Nữ Hoàng Của Thế Giới Phép Thuật - Chương 08

Tác giả: Linda Nguyễn


5 ngày trôi qua, 12h đêm nay… sẽ là lúc cuộc chiến diễn ra. Hnay cô đến trường vs cái vỏ bọc lạnh lùng thường ngày. Vẫn vậy, ngày hnay cũng ko có gì đặc biệt. Thời gian vẫn trôi và nó ko đợi chờ ai cả. Cô bước đi trên hành lang và dừng chân nói Khu Vườn Thần Tiên. Ko hiểu sao mình lại đi đến đây, định quay bước về lớp thì dưới gốc cây anh đào, có 1 chàng thiên sứ đag nằm ngủ. Cô bước lại gần và ngồi xuống cạnh chàng thiên sứ ấy. bất giác, môi cô vẽ lên 1 đường cong tuyệt đẹp khi ngắm chàng thiên sứ. Cô đưa tay lên chạm vào gương mặt ấy… Chẳng lẽ… cô sẽ phải quên gương mặt tựa thiên sứ này sao? Cô ko muốn nhưng cô ko thể làm gì khác. Phải chăng… đây là ý trời? Nếu sau 5 năm tỉnh giấc cô và anh có thể bắt đầu lại thì thật tốt còn nếu ko thì đó chắc là định mệnh ko muốn cô và anh bên nhau. Thời gian chính là câu trả lời chính xác nhất dành cho câu hỏi này.
………………………….
12h đêm, thế giới phép thuật đk bao phủ bởi một màu đen. Cô đag ngủ. Bỗng ng` cô bay lên và bay ra ngoài qua cửa sổ. Cô bay đến gần mặt trăng. Cô vẫn ngủ. Khi đến gần mặt trăng, hình trăng khuyết trên trán cô bừng sáng. Bỗng từ vai cô… có cái gì đó đag nhô ra. 30’ sau, dần hình thành một đôi cánh tuyệt đẹp sau lưng cô. Lúc này, cô bỗng tỉnh giấc. Hơi ngạc nhiên vì đag ở trên ko trug, nhưng khi thấy đôi cánh sau vai thì cô cũng ko còn thấy ngạc nhiên nữa. Đôi cánh cứ bay và đưa cô tới 1 cánh rừng âm u. Khi cô đáp ng` xuống… cũng là lúc 1 bầy dơi xuất hiện. Chúng bay đến và … một lão già xuất hiện. Chắc hẳn lão là Demon. Gương mặt lão thật đáng sợ. Đôi mắt lão có màu đỏ của máu. Lão cất tiếng nói đáng sợ của mình:
-Chào cô bé!
-ĐỪng nhiều lời! – ko 1 chút sợ hãi, cô nói và đưa tay ra, thanh kiếm Yuki xuất hiện trên tay cô.
-haha, rất dũng cảm! – lão ta cười vag.
Ko để ý đến lời Demon, cô bay lên bằng đôi cánh và hướng cây kiếm Yuki đâm vào ngực phải của lão, ng` lão bỗng vỡ từng mảnh nhưng lập tức ngay sau đó lại liền lại, lão lại cười:
-Cháu chỉ có thế thôi sao?
Gương mặt cô không cảm xúc nhưng thật ra cô đag nghĩ:
“Ông nội bảo ko phải ở bên trái thì chắc chắn tim của Demon phải ở bên phải nhưng sao…?”

