Phái Diễn Xuất - Chương 35

Tác giả: Thụy Mang


Chương 35: Phản Ứng Sau Khi Nhập Vai
Tiếng gõ cửa vang lên: “Anh Trang, anh ở phòng nào?”
Trang Khâm vội vàng lùi về phía sau, tránh khỏi cái ôm.


Vòng ôm trống rỗng, Lý Mộ nhíu mày, Trang Khâm cầm kịch bản trả lời: “Ở đây, đang đối diễn.”
Tiểu Liên: “À! Bên phụ trách bảo em nói với anh một tiếng, phòng 259 bên cạnh kia phải sử dụng để người mới tới đoàn phim ở, bắt đầu từ ngày mai không thể đối diễn ở 259 nữa…”
“Được, tôi biết rồi.”
Nhân viên đoàn phim luôn có sự lưu động, ngoài những người ký hợp đồng lao động dài hạn ra thì sẽ có nhân viên thỉnh thoảng sẽ rời khỏi đoàn, hoặc sẽ có người mới vào đoàn, một bộ phim điện ảnh, thông thường cần mười thậm chí là hơn hai mươi cameraman, cùng với thợ thu âm, chuyên viên ánh sáng hỗ trợ.
Bộ phim này bây giờ đều đang quay những cảnh diễn viên chính phối hợp, giai đoạn sau vai phụ mới điều động từ trong nước tới, khách sạn này vốn không đủ dùng, phải dùng hết tất cả các phòng mới miễn cưỡng đủ.
Tiếng bước chân bên ngoài vẫn ở đó, có thể nghe thấy tiếng Tiểu Liên bước vào phòng bên cạnh, quẹt thẻ mở cửa, đóng cửa, sau đó là tiếng dỗ mèo.
“Cách âm quá kém.” Lý Mộ nói.
“Không tốt cho lắm, nhưng thôi cũng tạm vậy…” Ở phòng bên là trợ lý nhà mình, cũng vẫn ổn.
Đưa Lý Mộ xuống tầng, đi qua bể bơi, đưa anh ra ngoài cửa khách sạn, Lý Mộ lấy một viên kẹo ra khỏi túi quần: “Cho cậu ăn đỡ thèm.”
Trang Khâm: “… Cảm ơn nhé.”
Cậu nhận lấy, cười, đây còn không phải là kẹo dừa ở quầy lễ tân khách sạn sao?
Lý Mộ gật đầu: “Đừng khách sáo, tiễn đến đây thôi.”
Trang Khâm chào anh, nhìn anh đi qua giao lộ lên xe, mới quay người.
Lý Mộ ngồi lên xe, khi xe lăn bánh mới thấy cậu đi vào trong.
Cảm giác khi ôm cậu, là sự thoải mái vượt quá tưởng tượng của Lý Mộ.

Anh lái xe tới cửa hàng tiện lợi gần đó, bởi tiếng Thái chữ biết chữ không, nên chỉ có thể xem đồ, chọn kẹo nhiều vị, kem, rồi lại đi tới tiệm trái cây mua hoa quả.
Phim trường ngày hôm sau.
Nhiệm vụ quay phim căng thẳng, cảnh quay hôm qua dịch tới hôm nay quay, năm rưỡi sáng Trang Khâm ngủ dậy, nửa đêm hôm qua phòng bên hình như có người vào ở, không thể không gây ra chút tiếng ồn, rạng sáng ba giờ cậu bị đánh thức, sau đó trằn trọc mãi không ngủ lại được nữa.
Trang Khâm mơ màng đi xuống tầng ăn sáng, nhân viên trong đoàn thấy cậu đều chào: “Chào buổi sáng, thầy Trang.”
“Chào…”
Trang Khâm ăn sáng xong, cũng không thấy đạo diễn đâu, trong đoàn phim có người nói: “Đạo diễn Quách hôm nay mới năm giờ đã đến ăn, tới phim trường rồi.”
Trang Khâm ngáp một cái, xuống tầng ăn mất mười phút, vậy mà cũng vã mồ hôi được.
Cậu lên tầng tắm rửa nhanh, lại thay quần áo, cho một cái khăn vào trong túi đựng kịch bản, ngồi lên xe đi tới phim trường.
Bình minh ở Đông Nam Á đến rất sớm.
Mười phút sau, xe đến ngoài phim trường, người địa phương còn chưa ngủ dậy, phim trường đã bắt đầu ngày làm việc.
Trang Khâm vào phòng hóa trang, chị gái trang điểm makeup nhẹ cho cậu, sau đó Lý Mộ đi vào, trên người là một bộ quần áo trẻ trung chưa thấy mặc vào giờ, thẩm mỹ của Lý Mộ không tồi, cũng không câu nệ việc phải ăn mặc trang trọng, khi mặc các nhãn hiệu nổi tiếng lên người anh, đều có thể mặc ra khí chất người mẫu. Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen.VN
Hai người nói chào buổi sáng với nhau, Lý Mộ đưa trái cây đã cắt sẵn cho cậu, Trang Khâm khen anh chu đáo, sau đó lắc đầu: “Đợi lát nữa phải quay cảnh… hôn kia.”
Lý Mộ mở tủ lạnh bỏ hộp giữ tươi vào: “Quay xong cậu rảnh thì ăn nhé.”
Chuyên viên trang điểm nhìn cậu, lại nhìn Lý Mộ – người đang ngồi vào một chiếc ghế trang điểm, dưới ánh đèn LED hóa trang chết chóc, vẫn đẹp trai tới làm người giận sôi.
Không hiểu sao lại có cảm giác được ăn đường.
Quan hệ của hai nam chính lúc không diễn cũng thật là tốt!
Chị gái hóa trang cho Lý Mộ, miệng còn nói chuyện phiếm với Trang Khâm, Trang Khâm khá bình dị gần gũi, Lý Mộ lại không như vậy, chị không dám nói chuyện với vị này, nhưng lại dám thảo luận với minh tinh đang hot về bộ phim mới của cậu.
“Gần đây ngày nào tôi cũng xem bộ phim Phương trình kia của ngài!”

“Kĩ thuật diễn của tôi trong bộ đó nát lắm.” Bản thân Trang Khâm còn chưa xem.
“Quay tốt lắm mà, tạo hình tuấn tú, làn đạn toàn khen đẹp trai thôi.”
Kĩ thuật diễn của Trang Khâm trong bộ phim thanh xuân kia cũng còn tạm được, ai ngờ không biết làn đạn bị ai đó thuê thủy quân tràn vào, chỉ một cảnh thôi mà đầy bình luận chê cậu diễn kém, thẳng thắn tẩy sạch não của người qua đường, làm mọi người nghĩ rằng thực sự rất kém.
Lý Mộ đang được chị đánh phấn liền hỏi: “Làn đạn là cái gì?”
“Chính là bình luận chạy trên màn hình video, bây giờ trang web chuyên đăng video đều thích làm cái này, có thể mở ra ở góc trái dưới màn hình.”
Lý Mộ gật đầu, định tối nay sẽ xem thử.
Trang Khâm đi vào phòng thay đồ trong góc, dùng khăn ướt lau người một chút rồi mới thay quần áo.
Có mười bộ quần áo giống nhau như đúc, đều là hàng vỉa hè —— về mặt trang phục, bộ phim này tiết kiệm được khá nhiều tiền.
Trang Khâm bước ra, Lý Mộ vào thay.
Cậu đứng ngoài chờ Lý Mộ cùng đi vào phim trường, lại thấy điện thoại đặt trên bàn trang điểm sáng lên, tưởng là chị gái trang điểm quên cầm đi, định cầm cho chị, lại phát hiện hóa ra là máy của Lý Mộ.
Điện thoại của anh là điện thoại màu đen phổ biến, nhãn hiệu cũng đại chúng, không quá cao cấp, cũng không dùng ốp, rất dễ bị nhận nhầm.
Không biết có phải là không cẩn thận ấn vào nút mở điện thoại hay không, trên màn hình bật ra mục tìm kiếm gần đây.
“Nam diễn viên đóng phim bị cứng lên thì phải làm sao?”
Trang Khâm sửng sốt một giây, luống cuống ném điện thoại của anh về lại chỗ, lấy kịch bản ra giả vờ như không có gì xảy ra.
Nam diễn viên kia, là chỉ mình hay là chỉ anh ấy?
Lý Mộ nhìn như nam thần lãnh đạm, sao lại tìm kiếm từ khóa kiểu này.
Lý Mộ thay đồ xong bước ra, thoáng thấy cậu vẫn ngồi tại chỗ xem kịch bản, gương hóa trang chiếu ra một khuôn mặt đỏ bừng.
Xem kịch bản tới đỏ cả mặt?

“Đi thôi.” Lý Mộ gọi cậu, “Đi phim trường.”
“À, à…” Trang Khâm đứng lên, thấy Lý Mộ ném chiếc điện thoại màu đen vào trong ngăn kéo, Trang Khâm liền bảo: “Hay là anh đưa điện thoại cho trợ lý tôi cầm giúp, anh để đồ trong ngăn kéo phòng hóa trang rất không an toàn.”
“Được.” Lý Mộ lấy điện thoại ra đưa cho cậu, cúi đầu thấy tai cậu ửng hồng, thì không nhịn được thấp giọng nói, “Đừng quá căng thẳng, tôi sẽ không quá thô bạo.”
“Tôi biết…”
“Sao lại nóng vậy?”
Do thời tiết, thực ra phim trường có mở điều hòa.
Phụ trách đoàn phim nói: “Đạo diễn Quách bảo người tắt điều hòa đi, nói phải nóng chút thì cảnh này mới có không khí.”
Đạo diễn Quách: “Hai người tới rồi à? Chuẩn bị đến đâu rồi?”
“Hôm qua chưa đối diễn cảnh này, nhưng đã xem kĩ kịch bản rồi.”
Đạo diễn Quách: “Hôm nay phải quay cả ngày, vất vả cho hai người.”
Trang Khâm nói không sao cả.
Đạo diễn Quách nhìn về phía môi Trang Khâm: “Hết sưng rồi, tốt lắm, vậy bắt đầu quay thôi, hai người đi tới vị trí, bố trí ánh đèn xong, thì thanh tràng.”
Cảnh này phòng tối om, rèm kéo kín, nhưng ánh đèn vẫn rọi tới.
Rất mau đã thanh tràng xong, cả hai người đều vào trạng thái, vị trí A và vị trí B đều nhắm ngay trên giường, microphone và đèn đều đã được cố định tốt.
Trang Khâm muốn giơ tay, Lý Mộ lại túm lấy tay cậu, sau đó cả hai ngã xuống giường, cảnh này hôm qua đã quay, lại quay lại lần nữa nên rất quen thuộc, trạng thái lại một lần nữa quay về.
Ngón tay Lý Mộ luồn vào mái tóc cậu, hai người ôm chặt lấy nhau, triền miên lại kịch liệt hôn nhau, Trang Khâm nhập vai, cảm xúc của nhân vật dồi dào, đôi mắt cậu nhắm lại, nhìn không ra bất kì cảm xúc gì, chỉ có thể bắt giữ khát cầu rất nhỏ thông qua vẻ mặt.
Quách Bảo Châm theo dõi qua máy, cảm giác hơi nóng trong phim trường đang bốc ngùn ngụt tới kì lạ.
Anh ta không kêu cắt.
Cả hai diễn tiếp, theo kịch bản, Lý Mộ phải hôn lên xương quai xanh của cậu, lại xuống dưới tiếp, Trang Khâm cũng đã quên hết những nhắc nhở động tác lung tung rối loạn kia, đã quên tất cả những ghi chú ghi trên kịch bản tối hôm qua, phải chạm vào đâu, đụng vào chỗ nào của anh, chỉ còn lại bản năng.

Lý Mộ mới đầu còn cảm thấy mình có thể khống chế đại cục, về sau càng diễn càng không nhịn được, môi hôn lên làn da trơn mịn như lụa của Trang Khâm, bàn tay vén quần áo của cậu lên.
Camera đã quay không ít cảnh diễn của nam nữ, nhưng chưa từng gặp được tình huống quần áo còn chưa cởi mà hormone đã tỏa ra bốn phía như thế, cũng may là vị trí quay A ổn định, tay mới không run lên.
Quách Bảo Châm không thích cảnh quay cắt nối, cameraman ở vị trí B cầm máy quay cầm tay đẩy mạnh quay đặc tả.
Ống kính nhắm tới mái tóc đen càng lúc càng hạ thấp xuống của Lý Mộ, sau đó là làn mi run rẩy của Trang Khâm, đặc tả hai má ửng hổng, sau đó là bàn tay sờ soạng của Trang Khâm.
“Cut!” Quách Bảo Châm cũng chưa nói gì thêm, cả cảnh quay anh ta chưa chớp mắt lấy một lần, nhưng vẫn còn phải xem lại cảnh quay này một lần mới chắc chắn có nên quay lại hay không.
Trang Khâm mở mắt, cảm xúc như cuồng phong còn ấp ủ trong mắt, hơi hiện ánh nước.
Cậu đương nhiên có thể cảm nhận được, phản ứng nhập vai của Lý Mộ.
Lý Mộ cũng không nhúc nhích, nhắm hai mắt, còn đang thở hổn hển.
Trang Khâm rút tay ra, thấp giọng nói: “Làm phiền.” Sau đó túm lấy một cái chăn mỏng tạo bối cảnh, khoác lên người cả hai.
Cameraman ở gần nhất, hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, ngượng ngùng đi ra ngoài, tránh chạm mắt.
Quay cảnh này, khó có ai mà kiềm chế được.
Trang Khâm dán sát gần, giọng nói nhỏ nhẹ hỏi anh: “Muốn thanh tràng chừa lại chút không gian riêng cho anh không? Tôi đi nói với đạo diễn Quách.”
Lý Mộ không hiểu cậu vừa rồi bị mình ấn xuống, còn hôn nhau như vậy, rõ ràng ý loạn tình mê như thế, sao bây giờ lại như không có chuyện gì xảy ra.
Không phải là thích mình sao, tại sao phản ứng lại nhỏ như vậy.
“Không cần.” Nhiệt độ cơ thể Lý Mộ nóng tới dọa người, túm chặt cánh tay cậu, giọng rất trầm, “Tạm đừng đi, ở lại với tôi một lát.”
“Tôi sẽ không để anh lại một mình đâu.” Trang Khâm nói xong, lại nhờ một cameraman khác giúp canh cửa một chút, “Cho chúng tôi một chút không gian riêng tư nhé, cảm ơn.”
Cameraman mang vẻ mặt xấu hổ gật đầu, ra ngoài đóng cửa lại.

Quách Bảo Châm đang xem lại cảnh quay vừa rồi, ngẩng đầu nhìn cửa phòng bị đóng lại, cũng chưa nói gì.
Trang Khâm vốn sợ rằng Lý Mộ ở một mình sẽ thấy xấu hổ, thế nên mới chọn ở lại xấu hổ cùng anh.
Cậu thực ra cũng không được tự nhiên lắm, chỉ là không biểu hiện ra ngoài mà thôi.
Trong phòng nóng như cái lò, Lý Mộ vã đầy mồ hôi, Trang Khâm cũng vậy, tóc cũng ướt sũng.
Lý Mộ kìm nén giọng nói thô ráp: “Với ai cậu cũng đều săn sóc như vậy sao?”
“Không phải.” Quay chung với Lý Mộ lâu như vậy rồi, ngay cả kiểu cảnh quay này cũng đã quay, quan hệ chắc chắn những người khác không thể so được, “Quay loại cảnh này là không thể tránh được, mọi người đều hiểu cả.”
Trong đầu Lý Mộ bỗng hiện lên một vài kết quả tìm kiếm, có một số câu trả lời nói nên dán băng dính lên chỗ đó, dán cho thật chặt.
Bây giờ anh hoài nghi Trang Khâm đang dùng băng dính.
Trang Khâm cảm giác người anh vẫn còn nóng, phần chân dựa sát vào mình, giống như một hòn than đang cháy.
Từng hơi thở nóng hổi mang theo hormone, mùi hương thoang thoảng trên quần áo hỗn độn bay vào khoang mũi.
Cậu dịu dàng săn sóc nói: “Hay là vào phòng hóa trang đi? Tôi nói với đạo diễn Quách một tiếng, chúng ta nghỉ mười phút, tôi đứng ngoài canh cho anh.”
Mười phút?
Lý Mộ cảm thấy bị nhục nhã, tức tới phát run, ngồi dậy, ngữ khí lạnh lùng: “Không cần.”





Thử đọc