Quách Tiểu Phong Phá Án - Chương 61

Tác giả: Giang Hộ Xuyên Địch Hoa




Quách Tiểu Phong phá án (1)

Ngọc Nhi biết khó lòng trốn thoát, đành phải quay đầu lại, khi cô ta nhìn thấy Quách Tiểu Phong thì hết sức kinh ngạc.

- Ngạc nhiên lắm có phải không, đừng sợ, đợi chút nữa ngươi sẽ còn phải kinh ngạc hơn đấy.

Quách Tiểu Phong đắc ý nói.

- Vương bổ đầu, có phải đã quá căng thẳng không?

Quách Tiểu Phong hỏi.

- Đại tẩu, hà tất phải nôn nóng như vậy? Chi bằng nghe tôi nói hai câu đã rồi đi, à, không nên gọi là đại tẩu, nên gọi là ông chủ Trương đúng không.

Quách Tiểu Phong trừng mắt nhìn Ngọc Nhi, nói rành mạch từng từ một. Ngọc Nhi lườm hắn một cái, không nói một lời nào.

- Haha, ngươi không nói cũng không sao, ta đến đây để vạch trần quá trình gây án của ngươi. Lý đại nhân, có thể vào được rồi.

- Haha… Quách lão đệ quả nhiên tính toán như thần, lẽ nào tất cả những việc này đều do Vương đại tẩu làm?


Lý đại nhân kinh ngạc nhìn Ngọc Nhi, không dám tin vào mắt mình.

- Phải, mà cũng không phải.

Quách Tiểu Phong nói.

- Cái gì mà phải cũng không phải, đừng úp úp mở mở như thế, mau nói xem nào.

Lý đại nhân sốt ruột hỏi.

- Đợi một chút, mọi người vẫn chưa đến đầy đủ.

- Vẫn còn ai nữa.

- Đợi một chút họ sẽ tới.

Quách Tiểu Phong bình thản nói.

- Tướng công, bọn ta đến rồi đây.


Giọng nói của Nguyệt Quang truyền lại.

- Đệ muội, không phải là….

Lý đại nhân thật sự đầu óc mơ hồ không hiểu mọi chuyện là thế nào, hai hôm trước Quách Tiểu Phong vẫn còn đang mắc bệnh nặng, sao bây giờ lại thế này, hơn nữa Quách Tiểu Phong lại rất bình tĩnh, và ngạc nhiên nhất là trông thấy Ngọc Nhi, Lý đại nhân dụi dụi mắt, để chắc chắn mình không nhìn nhầm.

- Nguyệt Quang, có nhắn lại cho Vương Hâm tới đây không?

Quách Tiểu Phong hỏi.

- Vâng, thiếp đã viết giấy nhắn để lại cho cậu ấy, ông chủ Trương ở lại quán trọ, đợi Vương Hâm về sẽ thông báo cho cậu ấy.

Bạch Nguyệt Quang trả lời.

- Mọi người cũng đến gần đủ rồi, vậy tôi sẽ làm từng bước vậy, mọi người có nghi vấn gì xin cứ nói ra.

Quách Tiểu Phong nói.

- Ta ta ta.

Lý đại nhân nhanh nhảu nói.

- Điều khiến ta hoài nghi nhất chính là tại sao ở đây lại có hai Vương đại tẩu giống nhau đến như vậy.

- Thật ra ngay từ đầu tôi cũng không hiểu, tại sao Xuân Đào, Thu Cúc, và Bạch Tuyết phải mưu hại tướng công của mình, sau đó tôi đã giả thiết rằng ba bọn họ đều bị trúng tà, hoặc là…

- Hoặc là cái gì?

Lý đại nhân ngắt lời Quách Tiểu Phong.

- Hoặc là , kẻ giết tướng công của họ chính là họ nhưng không phải là họ.

- Cái gì mà là họ nhưng không phải là họ, Quách lão đệ nói rõ một chút đi.

- Có nghĩa là có tướng mạo giống bọn họ, nhưng thực tế lại khong phải là bọn họ.

- Cậu nói cái này ta hiểu, chẳng hạn như chị em sinh đôi có phải không, nhưng, bọn họ không thể đều có chị em sinh đôi được, như vậy chẳng phải quá trùng khớp sao.

- Đương nhiên không thể trùng hợp như vậy được, nhưng nếu cả ba người họ đều không có chị em sinh đôi, vậy mọi chuyện là như thế nào? Khi đó, tôi đã nhớ tới một loại thuật cổ gọi là: “Dị dung thuật” (cách thay đổi khuôn mặt).


- “Dị dung thuật”.

Mọi người đồng thanh nói.

- Thật là có loại kỳ thuật này sao?

Lý đại nhân kinh ngạc hỏi.

- Về đoạn này tôi nghĩ nên để Nguyệt Quang trình bày, nói xem hai ngày qua cô ấy đã đi đâu, và nhưng điều mắt thấy tai nghe, Nguyệt Quang.

Quách Tiểu Phong nhìn Bạch Nguyệt Quang gật đầu.

- Sự tình bắt đầu từ buổi chiều mưa hôm đó khi chúng tôi tới phòng học Trạng Nguyên, hôm đó, mưa rất to…

Bạch Nguyệt Quang kể hết sự tình một lượt. Lúc này cũng đã gần trưa, Vương Hâm cũng sắp quay về rồi.

Mọi người chắc vẫn còn nhớ chuyện Vương Hâm bỏ đi chứ. Thực ra Vương Hâm không phải là mất tích, khi đó là thế này, Vương Hâm đỡ Quách Tiểu Phong trên phố, chuẩn bị đưa Quách Tiểu Phong về quán trọ, nhìn xung quanh không có ai, Quách Tiểu Phong nắm lấy cổ tay Vương Hâm.

- Vương Hâm, ta có chuyện muốn nói với cậu.

Quách Tiểu phong khi ấy đã tỉnh, nói cho Vương Hâm biết chuyện mình giả điên giả ngốc và chuyện đã tìm thấy Nguyệt Quang cho Vương Hâm.

- Vậy tốt quá rồi, tại sao đại ca phải giả bộ điên điên khùng khùng như vậy?

- Vương Hâm giờ cậu phải giúp ta một chuyện, chuyện này rất quan trọng đấy, giờ tôi cũng chỉ tin tưởng vào cậu thôi.

- Được, Quách đại ca, có chuyện gì xin cứ nói, cho dù lên núi đao xuống biển lửa, chỉ cần Vương Hâm làm được sẽ cố gắng hết sức.

- Thế này, không cần cậu lên núi đao xuống biển lửa đâu, chỉ là muốn cậu đi Vân Nam một chuyến, đi tìm hiểu một chút về tình hình của nhà Lưu Thiên Thiên sau khi chuyển hộ tịch đến đó. Ở sau quán trọ có một cỗ xe ngựa, cậu cứ lấy con ngựa đó để làm phương tiện, đi nhanh về nhanh, chuyện này có liên quan tới thân phận thực sự của ông chủ Trương giả mạo. Mau đi, cứ giả vờ là cậu bỏ đi.

- Nhưng Quách đại ca đừng quá căng thẳng.

Vương Hâm lo lắng nói.

- Yên tâm, ta có thể tự về quán trọ.

- Vậy đại ca bảo trọng, đệ đi trước.

Nói xong Vương Hâm quay người đi luôn. Quách Tiểu Phong thấy bóng Vương Hâm khuất xa, nghĩ rằng không thể tỉnh lại vào lúc này, dứt khoát phải nằm xuống đất ngủ một giấc, đây cũng là nguyên nhân tại sao sáng ngày hôm sau Quách Tiểu Phong lại đang ngủ trên phố.


- Quách đại ca, đệ quay về rồi, đại ca xem xem. Đây là hộ tịch của Lưu Thiên Thiên sau khi chuyển tới Côn Minh, đệ đã phải rất vất vả mới có thể mượn được nó đó.

Giọng nói của Vương Hâm từ ngoài cổng truyền vào. Cậu ta bước vào cửa, trên tay là một tập giấy tờ.

- Mau nói tình hình cụ thể đi.

Quách Tiểu Phong nói.

- Ồ, Lưu Thiên Thiên này thật không đơn giản, sau khi đến Côn Minh được hai ngày đã thay đổi tên thành Lưu Thiêm, tiếp đó là năm năm sau đã giết phụ thân của mình, còn cắt gân của phụ thân hắn nữa, mẫu thân hắn vì chuyện này mà bị điên, Lưu Thiêm vì chuyện này mà bị bắt, song một tháng trước, Lưu Thiêm vượt ngục, sau đó không mất tăm mất tích tới giờ.

- Quả nhiên đúng như ta dự liệu, hung thủ chính là ngươi, Ngọc Nhi, ông chủ Trương, Lưu Thiên Thiên, Lưu Thiêm.

Quách Tiểu Phong chỉ tay vào Ngọc Nhi nói.

- Haha… Quách bổ đầu, cậu dựa vào cái gì mà nói tôi là Lưu Thiên Thiên?

Ngọc Nhi vô cùng giảo hoạt.

- Đó là từ “bóng ma” trên bức tường đó, bởi vì sau đó vì tò mò ta cũng đã đi xem thử cái bức tường đó, thật may là hôm đó ta cũng đã được nhìn thấy cái gọi là “bóng ma” mà Nguyệt Quang nói. Nhưng ta không thể hiểu hiện tượng đó là thế nào, nhưng có thể khẳng định đó không phải do ma quỷ làm, có điều ta đã suy nghĩ nát óc mà không thể lý giải. Mãi cho tới sáng hôm qua ta đã nhìn thấy một đồ vật, một quả cầu có thể truyền năng lượng, lúc đó ta đã nghĩ, có phải tư tưởng của con người cũng giống như năng lượng, cũng có thể truyền đi. Bởi lẽ cho dù là hôm Tiểu Hoa phu tử chết hay là hiện giờ lúc người ta trông thấy “ bóng ma” trên tường, đều là vào lúc có sấm sét và trời mưa to, là vì có người đúng vào lúc đó đã nhìn thấy cảnh đó, người bình thường chỉ có thể nhìn thấy một “bóng ma” mà ngày hôm đó ta lại trông thấy cả một hình vẽ trên tường, cũng là vì sấm sét hôm đó rất lớn, nếu năng lượng rất ít, thì năng lượng trên bức tường đó chỉ tồn tại rất nhanh. Đương nhiên đó chỉ là giả thiết của ta, nếu giả thiết này là đúng, vậy theo như ta trông thấy thì không phải bốn người đã cưỡng bức Tiểu Hoa phu tử, mà là năm người, kẻ cuối cùng chính là ngươi, Lưu Thiêm, ta nói không sai chứ? Cho nên hung thủ là người đã chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối, vậy chỉ có là người nhìn thấy mọi chuyện năm đó, chính là Lưu Thiên Thiên, cũng chính là hung thủ giết người liên hoàn. Ngọc Nhi, chính là ngươi.





Thử đọc