Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta - Chương 14

Tác giả: Mộng Tịch


Không biết qua bao lâu, San San chậm rãi mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt đang gần trước mắt!
Cô sợ tới mức một tiếng thét lên kinh hãi, người nọ cũng sợ tới mức nhảy dựng lên:”Cô gặp quỷ à?”


San San dần dần khôi phục tỉnh lại, thấy rõ đây là một người nam nhân tuổi còn trẻ, tóc ngắn củn, coi như là hời hợt, cái mũi cao cao, ánh mắt thâm thúy.
Cô bỗng nhiên cảm thấy nam nhân này hình như đã gặp qua, nhưng như thế nào cũng nhớ nổi.
Nam nhân kia đánh giá cô, trong miệng khinh thường hỏi:” Cô té xỉu ở trên đường, còn té xỉu ở trước xe của tôi, cô không phải là tống tiền tôi chứ?”
San San nghe khẩu khí nói chuyện của người này, rốt cục cũng nhớ tới đến hắn là ai.
Ngơ ngác nhìn đầu của hắn:” Anh….. Đầu anh nhuộm đen?”
” Đúng vậy…… Cha tôi không thích tôi nhuộm tóc……” Hắn nói xong bỗng nhiên nghi hoặc nói:” Cô quen tôi sao?”
Hắn so với cô còn quên nhanh hơn.
Cô cười cười:” Tôi biết anh, là Lâm gia đại thiếu gia.”

Lần trước đụng phải cô, làm hại cô ở trong bệnh viện nằm một tuần, sau lại ở trong bệnh viện, nghe được Luật Hạo Thiên gọi hắn là đại thiếu gia, vì thế cô biết, hắn chính là anh trai của Lâm Tư Tư.
Không nghĩ tới oan gia ngõ hẹp, trốn thoát được cẩu nam nữ kia hành hạ, cuối cùng vẫn gặp tên họ Lâm này.
” Tôi…… Cám ơn anh đã cứu tôi, tôi phải đi.” Cô dứt lời đứng dậy, cả người đều đau muốn chết, nhưng cô phải đi.
” Đợi chút!” Hắn bắt lấy tay cô, trừng mắt nhìn, kêu lên:” A, tôi nhớ ra rồi, cô chính là tình nhân của Luật Hạo Thiên?”
” Tôi không phải!” Tiết San San giận dữ.
” Được, cô không phải, cô không phải được chưa!” Hắn vội hỏi:” Cô như thế nào lại trở thành bộ dáng như vậy? Bị cướp? Ách…… Xem cô quần áo không chỉnh, chẳng lẽ là hết tiền nên cướp sắc? A…… Rất đáng thương?”
San San đánh sụp ý tưởng của hắn:” Không phải như anh tưởng như vậy, anh đừng nói bậy……”
Đẩy hắn đi ra ngoài, nhưng mới vừa đi vài bước liền té ngã trên mặt đất. Cô thực sự không đi được, làm sao bây giờ……
Cái tên Lâm đại thiếu gia kia do dự một chút, tiến lên đỡ lấy cô:” Cô xem cô kìa, như vậy còn muốn đi? Ai, gặp gỡ cô thật sự là xui xẻo…… Quên đi, cô mau thay quần áo, tôi đưa cô đến bệnh viện, bộ dáng này của cô sợ người khác sẽ tưởng tôi làm gì cô!”
” Không!” Cô cả kinh nói:” Tôi không đi…… Tôi không đi bệnh viện!”
” Vì sao? Yên tâm, đó là bệnh viện của Lâm gia chúng tôi, tôi tìm cho cô một phòng thoải mái.”
” Tôi không đi……”
Cô bướng bỉnh ngồi dưới đất không chịu đứng lên, liều mạng lắc đầu, bởi vì nhà họ đều ở trong bệnh viện, cô càng không thể đi!
” Ai……” Hắn đau đầu người con gái mạc danh kì hiệu này. ( ý là không quen biết)
” Vậy được rồi, tôi gọi điện thoại bảo bác sĩ riêng của tôi tới đây.”
Hắn nói chuyện điện thoại xong, đi tới tử quần áo, klấy ra một chiếc áo sơmi cùng quần bò.
” Nơi này không có quần áo của nữ nhân, cô chịu khó một chút đi!” Hắn cầm quần áo còn đang trong long cô, sau đó đi ra ngoài.
Tiết San san bây giờ mới đánh giá căn phòng này, bài trí trang hoàng, nhìn thấy là biết đây là nơi ở cao cấp, nhưng làm cho cô bất ngờ là, này ở trên tường treo rất nhiều bức tranh,, góc tường cũng thật nhiều bức tranh, còn có vệt sáng cùng giấy, ở trong hóc, bên cạnh sấp giấy kia, còn có một cây đàn ghita cũ.
Nếu không biết hắn là đại thiếu gia Lâm thị, cô nhất định sẽ nghĩ hắn là một họa sĩ, một thanh niên độc lập hành nghề nghệ thuật. Cô bắt đầu cảm thấy đại thiếu gia này tò mò…..
Thay quần áo xong, cô tùy tay nhặt lên một bức vẽ, trên đó vẽ một tòa nhà, cô không am hiểu hội họa, nhưng thoạt nhìn rất giống thật. Phía dưới bức vẽ có đề hai chữ kép LX, bên cạnh còn chữ viết rồng bay phượng múa, cô thật lâu mới thấy rõ, là hai chữ Lâm Tường.
Lại lật xem, phát hiện trên mỗi bức đều có hai chữ kép kia hoặc từ hán kia.
Lâm Tường, chắc là tên của hắn? Không nghĩ tới xuất thân từ quý tộc như hán lại có tên phiêu dậtn như vậy, so sánh với, Luật Hạo Thiên, càng giống với cái tên của đại thiếu gia.
Cô cười khổ, giống như không thoát khỏi được hình ảnh của ác ma kia? Mỗi lần nhìn thấy người khác lại không kìm lòng nhớ tới anh
Nhìn đến đàn ghita kia, cầm lên, tâm phiền ý liền đánh một bài……
Ở nhà hàng Cơm Tây, ngọn đèn chiếu vào khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Tư Tư, Luật Hạo Thiên đem bít tết cắt thành từng khối đặt ở trước bàn của cô.
“ Anh Hạo Thiên…” Mặt cô đỏ rực nhìn anh, trong mắt nhu tình vô hạn:” Anh còn nhớ không? Thời điểm lần đầu tiên anh tớ nhà chúng ta?”.
Anh thản nhiên mỉm cười: “Đã qua lâu lắm rồi, anh không nhớ rõ”.
Cô mân mê cái miệng nhỏ nhắn, bất mãn nói:” Ánh trí nhớ rất kém a, em nhưng là nhớ rõ rành mạch, lúc ấy anh mắc mưa, cả người đều ướt đẫm, tóc nhỏ từng giọt, nhưng là em lần đầu tiên nhìn thấy anh, đã thích anh”.
Anh cúi đầu không nói, nâng chén, chẩm rãi đem chén rượu uống hết.
Cô cắn răng, cầm bàn tay lạnh của anh:” Anh, anh cũng là thích Tư Tư đúng không? Vì sao tay anh luôn lạnh như thế này? Em vẫn muốn nắm tay anh, rất ấm áp”.


Cô si ngốc nhìn anh, khát vọng được anh đáp lại, nhưng anh vẫn trầm mặc, sau một lúc lâu, lại bỗng nhiên đứng dậy nói: “Anh đi gọi điện thoại, công ty có chuyện…”.
Đi đến nơi cô không nghe thấy, Luật Hạo Thiên cầm lấy điện thoại.
“ A Hào, không tìm được người”.
Nghe đều bên kia điện thoại nói, anh nhíu mày nói: “Tôi không muốn nghe câu này, tôi muốn kết quả, cậu gọi nhiều người tiếp tục tìm kiếm cho tôi. Trên người cô ấy không có tiền, không thể ngồi xe, cũng không có nơi để đi.Tìm ở những nơi hẻo lánh, mau đi đi.”
Tắt điện thoại, anh lẳng lặng đứng trong chốc lát, sau mới trở lại bàn ăn, cuời nói:” Vừa rồi em nói đến chỗ nào rồi?”.
Tư Tư sắc mặt không hờn giận, u oán nói:” Anh Hạo Thiên, em gả cho anh được không?”.
Ánh sửng sốt một chút, lập tức lộ ra chiêu bài ôn nhu tươi cười:” Tư Tư, đừng nói ngốc như vậy”.
“ Em mới không nói cái gì ngốc. Em nói thật sự”.
Anh trầm mặc một lát, mỉm cười: “Được.”
“ Thật sự?” Cô vui mừng nói.


“ Chỉ cần lão gia đồng ý, anh sẽ cầu hôn em”.
Cô nao nao, nhớ đến thái độ của cha, lo lắng hỏi:” Phải được cha đồng ý sao?”
“Đương nhiên, lão gia đối với anh ân trọng như núi, vẫn coi anh như con, hôn nhân đại sự đương nhiên muốn lão gia an bài”.
Lâm Tư Tư nhíu mày nói:” Em biết. Nhưng là… em thực sự thích anh”.
Anh nhấp ít rượu, cười nói:” Anh cũng thích Tư Tư”.
“ Chúng ta cùng bỏ trốn đi”.
Anh sửng sốt một chút: “Tư Tư, em say?”.
“ Em không có say, em rất tỉnh táo”. Cô kích động nói:” Cha không biết vì sao không chịu đáp ứng chuyện hai chúng ta yêu nhau, nhưng em chờ không kịp, em thật sự rất muốn nhanh chóng gả cho anh Hạo Thiên.”
Luật Hạo Thiên trong mắt xẹt qua một tia khinh thường, lại hào nhã nói:” Tư Tư, em đừng miên man suy nghĩ. Em là con gái lão gia thương yêu nhất, ông coi em như châu như bảo, anh như thế nào nhẫn tâm mang theo em bỏ trốn? Như vậy lão gia nhất định sẽ chịu không nổi, anh làm sao có thế làm ra cái loại chuyện phản bội này với ông”.
“ Thế làm sao bây giờ? Em không muốn gả cho người khác”. Cô khóc, nhào vào trong lòng anh:” Anh biết không? Cha muốn gả em cho Giang Trục Thuỷ, tuy rằng ông không nói rõ, nhưng mà em biết ông có ý này…”.
Luật Hạo Thiên cả kinh, hung hăng cắn răng nói:” Giang Trục Thuỷ? Nếu như vậy thực không sai a, một khi đã như vậy, vậy em gả cho anh ta đi, lão gia yêu thương em như vậy, ông ấy lựa chọn nam nhân nhất định là người ưu tú nhất, ông tuyệt không hại em đâu”.
“ Em không cần”. Cô ở trong ngực anh lắc đầu:” Anh Hạo Thiên, anh như thế nào có thể nói như vậy. Anh nói như vậy Tư Tư rất đau lòng…”
Anh buồn bã nói:” Anh có muốn nói như vậy đâu. Tư Tư, em cũng biết, nhiều năm qua, anh cho tớ bây giờ đều chỉ theo lão gia phân phó làm việc”.
Cô cắn chặt răng, rốt cục cũng nói ra lời muốn nói đã để trong lòng: “Anh Hạo Thiên, không bằng chúng ta… Gạo nấu thành cơm, nếu em mang thai con của anh, cha cũng sẽ không ngăn cản chúng ta”.





Thử đọc