Phu Quân, Xin Chào! - Chương 01

Tác giả: Lý Hảo


“Ta phải đi rồi, con thật sự không đi cùng ta sao?” – Một nữ nhân khoảng ba, bốn mươi tuổi hỏi
“Không ạ, con đã học tốt lắm rồi, con muốn ở lại đây.” – Một tiểu cô nương hơn mười tuổi ngẫm nghĩ rồi kiên quyết trả lời.


“Con đã học tốt lắm, theo ta đi đến sống ở địa phương kia, nơi đó mọi người bình đẳng, một vợ một chồng, nếu vợ chồng bất hòa có thể ly hôn, tài sản chia đôi, chẳng ai kì thị con lại còn có thể tái hôn. Nhưng nếu con ở lại đây, con sẽ phải chịu đựng chuyện trượng phu tương lai của con sẽ có rất nhiều nữ nhân, còn phải từng khắc đề phòng người khác tính kế con.” – Nữ nhân lớn tuổi thuyết phục.
“Sư phụ à, người không phải từng nói cho con biết ở thế giới của người nam nhân cũng có tiểu tam tiểu tứ đó sao, cho nên có gì khác nhau chứ, mà con đây là người của thế giới này, mộ phần phụ mẫu con cũng ở đây, con không nghĩ đến chuyện ngay cả phụ mẫu con cũng không được nhìn thấy.” – Tiểu cô nương thương cảm nói.
“Vậy được rồi, ta đây không miễn cưỡng con nữa. Con đây phải thật bảo trọng, nhớ kĩ những gì ta dạy cho con, có lẽ một ngày nào đó con sẽ dùng tới, có điều này sư phụ muốn nói với con, diện mạo của con rất thu hút, hiện tại cha mẹ con mất rồi, con cũng nên về nhà tổ phụ của con đi thôi, ít nhất cũng có gia tộc bảo hộ. Không nói nữa, đến giờ rồi, ta phải đi thôi!”
“Sư phụ bảo trọng!” – Tiểu cô nương nhìn vị sư phụ kì quái của mình leo lên một cái máy móc kì lạ gì đó rồi từ từ biến mất bên cạnh mình.
Người cũng nhìn không thấy nữa, quả nhiên sư phụ thật sự đi rồi ư? Sư phụ đã có thể chính mình gặp lại người thân, chỉ có mình nàng một người bơ vơ trên đời này nữa thôi.
Tiểu cô nương này tên gọi là Lý Tử Du, năm nay mười hai tuổi. Từ sáu năm trước tại nơi này, gặp phải một người quái đản trong một cái sơn động liền theo nàng ta học những thứ kì lạ trong suốt sáu năm, chỉ là những thứ đó cũng quá mức kì quái đi, bất quá bởi vì tuổi còn nhỏ, vị sư phụ kia còn dùng hoa ngôn xảo ngữ, Lý Tử Du cũng bất tri bất giác phải học rất nhiều những thứ kì kì quái quái kia.
Sư phụ nói nàng ta là từ một ngàn năm sau đến, lúc đầu Lý Tử Du cảm thấy nàng ta chính là hồ ngôn loạn ngữ mà thôi, nhưng về sau nàng ta dạy cho nàng những thứ mà nàng chưa từng nghe phụ thân hay mẫu thân nói qua, trong sách cũng không có. Bây giờ có thể nói nàng là người của thế giới này nhưng lại học rất nhiều những thứ của tương lai. ( Tương lai này cũng là từ sư phụ nói ra, Lý Tử Du đã muốn dùng là thực có thứ tự!)
“Sư phụ người thật là một chút cũng không lưu luyến nơi này a.” Lý Tử Du thở dài, sư phụ nói máy móc của nàng bị hỏng nên trong một thời gian ngắn không thể quay về cho nên sáu năm qua phải lưu lại nơi này, ngoài việc sửa chửa máy móc còn đem phần lớn những gì mình biết dạy cho Lý Tử Du.

“Tử Du a, ta không biết đem mấy thứ này giao cho con là đúng hay sai, nhưng là không dạy cho con, ta lại cảm thấy đáng tiếc.” Sư phụ có đôi khi lại nói vậy với Lý Tử Du.
Phỏng chừng là vì nhìn Lý Tử Du học này nọ rất nhanh, hoặc là vì nguyên nhân khác, Lý Tử Du sẽ biết những điều mà trên đời này rất nhiều người không biết, những tư tưởng bị ảnh hưởng từ sư phụ, đối với Lý Tử Du như sư phụ đã nói, không biết như vậy là đúng hay sai.
Lý Tử Du cuối cùng nhìn thoáng qua nơi này, về sau chắc sẽ không bao giờ đến đây nữa. Hẳn là nên một phen phóng hỏa thiêu chỗ này đi, nhưng là có hỏa hoạn lại càng khiến cho mọi người chú ý, cần gì làm điều thừa? Chẳng phải sẽ gây ô nhiễm sao?
Lý Tử Du quyết định chính mình lên núi hái một ít dã sơn cô về nhà , dù sao thì từ sau khi phụ thân qua đời hai năm trước, trong nhà liền chỉ còn lại nàng cùng bà vú, mà Lý Tử Du vốn ở tại một địa phương cách xa thôn Lý Nhân, bình thường ít có người lại đây. Đối với những hộ từ nơi khác đến, lúc đầu người trong thôn cũng tỏ ra quan tâm, càng về sau lại càng không có nhiều tiếp xúc. Vậy nên cả nhà họ quả thật là quá ngăn cách với cuộc sống bên ngoài rồi.
(chỉ biết dã sơn cô là một thuốc nào đó, ai biết chỉ mình với =.=)
Lý Tử Du còn nhớ rõ bảy năm trước cùng phụ mẫu đến ở nơi này, nàng còn đối với phòng ốc thô sơ như thế còn khóc nháo một thời gian. Dù sao trước kia chính mình cũng là cẩm y ngọc thực, bên người nha hoàn thành đàn, nhưng nay cũng chỉ còn có mình Lý mẫu hầu hạ.
(Cẩm y ngọc thực: Ăn ngon mặc đẹp)
Bất quá từ khi học cùng sư phụ, một người rất có năng lực thích ứng, có ai lại nghĩ rằng trước kia Lý Tử Du lại là một tiểu thư ở kinh thành đây? Mặc quần áo vải thô, cả ngày chạy nhảy nơi nông thôn, rừng núi, sư phụ từng cười nói với nàng: “Rõ ràng lễ nghi so với người khác đều làm tốt hơn lại cố tình sống hoang dã như thế này, con có coi trọng tính cách không vậy hả?”
“Sư phụ không phải đã nói phải giả vờ giả vịt rất mệt sao? Con cùng sư phụ ở nơi này còn giả vờ giả vịt để làm gì chứ?” Lý Tử Du cũng cười đáp lại.
“Ha ha, con nói rất đúng, phải nên như vậy, con không biết đâu, nơi ta sống có rất nhiều ngôi sao nữ đều tỏ ra đoan trang, trung thực, kì thật thì sau lưng cái gì ghê tởm cũng đều có. Không nói cái này nữa, nhanh chút đi, nhanh đem mọi thứ nhớ thật kĩ đi.”

Lý Tử Du có trí nhớ siêu cường cũng là nguyên nhân khiến sư phụ nàng vui sướng không thôi, nghĩ đem những gì mình biết dạy cho Lý Tử Du.
Nàng thế nào lại nghĩ đến sư phụ rồi? Lý Tử Du lắc đầu, sư phụ đã muốn nói, nàng ấy lần trở về này cũng chính là vĩnh biệt, cả đời không thể gặp lại nhau.
Điều quan trọng nhất bây giờ là lấp đầy bụng đói, sư phụ không thể gặp được nữa nhưng chính mình còn phải sống sót. Lý Tử Du đi sâu vào trong núi, nàng nhớ rõ khu vực này có rất nhiều dã sơn khuẩn, sư phụ còn nói hương vị rất ngon. So với mùi vị của thứ vị tinh gì đó còn tốt hơn. Lý Tử Du không biết cái gì là vị tinh, nhưng là nghe sư phụ nói nàng cũng thật cao hứng. Hôm nay sư phụ đi rồi, nàng lại nghĩ tới hương vị này, chờ về nhà rồi chính mình sẽ làm cho Lý mẫu, thỏa cơn thèm cũng tốt lắm.
(dã sơn khuẩn: hình như cũng là một loại thực vật, thứ lỗi cho mình không biết >”< ; vị tinh: bột ngọt)
Trong rừng tiếng hót của chim chóc đặc biệt dễ nghe, Lý Tử Du có thể nghe thấy rõ ràng tiếng bước chân của nàng trong khu rừng yên tĩnh này. Sư phụ nói những thứ trong rừng này đều là nguyên tư nguyên vị*, là lục sắc rau dưa* gì đó, chính là những thứ không bị ô nhiêm.
(*: ý là còn nguyên mùi vị, nguyên chất, sạch sẽ)
Đáng tiếc ở đây những thứ này đều không đáng tiền, nơi sư phụ ở thì coi như bảo bối còn ở đây thì lại chẳng ai hiếm lạ. Lý Tử Du hái dã sơn cô được một lúc thì cảm thấy có chút khát liền quyết định đến dòng suối cách đó không xa uống nước. Trong rừng thường có một hai con thỏ hoang nhảy ra nhưng nhanh như chớp lại chẳng thấy bóng dáng tăm hơi.
Hoàn cảnh như thế làm cho tâm tình Lý Tử Du lại tốt lên, xem ra chuyện sư phụ rời đi cũng chỉ làm nàng thương tâm một khoảng thời gian mà thôi.
Chỉ là tâm tình tốt như vậy cũng chẳng duy trì được bao lâu bởi con suối mà nàng hướng đến kia lại không có vẻ sạch sẽ như thường ngày, đầu sỏ gây nên chính là người nằm úp sấp không nhúc nhích trong nước kia. Lý Tử Du đáng thương khát mà lại chẳng có cách nào giải quyết.
Người đó không phải đã chết rồi chứ? Lý Tử Du nhìn người đang nằm úp sấp trong nước kia, người này không phải là bị người ta đuổi giết sau đó bỏ ở nơi này chứ. Trong khoảng thời gian ngắn, Lý Tử Du nhớ tới sư phụ từng giảng qua rất nhiều chuyện võ hiệp xưa, chẳng lẽ là bị đánh xuống sườn núi? Lý Tử Du ngẩng đầu, núi này không tính là cao cho lắm, không có khả năng xảy ra chuyện này được.

Bất quá người này mặc một thân hắc y, khẳng định cũng không phải làm việc gì đúng đắn. Ở thời khắc này, Lý Tử Du lại không phải lập tức nghĩ đến đi xem người này còn sống hay chết, có thể cứu hay không mà là nghĩ đến những chuyện loạn thất bát tao* có thể đã xảy ra.
(*: chuyện linh tinh)
Nàng chính là bị sư phụ ảnh hưởng sâu sắc, từng nghe sư phụ kể qua chuyện xưa rắn cùng người nông phu, nếu thật sự là cứu nhầm một con rắn chẳng phải nàng sẽ gặp phải nguy hiểm sao?
Nhưng cuối cùng không biết là do tò mò hay thực sự mềm lòng, Lý Tử Du tiến lại thử kiểm tra hơi thở của người kia một chút. Thật tốt, hắn còn sống. Chính là phía sau lưng người kia lại thấm đẫm máu, xem ra là bị thương ở đây rồi.
Được rồi, nhìn huynh bộ dạng cũng đẹp mắt liền cứu huynh đi. Đây là Lý Tử Du sau khi lật xem người này, thấy khuôn mặt hắn liền nảy ra ý nghĩ cứu người. Người này bộ dạng đẹp mắt, về một số phương diện cũng coi như là nàng chiếm tiện nghi đi. Nếu người này lớn lên với hình dạng hung ác hoặc là thực xấu xí, Lý Tử Du chẳng cần lo lắng quyết định có nên cứu hay không hơn nửa ngày như thế .
Trước kia nàng có chữa trị cho động vật, hiện tại lại là một người sống, thôi thì xem như thử kĩ năng của chính mình cũng không sai.
Lý Tử Du lấy ra một số thứ nàng cùng sư phụ vụng trộm cất giấu. Người này phía sau lưng vết thương rất sâu nên máu vẫn không ngừng chảy ra. Nếu chỉ là băng bó đơn giản chỉ sợ là không có tác dụng, tốt nhất là phải khâu miệng vết thương lại.
“Cũng may là huynh hôn mê, không biết đau”
——————— ta là phân cách tuyến hiểu biết Lý phủ——————————–
Nội dung phụ: Quan hệ nhân vật trong Lý phủ

*Thái phu nhân Trấn Viễn hầu : Kim thị (sinh ba nam, một nữ)
*Đại phòng:
– Trấn Viễn hầu Lý Định Hải (con vợ cả) (Đại gia Lý Nhạc, nhị gia Lý Sầm, đại cô nương Lý Tử Trân, tam cô nương Lý Tử Kỳ)
– Chính thê: Tiết thị ( là con gái của Tề quốc công, sinh ra đại gia Lý Nhạc và tam cô nương Lý Tử Kỳ)
– Đại gia Lý Nhạc có vợ Đại thiếu phu nhân tiểu Tiết thị ( cháu gái của đại phu nhân), đứa nhỏ Mẫn Ca nhi
– Thị thiếp: Vương di nương, Hồ di nương ( trước mắt không có con)
Trình di nương ( nha hoàn hồi môn của Tiết thị, sinh ra đại cô nương Lý Tử Trân)
Đông di nương ( nha đầu thông phòng của Lý Định Sơn, sinh ra nhị gia Lý Sầm.
– Nhị gia Lý Sầm, nhị thiếu phu nhân: Vương thị (con gái của thông phán đại nhân), đứa nhỏ Dung tỷ nhi, Mân Nhi; thị thiếp Vương di nương (đứa nhỏ Lam tỷ muội)
*Chi thứ hai:

Nhị lão gia Lý Định Hà ( con vợ hai) (tam gia Lý Thường, Tứ gia Lý Tiếu, Nhị cô nương Lý Tử Châu, Ngũ cô nương Lý Tử Lung, Lục cô nương Lý Tử Cầm)
Chính thê: Triệu thị ( thứ nữ của Định Viễn hầu, sinh tam gia Lý Thường, tứ gia Lý Tiếu, nhị cô nương Lý Tử Châu)
Tam gia Lý Thường, tam thiếu phu nhân: Tiền thị ( trưởng nữ của Tiền đại nhân Hàn Lâm viện), đứa nhỏ: Liên tỷ muội
Tứ gia Lý Tiếu ( trước mắt chưa đón dâu)
Triệu di nương ( sinh Ngũ cô nương Lý Tử Lung)
Trần di nương (sinh Lục cô nương Lý Tử Cầm)
*Tam phòng:
Tam lão gia Lý Định Giang (con vợ cả, đã vong) (Tứ cô nương Lý Tử Du)
Thê tử: Trần thị ( trưởng nữ Trấn quốc Trần đại tướng quân, sinh Tứ cô nương Lý Tử Du)
*Tứ phòng:
Tứ lão gia Lý Định Sơn (con vợ cả) (Ngũ gia Lý Tuấn, Lục gia Lý Đường. Thất cô nương Lý Tử Linh)
Chính thê: Trâu thị ( con gái bằng hữu của lão Hầu gia, sinh Ngũ gia Lý Tuấn, Thát cô nương Lý Tử Linh)
Quách di nương (sinh Lục gia Lý Đường)
Ngũ gia, Lục gia đều chưa thành thân
*Đại cô Lý thị :Tạ phu nhân (con vợ cả) (trượng phu là Tạ Hạo Nhiên, trước đây là trạng nguyên nhưng đã qua thời, sinh biểu thiếu gia Tạ Thiên Thành)
Biểu thiếu gia Tạ Thiên Thành
Biểu tiểu thư Tạ Quân Hoa (con vợ hai Tạ Hạo Nhiên, theo mẹ cả sống nhờ ở Viễn Hầu phủ)
*Nhị cô Lý thị: Viên phu nhân (con vợ hai) ( sinh con gái Viên Điệp Nhi, con trai trưởng Viên Phóng), trượng phu Viên Thừa Tông ( quan tri phủ ngũ phẩm)
Dòng họ gì mà nhiều người vậy trời~~~





Thử đọc