Ông Chồng Ma Cà Rồng - Chương 09

Tác giả: L.Phiêu

Mẫn mẫn ngửi thấy mùi máu ở đâu đó, cơ thể bắt đầu bứt rứt, đôi chân cô bắt đầu chuyển động, đi đến chỗ mùi máu tanh đó, ánh mắt của Mẫn mẫn đã thay đổi, đỏ rực lên, tóc của cô cũng xõa ra, chiếc ranh nanh nhô lên. Vì mới là ma cà rồng nên cô vẫn chưa quen. Tư Vũ vội chạy theo cô, khốn kiếp thật, Mẫn mẫn kia chạy thật nhanh quá.
Tư Vũ khác với Mẫn mẫn, hắn chỉ hút máu 9 tháng 1 lần, 6 tháng trước hắn đã hút máu Mẫn mẫn ngay lần đầu tiên gặp cô nên mùi máu này không thể làm hắn thay đổi…
Trung bình 1 con ma cà rồng chỉ 7 tháng mới “dùng bữa” 1 lần, đa số là đều hơn thời gian đó mới đi hút máu, mà chỉ cần hút 1 lượng máu nhỏ cũng có thể khỏe mạnh lâu dài, nhưng những người máu trộn ma cà rồng, tức là từ con người biến đổi thành ma cà rồng, 7 tháng đầu chỉ cần ngửi máu là đã thấy K**h th**h, trong 7 tháng ban đầu mà hút máu của ai đó cùng giới, sẽ tự động đứt mạch ma cà rồng mà trở lại thành con người, chính vì vậy ban đầu cảnh cáo cô không được hút máu người đàn ông khác, cũng 1 phần không muốn chuyện này xảy ra. Theo giác quan của mình, Tư Vũ nhận thấy mùi máu này là của phụ nữ. Hắn phải mau tìm Mẫn mẫn, nếu không cô sẽ ૮ɦếƭ mất!
Mẫn mẫn đi vào trong 1 con hẻm, mùi máu càng ngày càng nặng hơn, cô bứt rứt, cô đang thèm 1 thứ gì đó mà cô rất muốn. Mẫn mẫn đi sâu hơn, cuối cùng cô cũng thấy “con mồi” đang ngồi trong góc hẻm. Đó là 1 cô gái vừa rạch tay mình, ngồi khóc.
Bạn đang đọc truyện online tại website: ThíchTruyện.VN
Thấy mùi máu, Mẫn mẫn đã rất muốn vồ đến cô ta, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi của cô ta vừa rơi xuống, ánh mắt đau khổ hướng ra nhìn Mẫn mẫn:
“Ai thế!!”
Cô gái đó nghẹn ngào lên tiếng 1 cách yếu ớt, Mẫn mẫn trong lòng bớt khó chịu hơn 1 chút, cô tiến đến gần cô gái đó:
“Tôi ngửi thấy mùi máu!”
Bất giác Mẫn mẫn nói ra lí do xuất hiện của mình, nhưng cô gái đó không ngạc nhiên lắm, cô ta mỉm cười:
“Cô là ma cà rồng ư???”
Câu nói đó của cô ta làm Mẫn mẫn ngạc nhiên, cô ta đã phát hiện ra Mẫn mẫn, bất giác cảm giác bứt rứt lúc nãy quay lại giằng xé cô, Mẫn mẫn nhe răng nanh lên ngồi xuống gần cô gái đó, bản thân cô đang đấu tranh, Mẫn mẫn lúc này có tỉnh táo, nhưng không thể ngừng được cảm giác hút máu kia được…
“Cô biết tôi là ma cà rồng??” Mẫn mẫn cầm thấy bàn tay đầy máu của cô ta, hít vào, Mẫn mẫn vẫn đang khống chế được bản thân, chưa cắn cô ta.
“Tôi biết, vì tôi cũng đã yêu 1 ma cà rồng!”
Câu nói cuả cô gái đó làm Mẫn mẫn ngạc nhiên, cô thả tay cô ta ra, nhìn cô ta với ánh mắt thắc mắc:
“Chắc cô mới biến đổi thành ma cà rồng đúng không? Vì là 1 con ma cà rồng lâu, thì sẽ cưỡng lại được mùi máu!”
“Cô cũng là ma cà rồng ư??” Mẫn mẫn hỏi.
“Không, tôi không phải ma cà rồng!”
“Tại sao cô lại ђàภђ ђạ bản thân như vậy???”
Cơn khát của Mẫn mẫn đã dịu xuống vì những giọt nước mắt của cô gái ấy, cô ta bất giác cười lớn, cười 1 cách vô vọng…
“Tôi chờ anh ta đến!”
“Anh ta?? Là ai? Chẳng lẽ cô cắt tay mình để dụ ma cà rồng ư?”
“Đúng, anh ta là người yêu tôi, tôi rất yêu anh ta, đối với tôi, anh ta là cuộc sống của tôi, còn đối với anh ta, tôi chỉ là món ăn!”
“Vậy tại sao cô phải làm vậy cơ chứ! Ngược đãi bản thân để đợi 1 tên cũng không coi trọng bản thân cô, cô điên ư???”
Mẫn mẫn gắt lên, lúc này cô đã hoàn toàn trở lại bình thường vì máu trên tay cô gái đó cũng dần dần khô, đỡ mùi hơn. Nghe câu chuyện của cô gái lạ đó, không hiểu tại sao cô lại nghĩ đến Tư Vũ, và tức giận với cô gái đó cơ chứ!
“Có lẽ cô cũng đang yêu 1 con ma cà rồng, vì hắn ta cô đã trở thành ma cà rồng?”
Cô gái đó cười khổ, quay sang nhìn Mẫn mẫn.
“Có lẽ vậy!!” Mẫn mẫn cúi đầu, cô nhẹ nhàng trả lời, quả thật, đúng là cô đã yêu Tư Vũ rồi!
“Tôi khuyên cô, khi chưa chắn chắn, đừng nhẹ dạ trao cả trái tim cho người ta, những con ma cà rồng thường bá đạo, hắn ta sẽ chẳng nghe lời cô đâu, dù hắn có yêu cô, nhưng hắn sẽ không bao giờ chịu thừa nhận đâu, rồi khi hắn chán rồi, hắn sẽ vứt bỏ cô, đi tìm thứ máu khác hấp dẫn hơn máu của cô!”
“Tôi giờ đã là ma cà rồng rồi, có lẽ cũng chẳng thay đổi được gì đâu, cô hãy nói chuyện của cô đi!”
“Tôi và hắn ta yêu nhau chỉ mới được 2 tháng thôi, nhưng khi biết hắn là ma cà rồng, tôi không hề bỏ rơi hắn, còn tự nguyện ở bên hắn, dâng cho thứ máu mà hắn cho là ngon nhất hắn từng biết, có lẽ thời gian ngắn ngủi để tôi tin hắn, tôi vui mừng ra mắt gia đình hắn, chúng tôi trên danh nghĩa con người đã kết hôn, nhưng cô xem….” Cô gái đó yếu ớt giơ đôi bàn tay trơ của mình lên, Mẫn mẫn hiểu ý của cô ta, vì cô cũng vừa làm vậy với Phục Luân và Phiên Băng.
“Đến cả 1 cái nhẫn hắn cũng không đeo cho tôi, vậy mà hắn nói hắn yêu tôi, dĩ nhiên chuyện đó tôi sẽ không bận tâm vì tôi yêu hắn, nhưng tôi được biết, ma cà rồng khi kết hôn rồi sẽ không hút máu ai nữa, vậy mà tôi vừa nãy, tôi đã bắt gặp hắn từ trong căn hộ của 1 cô gái đi ra, tay trong tay, trên cổ cô ta còn hằn lên vết cắn của hắn nữa. Cô thấy không? Thật bội bạc phải không?....À mà, chắc gì cô đã hiểu được cảm giác của tôi”
Mẫn mẫn cười khổ, cô gái này còn ngây thơ và bộp chộp hơn cô, cô đưa tay lên lau những giọt nước mắt trên mặt cô gái đó, nhẹ nhàng khuyên giải cô ta:
“Tôi hiểu, hiểu rất rõ, cô xem, tôi là con người, đã kết hôn với ma cà rồng, đã nhập tộc ma cà rồng, nhưng chúng ta giống nhau cả mà thôi, bàn tay tôi cũng chưa 1 lần được chạm vào 1 chiếc nhẫn cưới, đã vậy chồng của tôi cũng rất bá đạo, anh ấy lạnh lùng với tôi, còn cười cười nói nói, hẹn hò với người khác ngay trước mặt tôi, cô nghĩ xem, tôi với cô, chúng ta có giống nhau không?”
“Cô gái xinh đẹp” …. Cô gái đó cười gượng, vuốt những sợi tóc vướng trên mặt Mẫn mẫn, cô ta cười, nụ cười rất thanh thoát khiến Mẫn mẫn thương cảm vô cùng….
“Cô có thể rời xa chồng của mình, quay trở lại thành con người, chỉ cần trong 7 tháng đầu tiên, cô *** của người cùng giới!”
Mẫn mẫn giật mình, tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn cô gái đó, điều này thật lạ, cô không hề biết chuyện này, Tư Vũ cũng không nói cho cô….
“Cô ngạc nhiên đến vậy ư? Chẳng lẽ chồng cô không nói cho cô biết ư??”
“Đúng…đúng vậy!! Điều cô nói là thật chứ???” Mẫn mẫn gật đầu, vội gặng hỏi lại cô ta….
“Dĩ nhiên, Aaa, máu khô rồi, xin lỗi nhé, cô hãy đi đi, tôi phải cắt tay của tôi, để những giọt máu đó lôi kéo anh ta đến đây!!!”
Cô gái đó gật đầu, rồi vuốt những giọt máu trên tay, cô ta đưa tay cầm con dao lên, Mẫn mẫn giật mình vì hành động chuẩn bị xảy ra đó, cô cứng người lại….
Mẫn mẫn nhắm tịt mắt khi cô gái kia định cầm dao lên rạch tay, cô đang nghĩ nếu cô gái kia tiếp tục rạch tay, cô sẽ không kiềm chế được mà uống máu của cô ta, lúc đó cô sẽ quay trở lại thành người thật ư???
Mẫn mẫn nín thở để không ngửi được mùi máu, nhưng rốt cuộc cũng không được lâu, vì tai cô nghe thấy tiếng kêu đau của cô gái đó, Mẫn mẫn vội mở mắt ra vì lo lắng, thì cô thấy Tư Vũ đang cầm tay cô gái đó vặn lại lấy con dao ra:
“Mẫn mẫn, tôi đã nói cô không được chạy lung tung rồi mà!!”
Tư Vũ bỏ tay cô gái đó ra, kéo Mẫn mẫn đứng dậy, tức giận nói, Mẫn mẫn ngạc nhiên vì sự xuất hiện của hắn ta….
“Tư Vũ, sao anh lại ở đây!!”
“Tại sao ư?? Cô còn hỏi được à? Này, cô kia, não cô là não phẳng à, hay là không có chất xám, nếu muốn thì đến hẳn nhà tên đó mà nhìn, cô có biết cô mà làm thế sẽ dụ dỗ những con ma cà rồng khác đến ư???”
Tư Vũ cáu giận quay sang mắng cô gái kia, răng nanh nhô ra đe dọa, ánh mắt của Tư Vũ cũng rực lửa, Mẫn mẫn giật mình, vội đứng ra chắn cô gái đó, đối diện với Tư Vũ:
“Anh không được làm hại cô ấy!!”
“Cô tránh ra!!”
Tư Vũ kéo Mẫn mẫn lại làm người cô nằm gọn trong ngực của hắn, tim Mẫn mẫn bất giác đập lên thình thịch, cô có thể cảm nhận được hơi thở của hắn.
“Anh ta là chồng của cô à” Cô gái đó quay sang hỏi Mẫn mẫn, không để ý đến Tư Vũ, Mẫn mẫn gật đầu…
“A, này, Tư Vũ, anh hãy gọi người yêu của cô ấy đến được không?”
Mẫn mẫn reo lên, đúng rồi, Tư Vũ đã là người cai quản tộc ma cà rồng, vì vậy hắn có thể gọi được bất kì con ma cà rồng chính tộc nào. Như vậy mọi chuyện quả thật đơn giản, vì vậy Mẫn mẫn đã đề nghị Tư Vũ giúp đỡ, quá vui vẻ mà cô quên mất rằng Tư vũ đang giận cô.
Tư Vũ đẩy Mẫn mẫn ra, chỉnh lại quần áo rồi khoanh tay lạnh lùng nói. “Không!!!”
Mẫn mẫn cau mày lại, cô cúi xuống nhặt lấy con dao dưới đất, để lên tay mình….
“Anh mà không giúp, tôi sẽ cắt tay tôi để người yêu cô ấy tới, để hắn uống máu của cô!”
“Vô ích, ma cà rồng chúng tôi có qui định hút máu người cùng tộc!!”
Tư Vũ nhếch mép cười, Mẫn mẫn run chân, buông thõng con dao xuống, quay sang bất lực nhìn cô gái đó….
“Không sao, 2 người hãy đi đi!!”
Cô gái đó như hiểu chuyện, ngồi xuống. Tư Vũ bỏ tay xuống nắm chặt lấy tay của Mẫn mẫn, bá đạo kéo cô đi….
“Anh làm gì vậy, bỏ tay tôi ra, anh không giúp thì thôi, nhưng tôi sẽ giúp!!”
Đi được 1 đoạn khá xa, Mẫn mẫn vẫn vùng vằng thoát khỏi Tư Vũ, cô bực tức thật sự, Tư Vũ cũng không kém, hắn quay lại lườm cô làm cô ớn lạnh….
“Cô ở đấy để làm gì? Để đợi cô ta rạch tay rồi uống máu cô ta ư?? Tuyệt đối không được!!”
“Tại sao không??” Mẫn mẫn nhớ lại chuyện cô gái đó nói uống máu người cùng giới trong 7 tháng đầu mới biến đổi, sẽ có thể trở thành con người, cô tuy không tin lắm, nên muốn ép Tư Vũ tự nói ra để cô chứng thực…
Tư Vũ tránh ánh mắt tò mò và dò xét của Mẫn mẫn, hắn ta vẫn tiếp tục kéo cô đi, vừa đi vừa lạnh lùng nói:
“Người yêu của cô ta đã đến rồi, tôi đã gọi hắn ta, cô không đi, đứng đấy xem người ta nói chuyện yêu đương ư???”
Mẫn mẫn ngạc nhiên, yahooooo, cuối cùng Tư Vũ bá đạo kia cũng đã làm 1 điều tốt. Do quá vui mừng cho cô gái đó, nên Mẫn mẫn đã quên mất việc trở thành người mà đang định hỏi Tư Vũ.
Mẫn mẫn 1 lần nữa bước đi như người vô hồn, không cảm xúc, trái tim cô lần này vỡ vụn thật sự, vì cô vừa mới hiểu ta tình cảm của mình, thì bây giờ lại…..
Cô không khóc, vì quá nỗi đau quá lớn khiến cô không thể khóc được..
Tại sao cuộc đời lại để cô vui vẻ trên 9 tầng thiên đường, rồi lại nhẫn tâm ném cô xuống địa ngục đau khổ..
Tại sao lại để cô yêu hắn 1 cách chân thành, để giờ cô nhận ra rằng, hắn với cô thật sự không hợp nhau….
Cô bắt 1 chiếc taxi:
“Cô gái, cô đi đâu!!”
“Biển!!”
Mẫn mẫn xuống xe taxi, cô nhìn biển, chà, biển đẹp quá, đẹp thật đấy, nhưng biển có gió, và gió không dành cho cô.
Gió vô tâm, và cô vô tình. Gió nhẹ nhàng còn cô mạnh mẽ. Gió ngạo mạn còn cô kiêu ngạo. Gió khó tính còn cô ngang bướng, cô và gió không hề hợp nhau, vì gió là Tư Vũ, còn cô là Cỏ….
Cô ở dưới đất, cô chỉ ngước lên nhìn hắn, mong chờ hắn ghé qua, mang cho cô niềm hạnh phúc.
Trăng kia, biển kia, cô đã thật sự thua rồi.!!!
Thua tình yêu của bản thân dành cho hắn, và thua 1 cô gái đã từng bỏ rơi hắn….
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc