Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta - Chương 54

Tác giả: Mộng Tịch


Giang Trục Thủy nhìn hắn một:” Đại thiếu gia chắc không nghĩ tôi vì sản nghiệp của Lâm gia chứ?”
Lâm Tường lúng túng nói:” Tôi làm sao mà biết trong lòng anh nghĩ như thế nào……”


” Đại thiếu gia, cậu có thể không hiểu tôi, chỉ cần lão gia hiểu là được.”
” Hừ! Ông ấy đương nhiên hiểu được anh, ông ấy cho tới bây giờ đều đứng phía anh, không phải sao?” Lâm Tường trong lòng nghẹn khuất, đem tức giận trút lên đầu Giang Trục Thủy.
” Đại thiếu gia.” Giang Trục Thủy nghiêm mặt nói:” Nếu cậu thấy được tình cảnh lúc ấy, cậu sẽ làm sao? Nhiều phóng viên vậy quanh Tư Tư, ép hỏi cô ấy cha đứa bé là ai!”
Anh bỗng nhiên ngừng lại, cười khổ nói:” Quên đi, dù sao tôi làm những chuyện này, cũng không cần người khác hiểu.”
Lâm Tường nhíu mày:” Nhưng anh không phải thích San San sao? Cứ như vậy cưới người phụ nữ khác, anh cam tâm sao? Hay là…… Anh xem em gái tôi như người thay thế?” (bản gốc là thế phẩm)
” Trong tình yêu, cho tới bây giờ đều không có người thay thế, Tư Tư là Tư Tư, cô ấy không phải San San, cũng không phải người phụ nữ khác! Tôi cùng cô ấy kết hôn, là vì nhất thời giải nguy, nhưng tôi tôn trọng cô ấy!”
Anh nói xong xoay người, lại thấy Lâm Tư Tư đứng ở cửa, hai mắt rưng rưng nhìn anh.
” Tư Tư?” Anh ngây ngẩn cả người:” Sao em lại tới đây?”

Tư Tư xoa xoa nước mắt, cười nói:” Em nấu canh, cùng nhau uống đi.”
……
” Trục Thủy, cám ơn anh.” Tư Tư nhìn anh, mỉm cười nói.
Giang Trục Thủy sửng sốt:” Cám ơn cái gì?”
” Cám ơn anh vì đã nói câu kia, em là Lâm Tư Tư, không phải bất luận kẻ nào.”
Anh nở nụ cười:” Kỳ thật mỗi người đều như thế, em chỉ cần là chính mình, mới là tốt nhất.”
Tư Tư cắn cắn môi:” Nhưng em kém cỏi như vậy, em lại gây ra nhiều chuyện, lại điêu ngoa tùy hứng……”
” Anh chỉ biết, nhân chi sơ tính bản thiện, ai sinh ra cũng không phải người độc ác. Nhưng người làm chuyện sai, sẽ từ từ lớn lên, em hiện tại đã trưởng thành hơn nhiều.”
” Có thật không?”
” Đúng vậy!” Anh chân thành mỉm cười.
Nhìn anh tươi cười, lòng của cô quay tròn, cảm khái ngàn vạn.
Cô từng nghĩ rằng trong sinh mệnh của cô anh chỉ là người qua đường, lại không nghĩ rằng anh mới là người đàn ông đáng giá mình cần phải dựa vào.
Cô cũng từng yêu, cũng từng hận, cũng đã khóc, cũng có mệt mỏi, nhưng đối với cô mà nói, Luật Hạo Thiên giống một đoàn lửa, cô giống như con bướm liều lĩnh, đốt tâm bằng lửa, lại không nhận được sự đáp lại của anh.
Mà Giang Trục Thủy giống như một nhánh sông, chậm rãi chảy xuôi, tẩy tẩy phong trần cho cô, xóa sạch vết thương trong lòng cô. Không có gió lớn, vẫn đưa con thuyền nhỏ như cô chạy xuôi dòng nước……
Có lẽ anh, mới là người mình cần?
……
Hôn lễ hai nhà Lâm Nghiêm, đến đây đều là nhân vật phong vân trên thương trường, hôn lễ của hai nhà có máu mặt, toàn bộ các tạp chí lớn nhỏ đều đến để đưa tin. Hôn lễ được diễn ra trong một tòa cao ốc, chưa được cả vạn người, nhưng lại thiếu chú rể.
Lão gia tử tức giận nổi trận lôi đình, phái rất nhiều người ra ngoài tìm kiếm, cho đến khi hôn lễ sắp bắt đầu, vẫn không thấy bóng dáng Lâm Tường.
” Tên tiểu tử này! Nó thật sự dám!”
Kỳ thật Lâm Tường cũng không dám làm trái lão gia tử. Hắn hồ nháo, cùng lão gia tử cãi lộn, phát giận này nọ, nhưng hắn tuyệt sẽ không ở trường hợp này đột nhiên mất tích.
Hắn rời đi, nguyên nhân chỉ có một, đó là Tiểu Phỉ.
Lúc hắn thay xong lễ phục chẩn bị lái xe đến hội trường, lại nhận được điện thoại của Tiểu Phỉ.
” Tường, anh mau tới đây.”
” Không được, hôm nay là hôn lễ của tôi.”
” Tôi ở trong bệnh viện, tôi đã mang thai, anh không đến, tôi sẽ giết chết con của anh!”
” Cô uy hiếp tôi?”
” Anh cứ chờ mà xem!”
Cứ như vậy, Lâm Tường quay xe lại đến bệnh viện……
Trong hội trường, người hai nhà Lâm Nghiêm gấp đến độ xoay quanh, Nghiêm Tu Nhân tức giận nói:” Này, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Ông có thể cho tôi một lý do không?”
” Ông thông gia an tâm một chút chớ vội, chúng ta chờ một chút.”


” Còn chờ cái gì! Lâm Bạc! Ông ba mấy bận làm ra những chuyện này, ông để mặt múi Lâm gia chúng tôi để ở đâu?”
Lão gia tử cũng tức giận nói:” Nghiêm Tu Nhân, tôi đã nói với ông rồi, ông không thể không nói những chuyện này mới được sao?”
Trong một góc, Luật Hạo Thiên một thân tây trang màu đen lộ ra vẻ phá lệ nhẹ nhàng khoan khoái hợp lòng người, thờ ơ lạnh nhạt với tất cả.
San San ngồi bên cạnh cảm thấy không yên:” Bọn họ giống như đang cãi vã……”
Luật Hạo Thiên một tay ôm lấy cô ngồi ở trên ghế:” Đừng nóng vội, sẽ có người đi khuyên.”
Quả nhiên, Giang Trục Thủy bước nhanh đi tới, khuyên giải, không khí căng thẳng mới áp đi.
Nghiêm Tu Nhân lại dời mục tiêu, hướng Giang Trục Thủy nói lời trào phúng:” Giang luật sư, làm con rể Lâm gia rồi, thật là không giống trước đây!”
Giang Trục Thủy lại thản nhiên nói:” Người này hay người kia, không có gì khác biệt. Nếu nói thật có điều gì khác biệt, thì chính là ánh mắt nhìn người mới khác biệt.”
Một câu của anh, làm cho Nghiêm Tu Nhân nghẹn họng, cảm thất mất mặt, liền ngậm miệng không nói.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Lâm Tường vẫn không xuất hiện, lão gia tử giờ phút này thật sự muốn đem đứa con này lột sống, tức giận đến tái mặt.


Bỗng nhiên, trong hội trường im lặng, Nghiêm Thanh Du mặc quần áo cưới màu trắng lấy miểng lụa mỏng trên đầu xuống, tóc tai bù xù rồi đi ra ngoài.
” Thanh Du con muốn làm gì?” Nghiêm phụ quýnh lên đuổi theo.
Thanh Du dưới chân không ngừng, vào thang máy, đi lên tầng cao nhất.
” Không được, có thể xảy ra chuyện gì hay không?” San San cũng hoảng, liều mạng gọi cho Lâm Tường, vẫn tắt máy.
Cô dự cảm không ổn, cũng đi theo bọn họ, Luật Hạo Thiên suy nghĩ, cũng không ngăn cản, mà gắt gao đi theo phía sau cô.
Luật Hạo Thiên đi theo San San lên sân thượng, nhìn thấy Nghiêm Thanh Du đứng ở phía trước rào chắn, nhìn bốn phía đều là nhà cao tầng……
” Thanh Du!” San San cả kinh nói:” Cô đang làm gì vậy?”
Nghiêm Thanh Du xoay người, hướng cô nở nụ cười cười. Váy trắng ở trong gió phất phới, gió thổi rối loạn tóc của cô. Thổi đi nước mắt của cô.
” San San, tôi rất hâm mộ cô, có một người yêu cô như vậy, cô cũng yêu người đàn ông đó.”
” Thanh Du……”
” Tôi không yêu Lâm thiếu gia, nhưng vì lợi ích gia tộc, tôi đành phải can tâm tình nguyện gả cho hắn.”
” Tôi biết, tôi biết cô trong lòng ủy khuất.” San San vội la lên:” Nhưng, cô có thể lại đây hay không, đừng đứng ở bên kia, rất nguy hiểm!”
” Đúng vậy con gái, nơi đó gió lớn, con mau lại đây.” Nghiêm phụ nói xong liền bước tới.
” Đừng tới đây!” Thanh Du hô lên:” Cha, người bước lên con sẽ nhảy xuống!”
Nghiêm phụ không dám nhúch nhích.
Cô lại chậm rãi nói:” Con là một người đáng thương, hai lần đính hôn, hai lần đều bị chú rể từ bỏ.”
” Không phải như thế!” San San vội nói:” Lâm Tường! Lâm Tường anh ấy nhất định là có chuyện gì mới không đến được, tôi sẽ gọi cho anh ấy, cô đừng vội, tôi sẽ thử tìm anh ấy!”
San San vội vàng gọi điện thoại, Thanh Du lắc đầu nói:” Quên đi, tôi không một lần nữa trở thành vật hi sinh cho gia tộc, tôi rất mệt mỏi, không thể cùng người trong lòng cùng một chỗ, tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ?”
” Thanh Du! Cô đừng bi quan như vậy, cô sẽ tìm được người trong lòng, hiện tại chú rể còn chưa đến, cô có thể đổi ý!”
” Cô đang nói cái gì?” Nghiêm Tu Nhân tức giận nói:” Tiết San San, đây là chuyện nhà chúng tôi, cô tốt nhất không cần nhúng tay vào!”
Luật Hạo Thiên tiến lên từng bước, che ở trước mặt San San:” Nghiêm tiên sinh, chuyện gì cũng từ từ, không cần hù dọa vợ tôi.”
Nghiêm Tu Nhân hung hăng nhìn anh, không cần phải nhiều lời nữa.
San San chậm rãi bước lên vài bước:” Thanh Du, cô có phải là bạn của tôi hay không?”
” Bạn? Có ích lợi gì? Cô có thể giúp tôi sao?” Nghiêm Thanh Du nhìn ánh mắt của cô, mang theo một chút u oán.
San San hiểu được, cô ấy đang trách cứ mình.
Người con gái đáng thương này, thà rằng cùng người khác chia xẻ một người đàn ông, hèn mọn đi cầu xin một tình yêu như thế, lại cầu mãi không được.
Cô không phải không muốn giúp cô ấy, cô thật sự không có biện pháp cùng người khác khác chia xẻ một người đàn ông, cô cảm thấy, tình yêu như vậy không sạch sẽ.
” Thực xin lỗi, Thanh Du, tôi không biết nên nói với cô như thế nào, nhưng, cô không thể vậy mà tự tử, như vậy rất ngu ngốc……” San San dưới tình thế cấp bách, bỗng nhiên cảm thấy trong bụng một trận đau nhức, không khỏi nhíu mày, tay ôm bụng.
————————————————————————————-
Luật Hạo Thiên vội la lên:” San San em làm sao vậy?”
” Tôi không sao.” Cô lắc đầu nói, không muốn anh lo lắng.
” Còn nói không có việc gì.” Anh hai tay gắt gao, ôm cô lên, hướng Thanh Du nói:” Nghiêm Thanh Du, cô nháo đủ rồi đấy? San San có chuyện gì không hay xảy ra, tôi không tha cho cô!”
” Đằng Hải!” San San thúc anh:” Anh đừng như vậy…… Trong lòng cô ấy đã đủ khổ rồi!”
” San San em nhịn một chút, anh đưa em tới bệnh viện.”
” Không! Em không sao, em không đau, thật sự.” Cô giãy dụa trong giãy giụa, chỉ thấy Nghiêm Thanh Du ưu thương nhìn bọn họ, xoay người, bước trên đài cao.
” Không được!” San San hô lớn.
Luật Hạo Thiên đem cô đặt xuống:” Em đừng động!”
Nói xong đi đến phía trước.
” Anh đừng lại đây!” Nghiêm Thanh Du hô lớn, nước mắt bay tán loạn:” Anh đừng cho rằng tôi yêu anh, anh có thể ra lệnh cho tôi, tôi nói cho anh biết, tôi chịu đủ rồi! Tôi cả đời này, chỉ là một người không có được người yêu mình, sinh mệnh của tôi nhất định giống như sợi tơ phiêu tán trong không khí, rốt cuộc tìm không ra, tìm không ra……”
Cô nói xong, xoay người, dậm lên cạnh sân, ánh mắt khép lại, hướng phía trước đi đến……
Một tiếng thét kinh hãi, Luật Hạo Thiên như mũi tên rời cung phi thân nhảy lên đài, cánh tay dài giữ cô lại.
Nguy hiểm thật!
San San sợ tới mức suýt hôn mê bất tỉnh, chỉ thấy Luật Hạo Thiên nằm sấp trên sàn, một bàn tay cầm lấy cánh tay Nghiêm Thanh Du, mà than thể Nghiêm Thanh Du toàn bộ đều treo trên tòa cao ốc!
” Đằng Hải……” Cô khẩn trương thanh âm run lên. Hai chân mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất.
Luật Hạo Thiên tay gắt gao bắt lấy Thanh Du, thân thể một chút trượt xuống dưới.
Thanh Du nói:” Anh buông tay đi, để cho tôi tự sinh tự diệt đi, anh đừng quản tôi, tôi thật sự không muốn sống nữa ……”
” Cô nghĩ rằng tôi thích quản cô sao?” Luật Hạo Thiên cắn răng, bình tĩnh, chế trụ trên đài cao đầy khe hở, dùng sức đem cô kéo lên.
” Tôi sợ San San đau lòng! Cô ấy là người cố chấp, nếu cô thật sự nhảy lầu mà chết, cô ấy sẽ tự trách mình, nghĩ rằng mình đã hại cô! Tôi không thể để cho cô ấy khổ sở, cho nên, tôi tuyệt đối sẽ không cho cô trước mặt cô ấy mà chết đi!”
Nói xong chữ cuối cùng, anh dùng sức, đem nửa thân cô kéo lên. Sau đó hai tay đem cô ôm trở lại sân thượng.
Sau đó, anh thở hồng hộc đi đến trước mặt San San, ôm lấy cô:” San San, có khỏe không?”
San San sớm sợ tới mức mặt như màu đất, vừa mới một khắc kia, cô thật sự sợ anh sẽ cùng Thanh Du cùng nhau ngã xuống.
” Đằng Hải……” Cô ô ô khóc trong lòng anh.
” Anh không sao, em thế nào?” Nhìn đến tay anh có vết máu, móng tay cũng bị rách, cô cảm thấy đau lòng, gắt gao nắm tay anh.” Đau không?”
” Không đau.” Anh ôm cô đi xuống.
Nghiêm Thanh Du ngồi dưới đất, ngơ ngác nhìn bong dáng bọn họ rời đi……





Thử đọc