Nói Yêu Em 99 Lần - Chương 17

Tác giả: Diêp Phi Dạ

TÔI SẼ KHÔNG CHẠM VÀO EM
Động tác uống RiO của Tống Thanh Xuân bỗng dưng ngừng lại.
Lúc đánh bài thì người thắng tiền bình thường đều biết làm đông mời khách, chỉ là… sau bảy giờ tối, không phải là thời gian do cô quyết định.
Nếu như cô từ chối, có vẻ có chút hẹp hòi, nhưng nếu cô đồng ý mà anh ta không cho phép thì phải làm thế nào?
Tống Thanh Xuân có chút không biết nên trả lời như thế nào, theo bản năng nhìn Tô Chi Niệm một cái.
"Đúng là nên mời khách, hơn nữa phải mời một bữa thật lớn mới được. . . . . . Tôi đang suy nghĩ là nên đi ăn ở đâu đây?" Hội trưởng vừa muốn nhận lời đề nghị của Đường Dạ, vừa nghiêng đầu nhìn Tống Thanh Xuân: "Gần đây có một Độ Giả sơn trang cũng không tệ lắm, bên trong là những món thôn quê, nếu không thì cứ đến đó đi."
Hội trưởng thấy Tống Thanh Xuân không lên tiếng, lại tiếp bổ sung thêm một câu: "Thanh Xuân, em yên tâm đi, Tô Chi Niệm thua em cho nên hãy ăn một bữa cơm thật dư dả. . . . . ."
Lời của hội trưởng còn chưa nói hết, tầm mắt liền như ngừng lại nhìn cổ tay Tống Thanh xuân giơ RiO lên, hàng lông mày nhíu lại,hét lớn: "Thanh xuân, cổ tay của em bị sao vậy?”
Hội trưởng vừa nói vừa đưa tay chạm tới cổ tay Tống Thanh Xuân, chỉ là đầu ngón tay của anh ta còn chưa có ᴆụng tới Tống Thanh Xuân thì Tống ThanhXuân đã hốt hoảng đem tay giấu sau bàn mạt chược, bởi vì lực khá mạnh mà RiO bắn tung tóe ra ngoài, bắn lên toàn thân cô.
"Sao lại phản ứng như vậy?" Hội trưởng bật cười một chút, từ một bên vội vàng rút khăn giấy, đưa cho Tống Thanh Xuân, còn quan tâm thêm một câu: "Cổ tay có phải hay không bị thương không, giống như máu ứ đọng một tảng lớn, sao lại bị như thế?"
Tống Thanh Xuân lắc đầu một cái, không nói gì, sắc mặt có chút tái nhợt, cô cầm khăn giấy lau nhẹ chất lỏng trên quần áo, sau đó nhìn hội trưởng nói một tiếng cám ơn.
"Cái gì? Tiểu sư muội, cổ tay bị thương sao? Có bôi chút thuốc cao không? Có nghiêm trọng không? Để cho tôi xem một chút. . . . . ." Đường Dạ nói xong liền đứng dậy, vòng qua bàn mạt chược hướng về phía Tống Thanh Xuân đang ngồi đi tới.
Đường Dạ mới vừa bước hai bước, Tống Thanh Xuân liền từ chỗ ngồi đứng lên, hai tay lôi ống tay của áo len, che cổ tay đến kín mít cứ như là sợ bị người khác thấy, cô cúi đầu vội vàng nói một câu: "Tôi đi toilet!"
Sau đó liền xoay người, vội vã rời đi.
"Ơ. . . . . .Nha đầu này sao vậy?" Đường Dạ ngừng bước chân, nghi ngờ hỏi ngược một câu.
Hội trưởng hội học sinh nhún vai một cái, bày ra một bộ tôi cũng không hiểu chuyện gì hết, sau một lúc lâu mới nói thêm: "Chỉ là, Tống Thanh Xuân lúc nào cũng rất hoạt bát, nhưng hôm nay lại rất an tĩnh, giống như là có tâm sự gì?"
"Tô Chi Niệm, tiểu sư muội bị sao vậy?" Đường Dạ quay đầu, nhìn Tô Chi Niệm, dù sao hai người ở cùng một chỗ, dù sao cũng nên biết một chút nguyên do chứ?
Tô Chi Niệm cúi đầu, nhìn chằm chằm bài đang cầm trong tay , không biết ngẩn người vì cái gì, qua một hồi lâu anh mới ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút lơ đãng "Ừ" một tiếng, sau đó liền đá văng cái ghế sau lưng, thảng thốt nói một câu"Tôi đi ra ngoài một chút" rồi sau đó liền cất bước rời đi.
-
Lúc Tống Thanh Xuân đi ra từ trong phòng rửa tay, liếc mắt nhìn đồng hồ là đã gần bảy giờ rồi.
Hội trưởng ở vùng ngoại ô, tiệc trăm ngày cũng tổ chức tại vùng ngoại ô, muốn trở về cũng phải mất hai tiếng, cô nhất định là không cách nào trở về biệt thự Tô Chi Niệm đúng giờ được.
Cùng lắm thì mặc kệ đúng giờ hay không đúng giờ, Tống Thanh Xuân đều có suy nghĩ là muốn đi rồi.
sau khi đi ra khỏi nhà vệ sinh, Tống Thanh Xuân đi đến siêu thị trước khách sạn mua vài thứ rồi trở về phòng đánh bài.
Tô Chi Niệm đã không còn ở đó nữa, người đánh bài được thay bằng hai người bạn học khác, Tống Thanh Xuân đặt đồ đã mua ở một góc bàn mạt chược, tỏ vẻ áy náy nói với Đường Nặc: “Tôi có chuyện, phải đi trước, hôm nào đó sẽ mời mọi người ăn cơm, hôm nay mời mấy món này.”

Rời khỏi khách sạn, trời đã tối đen, lại còn có tuyết rơi.
Khi tới đây Tống Thanh Xuân không lái xe, lên tàu ngầm, buổi tối vùng ngoại ô vô cùng lạnh lẽo, cô quấn chặt áo khoát, đi về phía sườn tây của bến tàu ngầm.
Đi khoảng một trăm mét, bước chân cô dần dừng lại, cách phía trước một khoảng xa, nhưng cô vẫn nhìn thấy rõ ràng, phía trước là một chiếc xe, Tô Chi Niệm dựa vào bến tàu, trong tay cầm chìa khóa, liên tục nhấn vào khiến đèn xe không ngừng lóe sáng.
Có lẽ anh đứng một lúc rồi, mui xe cùng vai đã có một lớp tuyết mỏng, tóc cũng đã ướt.
Anh nhìn chằm chằm vào nơi xa tối tăm như mực, bởi vì anh đứng nghiêng nên cô không nhìn rõ ánh mắt, nhưng cô thấy có một cảm giác buồn bã triền miên, giống như thất tình, đau lòng, tổn thương tinh thần.
Anh ấy chờ ai ở đây sao?
Tống Thanh Xuân kéo kéo ống tay áo, trong đầu muốn vượt qua anh, nhưng cô chư kịp di chuyển, anh đã quay đầu lại, sau đó đứng thẳng lên, đi tới trước mặt cô, hỏi: “Về lại thành phố à?”
Còn chưa đợi cô trả lời, liền nói tiếp ba chữ: “Tôi đư đi.”
Sau một lúc, như sợ cô từ chối, anh đưa tay đến trước cô, chỉ vào đồng hồ: “Đã bảy giờ mười, hiện tại thời gian của cô là của tôi.”
-
Tô Chi Niệm đưa Tống Thanh Xuân về nhà, không đi đâu nữa.
Thật ra dọc đường đi, Tống Thanh Xuân cũng nghĩ tới khả năng này, nhưng lúc sự việc xảy ra, cô vẫn có chút lo lắng.
Vào nhà, trước tiên cô đổi dép cho Tô Chi Niệm, giúp anh treo quần áo, sau đó liền đi vào bếp.
Nấu xong bữa tối, cô kì kèo đòi anh cho lên lầu, trước kia khi anh ăn cơm, cô hầu hạ một bên, nhưng hôm nay cô tìm cớ đau bụng, lên lầu vào phòng ngủ.
Tống Thanh Xuân không biết Tô Chi Niệm ăn bao lâu, một tiếng sau khi ở trên lầu, cô bước xuống, trong phòng ăn đã không còn ai.
Đồ ăn đã nguội, cô không muốn ăn, nên không hâm lại, chỉ ăn khoảng nửa chén canh xương lạnh ngắt, sau đó dọn dẹp nhà ăn.
Từ ngoại thành về đến nhà đã chín giờ, đợi Tống Thanh Xuân ổn định, đã mười một giờ.
Cô không nhanh chóng lên lầu mà ghé vào ban công nhà ăn, nhìn chằm chằm tuyết rơi bên ngoài, sau đó mới lên lầu.
Trong biệt thự vô cùng yên tĩnh, đèn trong phòng làm việc còn sáng, bên trong truyền đến giọng nói của Tô Chi Niệm, đại khía đang bàn chuyện công việc qua điện thoại.
Tống Thanh Xuân tắm rửa xong, nằm trên giường, đang chơi điện thoại, cô muốn đợi Tô Chi Niệm về phòng ngủ thì mới ngủ, dựa đầu vào giường, nhưng sau đó chịu không được, lại mơ màng ngủ trước.
Vì Tô Chi Niệm ở nhà, nên Tống Thanh Xuân không ngủ ngon được, ban đêm nằm mơ thấy ác mộng.
Thật ra cũng không xem như ác mộng, chỉ là nhớ tới chuyện cũ, trong lòng vẫn sợ hãi.
Trừ việc Tô Chi Niệm nhận một cuộc điện thoại, thời gian khác cũng không làm việc nữa.
Bởi vì thinh lực của anh quá tốt, nên nghe được rất nhiều âm thanh nho nhỏ, dù hoàn cảnh xung quanh ồn đến đâu, anh cũng không thể bị ảnh hưởng.
Thậm chí không biết bắt đầu từ ngày nào, anh thích thú với việc nghe động tĩnh của cô, rồi mới xử lý công việc.
Trong khi làm việc, cô không có một người nào để trò chuyện, luôn luôn lầm bầm châm chọc một việc nào đó, đa số là chuyện không đáng được nhắc tới, nhưng anh lại nghe rõ ràng như tiếng người nói bình thường.
Mấy ngày nay anh đều ở lại công ty, có đôi khi cần tăng ca, sẽ bận đến đêm khuya, lúc anh nhìn vào cửa sổ sát đất, thấy cả thành phố đã ngủ say, sẽ nghĩ đến cô, nghĩ đến dù gì cô cũng không muốn nói chuyện với anh, chỉ cần nghe được giọng nói của cô, cho dù nén giận hay mắng anh, anh cũng thấy ngọt như mật…
Anh biết luôn nghĩ đến cô, lại không nghĩ rằng nhiều đến vậy, cho tới hôm thấy cô, anh mới phát hiện, vậy mà mình đã yêu cô đến tận xương tủy.
Sau đó, anh theo cô về nhà.
Thật ra trong lòng anh biết rõ, cô không muốn về đây, cô đang trốn tránh anh, anh cũng biết, vì cô nói dối anh, nói rằng bị đau bụng, anh tin, thậm chí sau khi ăn xong, cũng ở trong phòng không dám ra ngoài.
Anh chỉ muốn nghe được giọng nói của cô, chỉ cần như vậy, anh đã cảm thấy, khoảng cách giữa anh và cô đã gần lại một chút… Đúng là đêm nay vô cùng yên tĩnh.
Lúc cô rửa chén, không ca thán gì; khi xoa kem dưỡng da, cũng không nói thầm nổi mụn trên mặt; khi chơi điện thoại, không châm chọc tin tức nào đó là nói không đúng…
Rõ ràng bên tai anh nghe rất nhiều âm thanh đủ loại, nhưng vì sự yên tĩnh của cô, dường như cả thế giới đều yên lặng theo.
Rõ ràng anh cảm thấy máu toàn thân bên trong mình giống như đóng băng, vô cùng lạnh lẽo.
Anh không biết mình ngồi trên ghế làm việc bao lâu, tài liệu chi chit chữ đen, anh không xem một cái nào, khi chuẩn bị khép tài liệu, đột nhiên nghe được phòng ngủ sát vách truyền đến giọng nói nhỏ của cô: “Không, không được…”
Chân mày Tô Chi Niệm nhăn lại, tập trung tinh thần lắng nghe, sau đó mới cảm thấy dường như cô đang khó, lời nói run rẩy: “Cầu xin anh, đừng như vậy… Cầu xin anh, van xin anh… A…” Cô kêu lớn lên.
Tô Chi Niệm không hề nghĩ ngợi bỏ lại tài liệu phía sau, đứng lên, bước nhanh ra khỏi phòng, đẩy phòng ngủ, chạy vào.
Dường như cô gặp ác mộng, tay gắt gao nắm lấy chăn, toàn thân run rẩy, nước mắt không ngừng chảy ra, miệng liên tục nhắc tới những chữ rời rạc.
Tô Chi Niệm chạy ào tới bên giường, ngón tay anh run rẩy, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ hai cái lên mặt cô: “Đình Đình! Đình Đình!”
Anh gọi cô vài tiếng, lông mi ướt sũng của cô độn đậy, rồi cô chậm rãi mở hai mắt ra.
Tất cả trong đáy mắt là sự khủng hoảng, nét mặt có vẻ mờ mịt, khóc đến đau khổ, sau khi bị đánh thức, còn không ngừng hút hít mũi.
“Gặp ác mộng à?” Tay Tô Chi Niệm lau nước mắt trên mặt cô, giọng nói của anh có chút lạnh lẽo, nhưng rõ ràng dịu dàng hơn nhiều so với ngày thường: “Không sao, thức dậy là tốt rồi, đừng nghĩ lung tung, chỉ là giấc mơ, không phải thật…”
Chữ “Đâu” sau cùng Tô Chi Niệm còn chưa nói xong, anh chợt hiểu suy nghĩ trong lòng của cô, biết cô đã gặp cơn ác mộng gì, động tác lau nước mắt cho cô của anh bỗng dưng cứng ngắc.
Cô không phải đang ngủ mơ mà là nghĩ tới chuyện cũ.
Cô nghĩ tới năm năm trước, đêm anh say rượu đã ૮ưỡɳɠ éρ cô . . . . . Trong lòng của cô tràn đầy khủng hoảng, sợ hãi cùng tuyệt vọng.
Cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại từ trong mộng, hô hấp có chút dồn dập, thân thể run rẫy, tay còn liều mạng dùng sức nắm lấy drap giường.
Ngón tay Tô Chi Niệm run run để ở trên mặt cô, anh rất muốn ôm cô, cho cô một chút an ủi, nhưng cuối cùng vẫn từ từ dịch tay từ trên mặt cô ra, sau đó lại rút luôn cánh tay đang ôm cô, chậm rãi thả cô lên trên giường.
Ban ngày cô mặc áo len cổ cao che kín làn da, hiện tại cô mặc một bộ đồ ngủ, lộ ra cổ và Ⱡồ₦g иgự¢, anh nhìn thấy trên da thịt trắng nõn hiện đầy vết xanh tím chi chít.
Sau đó tầm mắt của anh theo bản năng nhìn về phía hai cổ tay của cô, có một vòng bầm tím nhìn thấy mà giật mình, là đêm kia anh say rượu dùng sức nắm quá mạnh lưu lại dấu vết.
Thật ra thì hồi chiều ở phòng đánh bài, lúc hội trưởng phát hiện vết thương trên cổ tay cô, anh đã biết là chuyện gì xảy ra.
Đó là bởi vì lúc đó anh muốn cô thắng, chân ᴆụng tới chân của cô, đang đoán xem trong lòng cô nghĩ gì.
Chẳng qua lúc đó anh không nhìn thấy tình trạng trên cổ tay cô, chỉ có mình cô biết, đó là bị anh siết chặt, cô sợ bị người khác biết, mới vội vàng hấp tấp dùng ống tay áo che lại, vội né ra.
Khi đó anh mới biết trong lòng cô có chút sợ anh, tâm tình của anh bỗng dưng trở nên có chút hỏng bét, sau đó mỗi người rời đi.
Cho tới bây giờ, trong đêm khuya cô gặp ác mộng, anh biết cô có chuyện giấu ở trong lòng, anh mới biết, cô không phải có chút sợ anh mà là rất sợ.
"Anh phải làm sao với cơn ác mộng kia đây? Rõ ràng đã qua nhiều năm, tại sao lại còn nhớ tới?"
"Có phải bởi vì mấy ngày trước anh lại một lần uống rượu say suýt nữa ngủ với cô hay không. . . . . . Tống Thanh Xuân, không nên suy nghĩ lung tung, đều đã trôi qua, đã qua, đã qua rất nhiều năm rồi, không nên suy nghĩ lung tung nữa. . . . . ."
Tô Chi Niệm vẫn ngồi ở bên giường, cánh tay vòng qua vai của cô, sau khi Tống Thanh Xuân tỉnh lại từ trong cơn ác mộng, đáy lòng cũng nổi lên suy nghĩ, những suy nghĩ này xuôi theo ᴆụng chạm giữa bọn họ, thẳng tắp đâm vào đáy lòng của anh, giống như một con dao gọt tim anh thành từng mảnh từng mảnh nhỏ.
Tống Thanh Xuân chưa tỉnh hồn thở hổn hển hai cái, mới ý thức bên cạnh mình có người đang ngồi, cô quay đầu, thấy Tô Chi Niệm, trong nháy mắt bò dậy thật nhanh trên mặt đầy phòng bị: "Tại sao anh ta lại ở chỗ này, không phải là muốn. . . . . ."
Tô Chi Niệm không đợi cô nghĩ xong, đột nhiên đứng dậy, đi về phía cửa phòng ngủ.
Lúc sắp tới cửa, bước chân của anh ngừng lại, anh đứng đưa lưng về phía cô một hồi lâu, mới chậm rãi xoay người, vẻ mặt cô bởi vì anh chưa rời đi lại khẩn trương lên, anh nhìn thấy nét mặt biến hóa của cô, im lặng dùng sức nhấp khóe môi, mới mở miệng nói: "Cô yên tâm, tôi sẽ không chạm vào cô."
Đáy mắt lạnh nhạt thâm thúy của anh có một tia đau thương chợt lóe lên, anh lại mở miệng, lặp lại lời vừa rồi một lần nữa, tiếng nói rất lạnh nhạt, rất nhẹ: "Về sau tôi cũng sẽ không chạm vào cô nữa. . . . . ."
Đáy mắt lạnh nhạt thâm thúy của anh có một tia đau thương chợt lóe lên, anh lại mở miệng, lặp lại lời vừa rồi một lần nữa, tiếng nói rất lạnh nhạt, rất nhẹ: "Về sau tôi cũng sẽ không chạm vào cô nữa. . . . . ."
Anh nói liên tục hai lần, Tống Thanh Xuân mới phản ứng kịp anh đang chỉ cái gì, ánh mắt sững sờ nhìn về phía anh.
Tròng mắt đen nhánh sáng ngời của cô còn lưu lại một chút phòng bị cùng bối rối nhưng lại toát ra một chút vui mừng, dù bị cô tận lực áp chế nhưng vẫn rõ ràng rất chói mắt.
Cô giống như không thể tin được điều mình nghe thấy, hoặc như là không tin tưởng lời nói của anh, chần chờ chốc lát, mang theo vài phần nghi ngờ "Hả?" một tiếng, sau đó hỏi một câu: "Cái gì?"
Từ trước đến nay anh đều biết cô không thích anh, càng không thích anh chạm vào cô, cho nên khi cô nghe được những lời này của anh thì mừng rỡ kích động là điều tự nhiên, cho nên, anh không cần phải khổ sở, không phải sao?
Nhưng mà, Tô Chi Niệm vẫn nhịn không được chuyển tầm mắt từ trên mặt của cô ra, nhìn chằm chằm ánh sáng mờ nhạt không rõ của chiếc đèn ngủ đầu giường, vẻ mặt lạnh nhạt giống như ánh nắng ban mai trong sương mù, thật lâu sau, anh mới khẽ chớp mắt một cái, lành lạnh mở miệng: "Tôi nói. . . . . ."
Anh chỉ nói hai chữ này, trong Ⱡồ₦g иgự¢ có vô số loại cảm xúc cuồn cuộn trào ra, phập phồng, truyền đến cơ thể làm anh ngạt thở đau đớn, khiến cho anh suýt nữa đã không đứng thẳng được, anh hít vào một hơi, mới miễn cưỡng lưu loát nói ra câu hoàn chỉnh tiếp theo: ". . . . . Trong thời gian cô ở nhà tôi, tôi tuyệt đối sẽ không chạm vào cô, cho nên cô chỉ cần phụ trách ăn, mặc, ở, đi lại của tôi là được rồi."di*enn da$$n l#ee q^_^uy d(oo)n
Thật ra. . . . . . Anh rất muốn nói với cô, nếu cô thật sự cảm thấy ở trong nhà anh là một loại giày vò thì cô có thể trở về nhà của mình, một trăm ngày sau, anh vẫn có thể cải tử hồi sinh Tống thị cho cô, nhưng mà, suy nghĩ quay cuồn ở trong lòng rất nhiều lần, đợi đến khi nói ra khỏi miệng thì đã thay đổi hoàn toàn.
Cuối cùng anh cũng không nỡ cùng cô mỗi người đi một ngả, cho dù anh biết, sau cùng anh và cô vẫn mỗi người đi một ngả.
Anh nghĩ, trong cuộc sống đau nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi, cho anh yêu tha thiết một người để đáy lòng chịu nỗi đau đớn nhất; trong cuộc sống ván cờ nan giải nhất chính là nên buông ra, nhưng vẫn cứ muốn nắm chặt.
Anh nói rất nghiêm túc, không hề giống đang nói đùa, hơn nữa trong nhận thức của Tống Thanh Xuân, ai cũng có thể nói đùa, duy chỉ có Tô Chi Niệm này từ trước tới nay luôn là người nghiêm túc, đừng nói nói đùa, ngay cả cười cũng chưa từng có.
Tống Thanh Xuân cảm giác giống như mình đang nằm mơ, cô vô ý thức nhéo mình một cái, cho đến khi cảm thấy cơn đau truyền đến, cô mới lấy lại tinh thần, môi cánh hoa của cô mấp máy nhiều lần, cuối cùng cũng chỉ "A" một tiếng rất nhẹ.
Tô Chi Niệm trầm mặc thật lâu, lại nói tiếp: "Cô cũng không cần lo lắng tôi sẽ giống như mấy ngày trước. . . . . ."
Anh nói tới đây, dường như không biết nên nói tiếp như thế nào, cho nên dừng lại.
Tống Thanh Xuân biết, anh là chỉ chuyện anh uống say suýt nữa ૮ưỡɳɠ éρ cô, cô mấp máy môi, cúi đầu xuống, sau đó lại nghe giọng nói nhàn nhạt của anh: ". . . . . . Cô yên tâm, sẽ không có lần thứ ba, tôi sẽ không uống rượu nữa."
Lần này anh nói xong, không dừng lại chút nào, trực tiếp quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt của anh sâu lắng thâm trầm, mang theo rất nhiều tình cảm, phức tạp giống như ẩn giấu rất nhiều bí mật, cũng không đợi Tống Thanh Xuân hiểu, anh liền trở tay kéo cửa phía sau đi ra ngoài, sau đó cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Trong phòng ngủ thiếu đi Tô Chi Niệm, không khí có vẻ không hề đè nén nặng nề như vậy nữa, tâm trạng căng thẳng của Tống Thanh Xuân cũng từ từ buông lỏng.
Cô xuống giường đi vào phòng tắm rửa mặt, sau khi đi ra, mới vừa tới giường, trong lúc bất chợt liền ngừng bước chân, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào chỗ Tô Chi Niệm mới vừa đứng, vẻ mặt có chút đờ đẫn.
Vừa rồi anh cương quyết không uống rượu. . . . . . Trong lúc chơi mạc chược chiều này, Đường Nặc đã đưa cho anh một chai rio, nhưng anh đã từ chối, khi đó Đường Nặc lẩm bẩm rất nhiều lời, hình như là. . . . . .
"Tô Chi Niệm, tửu lượng của cậu cũng có chút cao chứ? Thứ này không khác đồ uống là bao, nồng độ không đáng để, không say được đâu. . . . . ."
Sau khi nói xong, Đường Nặc còn châm chọc cô và hội trưởng một câu: "Cũng không biết cậu ta trúng gió cái gì mà bắt đầu từ tuần trước, nhất định phải kiêng rượu không lý do, nhưng mà cậu ta d/đ/l\'q;d cũng thật là lợi hại nha, gần đây đi ra ngoài bàn chuyện làm ăn, thật đúng là không uống rượu, mặc kệ người khác uống như thế nào, cậu ta cũng chỉ uống trà hoặc là nước lọc, nghĩ lại cũng thật là say say rồi. . . . . ."
Mi tâm Tống Thanh Xuân khẽ nhíu lại, ngay lúc đó cô chỉ nghe thoáng qua vậy cũng không để trong lòng, chỉ là mới vừa rồi không biết tại sao đầu óc lại đột nhiên nghĩ tới những thứ này.
Thì ra là anh không chỉ nói với cô mà thôi.
Thì ra là trước khi anh nói những lời đó với cô thì anh đã cai rượu trước rồi.
Có phải việc này đã chứng tỏ, thật ra thì trước khi anh nói không chạm vào cô thì đáy lòng của anh cũng đã có quyết định như vậy?
Nhưng trước khi anh đồng ý tiếp quản tập đoàn Tống thị, những lời anh nói trong đó dường như có ý nghĩa muốn cô dùng thân thể đổi.
Cho nên dù anh có thật sự ngủ với cô, cho dù cô có sợ hãi và lo lắng, nhưng cũng không thể trách anh, dù sao thì bản giao dịch đó cũng là do cô cam tâm tình nguyện muốn làm.
Nhưng tại sao. . . . . . Bản thân anh lại quyết định trước, nói không ᴆụng vào cô?
Mới vừa rồi khi Tô Chi Niệm nói những lời đó với Tống Thanh Xuân, cô cũng không suy nghĩ quá nhiều, bây giờ mới dần dần phát hiện, thật sự là có nhiều chỗ không đúng.
Anh nói cô chỉ cần chịu trách nhiệm việc ăn, mặc, ở, đi lại của anh là được rồi, nhưng khi anh đồng ý tiếp quản tập đoàn Tống thị, thì không đòi hỏi gì cả, miễn là một trăm ngày của cô, hiện giờ anh không chạm vào cô nữa. . . . . . không nói đến trước kia, giao dịch này đối với anh có đáng giá hay không, dù sao hiện tại giao dịch này đối với anh mà nói nhất định là không công bằng.
Dù sao thì trên thế giới này, sẽ không có ai hao tốn tinh lực và tiền bạc lớn như vậy để thuê một cô bảo mẫu chứ?
Hơn nữa cô bảo mẫu đó còn từng chỉ vào mũi của anh, bảo anh cút, cút thật xa!
Tống Thanh Xuân càng nghĩ đáy lòng càng hỗn loạn, cô tựa vào trên đầu giường, hoàn toàn không thấy buồn ngủ chút nào.
Cô muốn nhắm mắt lại, để cho tâm trạng của bản thân mình yên tĩnh một chút, nhưng mà cô nhắm mắt lại còn chưa tới một phút, trong đầu cô bất chợt lại dần hiện ra ánh mắt nhìn về phía cô trước khi đi ra khỏi phòng của Tô Chi Niệm.
Bên trong chứa quá nhiều hàm nghĩa mà cô không thể hiểu nổi.
Lúc cô tiếp xúc với ánh mắt đó, tốc độ của nhịp tim đã bị lỡ một nhịp, bây giờ nghĩ tới lần nữa, cô vẫn cảm thấy tốc độ rối loạn của nhịp tim khiến cô hoang mang.
Tống Thanh Xuân rất không muốn suy nghĩ nhiều đến ánh mắt đó nữa, nhưng cô lại không khống chế được suy nghĩ, nghĩ đi nghĩ lại, cô thế nhưng bởi vì ánh mắt đó mà cảm thấy có chút đau lòng.
Tống Thanh Xuân hung hăng hít sâu hai lần, giơ tay sờ lên иgự¢ mình, phát hiện trái tim vẫn đập rất mạnh, nhưng sâu trong đó lại có chút trống rỗng không nói nên lời.
Rõ ràng. . . . . . Rõ ràng anh nói sẽ không ᴆụng vào cô nữa, cô nên vui mừng, nhưng. . . . . . Nhưng tại sao, tại sao trong Ⱡồ₦g иgự¢ cô lại quay cuồn những cảm xúc khó hiểu?
-
Thật ra thì Tống Thanh Xuân vẫn luôn rất buồn bực, trước lễ Giáng Sinh, quan hệ giữa cô và Tô Chi Niệm không biết đã đến gần từ lúc nào, trước kia anh và cô còn ầm ĩ xung khắc như nước với lửa, nhưng khoảng cách giữa hai người đã kéo gần không giải thích được, nếu không d/đ\'l]q/d nhờ vào chuyện náo loạn không vui giữa cô và anh trong đêm giáng sinh thì chính bản thân cô cũng sẽ không nhận thấy được thì ra là anh và cô còn có một khoảng thời gian chung sống với nhau hoà bình như vậy.
Từ sau khi Tô Chi Niệm nói với cô sẽ không gặp mặt cô nữa, anh cũng thường xuyên sẽ về nhà ở, chỉ là không trở lại mỗi ngày như trước lễ giáng sinh nữa, vì vậy quan hệ giữa hai người cũng thủy chung không thể trở lại dáng vẻ như trước đêm giáng sinh được nữa.
Bản thân Tống Thanh Xuân cũng không biết nên hình dung tình trạng ở chung hiện nay giữa cô và Tô Chi Niệm như thế nào, nói lạnh nhạt cũng không coi là lạnh nhạt, lúc anh trở về vẫn sẽ trao đổi đôi câu, nhưng mà nói nhiệt tình, thì lại hoàn toàn không nhiệt tình, bởi vì đại đa số trao đổi giữa bọn họ đều do cô chủ động chào hỏi anh, gọi anh ăn cơm, anh dặn dò cô pha ly cà phê.
Rõ ràng anh và cô đều ở chung dưới một mái nhà, khoảng cách rất gần, nhưng lại khiến Tống Thanh Xuân cảm thấy rất xa, giống như là hai đầu thế giới, giống như hai đường thẳng song song không bất kỳ điểm giao nhau nào, làm như quan hệ hoà bình giữa cô và anh trước đêm giáng sinh chỉ là những hình ảnh hư ảo.
Thật ra ngoại trừ lúc ăn cơm, Tô Chi Niệm phải đối mặt với Tống Thanh Xuân ra thì đa số thời gian khác anh đều ở trong thư phòng.
Thư phòng chính là cấm địa của anh, không có sự cho phép của anh thì cô không được vào.
Thật ra thì trước đây mỗi khi anh về nhà, tối nào cũng sẽ ở trong phòng khách xem tivi, hoặc là chạy bộ trong phòng tập thể hình, mỗi khi đó cô đều ở bên cạnh phục vụ.
Tâm tư con gái rất tinh tế, mỗi khi anh về nhà đều nhốt mình trong thư phòng nhiều lần, Tống Thanh Xuân cũng dần dần hiểu được, đây là anh đang cố gắng để cho bản thân không quấy rầy đến cô.
Đây là nhà anh, nhưng anh lại giao toàn bộ không gian lại cho cô.
Thật ra thì Tống Thanh Xuân cảm thấy như vậy cũng rất tốt, cô và Tô Chi Niệm không nóng không lạnh qua hết một trăm ngày, anh cho cô một Tống thị đã sống lại, cô rời khỏi nhà anh, thậm chí cô còn nghĩ, cô thiếu tiền anh nên trước khi rời đi cô sẽ đền đáp anh bằng một ít cổ phần của Tống thị.
Nhưng cô không ngờ, cuộc sống bình thản như nước lặng, không hề xuất hiện tình tiết phức tạp chỉ còn lại hai tuần, cô và Tô Chi Niệm đã xảy ra tình huống tiếp xúc thân mật tạm thời: anh và cô cùng ngủ trên một chiếc giường.
Đừng suy nghĩ lung tung, anh và cô chỉ đơn thuần là ngủ trên một chiếc giường, không xảy ra chuyện gì cả, tuy rằng giữa bọn họ đã từng làm chuyện đó.
Đó là một ngày giữa tháng 1 năm 2016, Tống Thanh Xuân nghĩ rằng cả đời này bản thân mình cũng sẽ không quên được ngày hôm đó.
Ngày đó xảy ra rất nhiều việc, rốt cuộc cô hiểu rõ nhiều năm rồi bản thân cô cũng không muốn thông suốt một chuyện, cô còn hạ quyết tâm, dĩ nhiên cô vẫn cùng "Chung giường chung gối" một đêm với Tô Chi Niệm.
Ngày hôm đó thời tiết rất tệ, khói mù nặng nề đáng sợ, trước đó chính phủ còn phát báo động đỏ.
Ngày ấy, Tần Dĩ Nam mời cô ăn cơm, trước khi ra khỏi cửa cô còn cố ý rẽ vào cửa hàng thuốc mua một chiếc khẩu trang nghe nói có chức phòng khói.
Hẹn ăn cơm trưa vào mười hai giờ rưỡi, Tống Thanh Xuân đến nơi vào lúc mười hai giờ 20, cô cho rằng chỉ có một mình cô và Tần Dĩ Nam nhưng không ngờ còn có một người khác nữa.
Là người cô không muốn gặp nhất, Đường Noãn.
Có lẽ Tần Dĩ Nam và Đường Noãn là cùng đi, lúc cô đi tới nhà hàng, hai người đã vai kề vai ngồi ở trước bàn ăn, giống như là đến được một lát rồi, trò chuyện khí thế ngất trời, vẻ mặt của Đường Nãn nở nụ cười yếu ớt, Tần Dĩ Nam vẻ mặt thoạt nhìn rất thoải mái.
Lúc Tống Thanh Xuân cách bàn ăn một đoạn ngắn thì thấy Đường Noãn, bước chân của cô liền ngừng lại, giác quan thứ 6 của phụ nữ nói cho cô biết, bữa cơm này, tuyệt đối là Đường Noãn mời đến xin lỗi cô, hơn nữa căn bản không cần phí đầu óc suy nghĩ nhiều, sợ là Đường Noãn dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ Tần Dĩ Nam đang tức giận tha thứ cho cô ta.
Có thể là Tống Thanh Xuân dừng lại quá lâu, khiến nhân viên phục vụ có chút nghi ngờ, thấp giọng hỏi một câu: "Tiểu thư, làm sao vậy?"
Lời nói của phục vụ viên đã quấy rầy cuộc trò chuyện đang vui vẻ và ấm áp của Tần Dĩ Nam, hai người đồng thời ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, nụ cười trên mặt Đường Noãn thu lại trong nháy mắt, mà Tần Dĩ Nam đứng lên, cười đến vẻ mặt dịu dàng kêu một tiếng: "Tống Tống."
Tống Thanh Xuân vẫn đứng đó một hồi lâu, mới bất đắc dĩ bước đi tới, nhân viên phục vụ giúp cô kéo ghế đối diện Tần Dĩ Nam ra, đợi cô ngồi xuống, lập tức đưa thực đơn lên.
Món chính của nhà hàng này là món ăn Bắc Kinh, có một món đậu hũ nấu ăn rất ngon, dùng chân giò hun khói canh nấu, là món mà Tống Thanh Xuân thích nhất.
Nếu không thấy Đường Ấm, có lẽ Tống Thanh Xuân sẽ gọi món ày, bây giờ thấy Đường Ấm, cô cũng không có tâm tình, thậm chí ngay cả cơm cũng không muốn ăn, liền có chút muốn đi.
Cuối cùng món ăn là Tần Dĩ Nam gọi trước đó, đầu tiên là món đậu hũ, còn là sữa chua Bắc Kinh mà cô thích nhất.
Đợi đến nhân viên phục vụ đưa món ăn lên, Tần Dĩ Nam trước cho Tống Thanh Xuân múc thêm, rót một ly nước, mới hắng giọng một cái, rốt cuộc nói chủ đề của bữa ăn hôm nay: "Tống Tống, bữa cơm này thật ra thì không phải là anh mời, là Đường Ấm mời."
Tống Thanh Xuân vốn là cầm muỗng lên chuẩn bị ăn liền ngừng lại, sau đó liền đem cái muỗng thả lại trong chén.
"Tống Tống, em có phải còn đang giận chuyện lần trước không?" Tần Dĩ Nam lại mở miệng, giọng điệu dịu dàng: "Đường Noãn đã nói với anh, cô ấy rất hối hận chuyện lần trước đối với em như vậy, cô ấy nói với em ở trong công ty TW, bởi vì vị trí biên tập viên mà hai người náo đến không vui vẻ, hơn nữa, lúc ấy Đường Noãn không phải là mình nhảy xuống hồ hãm hại em đâu, cô ấy là không có đứng vững, không cẩn thận ngã vào trong hồ, bởi vì mấy ngày trước ngã xuống hồ, em đánh cô ấy, trong lòng cô ấy tức giận, nuốt không trôi tức giận kia, cho nên nhất thời hồ đồ, liền mượn chuyện kia, muốn gây sự với em, sau đó mới làm chuyện như vậy."
Quả nhiên rất giống với những gì co đã đoán. . . . . . Trong lòng của Tống Thanh Xuân cười nhạo, cô nghĩ ở trên thế giới này, sợ là hiểu Đường Noãn, không có ai bằng cô đâu!
Cũng không chờ Tống Thanh Xuân nhìn Đường Noãn, ngược lại Đưòng Noãn đã mở miệng, hoàn toàn không có cô gái kiêu ngạo tùy hứng như thường ngày, giọng nói mềm mại và đau lòng, giống như là thật sự biết mình sai lầm rồi, cũng thật giống như tự kiểm điểm: "Thanh Xuân, thật thật xin lỗi, lúc đó tôi thật sự là ấm đầu, sau chuyện đó tôi rất hối hận , tôi thật sự là không nên làm như vậy, thật xin lỗi, thật sự rất xin lỗi. . . . . ."
Tống Thanh Xuân thấy Đường Noãn trợn mắt nói dối tự diễn cũng không có hứng thú gì, cô giơ tay lên xoa trán một cái, muốn phản kích cô ta vài câu.
Nhưng cô hiểu Đường Noãn, thì Đường Noãn cũng hiểu cô.
Không cho cô có cơ hội nói, Đường Noãn lại mở miệng nói, muốn bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu: "Thanh Xuân, thật ra thì tôi vẫn luôn muốn tìm một cơ hội xin lỗi cô. . . . . ."
Ha ha. . . . . . Muốn tìm một cơ hội đến xin lỗi cô cơ đấy? Trước tạm không đề nhắc tới cô ta có phải thật sự nghĩ tới xin lỗi cô không, làm ơn, cô và cô ta ở cùng một công ty, mỗi ngày cũng gặp gỡ vài lần, lại nói là không có cơ hội? Đoán chừng lời như thế, cũng chỉ có thể lừa lừa Tần Dĩ Nam mù mắt thích cô ta thôi. . . . . .
"Chỉ là tôi không biết nên mở miệng làm sao, tôi đấu tranh thật lâu, cuối cùng mới liên lạc Dĩ Nam, để cho anh ấy hẹn cô đi ra ăn cơm, Thanh Xuân, mấy ngày nay tôi thật sự suy nghĩ rất nhiều, trước kia trường cấp ba chúng ta đã quen biết nhau, cô rất tốt với tôi, thậm chí ban đầu còn vì tôi, thay tôi ở lại trừng trị mấy tên côn đồ ở đó, cho nên tôi không nên bởi vì nữ biên tập viên, lại giận dỗi với cô, tôi nghĩ kỹ rồi, Thanh Xuân, nữ biên tập viên tôi không tranh với cô nữa, nếu như cô không tin tôi, tôi có thể nghỉ việc ở TW. . . . . ."
Cô đã nói, cô ta nói thế nào khiến Tần Dĩ Nam tin tưởng cô ta. . . . . . Thì ra là dùng khổ nhục kế nghỉ việc ở TW để chiếm được sự đổi ý của Tần Dĩ Nam?
Ở Tống Thanh Xuân biết rõ, dù là cô, Đường Noãn, Tần Dĩ Nam mỗi người đi một ngả, cả đời không qua lại với nhau, cũng không thể nghỉ việc ở TW, buông tha việc tranh giành với Tóngo Thanh Xuân.
Chỉ tiếc cô không có chứng cớ chứng minh trong lòng của cô ta có ý nghĩ như vậy.
Cô ta cũng đã nói tới đáng thương như vậy rồi, nếu là Tống Thanh Xuân còn gây sự, sợ rằng vốn là lỗi của cô ta sẽ biến thành sai lầm của cô luôn.
Huống chi, lần trước Đường Noãn rơi xuống nước là hãm hại cô, cũng chỉ là bởi vì cô nói với cô ta muốn buông tay anh Dĩ Nam, để cho cô ta mất đi lợi khí lớn nhất để nhằm vào cô, thẹn quá thành giận, mới quyết định đánh trận này đến cùng, muốn cho cô và Tần Dĩ Nam ngay cả bạn bè cũng không làm được.
Chỉ là cô ta trộm gà không được còn mất nắm gạo, cuối cùng lại khiến quan hệ của mình và Tần Dĩ Nam càng hỏng bét.
Cũng đúng. . . . . . Theo tính tình của Đường Noãn, làm sao có thể sẽ chịu phục, hôm nay bữa cơm này sợ là Hồng Môn Yến đi.
Bằng không tại sao phải cô ta kêu Tần Dĩ Nam ăn bữa cơm này, tất nhiên là phải làm cho Tần Dĩ Nam nhìn, nếu là Tống Thanh Xuân cô không chịu tha thứ cho co ta, sợ là cô ta sẽ làm cho Tần Dĩ Nam đau lòng, sau đó Tống Thanh Xuân cô biến thành người không hiểu chuyện … . . . . .
Bỗng nhiên Tống Thanh Xuân nở nụ cười, bày ra một bộ dáng vỡ lẽ như chợt hiểu ra: "Tôi nghĩ nửa ngày, mới nhớ tới chuyện của Đường Noãn là khi nào, chuyện kia cũng qua đã lâu như vậy, tôi cũng đã quên mất, cuối cùng cũng không phải là chỉ là chuyện không đâu làm rùm beng lên thôi sao? Tại sao tôi lại tức giận?"
Đường Noãn đã sắp xếp mọi chuyện như vậy rồi, nếu cô biết rõ phía trước là cái hố, cần gì nhất định phải nhảy vô đó? Không phải là giả bộ khoan hồng độ lượng sao? Không sao, cô giả bộ, dù sao cũng sẽ không mất miếng thịt, cho dù trong lòng có chút bị đè nén, nhưng là cũng không sao, ai bảo Tống Thanh Xuân cô không phải thuộc tính đe tiện đây?
Tần Dĩ Nam thấy phản ứng này của Tống Thanh Xuân, vẻ mặt rõ ràng buông lõng: "Tống Tống, em không tức giận là tốt rồi, thật ra thì lúc ban đầu lúc hẹn em tới ăn bữa cơm này, anh cũng có chút bất an, sợ em vẫn còn mất hứng, cũng sợ em thấy anh cũng sẽ tức giận."
Kỳ thật dù anh Nam yêu mến Đường Noãn, nhưng trong lòng của anh vẫn là rất để ý cô, đúng không?
Nếu không anh sẽ không bất an, sẽ không lo lắng cô không vui. . . . . .
Tống Thanh Xuân theo bản năng nhìn lướt qua Đường Noãn, thấy ánh mắt cô ta rõ ràng khi Tần Dĩ Nam nói ra những lời này, trở nên có chút không vui.
Vốn chính cô cũng không nghĩ tới Tần Dĩ Nam sẽ để ý tới niềm vui và nỗi buồn của cô.
Đường Noãn không vui, Tống Thanh Xuân lại càng cao hứng, ngay cả nụ cười trên mặt cũng trở nên có chút thật lòng thật dạ: “Anh Dĩ Nam, em thật sự không buồn bực đâu.”
“Không có là tốt rồi, ăn cơm đi.” Vẻ mặt Tần Dĩ Nam cười ấm áp gắp đồ ăn cho Tống Thanh Xuân, sau đó mới gắp cho Đường Noãn.
Mặc dù nét mặt Đường Noãn mỉm cười nhưng trong đáy mắt lúc này sự không vui càng đậm hơn. Còn tâm tình Tống Thanh Xuân rất tốt, lúc đầu cô không muốn ăn giờ thì bắt đầu ăn từng miệng lớn.
Thật ra Tống Thanh Xuân sớm nên nghĩ tới, dựa theo tính nết của Đường Noãn, cô ta không có khả năng cứ để bản thân mình bực tức như vậy. Nhưng cô không nghĩ tới, đến khi ăn cơm được một nữa thế mà Đường Noãn lại tuyên bố cho cô một bí mật động trời.
Cái bí mật kia đã giải thích vấn đề mà cô luôn buồn bực, cũng khiến đáy lòng cô trở nên vô cùng căm phẫn và không cam lòng.
Đầu tiên Đường Noãn thân thiết gọi “Dĩ Nam,” sau đó hỏi một câu: “Anh còn nhớ rõ tại sao chúng ta quen biết không?”
Tần Dĩ Nam nghe thấy lời Đường Noãn nói thì gật đầu, nuốt xuống ngụm thức ăn trong miệng mới nói: “Nhớ chứ.”
“Em cũng còn nhớ rõ, bây giờ đã qua nhiều năm như vậy, nhớ tới chuyện khi đó cảm thấy tình yêu rất đơn thuần rất tốt đẹp. Hơn nữa khiến đáy lòng người ta có chút cảm động.” Lúc Đường Noãn nói tới đây, trên khuôn mặt đã hiện lên vẻ dịu dàng, sau đó liền làm như đang nói chuyện với bạn tốt gọi một tiếng “Thanh Xuân,” đợi tới lúc Tống Thanh Xuân ngẩng đầu mới tiếp tục hỏi: “Cô biết tôi và Dĩ Nam quen nhau thế nào không?”
Khi đó Tống Thanh Xuân cho rằng Đường Noãn lại sử dụng chiêu cũ, khoe khoang trước mặt cô, để khiến cô khổ sở, cho nên yên lặng đảo tròng mắt không mấy để tâm, chỉ lắc đầu với Đường Noãn. Sau đó liền cúi đầu tiếp tục hăng hái chiến đấu với đám đồ ăn ngon.
Nếu Đường Noãn đã muốn khoe ra, làm sao có thể vì sự im lặng của cô mà từ bỏ ý đồ, ngược lại còn thêm vài phần kích động lải nhải nói về chuyện lúc đầu cô ta và Tần Dĩ Nam quen biết: “Tôi và Dĩ Nam ấy à, là quen biết ở trong thư viện hồi trung học. Khi đó tôi có chút máu văn nghệ, khá đam mê thơ Từ Chí Ma, gặp câu nào hay tôi đều chép lại. Thậm chí bản thân còn học phong cách viết của Từ Chí Ma, viết một bài thơ ngắn đặt trong quyển sách kia. Sau này lúc trả sách tôi liền quên nên tờ giấy đó để lại bên trong….”
Khi Đường Noãn nói mãi không ngừng, đáy lòng Tống Thanh Xuân còn cười nhạo cô ta thật là nhàm chán, cô ta nói cô ta không hề thích Tần Dĩ Nam, lại còn làm như vậy!
Thật ra cô cũng cố gắng đặt Tần Dĩ Nam lên vị trí bạn bè hoặc anh trai, lúc ban đầu cô buông bỏ phần yêu đương này cô cũng rất khó chịu. Nhưng thời gian cũng đã qua một tháng lẻ một tuần rồi, cô phát hiện sự khó chịu này cũng phai nhạt nhiều theo thời gian.
Thời gian, đúng là bài thuốc tốt chữa lành vết thương, một ngày nào đó cô sẽ thoải mái, sau đó lại nghĩ tới tình yêu cô theo đuổi và dấu dưới đáy lòng nhiều năm như vậy, lòng cô sẽ yên lặng như nước cười nhạt một tiếng.
Nhưng cô càng nghe Đường Noãn càng nói về sau thì làm thế nào cũng không cười nhạo nổi nữa, ngược lại đặc biệt cẩn thận nghe ngóng.
“Chắc khoảng một tuần sau tôi mới nhớ tới chuyện này vì thế chạy tới thư viện, tìm được quyển sách kia sau đó lật tìm hồi lâu mà không tìm thấy tờ giấy nhỏ của tôi, ngược lại thấy một tờ giấy mới….”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc