Phái Diễn Xuất - Chương 28

Tác giả: Thụy Mang


Chương 28: Rõ Ràng Là Thích Mình
Ngồi trên xe Lý Mộ, Trang Khâm nhắn tin cho Tiểu Liên, giải thích là bởi vì thẻ phòng tiêu từ, nên cậu tới chỗ Lý Mộ, trưa mai quay lại.
Ai ngờ Tiểu Liên vốn chưa ngủ, đọc xong tin này lập tức ngồi bật dậy: “Anh Trang! Không được, ở chung với người khác quá nguy hiểm!”


“Lý Mộ đâu phải người xấu, nhà anh ấy có phòng trống, yên tâm đi, cũng không ngủ chung một phòng mà.”
“Vậy cũng không được, mau quay lại!”
Trang Khâm vừa định nhắn lại, đã nghe thấy giọng Lý Mộ: “Tới rồi.”
“Nhanh như vậy?” Cậu ngẩng đầu không nhìn màn hình điện thoại nữa, thấy trước mặt có một bức tường và một cánh cổng lớn, xe đang đỗ ở bãi đỗ xe bên ngoài.
Lý Mộ vặn chìa khóa, xuống xe, vòng qua bên kia mở cửa xe cho Trang Khâm, tiện tay nhấc túi mèo xuống.
Trang Khâm: “Để tôi xách cho nhé?”
Lý Mộ: “Không sao.” Mèo con mà thôi, cũng không nặng.
Trang Khâm rất muốn cầm mèo, nhưng cũng không tranh với anh.
Cổng lớn có bảo vệ, trước khi về Lý Mộ đã gọi điện thoại, bây giờ người ta đã cố tình để lại cho anh một cánh cửa nhỏ, hai người đi vào, Trang Khâm nhìn một mảnh ruộng lớn, bên cạnh còn có những căn nhà nhỏ đơn sơ, thì hỏi: “Chỗ này đã được coi là trong khu biệt thự chưa?”
“Chưa.” Lý Mộ giải thích cho cậu, “Chỉ có ba căn biệt thự thôi, một căn đang tu sửa, còn một căn bên kia, chủ nhân thuê người dân ở lại trông coi, ngày thường gần như không có ai.”
Thế nên bây giờ chỉ có một mình anh ở, tất cả các phương tiện cũng chỉ một mình anh dùng, ban ngày đóng phim khi không có ở nhà, sẽ có nhân viên vệ sinh khu biệt thự thuê tới quét dọn, cách một ngày thay ga giường một lần, phục vụ sánh ngang với khách sạn, nhưng mỗi tháng sẽ tốn thêm tiền.
Trang Khâm mơ hồ nghe được tiếng sóng vỗ rì rào, nhưng ban đêm cũng không thấy rõ phương hướng, liền hỏi: “Biển ở bên kia à?”
“Phải, ở trước biệt thự, cách một rừng cọ, mai ban ngày cậu có thể đi nhìn xem.” Thực ra biển ở đây chẳng ra gì, cát cũng không mịn, nhưng bởi vì ít du khách, đi xem mặt trời mọc mặt trời lặn, nghe sóng biển một chút cũng không tồi.
Trang Khâm: “Sang đây đóng phim nhiều ngày như vậy rồi, cũng chỉ có ngày đầu tiên là có ra ngoài đi dạo, tôi còn chưa tới bờ biển bao giờ.”
Lý Mộ: “Cậu có thích biển không?”

Trang Khâm nói: “Tôi không giỏi bơi lội lắm, thế nên không dám xuống, nhưng thích ngắm.” Ngày đó khi tới, cậu đã ghé vào cửa sổ trên máy bay nhìn xuống, bên dưới là một vùng biển màu xanh mênh mang.
Đi hai ba phút mới tới nơi, Trang Khâm ngẩng đầu nhìn kiến trúc khác biệt độc đáo của căn biệt thự này.
Đèn sáng lên, cửa cũng mở ra, Trang Khâm hỏi: “Ở đây còn có ai khác à?”
Lý Mộ đáp: “Vừa rồi tôi đã gọi điện bảo quản gia mang chăn ga giường mới tới, bảo ông ấy để lại đèn.” Đã khuya, người ở đây thường đi nghỉ ngơi từ sớm, Lý Mộ thấy quản gia còn chưa ngủ mới bảo ông ta đem tới.
Nhà của quản gia ở bên cạnh ruộng lúa, rất gần, nhưng Lý Mộ không để ông giúp thay chăn ga cho.
Lý Mộ lấy cho cậu một đôi dép đi trong nhà sạch sẽ, Trang Khâm thay giày, Lý Mộ đặt mèo xuống, đi sang bên trái, vào phòng bếp rửa tay, mở tủ lạnh lấy sữa chua cho cậu.
Trang Khâm thấy ở giữa có cầu thang xoắn ốc, bên phải là khu vực phòng khách, có sofa đủ các loại, ghế nằm, giường xếp, chăn, một bên là giá sách có sách viết bằng tiếng Thái, cùng với đủ các sản phẩm thủ công nghệ.
Trong góc còn có nhà cây và ổ mèo mới mua, bên ngoài cửa sổ sát đất là một cái bể bơi, dưới đáy bể có đèn, làn nước trong suốt màu lam nhạt.
Lý Mộ đi tới đưa sữa chua Ấm Áp cho cậu: “Bên trên vẫn còn chưa dọn xong, cậu ngồi đợi dưới này mười phút, nhà vệ sinh ở kia, cửa khá khuất.” Anh chỉ vào chỗ sau cầu thang, nói.
Trang Khâm còn tưởng rằng có người ở trên đang thu dọn, nghe vậy thì chú ý vào sữa chua Ấm Áp, chỉ mới thấy bao bì, vẻ mặt đã cứng lại: “Nhãn hiệu này xuất khẩu rồi cơ à?”
Lý Mộ: “Ngày hôm qua trong nước mới gửi tới đây.”
“Lại là mua hộ?” Trang Khâm nhìn anh với ánh mắt kì quái, “Anh thích nhãn hiệu này?”
Lý Mộ hôm qua chỉ mới uống một ngụm đã vứt đi: “Cũng tạm.”
Trang Khâm nghĩ, thảo nào lại lấy tên này cho mèo, hóa ra là bản thân anh ấy thích: “Thực ra trước đó tôi có chụp quảng cáo cho họ.”
Lý Mộ nói rằng mình biết.
Lần trước anh thấy Trang Khâm nói là thích uống sữa chua nhãn hiệu này trong video phỏng vấn, sau đó anh search một chút, không ngờ là thích tới độ tự mình chạy đi đại diện nhãn hiệu.

Trang Khâm nhận lấy sữa chua cũng không uống ngay, rất nghiêm túc nói: “Mỗi tháng bên quảng cáo đều đưa một đống sữa chua tới cho tôi, còn có cả vị mới họ mới ra, bao bì mới, tặng tôi trước khi đưa ra thị trường, nếu như anh thích, chờ về nước rồi, mỗi tháng tôi đều bảo họ mang tới cho anh.”
Trong mắt Lý Mộ hiện lên chút ấm áp, anh cúi đầu nhìn cậu, ánh sáng dừng lại nơi đỉnh đầu và khuôn mặt Trang Khâm, như một lớp vải sa mỏng mông lung.
Trang Khâm không thấy anh đáp lời, thì nghĩ là anh ngại: “Đừng khách sáo với tôi, thật đấy, anh cứ uống đi, bên quảng cáo chưa từng khách sáo với tôi bao giờ.”
Giọng điệu vô cùng chân thành tha thiết, quả thực có chút gấp không chờ nổi.
Lý Mộ không thích uống sữa chua: “Được.”
Lý Mộ ôm chăn ga quản gia đặt trên bàn dài ngoài cửa lên tầng, Trang Khâm ngồi dưới, thấy anh ôm đồ, còn tưởng là khăn mặt và khăn tắm.
Cậu nhanh tay thả sữa chua về lại tủ lạnh, vừa mở ra, cậu thấy tràn ngập trong tủ chính là nhãn hiệu Ấm Áp, trước mắt bỗng tối sầm lại —— quả thực có chút cảm giác sợ hãi khi bị ba ba quảng cáo chi phối.
Uống nhiều thứ này như vậy, Lý Mộ thực sự sẽ không buồn nôn sao?
Trên tầng, Lý Mộ có chút phát sầu với chăn gối, nhưng thực ra đây không phải việc gì khó, chỉ là do anh ít làm quá thôi.
Bởi không thành thạo, thế nên thay rất chậm.
Mà Trang Khâm cứ nghĩ là Lý Mộ đã về phòng nghỉ ngơi, còn phòng mình thì đang có người khác quét dọn, nên không đi lên, cậu ở dưới tầng cho mèo ăn, cậu rất thích cảm giác ở chung với động vật, vật nuôi có sinh mệnh, chúng không nói nhưng sẽ nghiêm túc nhìn bạn, đôi mắt màu xanh lam trong suốt, chỉ nhìn, đã cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp.
“Sữa Chua ơi Sữa Chua.” Trang Khâm vuốt ve nó, nhưng mèo con lại muốn trốn, cậu lại càng cẩn thận hơn, “Em đừng sợ anh mà, đừng sợ…”
Dỗ một lát, dỗ tới mèo con đã dịu ngoan, Trang Khâm lại nhận được video call.
Là Tiểu Đao gọi tới.
Trang Khâm không có tai nghe trên người, chỉ đành mở loa ngoài rất nhỏ: “Alo? Sao lại gọi video cho anh, chúng ta nhắn tin đi?”
“Sư ca sao anh nói bé thế? Ở chỗ anh đang là buổi tối mà, không phải anh đang đóng phim ở đoàn sao? Giờ còn chưa nghỉ?”
“Anh đi nghỉ ngay đây, mọi người ngủ cả rồi, nói chuyện lớn quá sẽ làm ồn tới người khác.” Nói xong, Trang Khâm nghe được tiếng đi lại trên tầng.
Bởi liên quan tới kiến trúc và vật liệu xây dựng, động tĩnh trên tầng sẽ bị phóng đại xuống dưới tầng, tiếng bước chân vang lên bịch bịch.

Trang Khâm không rõ đó là người quét dọn hay là Lý Mộ, sau đó cậu lập tức nghĩ tới —— vừa rồi vào nhà không nghe thấy tiếng bước chân nào, cả biệt thự đều yên tĩnh vô cùng.
Thấy cậu bắt đầu mất tập trung, Tiểu Đao trong video kêu to: “Sư ca? Sư ca? Alo anh có nghe thấy em nói không? Anh ở chỗ nào đấy, trông không giống ở khách sạn, anh ở chung với những diễn viên khác đấy à? Sư ca!!”
Sư ca cậu cuối cùng cũng hoàn hồn: “Chờ lát nữa nói với em sau.”
Cúp máy, Trang Khâm leo lên cầu thang, bước nhanh lên tầng, cửa phòng ngủ hai bên đều mở ra, trên tầng có tổng cộng ba phòng ngủ, Trang Khâm theo tiếng động bước qua, cửa mở.
Lý Mộ quả nhiên đang đứng đó thay vỏ gối.
Trang Khâm đầu tiên là đứng bên cửa hỏi: “Đây là phòng của anh?”
Lý Mộ nhét ruột gối vào vỏ, ngẩng đầu đáp: “Tôi ở phòng bên kia.”
Chuông điện thoại trong túi reo không ngừng, Trang Khâm không nghe, cậu đã kịp phản ứng, trong lúc bản thân mình ở dưới tầng mười phút, Lý Mộ đang trên tầng quét dọn thay ga giường giúp mình.
“Để đấy tôi, tôi không biết anh lại giúp tôi thay, sao có thể không biết ngại như vậy chứ.”
Lý Mộ: “Sắp thay xong rồi, cậu nghe máy đi.”
Chuông điện thoại reo lại ngừng, lại vang, sau đó dừng lại.
Trang Khâm thấy ngượng thực sự, vừa ngượng trong lòng lại thấy ngạc nhiên: “Hình như cũng sắp xong rồi, cái gối cuối cùng kia để tôi tự thay đi.”
Cậu cầm lấy vỏ gối: “Lần tới nếu anh muốn thay vỏ chăn ga, cứ gọi tôi tới, tôi thay giúp anh… ơ, không đúng, ngày mai tôi quay lại khách sạn rồi, vậy tôi bảo bên quảng cáo tháng sau gửi hai thùng sữa chua tới Thái Lan nhé? Anh thích vị gì? Vị trắng, hay là sô cô la, hay là vị cà phê mới ra nhé, anh thích cà phê mà phải không, muốn thử không…”
Cậu thấy trên tủ bát có rất nhiều bột cà phê đậu, hẳn là cà phê đậu tới từ những khu vực khác nhau.
Lý Mộ cứng đờ mặt: “Đừng quá khách sáo.”
Trang Khâm không tiếp tục đề tài sữa chua nữa, nghĩ nếu anh thích thì mua thẳng tới đây là được, cũng không phải là chuyện gì lớn.
Cậu thay xong vỏ gối: “Chỗ tôi có mang theo rất nhiều kẹo nhuận họng, còn có cả lười ươi*, ngày mai chia cho anh một nửa.”
*Hạt lười ươi hay còn gọi là hạt ươi, hạt đười ươi, đại hải, đại hồng quả, quả thuộc họ trôm, được biết đến như một loại trái có nhiều dược tính tốt.

Hạt có vị ngọt tính hàn, thanh nhiệt, thường dùng làm thảo dược hoặc pha chế nước giải khát.
Lý Mộ: “Lười ươi?”
Trang Khâm: “Ngâm nước uống, hẳn có thể coi là dược liệu? Anh chắc là chưa thấy qua, nhưng mà cũng không có mùi vị lạ, nhuận giọng, sư phụ tôi rất thích uống, trước kia tôi luôn phải điếu tảng*, mỗi ngày đều uống cái này.”
*Điếu tảng (吊嗓): phương pháp luyện xướng của diễn viên kinh kịch, cũng là một bước trong quá trình rèn luyện ngón giọng của diễn viên.
Mỗi ngày trừ học hô, độc thoại, còn phải dùng hồ cầm (hoặc đánh nhịp) tạo nhạc đệm, lớn tiếng hát xướng đoạn trong hí khúc.
Qua lớn tiếng luyện xướng, yêu cầu dùng âm thanh phù hợp trình diễn trên sân khấu, rèn luyện thường xuyên có thể làm giọng càng to rõ mượt mà, khí lực dư thừa.
Lý Mộ đáp lời, sau đó chỉ cho cậu hướng phòng tắm, chỉ cậu đâu là sữa tắm đâu là dầu gội, còn nói với cậu: “Nhà tôi mới mua, chưa có ai ở, lần trước Khâu Minh ở phòng bên cạnh phòng cậu, bồn tắm chưa có ai dùng, vừa rồi tôi có xả nước ấm và nước sát trùng tẩy rửa một lần, cậu đợi lát nữa có thể ngâm bồn, tinh dầu thơm là cái này, đốt một chút trong phòng ngủ sẽ ngon hơn.”
Trang Khâm tỏ ý đã biết, nói cảm ơn và chúc ngủ ngon.
Lý Mộ gật đầu, khuôn mặt lạnh băng dưới ánh đèn ấm áp lên hơn một chút: “Ngủ ngon, sáng mai sẽ gọi cậu dậy.”
Tặng quà thực ra chính là có qua có lại, tình người chính là kết giao như vậy, cậu ấy đưa cho mình lười ươi, kẹo nhuận họng, mình lần tới lại có lí do đưa tiễn.
Trang Khâm hào phóng chủ động chia sẻ thức uống cậu thích cho mình, thậm chí còn rất chờ mong mình nhận lấy, rõ ràng là thích mình.
Lý Mộ cảm giác bản thân đã hoàn toàn lĩnh hội được lời Quách Bảo Châm nói, chủ động bồi dưỡng tình cảm là thế nào, chính là thế này.





Thử đọc