Đag nghĩ bỗng những ngọn lửa từ đâu bay về hướng cô. Tay cô nhanh chóng tạo thành quả cầu nước khổng lồ. Cô ném quả cầu về phía những ngọn lửa khiến chúng dập tắt. Rồi cô dùng thanh kiếm tạo ra những sợi dây leo, sợi dây bay về phía lão, bỗng lão nhếch mép và lão búng tay lập tức những sợi dây leo biến mất. Nhưng chưa đầy 30s sau chúng hiện ra và quấn lấy ng` cô. Cô đọc câu thần chú lập tức những sợi dây leo dứt thành từng mảnh rơi xuống đất và biến mất.Cô dùng cây kiếm tạo thành những cây kim nhọn bay về phía Demon. Lão ta búng tay 1 cái, lập tức những cây kim nhọn vỡ tan. Lão nhếch mép nói giọng tự tin:
- Ko ngờ cháu lại yếu vậy. Thế thì đành nói lời xin lỗi vs cháu mất rồi.
Chưa đầy 1’ sau, lão và cô chỉ còn cách nhau 3m, trog đầu cô xuất hiện suy nghĩ:
“Ko bên trái, ko bên phải … vậy… ở giữa”
Đag nghĩ cô thấy lão chỉ cách mình 15cm liền dùng cây kiếm hướng về Demon. Lập tức người lão bị một tảng băng bao phủ. Lão đọc câu thần chú khiến tảng băng bốc hơi. Lão giơ tay ra và trên tay lão xuất hiện một chiếc đũa thần lớn màu đen. Trên đỉnh có hình đầu lâu đáng sợ. Lão hướng cây đũa thần về phía cô, bỗng từ chiếc cây sau lưng cô, những chiếc lá biến thành những chiếc kim nhọn hoắt bay về phía cô, những chiếc kim bay vs tốc độ ánh sáng, lúc cô quay ng` lại thì… những chiếc kim đâm xuyên qua ng` cô…cô ngã quỵ xuống, những giọt chất lỏng màu đỏ từ trên ng` cô rơi xuống ko ngừng…. Cố gắng chịu đau, cô đứng dậy. Nhưng 1 lần nữa cô ngã xuống. Dường như đôi chân cô ko nghe lời cô. Cô chống tay xuống đất, từ từ đứng dậy lần nữa. Sau vài lần suýt ngã thì cuối cùng cô cũng đã đứng vững. Cô nhìn gương mặt đắc thắng của ông ta, nghiến răng. Lại một lần nữa ông ta dùng chĩa cây đũa thần của mình về phía cô, chợt đất chỗ cô đứng sụp xuống, cô hoảng sợ đưa tay nhuốm đầy máu cố bám lấy chỗ đất ko bị sụp nhưng, ông ta đã lại và … dùng bàn chân ghê tởm của mình dẫm lên bàn tay nhỏ xinh của cô. Cô vì đau quá mà ko biết làm sao nên đành nhắm mắt. Nhưng khi cô nhắm mắt lại thì… cảnh toàn thế giới loài ng` và thế giới phép thuật bị bao phủ bởi một màu đen và … hình ảnh ng` con trai cô yêu phải đau khổ khiến cô ko cho phép mình bỏ cuộc. Cô mở mắt ra và cô chợt nhớ cô có đôi cánh tuyệt đẹp. CÔ dùng hết sức cố gắng bay lên và sau mấy lần thất bại cô đã lên đc, cô dùng bàn tay đag bị chân của Demon dẫm lên hất ngã lão ta… do mất cảnh giác lão ta đã ngã. Nhanh chóng đứng dậy, lão thấy cô đang dùng đôi cánh để bay liền dùng đôi cánh của mình bay lên gần cô. Khi 2 ng` đag đứng đối đầu, bỗng có 10 lão Demon xuất hiện. Tất cả đều giống nhau, cô nghĩ:
“Thuật phân thân? Thuật này mình đã học 5 năm nhưng chưa thành công. Vậy chứng tỏ lão mạnh đến cỡ nào. Lm sao để biết đk ai là thật?”
Sau 5’ phút suy nghĩ và nhìn 10 lão Demon đag vây quanh mình và cười khinh thường, cô nhắm mắt lại, đưa cây kiếm ra trc 1 lão Demon, ko hiểu sao cây kiếm lại quay một vòng và dừng lại ở 1 lão Demon khác. Mở mắt ra cô dùng tốc độ nhanh hơn tia chớp, cô đến gần lão ta và dùng kiếm đâm vào giữa ngực lão cùng lúc đo, cô hét lên: Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)
“ĐỒ ĐỘC ÁC…… NGƯƠI KO ĐÁNG SỐNG…… “
Khi cây kiếm xuyên qua ng` lão, 9 Demon khác biến mất, cô rút kiếm ra, lão Demon từ từ rơi xuống đất, máu từ ngực lão chảy ra ko ngừng. Lão hét lên:
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”


Cùng lúc lão hét, cơ thể lão biến thành tro bụi, rơi xuống đất.
Sau khi lão Demon đã chết, cô như ko còn 1 chút sức lực, từ trên cao ngã xuống đất. Khi ng` cô sắp chạm đất bỗng… 1 thứ ánh sáng sáng đến kì lạ hiện ra, bước ra từ trog ánh sáng đó là một náng tiên đẹp tuyệt trần với đôi cánh trắng, bộ váy trắng. Trên đầu nàng có đeo chiếc vương miện trắng. Đặc biệt hơn, nàng cũng có đôi mắt tím, hình trăng khuyết ở giữa trán và chiếc vòng cổ hình trăng khuyết… giống cô. Nàng tiên ấy nhanh chóng đỡ lấy cô và bay đi… hướng về phía tòa lâu đài của vị chúa tể.
………………………………….
Lâu đài của vị chúa tể:
Nàng tiên đến nơi thì thấy tất cả mọi ng` đều ngất dưới sàn. Đi đến bên cạnh chúa tể, nàng tiên đưa bàn tay trắng lên hướng về chúa tể, lập tức chúa tể tỉnh dậy. Mở mắt ra , chúa tể đưa tay che mắt vì ánh sáng kì lạ phát ra từ ng` nàng tiên. Khi đã nhìn rõ, ông thốt lên:
-Mẹ!
Nhìn xuống tay nữ hoàng Yuki, ông ngạc nhiên:
-Akiko! Cô cháu gái đáng thương của ta!
Nữ hoàng mỉm cười, lại gần và đặt cô vào trog bàn tay của chúa tể, một giọng nói dịu dàng, trog trẻo vang lên:
-Cô bé làm rất tốt và rất xứng đáng làm nữ hoàng của thế giới này. – vừa nói nữ hoàng vừa tháo vương miện xuống đeo lên đầu cô – Con hãy chăm sóc cô bé thật tốt, ta đi đây! – Nói rồi, nữ hoàng bay đi để lại những hạt ánh sáng li ti rơi giữa ko trug.

Ông nội ôm lấy đầu cô, một giọt nước rơi trên mặt ông, ông thì thầm vào tai cô:
-Cảm ơn cháu… đã cứu lấy thế giới này. Xin lỗi vì ta chẳng lm đk gì để xoa dịu bớt nỗi đau cho cháu.
…………………………………….
5 năm sau, ở tòa lâu đài của cô, trog căn phòng quen thuộc, cô đang nằm trong tảng băng trên một phiến đá lớn. Trông cô như một thiên thần ngủ quên. Nhưng lúc ngủ… vẫn là sự lạnh lùng ngự trị trên khuôn mặt xinh đẹp. Chợt cô mở mắt ra, cùng lúc ấy tảng băng biến mất như chưa từng tồn tại. Đứng dậy, lia mắt quanh căn phòng chợt ánh mắt cô dừng lại ở một chàng trai đag ngủ gần cửa sổ. Anh chàng ấy có mái tóc bạch kim, gương mặt đẹp đến từng mi li mét. Cô chợt nhớ đến lúc cô đag ngủ… ngày nào cũng có giọng 1 ng` con trai trò chuyện vs cô trog tiềm thức. Cô ko biết có phải anh ta ko nhưng hình như đây là lần đầu… cô nhìn thấy anh. Ko có ý định thức tỉnh anh ta, cô đi xuống nhà. Thấy m.n trog nhà bận rộn làm việc, hình như tất cả mọi ng` ở thế giới phép thuật đều đến đây. Hnay … là ngày gì? Khi “mẹ” cô chạy qua, cô níu bà lại và hỏi:
-Hnay… là ngày gì?
-Sn của nữ hoàng, cô ko… - bà nhíu mày quay lại nói thì tất cả những đồ sứ, đồ thủy tinh tuyệt đẹp bà đag bưng trên tay rơi xuống. Nhưng khi chúng chỉ cách mặt đất 3cm, cô đưa mắt về phía chúng, lập tức chúng ở trên tay cô. Còn mẹ cô thì vui mừng hét lên, tiếng hét vag cả tòa lâu đài và ôm chầm lấy cô:
-AKIKO! Ôi con gái ta, con đã tỉnh dậy rồi sao, ta rất nhớ con! – Nước mắt bà lăn dài trên má, bà âu yếm xoa tóc cô. Còn cô khi thấy mẹ như vậy cô mỉm cười.
Cùng lúc đó mọi ng` trog lâu đài nghe thấy tên cô liền chạy lại ôm lấy cô(gia đình và bạn bè) còn những ng` trog thế giới phép thuật thì vui mừng ôm lấy nhau vì nữ hoàng của họ đã tỉnh dậy rồi. Riêng Akira, anh nghe thấy tên cô thì thức giấc, nhìn về phiến đá ko thấy tảng băng… ko thấy cô… anh hốt hoảng chạy xuống dưới nhà, nói gần như hét:
-Akiko… biến mất rồi!
Lúc mọi ng` thấy anh, thì tự động tách sang 2 bên. Dần dần, hình ảnh ng` con gái xinh đẹp mà 5 năm anh luôn nhớ nhung, luôn vây lấy tâm trí anh hiện ra ngay trc mắt anh… Anh đơ ng` 1’ rồi bỗng nhiên chạy lại ôm lấy cô, anh nói, trog giọng nói mang theo sự hạnh phúc:

-Anh rất nhớ em! Sao em có thể ngủ lâu như vậy, Akiko?
Lát lâu sau, vẫn chưa thấy cô ôm lại mình và lên tiếng, anh buông cô ra nhìn cô:
-Sao em ko nói gì?
Trong bầu không khí yên lặng chỉ nghe những tiếng thở khẽ của mọi ng`, một giọng nói trog trẻo vag lên xé toạc bầu không khí:
-Anh… là ai?
Sau khi nhìn cô một giọt nước mắt từ đôi mắt anh rơi xuống, anh nghẹn ngào:
-Em… ko nhớ anh?
Cô lắc đầu. Đau… anh đau lắm! Vì sao tất cả mọi ng` cô đều nhớ chỉ mình anh là… ko còn trog kí ức của cô? Vì sao trog 5 năm hình ảnh cô luôn vây lấy tâm trí anh vậy mà … cô lại ko nhớ… anh là ai? Vì sao…?
-Em… ko nhớ Akira sao? – Takeshi ngạc nhiên hỏi.
Cô gật đầu, nói:

-Đây là lần… đầu em… gặp anh ta.
Lời nói của cô nhẹ như gió thoảng nhưng nó lại giống như hàng ngàn chiếc dao găm đâm vào trái tim Akira. Cô quên anh thật rồi. Có lẽ hình ảnh anh trog mắt cô từ trc đến nay quá mờ nhạt chăng? Nghĩ vậy anh cười chua chát và đi ra vườn để lại mọi ng` đag trog tình trạng ngạc nhiên.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc