Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta - Chương 47

Tác giả: Mộng Tịch


“ Trò đùa gì chứ?” Giang Hằng Vũ tức giận nói: “ Anh mua cổ phần của công ty của Lâm gia làm cái gì?”
“Thực sự không phải cậu sao?” San San muốn xác nhận lại thông tin một chút.


Sắc mặt trầm xuống, hắn tức giận nói: “ Tiết San San, anh xem em là bạn bè, em lại hoài nghi anh như vây? Anh có cần thiết lừa em sao?”
Cô vội vàng khoát tay nói: “ Tôi xin lỗi đã hoài nghi cậu, sự thật là Lâm Tường anh ấy sẽ không nói dối, cho nên tôi nghĩ về phương diện này có cái gì hiểu lầm không? Có lẽ cậu nên gặp lão gia một lần, ở trước mặt ông ấy, giải thích rõ ràng một chút sẽ tốt hơn”
Giang Hằng Vũ khinh thường nói: “ Anh không làm gì trái với lương tâm, việc gì phải giải thích với lão ta?”
“Nhưng bây giờ anh trai cậu là con rể của Lâm gia, cậu phải cùng Lâm gia xây dựng tốt mối quan hệ!”
“ Làm trò! Anh trai cùng Lâm Tư Tư kết hôn ghê gớm lắm sao? Còn chưa hỏi qua anh có đồng ý không? Anh từ đầu đến cuối sẽ không tán thành việc cưới xin này!”
San San vội vàng khuyên nhủ: “ Anh trai cậu làm như vậy, ắt là có lý của nó!”
“ Anh ấy có đạo lý gì? Dự định gì? Không phải là nhìn trúng gia tài của Lâm gia sao?”
“ Mới không phải như vậy! Cậu không thể nói anh trai mình như thế!”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tức giận, Giang Hằng Vũ nở nụ cười: “ Anh nói Luật Hạo Thiên cũng không được, anh trai anh cũng không được, San San, em thật là bác ái? Khó có thể làm cho hai người đàn ông yêu em”
“ Đi chết đi!” San San đỏ mặt nói: “ Cậu rốt cục có đến giải thích với lão gia hay không?”
Hắn gãi gãi đầu: “ Bây giờ anh không có tâm tình, để qua hai ba ngày rồi tính đi!”
San San bất lực nói: “ Vậy được rồi, cậu nhớ nói xong thì gọi điện thoại cho tôi biết.”
———————-
Trải qua một ngày một đêm, San San đi đến Lâm gia , thấy Giang Trục Thủy cùng Lâm Tư Tư đi ra.
“ Hai người……muốn đi đâu?”
“A, anh đưa Tư Tư ra ngoài dạo một chút, em muốn cùng đi hay không?”
San San vừa đinh nói, cô sẽ không làm kỳ đà cản mũi, Lâm Tư Tư lại nói..: “ San San lên xen đi, cả ba người cùng đi.”
San San sửng sốt, Lâm tiểu thư từ khi kết hôn liền trở nên dịu dàng hơn, nhưng cũng chủ động như thế khiến cô cũng không biết xoay sở ra sao.
Ngồi trong xe hoài nghi chút,Lâm Tư Tư xoa xoa váy , ấp a ấp úng hỏi: “ San San , Hạo Thiên gần đây có khỏe không?”
Nguyên lai là hỏi tới vấn đê này!
“ Anh ấy đi giúp công việc lão gia, tới ngày mai mới có thể trở về.”
“ Tôi biết…” Lâm Tư Tư cúi đầu: “ Tôi chỉ thấy lạ, anh ấy không phải đã mất trí nhớ sao?”
“ Tôi cũng không hiểu nhiều, thế giới đàn ông luôn phúc tạp.” San San không muốn nhiều lời, bởi vì cô thấy cũng rất phiền .
Xe tiếp tục lăn bánh về phía trước, đi tới một trung tâm giải trí lớn trong thành phố.
“ San San đã chơi đánh bida chưa?” Giang Trục Thủy hỏi.
“ Chưa.”
“ Vậy để anh dạy cho em.” Giang Trục Thủy nói, đem gậy giao cho cô, sau đó kéo cô đi tới trước bàn.
Tay anh đỡ tay cô, điều chỉnh cơ thể cô một chút, hô hấp nhẹ nhàng bên tai, không khí nóng lên, trong phòng ánh đèn mập mờ lúc sáng lúc tỏ khiến cô khó có thể phản kháng lại.
“ Trục Thủy, em…!”
“ Chuyên tâm vào, anh chỉ dạy em một lần thôi”
San San khuôn mặt đỏ lên, quay đầu nhìn về phía bàn của Lâm Tư Tư, cô ấy mặc dù đang chơi bóng nhưng ánh mắt luôn hướng về phía này mang theo chút lo lắng và sa sút….
“ Trục Thủy… Tư Tư… đanh nhìn…”
Giang Trục Thủy thở dài, buông cô ra, đánh một gậy sau đó hỏi Lâm Tư Tư: “ Cái âm thanh đó em nhớ rõ không? Ngày đó nghe được có phải là âm thanh này sao?”
Nói xong đánh một gậy.
Lâm Tư Tư cau mày, nhắm mắt lại nghe anh đánh bóng, lắc đầu nói: “ Không phải, không phải âm thanh này.”
San San không hiểu gì cả hỏi: “ Hai người đang làm gì?”
Giang Trục Thủy cười nói: “ Anh đang khiến cô ấy nghe một tiếng động.”
Ngày hôm qua anh mang theo Tư Tư nghe rất nhiều âm thanh, nhưng vẫn chưa nghe ra được tiếng động mà bọn họ đang tìm, ngay sau đó anh lại nghĩ đên âm thanh của những trái bóng.


Ba người sau đó kéo nhau đến tiệm bowling, nghe xong một chút cũng không phải âm thanh này.
San San mặc dù tò mò nhưng nếu bọ họ không nói, cô sẽ không hỏi.
Nhưng khi Tư Tư đi vệ sinh một lúc, Giang Trục Thủy thở dài nói: “ Chúng ta đi tìm âm thanh đó, mong muốn tìm được hung thủ sớm.”
“ Chuyện gì?”
“ Tư Tư bị người ta cường bạo, sau đó chụp những tấm ảnh đe dọa phải đem cổ phần của Lâm gia mang ra. Mà lúc đó cô ấy bị bịt mắt, nghe cô ấy nói có nhớ một âm thanh, anh nghĩ muốn đưa cô ấy tìm âm thanh kia.”
San San căm phẫn nói: “ Sao lại có chuyện như vậy chứ? Sao lại có kẻ ác như vậy?”
Giang Trục Thủy buồn bã nói: “ Không biết, chuyện này do một tên đầu sỏ gây nên, tên đó có mang một chiếc mặt nạ hình con bướm.”
“ Mặt nạ con bướm?” San San sửng sốt, trong đầu suy nghĩ qua việc này, phảng phất như đã từng nghe qua.
Lúc này Lâm Tư Tư trở ra từ nhà vệ sinh, Giang Trục Thủy nói nhỏ: “ San San, chuyện này chỉ có mình anh nói em nghe, cô ấy ngại nhiều người biết chuyện của mình”
“ Em hiểu rõ.” San San gật đầu đồng ý, trong đầu vẫn đang suy nghĩ về việc chiếc mặt nạ con bướm đó.


Ba người đến vách tường hình cầu, bắt đầu đánh mạnh vách tường cầu.
Bang bang một âm thanh vang lên rất có tiết tấu, Lâm Tư Tư sắc mặt thay đổi, tựa như nhớ tới một cái gì đó.
Qua hơn một tiếng đồng hồ một tiếng hét kinh hãi vang lên “ A!”
Giang Trục Thủy thở phào nhẹ nhõm, gật gật đầu về phía San San, đã thấy cô ngẩn người mở mắt, đứng chết lặng vội hỏi : “ San san , em sao thế?”
“San San, em sao vậy?” Giang Trục Thủy khẽ vỗ nhẹ bả vai của cô.
“A” San San lúc này mới hồi phục tinh thần lại, nhìn hai người, bỗng nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi ở trong lòng, bước lùi lại, mồ hôi tự nhiên túa ra trên mặt.
Mặt nạ con bướm, mặt nạ con bướm, mặt nạ con bướm..
Cô nhớ tới ngày đó tại khách sạn Hawai, trông thấy mặt nạ con bướm xinh đẹp…làm sao lại như vậy được….
“San San , em không thoải mái sao?”
“… Vâng, đầu có chút choáng váng!”
“Anh đưa em trở về.”
“ Không cần, hai người không phải đang muốn tìm kiếm âm thanh kia sao? Anh cùng Tư Tư cứ tiếp tục tìm đi, em tự mình về được rồi!”
Cô giống như chạy trốn đi, ngồi trên taxi, hai tay cô không ngừng run rẩy. Trong đầu không ngừng nghĩ về hình dáng mặt nạ con bướm đó..
Không, sẽ không, không phải là anh!
Cô run run nghĩ, mặc kệ có đúng là anh hay không, tất cả mọi thứ đều đã là quá khứ, hiện tại anh đã mất trí nhớ, anh không phải là Luật Hạo Thiên của ngày xưa. Mọi chuyện trong quá khứ xảy ra không còn liên quan tới anh ấy nữa.
……………………
“ Trục Thủy, cô ấy làm sao vậy?” Lâm Tư Tư hỏi: “Ngày hôm nay sao lại có biểu hiện khó hiểu như thế?”
“Cô ấy không có việc gì. Chắc không thoải mái?” Giang Trục Thủy có chút suy nghĩ rồi nói: “ Được rồi, chúng ta đến trước kiểm tra chút, khu trung tâm này không có tầng ngầm, chúng ta phải tìm phòng có tầng ngầm lại có vách cầu bên trong.”
“Vâng.”
Hai người ngồi trên xe , anh lại hỏi: “Em còn nhớ hay không, lúc em rời khỏi chỗ đó, bao lâu thì đến nhà?”
“ Em không nhớ rõ, cảm giác khoảng hơn nửa tiếng đến một nơi nào đó? Bọn họ đem em đẩy xuống xe, ngay lúc cha em đang ở bên ngoài.”
Giang Trục Thủy gật đầu: “ Vậy chắc là ở vùng ngoại thành, nhưng mà chỗ vui chơi không thể cách quá xa thành phố, cần phải có hai điểm cùng trên một đường, khiến ta không thể nghĩ ra..”
Một lát sau, Lâm Tư Tư hỏi: “ Anh nghĩ đến cái gì sao?”
“ Chờ một chút….. một chút” Anh bỗng nhiên sáng mắt lên nhớ tới Dao Trì tiên cảnh.
Vị trí nơi đó đúng là thích hợp, có đủ thứ trò chơi, lại có rất nhiều phòng , lần trước cùng San San suy tính chuyện Nghiêm Tu Nhân đã đi qua nơi đó. Lầu hai thì có phòng đánh cầu, nghe nói cũng có một tầng hầm bí mật nữa!
Anh có chút hơi kích động, Lâm Tư Tư nói qua, những người đưa cô đi ra chính là khi dùng thang máy, trước đi lên sau đó mói xuống, là vì che đậy tai mắt. Bọn chúng dừng lại ở trung tâm, rất có thể là lầu hai hoặc có lẽ là lầu ba.
Nếu như vậy thì địa điểm này rất đáng ngờ!
“Anh muốn kiểm tra một việc, anh sẽ đưa em về trước!”
Giang Trục Thủy đưa Tư Tư trở về nhà, buổi tối anh tự lái xe một mình đi tới Dao Trì quyết đinh tìm hiểu một số việc xem thực hư như thế nào….
————————-
Đêm khuya.
San San mơ màng ngủ, khóe mắt vẫn còn vương nước mắt chưa trôi đi.
Bỗng cảm thấy một cảm giác một bàn tay ôn nhu khẽ vuốt trên khuôn mặt, cô cả kinh vội vàng ngồi dậy, thấy Luật Hạo Thiên cùng đôi mắt nhìn sâu xa.
“ Đằng Hải…” Cô khe khẽ kêu, đôi mắt cảm thấy mờ đi như bị một tầng nước bao phủ, thống khổ rồi lại vui sướng nhìn anh: “ Anh rốt cục đã trở về!”
Cô vươn tay ra ôm chặt lấy anh, nước mắt rơi lã chã trên lưng anh, lắp bắp nói: “ Em cứ nghĩ anh sẽ không trở về nữa.”
Thân thể anh hơi cương lên một chút, sau đó lại mềm lại cười nói: “ Thế nào lại như vây? Anh không nỡ rời xa em!”
“ Anh không nên hồi phục ký ức!” Cô giống như một đức trẻ làm nũng mà đưa ra yêu cầu.
“ …Được, anh không hồi phục là được.”
“ Anh không nên gạt em.”
“ Sẽ không.”
“ Đằng Hải…” Cô ôm lấy tay áo anh thật chặt, giống như muốn hòa mình vào cơ thể anh: “ Mặc kệ xảy ra chuyện gì… chuyện cũ hãy cứ để nó qua đi, em sẽ không để ý, chúng ta từ bây giờ trở đi chỉ còn em và anh là Đằng Hải sống vui vẻ như vậy được không?”
Anh nhẹ nhàng nâng cơ thể đang mang thai của cô lên. Sau đó dùng ngón tay lau đi nước mắt ngay khóe mắt, trong mắt mang theo nghi hoặc: “ San San, em hôm nay sao vây?”
Cô bình tĩnh một chút, nhìn anh hỏi: “ Chuyện của lão gia bên kia làm xong chưa
“ Đúng vây, làm xong rồi.”
Cô thở phào nhẹ nhõm: “ Đằng Hải, chúng ta rời khỏi đây, đi tìm một chỗ thật yên bình xa nơi này sống được không?”
“ Vì sao? Ở nơi này không tốt sao? Em, cha cùng em gái em đều ở đây.”
“ Không! Em chỉ muốn cùng anh, chỉ hai người chúng ta.”
Cơ thể nhỏ nhắn của cô như một đám lửa thiêu cháy toàn bộ thần kinh của anh, anh không ức chế được mà mạnh mẽ hôn cô, mà cô cũng ngoài ý muốn hôn đáp trả lại.
Anh có chút kích động, sự nhiệt tình của cô, phá đi ý chí của anh, hai tay như ma chưởng mà vuốt ve cơ thể cô, dùng miệng mà cởi đi cúc áo ngủ của cô.
“ Đằng Hải…” Cô rúc vào lồng ngực nóng bỏng của anh, hai cánh tay mềm mại sờ khắp nơi nói mê man: “ Có thể đáp ứng em hay không, mặc kệ anh về sau có khôi phục lại trí nhớ, mặc kệ lúc trước anh là người như thế nào, anh cũng không cần làm chuyện xấu, hại người được không?”
Anh sửng sốt một chút, lập tức dưới thân chuyển động chậm rãi làm cho cô mê man, anh chớp đôi mắt, con ngươi đen sâu kín nói: “ Anh không làm chuyện xấu, anh chỉ là lấy lại những gì thuộc về mình, anh cũng không hại người, anh chỉ trả thù những thương tổn mà người của anh chịu.”
Nhìn cô ngủ say, run run thấm ướt lông mi, anh đau lòng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.
Cả đời này, điều lầm lỗi duy nhất mà anh làm chính là thương tổn đến cô.
Ngày đó anh ở trong phòng hỏi thăm cha nuôi cô, anh chỉ biết, đời này, nếu còn muốn tiếp tục có được cô, cũng chỉ có thể làm Đằng Hải mà thôi!





Thử đọc