Nữ Nhân Của Thị Trưởng - Chương 59

Tác giả: Phong Dã

Chương 59: Lại một đêm tình cảm mãnh liệt
“Hàn…vì cái gì…mà lần đầu tiên của em lại không bị đau?” Ninh Ninh toàn thân trắng nõn nằm dưới người thị trưởng, sắc mặt ửng hồng, cô không tự chủ được, vừa ngửa đầu ra sau vừa không ngừng thở gấp hỏi ra.
Tiêu Ý Hàn lúc này đang hôn vòng quanh xương quai xanh khiêu gợi của Tô Ninh, một tay nàng chơi đùa trên bộ иgự¢ xinh đẹp, tay kia quẩn quanh giữa hai chân Tô Ninh vừa thoáng chạm nhẹ lại rời ra.
Lúc Tô Ninh có hơi ՐêՈ Րỉ hỏi ra vấn đề nghiêm túc này, ngón tay Tiêu Ý Hàn
vừa vặn ᴆụng chạm vùng kín giữa hai chân của cô, nơi đó đã chảy ra ái dịch mềm mại, nghe Tô Ninh hỏi, tay Tiêu Ý Hàn chợt dừng lại. Động tác ngoài ý muốn này làm cho toàn thân Tô Ninh run lên, cô cắn cắn môi dưới không nhịn được muốn thốt ra thành tiếng…
Tiêu Ý Hàn liền có chút đắc ý, nàng cười gian nghiêng đầu làm bộ khó hiểu nhìn Tô Ninh hỏi:” lần đầu tiên của em?” vừa nói còn sờ nơi mẫn cảm, ngón tay giả bộ như vô tình mà giật giật.
Tô Ninh cảm giác dưới thân ngứa ngáy khó nhịn, cô vặn vẹo cơ thể, khuôn mặt đỏ bừng trừng mắt oán trách thị trưởng, vẻ mặt của đối phương rõ ràng là đang khi dễ cô, nhưng mà giờ phút này thân thể cô mềm nhũn làm gì còn chút sức lực nào để phản kháng nữa đâu.
“Em còn không có kinh nghiệm lần đầu tiên trở thành phụ nữ đâu…” Tiêu Ý Hàn nhẹ nhàng nhổ ra những lời này, nàng cúi đầu xuống, đầu lưỡi lướt qua hạt đậu của Tô Ninh, nhẹ nhàng đánh trúng trọng điểm.
Đầu óc Tô Ninh vốn đã trống rỗng mất đi lý trí, lúc này chỉ còn lại Dụς ∀ọηg theo bản năng, mà khi nghe thấy lời nói của thị trưởng, cô mờ mịt vài giây rồi trong nháy mắt đột nhiên tỉnh táo.
Tô Ninh bật dậy cũng không để ý lúc này cô đang khoả thân, cô ôm đầu thị trưởng lên giúp nàng ngồi dậy, nghi hoặc hỏi:” cái gì mà em không có kinh nghiệm lần đầu tiên? Vậy…vậy chuyện lần trước là sao?” Trong đầu Tô Ninh dần dần hiện ra hình ảnh một đêm kia bị thị trưởng chiếm lấy thân thể, truyền đến khoái cảm mà cô chưa từng cảm thụ qua, cảm giác như đang phiêu diêu trên mây…vậy sao thị trưởng lại nói cô vẫn chưa trải qua lần đầu tiên?
Tiêu Ý Hàn thấy Tô Ninh bộ dạng nghiêm túc, nàng cười hắc hắc, nâng lên đôi môi đỏ hồng của cô nhẹ nhàng hôn vài cái. Nàng ngồi lại ôm Tô Ninh từ sau lưng, làm cho cô ngã dựa vào trong иgự¢ mình, tay rất tự nhiên xoa xoa bầu иgự¢ cô.
“Lần kia tôi còn không có xâm nhập đi vào…” Tiêu Ý Hàn thì thầm ma mị bên tai Tô Ninh. Nàng vừa nói, một tay liền từ eo Tô Ninh sờ soạng xuống dưới, cuối cùng dừng ở khu vực hơi rậm rạp kia, ngón tay cố ý có chút sức lực chạm vào âm vật.
Tô Ninh bị thị trưởng đại nhân làm cho lỗ tai nhột nhạt, cô ngẩng đầu mê muội nhìn người phụ nữ xinh đẹp phía trên mình, giống như một đoàn hoả đang ôm ấp lấy cô.
Tô Ninh vặn vẹo thân thể, vừa thở gấp vừa nói:”vậy mà …em cho rằng….em cho rằng…em đã là nữ nhân của chị..” trong giọng cô tràn đầy thất vọng.
Tiêu Ý Hàn chỉ cười cười, cô gái của nàng vĩnh viễn đơn thuần như vậy. Nàng càng thêm dùng sức ôm chặt người trong иgự¢, làm da thịt hai người dán chặt vào nhau, nàng khẽ cắn nhẹ nơi gáy Tô Ninh, dưỡng sức chờ đến lúc ngón tay tấn công tham tiến thành công vào giữa hai chân Tô Ninh đang bị nàng tách ra.
“Hàn… Đừng, đừng như vậy. Để cho em nằm xuống…” Tô Ninh cả người xụi lơ trong иgự¢ thị trưởng, cô kiềm chế ՐêՈ Րỉ, nhẹ giọng cầu khẩn. Tư thế hiện tại của hai người đối với cô mà nói thật sự quá xấu hổ, chỉ cần cô nhìn xuống, từng động tác nhỏ thị trưởng làm với cô đều bị cô nhìn thấy rõ ràng.
Tiêu Ý Hàn cũng không để ý tới tiếng khẩn cầu yếu ớt của Tô Ninh, nàng kéo người trong иgự¢ sát vào, ngón tay nàng mân mê quanh âm vật của Tô Ninh, tốc độ ma sát có chút nhanh hơn.
Lúc Tô Ninh kiềm chế không được mà ՐêՈ Րỉ ra tiếng, Tiêu Ý Hàn cảm giác máu nóng như dũng mãnh dồn lên não, có loại ham muốn mãnh liệt chiếm trọn thần kinh của nàng, ngón tay nàng dùng lực đi vào lỗ âm đ*o nhỏ bé vừa mềm mại vừa ướƭ áƭ của Tô Ninh.
Như lần trước, Tiêu Ý Hàn không đi sâu vào, ngón trỏ nàng chậm rãi đẩy nhẹ ở chỗ động khẩu, ngón cái thì xoa quanh hạt đậu phía trên. Tô Ninh cúi đầu xuống, đầu tóc cô rối loạn rơi xuống trước иgự¢, cô vừa hưởng thụ vừa giống như thống khổ.
Tay kia của Tiêu Ý Hàn đang đặt trên иgự¢ Tô Ninh thì nhẹ vuốt ve đi lên, ngón tay mảnh khảnh dọc theo môi của cô mà phác thảo.
Tô Ninh hé miệng, âm thanh ՐêՈ Րỉ tràn ra, cô không thể khống chế cắn cắn ngón tay thị trưởng.
Cảm giác tê dại lập tức truyền lên não, Tiêu Ý Hàn cười xấu xa, động tác ngón tay càng nhanh. Tô Ninh đẩy hông, làm ngón tay thị trưởng bị đẩy sâu vào.
“Hàn, nhanh…. Nhanh tiến vào đi….” Tô Ninh ngửa đầu nói đứt quãng…
Động tác tay của Tiêu Ý Hàn nhanh hơn, nhìn Tô Ninh thở có chút khó khăn, trong nội tâm nàng càng thêm kích động. Tô Ninh cảm nhận được ngón tay của thị trưởng còn chưa tiến vào hết, lúc này cô chỉ có một ý niệm trong đầu ” Cô muốn chính thức trở thành nữ nhân của nàng – Tiêu Ý Hàn..” Cô phối hợp với động tác của thị trưởng, đè hông xuống cố ý làm cho ngón tay nóng như lửa này thâm nhập vào sâu hơn bên trong…
***************
“Ninh Ninh, thoải mái không?” Tiêu Ý Hàn lấy tay lau mồ hôi trán, rồi ôm vòng qua cổ Tô Ninh, vuốt ve mặt của cô, giọng nói có chút ít khàn khàn.
Tô Ninh đem đầu hoàn toàn dựa vào người phía sau, vô lực, nhẹ gật đầu. Nếu không phải vì bận tâm bên ngoài phòng khách còn có Iran, cô thật đúng là muốn buông hết kiềm nén mà kêu to thành tiếng, loại cảm giác muốn ՐêՈ Րỉ mà không dám này làm cho cô khó chịu.
Tô Ninh không biết đây đã là lần thứ mấy mình bò lên đỉnh, mà tay thị trưởng vẫn chưa thoả mãn rút ra. Cô vô lực nằm ở trong lòng thị trưởng, tóc hoà với mồ hôi bám vào bên mặt của cô, Tô Ninh từ từ nhắm hai mắt cảm thụ khoái cảm cao trào đang chậm rãi tan đi.
Tiêu Ý Hàn cúi người hôn lên trán Tô Ninh, nói:”Ninh Ninh, lúc này em rất gợi cảm..” Nàng ôm Tô Ninh thay đổi tư thế, để hai người nằm xuống gối.
Thật lâu sau, Tô Ninh mới phục hồi lại, cô nhẹ nhàng mở mắt ra vuốt ve gò má thị trưởng, nhíu mày hỏi:” chị vì cái gì không quan tâm em?”
“Không phải vừa mới làm xong sau, như thế nào? Cô gái nhỏ của tôi còn chưa có tận hứng sao?” Tiêu Ý Hàn nhẹ vuốt tóc dài của Tô Ninh, trêu chọc nói.
Tô Ninh mím môi, dáng vẻ rất uỷ khuất.
“Chị biết rất rõ ràng em đang nói cái gì nha”.
Tiêu Ý Hàn cong lên khóe miệng cười ra tiếng, nhẹ nhàng nói:” Sẽ rất đau, tôi không nỡ.”
“Nhưng mà, em nghĩ…”
“Em nghĩ cái gì?” Tiêu Ý Hàn cố ý không rõ hỏi.
Tô Ninh oán trách đánh nhẹ vào người thị trưởng một cái, rồi nghiêng đầu sang chỗ khác, có chút không được tự nhiên nhỏ giọng nói:” Em nghĩ muốn trở thành nữ nhân của chị”.
Tiêu Ý Hàn xoay người cúi xuống trên người Tô Ninh, dời đầu cô quay lại:” Mình còn bên nhau lâu lắm, tôi chờ em tốt nghiệp….” Nói dứt lời nàng thâm tình nhìn vào mắt Tô Ninh, rồi chuyển người cúi xuống dưới thân của cô.
Tô Ninh mở miệng vừa định hỏi tại sao phải đợi cho tốt nghiệp? Một dòng điện trong nháy mắt truyền vào trong não, cô kinh ngạc hé miệng “Uhmm…” phát ra
tiếng….thị trưởng đại nhân lại hôn nơi tư mật của cô…Tiếp theo cô liền cảm thấy, đầu lưỡi linh hoạt ướƭ áƭ của thị trưởng bao trùm lên cánh hoa của cô rồi lại trượt vào động khẩu, thân thể cô run lên, theo bản năng cong người lên, từng đợt sóng lan truyền đến tứ chi, giờ phút này hết thảy vấn đề đều bị Dụς ∀ọηg kịch liệt đè xuống.
Đêm mùa đông, trên ghế salon trong phòng khách, Iran đang ngủ vô cùng ngon. Vượt qua hành lang, vào trong phòng ngủ rộng rãi, trên giường lớn là hai cơ thể nữ nhân mồ hôi ướƭ áƭ, tuy vậy lại vận động không biết mệt mỏi, thẳng đến khi hai người đều tiêu hao hết khí lực mới ôm nhau mỉm cười cùng ngủ thi*p đi…
************
Bầu trời dần dần sáng, mặt trời từ từ nhô lên cao.
Iran mơ hồ dụi dụi con mắt, định thần lại ngồi dậy bò xuống salon, ngơ ngơ vài giây mới lảo đảo chạy tới phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ bị mở ra, trong phòng có chút tối, Iran đứng yên trước cửa, kì quái nhìn mẹ cùng dì Ninh Ninh đang nằm trên giường.
Tiêu Ý Hàn nghe thấy tiếng động mở to mắt, lướt qua Tô Ninh đang nằm trong иgự¢, rồi lại trông thấy con trai mình đang đứng trước cửa. Nàng vội vàng đem chăn mền che lên thân hai người, lấy cái đồng hồ trên đầu giường nhìn xem, kim đồng hồ đang chỉ đúng 6 giờ.
“Iran, thức dậy phải đi rửa mặt, mẹ một hồi đi ra sau.” Tiêu Ý Hàn bất đắc dĩ nhăn trán, mau mau làm cho thằng bé rời đi, hai nàng đang trần trụi trên giường a…
“Dạ.” Iran mím môi, xoay người đi về phòng tắm.
Tiêu Ý Hàn nhẹ nhàng thở ra, gượng chống dậy cơ thể mỏi nhừ, bắt đầu mặc quần áo, nàng quay đầu nhìn về phía Tô Ninh đang ngủ say sưa, trong lòng nghĩ:” Đứa nhỏ này thật đúng là lợi hại, bị mình lăn qua lăn lại mấy lần vẫn còn sức lực đáp lại mình…”
Tiêu Ý Hàn mặc xong quần áo, vì tránh cho Iran lại xông vào, nàng cầm lấy đồ ngủ của Tô Ninh, dụ dỗ cô bé đang mơ màng kia giúp cô mặc vào, đắp lại chăn rồi mới ra ngoài.
” Rửa mặt xong thì tự ngồi xem TV, đừng đi làm phiền dì Ninh Ninh, mẹ đi tắm đây”. Tiêu Ý Hàn dặn dò Iran xong liền đi vào phòng tắm.
Iran ngoan ngoãn gật đầu, sau khi rửa mặt thằng bé ngồi ở ghế salon, ngồi một hồi, trộm nhìn cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt, liền chạy nhanh vào phòng ngủ.
“Dì Ninh Ninh, dậy đi…” Iran ghé vào đầu giường, bàn tay nhỏ bé lôi kéo cánh tay Tô Ninh, nho nhỏ giọng kêu cô.
Tô Ninh nhíu mày mở mắt, liền trông thấy vẻ mặt ngây thơ của Iran đang cười nhìn mình. Cô nhắm mắt lại hai tay với vào dưới nách Iran, có chút dùng sức kéo thằng bé lên giường ôm vào trong иgự¢ của mình:”Ngoan, cùng chị ngủ tiếp.”
“Không nên ngủ, mẹ không cho Iran phá rối ngươi.”
“Vậy sao ngươi còn dám vào đây?” Tô Ninh hôn gò má Iran, cưng chiều hỏi.
“Không có người chơi với ta, ta cũng không muốn, nhanh lên dậy, đến trường bị muộn rồi a…” Vừa nói Iran không ngừng lôi kéo tay Tô Ninh.
Tô Ninh thống khổ vùi đầu vào gối, hai mẹ con này còn có để cho người khác sống hay không đây? Mẹ thì “dày vò” cô cả đêm, vừa ngủ yên được một chút thì đến phiên con trai nhỏ vào quấy rối. Tô Ninh vươn ra cánh tay khẽ cử động, toàn thân cô mềm nhũn một chút khí lực đều không có.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc