng hộ thật đúng là rất thuần phác. Anh buồn cười nhìn về phía nữ tiếp viên hàng không bên cạnh, phát ra nhạo báng, "Nhân viên phục vụ nhi, vị tiểu thư kia thoạt nhìn hình như là thật sự rất khát, cô mau đưa cho cô ấy một ly nước đi, thuận tiện hỏi xô ấy xem trong khoang máy bay buồn bực hay không buồn bực, cần mở giúp cửa máy bay để hóng mát một chút không."
". . . . . . > mãnh <" Gương mặt Thịnh Đản bỗng nhiên đỏ bừng, đầu càng cúi càng thấp, hận không thể đào cái hang vùi mình vào.
Cũng may, rất nhanh có tỷ tỷ rảnh rỗi đưa cho cô một ly nước, ít nhất có thể mượn động tác uống nước không ngừng tiêu trừ chút lúng túng.
"Này, em gái, đừng uống nhiều như vậy. Giao thông quản chế, máy bay trễ giờ, cho dù em mót đến ૮ɦếƭ, nhân viên phục vụ nhi cũng không có biện pháp giúp em mở nhà vệ sinh đâu, em muốn tiểu trên người?"
"Thích Huyền!"
Thịnh Đản thiếu chút nữa bị kích động đến mức đem cái ly trong tay ném về phía Thích Huyền.
Động tác ném còn chưa bắt đầu thi hành, liền bị một câu êm ái của Tùy Trần làm đình chỉ, "Chớ khi dễ cô ấy."
"Chao ôi, có người đau lòng kìa." Thích Huyền không nhịn được chế nhạo.
Thịnh Đản vểnh tai, nỗ lực muốn nghe rõ câu trả lời của Tùy Trần, tiếc rằng khoảng cách có chút xa.
Cô chỉ nhìn thấy một lát sau, Tùy Trần rút tạp chí mở ra, hướng về phía nữ tiếp viên hàng không mỉm cười nói: "Nếu như không có chuyện gì đặc biệt, tôi muốn an tĩnh xem tạp chí, có thể không?"
"Ừ." Không muốn bị quấy rầy, ám hiệu quá mức rõ ràng, nữ tiếp viên hàng không rất thức thời gật gật đầu, nở nụ cười nghề nghiệp tránh ra.
Cuộc nháo kịch này bị Tùy Trần nhẹ nhàng bang quơ kết thúc, anh khẽ nghiêng mặt sang bên, mỉm cười, ánh mắt quét qua Thịnh Đản.
Ánh mắt giao nhau ngắn ngủi, lại để cho cô cảm thấy gương mặt nóng hừng hực, trong cặp mắt đen kia hình như đang nói gì đó, nhưng cô xem không hiểu.
Cô chỉ có thể để mặc cho mình đắm chìm vào trong thế công ánh mắt của anh, tất cả so đo hóa thành hư không.
Sau khi thu hồi tầm mắt Tùy Trần nghiêm túc đánh giá nội dung trên tạp chí, hình như là không muốn nói thêm nữa.
Đáng tiếc, Thích Huyền ở một bên không có ý định cứ như vậy dễ dàng bỏ qua cho anh, "Cậu xong rồi, em gái nhà tớ rất biết ăn..."
Trầm mặc giây lát, sau đó Tùy Trần đột nhiên khép tạp chí lại, chuyển con mắt, lạnh nhạt dò xét Thích Huyền, "Cô ấy không phải của nhà cậu."
". . . . . . Cậu ghen tuông cũng không nhỏ."
"Ghen tuông? Em gái và sư huynh thôi, quan hệ của hai người trong mắt người khác là gì? Tớ không tin tưởng cô ấy như vậy sao?"
". . . . . . Cậu có phải hơi quá kích động không?" Không có ghen tuông cũng không cần câu câu chữ chữ đều nói đến mức nghiến răng nghiến lợi như thế, không có ghen tuông cũng không cần thao thao bất tuyệt giải thích không ngừng á. Anh nhíu mày, không chút lưu tình gỡ bỏ chiếc mặt nạ của Tùy Trần, "Lo lắng tớ đem cô ấy đoạt mất à, vậy thì hãy mau mau đem cô ấy trói chặt đi. Cậu phải biết, mặc kệ cô ấy thích cậu nhiều, chỉ cần nam chưa cưới nữ chưa gả, tớ còn có cơ hội thừa cơ mà vào, đến lúc đó cũng đừng trách tớ không để ý tình nghĩa anh em."
Nghe vậy, Tùy Trần hít sâu bình tĩnh, trầm mặc hồi lâu, sau đó đột nhiên xoay người, nổ tung, "Tớ cầu xin cậu đi tìm bạn gái đi."
"Tớ cũng muốn nhé. Nhưng tớ chỉ muốn cô ấy, làm thế nào đây?" Anh không chút để ý bám lấy đầu, tiếp tục không sợ ૮ɦếƭ mà đi khiêu khích.
"Vậy thật đáng tiếc nhé, cô ấy chỉ muốn tớ, làm thế nào đây?"
"Phi, rốt cuộc cậu lấy tự tin ở đâu ra vậy." Thích Huyền quay đầu đi, bị câu nói của Tùy Trần làm thương tổn đến buồn bực trong lòng, rồi lại không thể nào phản bác. Là muốn tranh đến cuối cùng, hay là lựa chọn thành toàn, thật ra thì trong lòng anh đã sớm có đáp án, chỉ là buông tay cũng cần cả quá trình.
"Cậu có thể thử khiêu chiến một chút xem."
"Đây là đang mời tớ cạnh tranh tới cùng sao? Vậy tớ cũng không khách khí."
". . . . . ." Tùy Trần cứng họng, theo bản năng ngoái đầu lại nhìn nét mặt của Thịnh Đản.
Cô vừa vội vàng nuốt đồ ăn trên máy bay vừa hướng về phía anh cười khúc khích, không tính là nụ cười xinh đẹp, lại làm cho anh cảm thấy rất an toàn mê hoặc.
Đúng vậy, cô không phải Đỗ Ngôn Ngôn, cô sẽ không chần chừ, cô không cần anh cẩn thận từng li từng tí trông coi, thận trọng ςướק đoạt, cô sẽ rất ngoan rất nghe lời canh giữ ở bên cạnh anh, cô ở bên gối anh cam kết qua cô làm bất cứ chuyện gì cũng rất nghiêm túc, vậy cũng bao gồm chuyện thích anh chứ?
Sau khi cùng cô nhìn nhau, Tùy Trần từ từ kéo tầm mắt về, nhếch miệng lên, "Không cần khách khí, tớ sẽ không thua."
Cùng với nói lời này với Thích Huyền cũng là quẳng xuống chiến thiếp, chẳng bằng nói anh tự hứa hẹn với chính mình.
Không thể thua, không thể buông tay, bỏ lỡ Thịnh Đản, trạm tiếp theo, chính là cả đời tiếc nuối.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc