Phái Diễn Xuất - Chương 37

Tác giả: Thụy Mang


Chương 37: Người Của Anh Nâng Đỡ Cũng Phải Là Anh Nâng
Một đêm này Lý Mộ ngủ thật sự tệ, mỗi lần nhắm mắt lại muốn ngủ là lại nhớ tới cảnh quay ban ngày.
Trí nhớ tốt quá, thế nên hình ảnh khắc sâu trong đầu, nửa đêm anh tỉnh giấc một lần, xuống tầng uống nước đá, mở điện thoại ra, vào tin nhắn yêu cầu Quách Bảo Chân cắt cảnh quay ban ngày kia đi.


Anh cũng không muốn cho những người khác thấy cảnh quay này, thậm chí còn muốn xóa kí ức của đạo diễn và cameraman đi.
Tin nhắn không gửi đi, anh lại nghĩ, một cảnh này cắt đi rồi, về sau còn có nhiều cảnh khác quá mức hơn, có muốn quay hay không?
Trang Khâm cũng không ngủ yên.
Đời trước thần kinh cậu suy nhược, luôn chỉ ngủ được nửa tiếng, đã bị một tiếng động nhỏ đánh thức.
Ngủ, lại tỉnh, có đeo nút tai cũng không có tác dụng gì.
Sau khi trọng sinh tật xấu này tốt lên không ít, tiếc nuối lớn nhất trong lòng cậu chính là sư nương mất vì bệnh, chuyện này được giải quyết rồi, cái dằm duy nhất còn lại cắm trong lòng chính là thế thân Hải Dương của cậu.
Không biết là bởi vì gần đến ngày hay là bởi vì tiếng anh trai cameraman mới chuyển vào phòng bên quá to, rạng sáng cậu đã tỉnh giấc, Trang Khâm mở WeChat sáng bừng trong căn phòng tối, tìm được nick của Trịnh Phong Bách.
Hai người thêm WeChat là vào năm kia quay “Kiếm Như Hồng”, cậu là thế thân nhưng không nhắn tin qua lại cho Trịnh Phong Bách nhiều, mà gửi cho trợ lý của gã càng nhiều hơn, mỗi ngày đều bắt cậu tới làm việc, quay thay gã cảnh này cảnh kia.
Lúc ấy Trang Khâm rất vui lòng, thời gian làm càng nhiều thì càng có nhiều tiền.
Ấn mở vòng bạn bè của Trịnh Phong Bách, không biết có phải là đã chặn mình hay không mà không thấy có bất kì một tin nào về đoàn phim “Định Đông Phong”.
Mà đạo diễn của bộ này, đạo diễn Khuất, cũng là một người khá khó tính, sau khi gây ồn ào không thoải mái, Trang Khâm vẫn xin lỗi mãi, nhưng đạo diễn Khuất không có hồi đáp.
Cậu chỉ có thể quan sát tình hình từ một nữ diễn viên khác cậu quen cùng đóng “Định Đông Phong” – Mai Thanh Thu.
Bộ phim này từ lúc quay tới giờ vẫn luôn rất thuận lợi.
Cậu mở Weibo ra, đăng nhập vào nick clone, xem trang chủ của Trịnh Phong Bách, xem tới trang chủ của trợ lý và người đại diện của gã, có mấy tin liên quan tới phim trường, nhưng trước sau không hề thấy có tin gì liên quan tới thế thân.

Sáng sớm hôm sau.
Quách Bảo Châm ngủ dậy, thấy nhà đầu tư Lý tổng gửi tin nhắn tới.
“Video gửi cho tôi không cho phép gửi cho ai khác.”
“Ý tôi là.”
“Những người khác ngoài đoàn phim không ai được xem.”
Cái tin “Tôi là nhà đầu tư” gửi trưa qua chỉ cần lướt lên một chút là thấy rồi.
Quách Bảo Châm vốn không dám đưa ra bất kì dị nghị gì: “… Vâng Lý tổng.”
Anh ta rửa mặt, ra khỏi phòng đi ăn sáng, đúng lúc gặp phải Trang Khâm mang khuôn mặt ỉu xìu trông rất mệt mỏi.
“Thầy Trang tối qua ngủ không ngon à?”
“Hơi mất ngủ,” Trang Khâm xua tay tỏ ý không đáng lo, múc một bát cháo trắng, “Sẽ không ảnh hưởng tới tiến độ đóng phim hôm nay.”
Có đôi khi càng mệt càng dễ tìm được trạng thái, vào lúc tinh thần căng thẳng, diễn xuất càng xuất sắc càng dễ quên mình, nhưng đây chính là giới hạn, quá khỏi phạm vi này, sẽ không làm được gì cả.

Tháng này rất nhanh đã trôi tới cuối tháng trong trạng thái bận rộn.
Trang Khâm muốn xin nghỉ về nước, đạo diễn Quách nghe nói fans của cậu chuẩn bị mở tiệc mừng sinh nhật 20 tuổi cho cậu.
Bỗng nhiên nhắc tới tuổi, đạo diễn Quách mới có cảm giác rõ ràng: “Cũng nhỏ quá rồi, ít hơn tôi cả một đống tuổi.”
Trang Khâm nói: “Thực ra tuổi thật của tôi lớn hơn trong giấy chứng minh thư một chút, trước kia làm hộ khẩu muộn, tuổi cũng điền nhỏ hơn.”
“Nhìn cậu thoạt nhìn cũng chưa tới hai mươi.” Quách Bảo Châm cả ngày đều nhìn mặt cậu đóng phim, miễn dịch được một chút, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ kinh ngạc cảm thán Chúa sáng thế ban ân, nhưng không hiểu vì sao, có lẽ nghề diễn viên này trời sinh đã dễ nghĩ nhiều, mẫn cảm, yếu ớt, Quách Bảo Châm thường xuyên thấy cậu ngồi một mình, nếu không có người nói chuyện với cậu, cậu có thể im im lặng lặng ngồi ngốc trong góc, như một đứa trẻ bị vứt bỏ.
Thế nên anh ta cảm thấy khí chất của Trang Khâm có cảm giác thiếu niên, ánh mắt trong suốt sạch sẽ, nhưng luôn làm cho người ta cảm giác trong lòng cậu đã trải qua những chuyện rất nặng nề.
Chỉ là, rất nhiều diễn viên đều như vậy, họ muốn diễn tốt, sẽ phải gánh chịu cảm xúc và linh hồn không thuộc về họ.

Cô độc u buồn là thái độ bình thường, Trang Khâm không phải ngoại lệ.
Tiểu Liên vốn tưởng Trang Khâm sẽ về thủ đô tham dự tiệc sinh nhật, nhưng khi tới sân bay lại thấy: “Hàng Châu? Đi Hàng Châu làm gì?”
“Tới Kim Hoa.” Trang Khâm đeo kính râm lên, lặng lẽ không chút nổi bật đi qua cửa kiểm tra an ninh.
“Hoành Điếm?” Tiểu Liên không nắm được đầu mối, “Vào đoàn hay là tham ban? Có đoàn phim mời anh à?” Sao cậu ta làm trợ lý mà lại không biết nhỉ.
“Tham ban.”
Năm tiếng sau, máy bay hạ cánh.
Trên người Trang Khâm không mang theo hành lý, kịch bản cũng không mang theo, hai người khoan khoái lén xuống khỏi máy bay, Trang Khâm gần như che kín mặt đi ra ngoài, đội mũ đeo khẩu trang còn thêm cả kính râm, vì che quá kín, lại có khí chất phi phàm và dáng người quá tốt nên suýt đã bị nhận ra.
Trang Khâm mặt không đổi sắc, cũng không dám chạy, cúi đầu giả vờ nghịch điện thoại.
Tiểu Liên cuống quýt gọi xe: “Anh đáng lẽ nên nói cho em biết sớm, nếu không đã không như bây giờ, tài xế quen cũng không hẹn được, chỉ có thể lên xe của sân bay…”
“Yên tâm, tài xế taxi sẽ không nhận ra tôi đâu.” Có cầm ảnh chụp của cậu cho tài xế xem, có khi cũng chưa chắc đã nhận ra.
“Anh tới Hoành Điếm tham ban một nữ diễn viên, không nói cho em biết, cũng không báo chị Mân… anh Trang, đoàn phim “Định Đông Phong” liệu sẽ hoan nghênh mình chứ?”
“Tôi cũng chỉ đi tham ban thôi mà, cũng không phải là đóng phim.” Đạo diễn Khuất có phong độ, không đến mức đuổi cậu, nhưng chắc chắn sẽ không chào đón.
Hai người cuối cùng cũng ngồi lên được xe taxi, Tiểu Liên cầm điện thoại hỏi: “Chuyện này em báo cho chị Mân được không? Không lúc về thấy tin anh tham ban, chị ấy lại không biết thì kiểu gì cũng mắng anh.
Lại còn tham ban sao nữ… Nếu bị paparazzi chụp được thì…”
Tai tiếng đôi khi chính là do bịa đặt ra như thế.
“Không cần, sẽ không có tin gì đâu.” Trang Khâm trước đó nói muốn tham ban Mai Thanh Thu, cô thực ra rất ngạc nhiên, cho rằng đoàn đội Trang Khâm cuối cùng cũng muốn tìm sao nữ tạo CP, Trang Khâm nói: “Không phải, chị Thanh Thu, em lén tới một mình, đừng để tin tức lọt ra ngoài.”
Cô sảng khoái đồng ý, còn nói đùa: “Đừng bảo là em tới đóng vai khách mời nhé? Đạo diễn Khuất của bọn chị cả ngày đều ở phim trường mắng Trịnh Phong Bách, chê nó diễn kém, không chuyện nghiệp tí nào, còn không bằng… Nếu chị nhớ không lầm, nam chính vốn là em mà nhỉ? Chẳng lẽ đạo diễn Khuất mời em về?”

“Không đâu… em tới nói xin lỗi với đạo diễn Khuất,” cậu soạn lời nói dối, lại nói, “Anh Bách diễn không tốt à? Có tìm thế thân không?”
“Đương nhiên là có rồi, nhân vật kia vốn có nhiều cảnh đánh võ, nó lại không giống em, biết múa võ…”
Tay Trang Khâm bất giác siết chặt lấy điện thoại, giọng nói đã có chút hơi run: “Chị Thanh Thu, ngày mai có mấy cảnh? Có cảnh đánh võ không? Khoảng tối em sẽ tới Hoành Điếm, sáng sớm mai em tới tham ban được không?”
“Mai chị có một cảnh quay sáng, một cảnh tối, phải ở lại phim trường cả ngày,” cô oán giận nói, “Chị không có cảnh đánh võ, Trịnh Phong Bách hình như có, nhưng chắc chắn sẽ dùng thế thân, nó cùng lắm chỉ quay vài cảnh lộ mặt chính diện thôi…”
Trang Khâm cúp máy với nữ diễn viên, Tiểu Liên mới lên tiếng: “Anh Trang, có phải thực ra anh cũng tiếc nhân vật kia không?”
Cậu xua tay, dựa đầu lên cửa kính ô tô.
Trời cuối tháng năm, bên ngoài mưa phùn lâm râm, sắc trời thật âm trầm.
Tiểu Liên thấy sắc mặt cậu tái nhợt, lộ ra vẻ không còn sức lực gì, còn nghĩ là mình đã nói ra lời nào chọc cậu không vui, một hồi lâu sau mới nghĩ ra được lời an ủi: “Em cảm thấy anh chọn đóng phim điện ảnh là lựa chọn chính xác, kịch bản của chúng ta có chiều sâu, kĩ thuật diễn xuất của anh tốt đã là điều rõ như ban ngày, sắp lấy được giải ảnh đế rổi!”
Trang Khâm nhìn về phía cậu ta, Tiểu Liên nói nhỏ: “Đã thế Khâu tổng và Lý tổng có tiền cơ mà, giai đoạn tuyên truyền sau chắc chắn cũng sẽ không kém, dám cá sẽ nâng đỡ anh hết sức.”
“Tôi không phải là nghệ sĩ kí hợp đồng với công ty của họ, nâng đỡ tôi làm gì chứ?”
“Anh quay bộ phim họ đầu tư mà!”
Bên kia, Thái Lan, mặt trời chói chang trên đầu, Khâu Minh lên xe taxi của sân bay đi tới một thành phố khác.
Phim trường, đêm đã khuya, Lý Mộ kết thúc công việc.
“Mọi người thường xuyên quay phim tới tận giờ này mới kết thúc công việc?” Khâu Minh đội mũ Panama trên đầu đang tựa bên cửa, nói chuyện với đạo diễn Quách, thấy Lý Mộ thay quần áo đi ra, vội vàng bước tới nhận lấy đồ đạc giúp anh, “Chìa khóa xe đưa cho tôi, anh đóng phim vất vả rồi, để tôi lái xe.”
Ngồi lên xe, Lý Mộ điều chỉnh ghế dựa, đôi chân dài không thể duỗi thẳng ra, chỉ có thể ấm ức gập lại.
Anh ngửa đầu, gió thổi qua mái nhà luồn vào cửa sổ, thổi loạn mái tóc ngắn đen nhánh của anh.
Khâu Minh kết nối bluetooth bật nhạc trên xe, Lý Mộ chỉ mới nghe vài giây đã nói: “Ồn quá, tắt đi.”
Khâu Minh ngắt bluetooth, báo cáo tiến độ công việc giống như đã báo cáo qua mạng lúc trước, thời gian hơn một tháng, hắn thu mua công ty giải trí khác, công ty điện ảnh, còn gặp gỡ các nhà truyền thông lớn, ký hợp đồng với mấy nghệ sĩ, còn ký được hợp đồng tài trợ, hợp tác với một chương trình tài năng sẽ bắt đầu quay vào tháng chín này.

Lý Mộ cũng chỉ nghe, chứ chưa nói gì, anh cũng không quá hứng thú với những chuyện này, Khâu Minh có năng khiếu trên phương diện này, hơn nữa hắn còn mời bên khác, muốn làm gì cũng không cần anh phải nhúng tay.
Báo cáo xong, xe chạy tới nơi, Lý Mộ xuống xe, nghe thấy Khâu Minh hỏi: “Đúng rồi, sao hôm nay không thấy Trang Khâm đâu?”
“Cậu ấy về nước rồi.” Lý Mộ mở điện thoại ra xem, anh nhắn cho Trang Khâm hỏi sinh nhật cậu sẽ tổ chức ở đâu, tới tận giờ vẫn chưa thấy nhắn lại.
“Thật không khéo…” Khâu Minh thất vọng.
Lý Mộ đưa mắt nhìn: “Tìm cậu ấy có việc?”
“Phải, mấy hôm trước tôi gửi voice chat cho anh anh không nghe à?”
“Không.” Voice chat quá hai mươi giây trở lên, anh đều sẽ không nghe.
Khâu Minh cạn lời, lại lần nữa chịu đau đớn.
Năm nay hắn 26, vì sinh hoạt cá nhân thường ngày có chút không ổn, lại chọc cho ba hắn nổi giận, mắng hắn một đống, nói thẳng ra là không nhìn được cái đức hạnh này của hắn, vừa phạt quỳ vừa dùng dây lưng đánh, đau tới mức hắn kêu ngao ngao, bất đắc dĩ nói dối: “Con không xằng bậy! Thật đấy, con không hề, con có bạn trai có ý định lâu dài, đang định nói với ba, còn muốn kết hôn…”
“Thật không?” Ba hắn không tin, Khâu Minh khóc lóc thảm thiết kêu: “Không lừa ba! Con không làm loạn! Con có đối tượng! Người ta đang ở nước ngoài, rất bận!”
Diễn xuất của con trai có 80% chân thật, nhưng vẫn nghi là nói dối, ba hắn cưỡng chế hắn phải mang bạn trai về nhà trong vòng một tháng.
Khâu Minh từ cấp ba đã comeout với gia đình, mới đầu náo loạn cũng không thoải mái, bây giờ cũng đã trải qua một thời gian dài, người trong nhà cũng miễn cưỡng coi như là tiếp nhận, cũng đã mang thai đứa con thứ hai.
Khâu Minh nói dối xong, lại suy nghĩ thật lâu xem nên lấp liếm thế nào.
Kết hôn giả là nhanh nhất.
“Trang Khâm là diễn viên, kỹ thuật diễn của cậu ấy chắc chắn không thành vấn đề, hơn nữa mẹ tôi rất thích cậu ấy.” Khâu Minh mải nói chuyện mình, không để ý mặt Lý Mộ đã sa sầm cả lại.
“Cũng không định trêu đùa cậu ấy, đương nhiên nếu cậu ấy đồng ý chơi đùa với tôi thì cũng không sao… tôi rất bằng lòng.”
Giọng Lý Mộ đã ẩn chứa hơi lạnh: “Cậu ấy không bằng lòng.”
“Làm sao anh biết được cậu ấy có bằng lòng hay không?” Khâu Minh nói, “Hơn nữa cậu ấy thiếu tiền, tôi trả thù lao cho cậu ấy, cũng có thể nâng đỡ cậu ấy.”
“Cậu ấy thiếu tiền?” Âm điệu Lý Mộ lên cao.

“Đúng vậy, gần đây tôi có nghe được tin đồn, Trang Khâm đã ký hợp đồng hai trăm triệu với công ty nhỏ kia của cậu ấy, cụ thể thế nào không rõ, nhưng mà nếu cậu ấy cược thua, trong một thời hạn không kiếm được nhiều tiền như vậy thì sẽ phải bán mình cho công ty, anh nói xem… hay là tôi cho thẳng cậu áy hai trăm triệu nâng đỡ cậu ấy đóng phim điện ảnh? Thuận lý thành chương bao cậu ấy?”
Hai người đi tới bên bể bơi.
“Cút.” Lý Mộ nhẫn nhịn mới không đá hắn xuống nước, “Cậu không biết tôi với cậu ấy có quan hệ gì?”
“… Quan hệ gì?” Khâu Minh ngơ ngác, chợt kinh ngạc đến ngây ra, “Hai người là như vậy? Thân nhau từ khi nào sao tôi không biết!”
Lý Mộ không trả lời.
Vẫn còn chưa thân đâu.
Anh nghĩ vậy trong lòng, nhưng cũng nhanh thôi, đóng phim nhiều ngày như vậy, hôn cũng hôn rồi sờ cũng sờ rồi, ngày đó Trang Khâm tới chỗ anh bơi, hai người lại chạy tới bờ biển, Lý Mộ nhặt vỏ sò với cậu, nhặt xong rồi nằm trên bờ cát, sóng biển từng cơn cọ rửa toàn thân, vừa thong thả vừa nhẹ nhàng.
Lý Mộ hỏi cậu: “Có muốn ôm một chút không.”
Trang Khâm mở vòng tay ra.
Lý Mộ không biết đây là cảm giác gì, chính là an tĩnh, thả lỏng, lúc ấy anh nghĩ, nếu Trang Khâm tỏ tình, bản thân anh có 80% khả năng sẽ đồng ý sau khi suy xét.
Khâu Minh quan sát vẻ mặt của anh, vội vàng xin lỗi: “Anh, em không biết mà, em không biết cậu ấy là người của anh! Tha thứ đi mà —— đừng đạp, để em đây tự mình nhảy xuống đi!” Nói xong hắn xoay người ngã thẳng xuống bể bơi, bắn ra một đống bọt nước lớn.
Lý Mộ khó tránh khỏi liên lụy, anh lùi lại về sau, nhưng câu nói “người của anh” kia đã lấy lòng anh.
Người của anh, muốn nâng đỡ cũng phải là anh nâng mới đúng.
Ngay sau đó, anh thấy một đôi bàn chân trồi lên mặt nước, tiếp đó là cẳng chân của Khâu Minh, vùng vẫy như cương thi.
Lý Mộ nhíu mày, xoay người nhắn tin cho quản gia sáng sớm mai dọn sạch bể bơi, mở máy ra, lại thấy một voice chat từ Trang Khâm.
Voice chat kéo dài tới 30 giây.
Lý Mộ ấn mở, giọng nói vang lên bên tai.
Tác giả có lời muốn nói:
Lý Mộ: Tôi có đến 80.5% sau khi suy xét năm giây sẽ đồng ý với lời tỏ tình của cậu.
Trang Khâm: ?
Lý Mộ: Tôi không nghe voice chat dài
Khâu Minh: ?
Lý Mộ: Tôi không có nguyên tắc.





Thử đọc