Rừng tử vong - Hồi 51

Tác giả: Vô Danh


Tần Quan Vũ hết sức nghi ngờ...
Thứ nhất, phụ thân mình sao lại còn có cái ngoại hiệu khác là Hộ Hoa sứ giả Tuấn thư sinh?
Thứ hai, sư thúc Bất Tử Lão Cái đã là một trong Bát kỳ, thế tại sao lại không cho chàng biết? Hay tại vì chàng mang danh hiệu Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ? Hay tại vì có mặt Ngọc Thường Nga nên ông không muốn nói?
Chàng còn đang băn khoăn thì tiếng của Thượng Quan Bằng lại vang lên :
- Phải chăng Trần Phượng Nghi chính là Ngọc Cốt Băng Tâm Việt Tây Thi?
Người của Tam Quốc miếu đáp :
- Rất có thể!
- À!
- Và như vậy thì chúng ta có thể yên lòng. Trong Bát kỳ, chắc chắn có năm chính hai tà, vả lại, cái gọi là Liên minh kia bất quá cũng chỉ gồm có Hạ Hầu viên, Chí Tôn bảo và Tam bảo Nhị giáo mà thôi.
- À... vậy cũng còn may!
- Có điều lạ là khi nãy Kiếm Hài Trúc Trượng Thiên Tửu Cái có phải vì biết có chúng ta đến nên mới tiết lộ cho biết vụ Quỷ huyệt gửi thư buộc Cái bang gia nhập đấy chăng?
- Nhưng biết có chắc thế không?
- À... lão phu chỉ đoán thế thôi. Cũng có thể vấn đề Liên minh là do Quỷ huyệt đứng đằng sau giật dây cũng nên. Nhưng thôi, bây giờ hãy trở lại vấn đề Đồng Minh của chúng ta đi.
- Nhưng không biết Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ có đồng ý đứng vào hàng “phát khởi nhân” với chúng ta không?
Người của Tam Quốc miếu hỏi :
- Tần thiếu hiệp đồng ý làm “phát khởi nhân” chứ?
Tần Quan Vũ vội vàng vòng tay :
- Tiểu sinh đâu có tài đức gì mà dám...
Thượng Quan Bằng ngắt lời chàng :
- Tần thiếu hiệp, không nghĩ đến thể diện của nhị Kỳ này à?
Tần Quan Vũ vội đáp :
- Tiểu sinh không dám!
- Tần thiếu hiệp nên biết, tổ chức Đồng Minh này đều trông cậy vào nghị lực của mỗi một thiếu hiệp thôi đấy. Thiếu hiệp đừng do dự mà làm hư việc chứ.
Tần Quan Vũ càng lúc càng bối rối...
Chàng cảm thấy mới dấn bước giang hồ chưa được bao lâu thì đã phải gánh lấy quá nhiều việc... nào là đột nhập khó khăn vào Tam Quốc miếu, nào là lãnh danh hiệu Văn Khúc Võ Khôi Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ... rồi bây giờ lại đến vụ Đồng Minh này.
Và thật là lạ lùng, người của Tam Quốc miếu, lão chủ nhân của Thượng Quan thế gia, và Hạ Hầu viên chủ đều là những nhân vật trong Bát kỳ, tài lực của họ không sao lường được. Thế mà tự nhiên lại đưa chàng nhảy phốc lên hàng Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ. Thế có phải là một việc quái lạ không?
Chẳng lẽ đây cũng lại là một âm mưu?
Nhưng, nhất định không phải thế...
Bao năm theo ân sư, chàng đã nghe nói đến hai người, một là bằng hữu sinh tử chi giao và một là người mà ân sư rất tôn kính, đó là Bất Tử Lão Cái và chủ nhân của Võ Lâm Đệ Nhất Gia Thượng Quan Bằng.
Vậy thì chẳng lẽ người mà ân sư hằng tôn kính bây giờ lại đi bày mưu hãm hại mình?
Nhất định không phải thế!
Chợt nghe tiếng người của Tam Quốc miếu nói :
- Sao, lão quỷ, nói dứt vụ Đồng Minh đi chứ.
- À... ta còn một điều thật khó nói...
- Điều gì thế?
- Vậy thì bây giờ hãy nói lại chuyện ngày xưa nhé. Từ lúc Tần thiếu hiệp theo ân sư dong ruổi giang hồ, lúc đó ta chỉ có hai nhi nữ nên muốn thu nhận Tần thiếu hiệp làm nghĩa tử. Song vì hành động của Thủy Cảnh tiên sinh kỳ bí quá nên ta cứ phải âm thầm theo dõi hai sư đồ bọn họ...
Người của Tam Quốc miếu cười khỉnh :
- Hừ, kể như lão quỷ ngươi đi trước bản miếu một nước cờ...
- Cũng có thể nói như thế... Nhưng, có một điều làm cho người ta kinh ngạc, đó là Tần thiếu hiệp càng lớn càng giống Nhân Quân Tần Hán Phách, và cuối cùng thì sự thực cũng chứng minh rằng Tần thiếu hiệp chính là nhi tử của Nhân Quân.
- Và vì thế mà lão quỷ ngươi không dám nuôi ý nghĩ thu nhận Tần thiếu hiệp làm nghĩa tử nữa?
- Cũng có thể nói như thế... Mặt khác, vì Nhân Quân có liên quan đến Cầm Hồn cốc.
Tần Quan Vũ trố mắt hỏi lại :
- Cái chi gọi là Cầm Hồn cốc?
- Hãy để cho người của Tam Quốc miếu giải thích chuyện ấy thì mới hợp lý.
Tiếng của người Tam Quốc miếu vang lên :
- Được, Tần thiếu hiệp hãy nghe đây, đó chỉ là một chuyện “nước lã khuấy nên hồ” mà thôi.
Thượng Quan Bằng hỏi :
- Sao lại gọi là “nước lã khuấy lên hồ”?
- Nếu không phải thế thì tại sao chuyện loan truyền trong võ lâm ngót một trăm năm nay mà không một ai phát hiện ra nơi ấy?
- Các hạ lầm rồi.
Người của Tam Quốc miếu hỏi :
- Sao lại lầm?
- Nếu là chuyện “nước lã khuấy nên hồ”, nghĩa là không có chuyện “Cầm Hồn cốc”, vậy tại sao tệ trang và quý miếu lại cần phải ςướק giữ lấy Tần Hán Phách giả để làm chi? Vì lý do đó mà có thể đoán rằng Nhân Quân Tần Hán Phách nhất định đã đi vào Cầm Hồn cốc.
- Bậy!
- Thế nào? Chuyện đó không đúng sao?
- Ta quả quyết rằng nếu quả thật có cái nơi bí mật gọi là Cầm Hồn cốc ấy, thì nhất định cũng không có ai đến nơi ấy bao giờ. Còn chuyện Nhân Quân Tần Hán Phách bị khốn trong Chí Tôn bảo là chuyện không còn nghi ngờ gì nữa.
- Hừ, cái đó mới gọi là phế ngôn.
Tần Quan Vũ ngạc nhiên hỏi lại :
- Thế gia phụ hiện đang ở Chí Tôn bảo ư?
Người của Tam Quốc miếu trả lời :
- Việc đó là hiển nhiên rồi.
Thượng Quan Bằng lại nói :
- Tầm bậy! Ta nói cho các hạ biết, Trung Nguyên tứ quân tử đối với ta có nhiều quan hệ, nên ta dám cam đoan rằng Nhân Quân đã đi vào Cầm Hồn cốc.
- Hừ, thật đúng là “ông nói ông phải, bà nói bà đúng”. Bây giờ ta dám cược với lão quỷ ngươi rằng trên đời này không hề có Cầm Hồn cốc, mà cũng không có ai đến cái chỗ có tên ấy bao giờ, kể cả Nhân Quân Tần Hán Phách.
- Các hạ lấy gì làm bằng rằng Tần Hán Phách đang ở trong Chí Tôn bảo?
Người của Tam Quốc miếu hỏi lại :
- Thế lão quỷ ngươi lấy gì làm bằng rằng Nhân Quân đã đi vào Cầm Hồn cốc? Còn ta thì... nghe đây, phu nhân của Nhân Quân, tức là mẫu thân của Tần thiếu hiệp đây, đã từng bị yêu nữ Ngọc Thường Hoa bắt vào Chí Tôn bảo, mà phu thê của Nhân Quân trước nay vẫn là một đôi phu thê khắng khít nhất trên đời. Lẽ tất nhiên khi ái thê bị bắt thì kẻ làm phu quân cũng phải theo vào trong đó chứ còn gì nữa?
Thượng Quan Bằng cười khẩy :
- Nhưng ai dám đảm bảo rằng người bị Ngọc Thường Nga bắt vào Chí Tôn bảo lại là hiền thê của Nhân Quân?
- Việc gửi gắm Tần thiếu hiệp lại cho Thủy Cảnh tiên sinh chính là bằng chứng xác đáng nhất.
- À...
- Thế nào? Chịu thua rồi chứ?
- Chưa chắc!
Người của Tam Quốc miếu lại hỏi :
- Chẳng lẽ lão quỷ ngươi đã phát hiện được vấn đề khác à?
- Tuy chưa phát hiện cái gì mới, nhưng chuyện Nhân Quân đi vào Cầm Hồn cốc là điều có thể tin được.
- Có bằng chứng không?
- Có!
- Nói nghe thử!
Thượng Quan Bằng nói :
- Ta đã chú ý theo dõi chuyện của Cầm Hồn cốc gần năm chục năm nay. Khi nghe đồn Nhân Quân có được tấm địa đồ của nó, ta bèn tìm đến Nhân Quân. Các hạ có biết Nhân Quân nói sao không? Nhân Quân bảo rằng chuyện đó là có thật, nhưng vì sợ các nhân vật giang hồ sẽ ám toán để đoạt tấm địa đồ đó, Nhân Quân bèn thương lượng với ta, để được tạm thời lánh mặt tại tệ trang, và ta đã đồng ý.
- Rồi sao nữa?
- Sau đó, Nhân Quân cho ta biết thật ra chỉ mới được một phần năm bức địa đồ.
- Hừm...
- Rồi vì để đáp tạ chuyện tá túc tại tệ trang, Nhân Quân bèn tặng cho ta bức địa đồ ấy. Tất nhiên là ta đâu dám nhận lòng tốt đó, nhưng Nhân Quân nài ép mãi nên ta đành phải đối chiếu theo đó mà vẽ lại một bản địa đồ khác và trao nguyên bản lại cho Nhân Quân.
- Lạ nhỉ!
- Lạ chỗ nào?
Người Tam Quốc miếu trả lời :
- Lạ ở chỗ là bản miếu và Nhân Quân cũng đã có chuyện xảy ra y như trường hợp của lão quỷ ngươi vậy.
- A... thật à?
- Sao lại không thật? Cho nên việc này cần phải dò xét lại thật kỹ càng mới mong phăng được manh mối thực hư...
Tần Quan Vũ từ nãy đến giờ vẫn chăm chú lắng nghe, chàng y như bị lạc vào giữa khu rừng dày đặc. Họ càng nói, câu chuyện càng như thần thoại hoang đường.
Tại sao phụ thân chàng có được tấm địa đồ của Cầm Hồn cốc rồi lại bị thất tung?
Và bí mật của Cầm Hồn cốc là thế nào?
Chàng dè dặt lên tiếng hỏi :
- Dám hỏi nhị vị tiền bối, kẻ giả làm Nhân Quân hiện nay ở đâu?
Người của Tam Quốc miếu đáp :
- Hiện ở tại bản miếu.
Thượng Quan Bằng cũng đáp :
- Và cũng có một hiện đang ở tại tệ trang.
Tần Quan Vũ suy nghĩ giây lâu, rồi vụt thảng thốt kêu lên :
- A!
Thượng Quan Bằng hỏi :
- Tần thiếu hiệp phát hiện được điều gì ư?
- Theo tiểu sinh thì không chừng đây lại là một âm mưu nữa.
- Hãy nói tiếp xem nào.
- Theo sự suy đoán của tiểu sinh thì rất có thể những kẻ kia đều là gian tế được phái đi tiềm nhập các nơi...
- Không sai, điều đó rất có khả năng xảy ra. Nhưng, theo ý Tần thiếu hiệp thì Tam Quốc miếu và Võ Lâm Đệ Nhất Gia nên đối phó như thế nào?
Tần Quan Vũ hỏi lại :
- Nhưng, nhị vị đã biết đó là kẻ giả mạo gia phụ, thì vấn đề phải nhắm vào đó mà giải quyết.
Thượng Quan Bằng nói :
- Lúc bấy giờ, lão phu cũng hết sức hoài nghi, nhưng suy nghĩ lại, rất có thể chuyện bí mật của Nhân Quân sẽ làm cho võ lâm lạc hướng... Và tất nhiên họ sẽ không làm sao hành động được.
Người Tam Quốc miếu hỏi lại :
- Chính bản miếu cũng nghĩ như thế, nhưng theo ý Tần thiếu hiệp thì nên giải quyết cách nào?
Tần Quan Vũ trịnh trọng nói :
- Trước hết, theo thiển kiến của tiểu sinh, thì không nên làm kinh động những kẻ đó. Chỉ có điều không biết những kẻ giả mạo gia phụ có tham dự vào các việc đại sự của quý Trang và quý miếu chăng?
- Tất nhiên là có chứ!
Tần Quan Vũ suy nghĩ hồi lâu rồi như tự nói với mình :
- Lấy tịnh chế động, lộng giả thành chân!
Thượng Quan Bằng nói :
- Tần thiếu hiệp hãy nói rõ ý của mình hơn chút nữa.
Người của Tam Quốc miếu nhắc nhở :
- Phải hết sức thận trọng...
Tần Quan Vũ nói :
- Theo ý tiểu sinh, nên cho người âm thầm theo dõi những kẻ giả mạo đó, đồng thời những việc quan trọng như tổ chức Đồng Minh chẳng hạn, thì không nên cho họ biết. Và sau khi hồi gia, Thượng Quan tiền bối nên trách mắng nhị vị tiểu thư thật gắt, rồi sai kẻ mạo xưng Nhân Quân đưa nhị vị tiểu thư đến “Liên minh” thỉnh tội. Lẽ tất nhiên phải chọn người giả làm nhị vị thiên kim để đưa đến “Liên minh”.
Thượng Quan Bằng hỏi :
- Nếu họ Gi*t những người giả mạo tiểu nữ thì làm sao?
Tần Quan Vũ đáp :
- Uy danh của Võ Lâm Đệ Nhất Gia sẽ làm cho Liên minh không dám hành động như thế. Huống chi họ đang có âm mưu, tất sẽ tha tội cho hai người ấy.
Người của Tam Quốc miếu lại hỏi :
- Dĩ độc công độc là điều nên làm. Lão quỷ, Văn Khúc Võ Khôi của bản miếu quả có tài thao lược đó chứ?
Thượng Quan Bằng cười nói :
- “Trường giang hậu lãng thôi tiền lãng”, đó là một quy luật và đó là hạnh vận của võ lâm. Có được một nhân tài như Tần thiếu hiệp điều khiển Đồng Minh thì lo chi chuyện lớn không thành?
Tần Quan Vũ kinh ngạc hỏi :
- Tiền bối nói thế là có ý chi?
- Nghĩa là thiếu hiệp sẽ đương nhiệm chức vụ Minh chủ Đồng Minh.
Tiếng của người Tam Quốc miếu hùa theo :
- Để Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ, Văn Khúc Võ Khôi Tần Quan Vũ đảm nhận chức vị Minh chủ của Đồng Minh, thì lẽ tất nhiên mọi chuyện của võ lâm sẽ được giải quyết êm đẹp bằng một trận chiến khốc liệt. Nhưng, vì chính nghĩa, ta phải đem nhiệt huyết và sinh mạng ra để bảo vệ và giữ gìn sự an lạc cho thiên hạ. Nếu không, thiên hạ sẽ còn rối loạn và biết đến bao giờ mới chấm dứt?

Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc