Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em - Chương 25

Tác giả: Ngôn Tiêu Băng

Bất cứ ai khi được nghe người khác khen bản thân mình như vậy, chắc hẳn trong lòng đều là sự vui vẻ ngập tràn, nhưng trên mặt Trì Vi vẫn không có cảm xúc gì, cô cố ý hỏi:
"Tốt chỗ nào chứ?"
"Chỗ nào cũng tốt!"
Trần Chi tỏ vẻ cô bạn mình không biết chút gì về Sầu riêng ba đồng: "Cậu biết không, tiền cô ấy kiếm được nhờ vẽ truyện nhiều như vậy, tất cả đều được dùng cho mục đích từ thiện, hơn nữa còn lấy danh nghĩa người mua sách để quyên góp"
Trần Chi cảm thấy những lời này vẫn chưa đủ, giống như sợ Trì Vi không hiểu hết, lại bổ sung thêm một câu: "Quan trọng là, rất nhiều fans của cô ấy cũng được truyền cảm hứng, đều rất chăm đi làm từ thiện"
Vừa nói, cô nàng vừa lấy điện thoại ra vào weibo fanclub chính thức của Sầu riêng ba đồng:
"Vi Vi, xem này, đều là cộng đồng fans tổ chức dạy học ở những vùng trung du nghèo khó. Còn đây là fanclub quyên góp sách vở và dụng cụ học tập cho học sinh nghèo, còn xây cả một thư viện và cả những bữa cơm trưa tình thương nữa. Sầu riêng ba đồng và cộng đồng fans vô cùng chú ý đến việc đi từ thiện."
Trì Vi liếc thấy những tấm hình tối qua vừa xem, không nhịn được cười:
"Cô ấy ảnh hưởng đến fans nhiều như vậy à?"
"Tất nhiên rồi! Ngay cả tớ cũng tham gia quyên góp tiền vì cô ấy đấy!"
Trần Chi đột nhiên nhỏ giọng:
"Chỉ là không góp được nhiều."
Trì Vi: "Từ thiện quan trọng là tâm ý, không phải cứ góp nhiều hơn là có tâm nhiều hơn, mọi người cũng đều dựa vào tình trạng kinh tế của bản thân để góp thôi"
"Đúng thế, đều do tớ quá nghèo. Nếu tớ mà nổi hơn, có nhiều fans hơn, biết đâu cũng có thể khiến người hâm mộ của tớ đi làm công ích."
Trần Chi lại nhắc: "Người có tâm như vậy, Sầu riêng ba đồng nhất định là một người phụ nữ rạng rỡ tốt đẹp như ánh mặt trời."
Trì Vi hơi nhíu mày.
Sầu riêng ba đồng không hề rạng rỡ như ánh mặt trời, ngược lại, cô như đang vùng vẫy trong bóng tối.
Hoàn thành cảnh quay đã là 10 giờ tối, Lục Chi Châu lúc đầu nói sẽ qua đón cô nhưng lại có việc đột xuất không tới được, cuối cùng lái xe riêng tới đón cô về nhà.
Trì Vi cảm thấy hơi mệt, ngồi trong xe nhắm mắt nghỉ ngơi được tầm 2 phút thì điện thoại rung lên mấy lần. Trì Vi mở ra nhìn, nhận được vài tấm hình, ngay sau đó lại thêm mấy tin nhắn:
"Chị, em không có tiền ăn, cho em ít tiền đi."
"Gọi điện thoại thì chị không nghe, em là em trai ruột của chị, ngay cả Trì Dao chị cũng nuôi được, vậy còn em? Chị định cắt đứt à?"
"Nếu chị không cho em tiền, em sẽ tung những hình này lên mạng, nói chị ruồng bỏ cha mẹ!"
"Chị có tin không, cha mẹ còn giúp em quay video, nếu em đưa những thứ này cho bên truyền thông, chị biết chuyện gì sẽ xảy ra không?"
"Các người làm diễn viên, không phải quan trọng nhất là danh tiếng sao. Chị không để em sống tốt, em cũng không để chị yên!"
Trì Vi cười lạnh một tiếng, ném điện thoại sang bên cạnh, không để ý tới.
Không nhận được câu trả lời, điện thoại lại rung lên mấy lần nữa.
Trì Vi xoa xoa đầu, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe, cơn buồn ngủ cũng tan biến.
Hai phút sau, tiếng chuông lại vang lên, Trì Vi cảm thấy vô cùng bực bội, nhấc máy lên quát: "Xong chưa? Còn gọi điện nữa tao bẻ cổ mày!"
Lục Chi Châu ở đầu dây bên kia nghe thấy mà sửng sốt, điện thoại anh hết pin nên đành mượn điện thoại Tư Không Lương gọi cho cô, sợ cô lo lắng.
Nhìn lại dãy số đang gọi, không sai, anh nhíu mày:
"Vi Vi, em sao thế?"
Trì Vi vừa nghe thấy giọng anh, lập tức phản ứng lại, day day đầu:
"Em không sao."
Lục Chi Châu im lặng hai giây, hỏi cô:
"Em đang ở đâu?"
Trì Vi: "Em đang trên đường về nhà"
Lục Chi Châu nghe được ra trong giọng nói của Trì Vi có chút không ổn, hơi lo lắng hỏi cô:
"Tâm trạng không tốt à?"
Trì Vi khẽ "Ừ", nghe thấy đầu dây bên kia có ồn ào xen lẫn, có lẽ anh đang đi xã giao, thuận miệng dặn dò một câu:
"Anh uống ít rượu một chút."
"Ừ."
Lục Chi Châu vừa bưng ly rượu lên, nghe thấy thế lại đặt xuống: "Buổi tối em ăn gì?"
Trì Vi: "Cơm hộp"
"Có muốn ăn gì đó không, anh cho người đem về cho em."
"Không muốn ăn."
Lục Chi Châu lại hỏi: "Sầu riêng nhé?"
Trì Vi: "Mang tới đi"
Lục Chi Châu: "......"
Trì Vi liếc nhìn thời gian, nhớ tới nhiều lần anh đi xã giao đều đến rạng sáng mới về nhà, hỏi:
"Khi nào anh về?"
Trì Vi rất ít khi hỏi anh những chuyện này, Lục Chi Châu hỏi ngược lại: "Muốn anh à?"
Trì Vi cũng rất thành thật: "Muốn"
"Ở nhà chờ anh, anh sẽ về nhanh thôi."
Trì Vi khẽ "ừ"
.Bên này, Lục Chi Châu vừa cúp điện thoại liền có người cầm ly tới mời rượu, anh còn chưa kịp khước từ, người bên cạnh đã thay anh chặn lại:
"Tới đây tới đây tới đây, để tôi uống cùng các anh."
Tư Không Lương quay sang huých nhẹ vào người anh:
"Anh Lục dù sao cũng không thể uống say, chị dâu sẽ nổi giận đấy."
Tư Không Lương vừa nói thế, người kia đột nhiên nhớ tới tin bát quái vài ngày trước nghe được, mọi người đều kháo nhau rằng Lục tổng sắp kết hôn. Lúc ấy anh ta còn không tin, bây giờ nhìn lại, xem ra thực sự có chuyện này rồi.
Anh ta cụng ly với Tư Không Lương, thức thời rời đi.
Lục Chi Châu nhẹ cười một tiếng: "Từ khi nào cậu đã thay đổi thành chị dâu rồi?"
Tư Không Lương: "Dù sao cũng sớm phải đổi"
Nếu Tư Không Lương thay đổi xưng hô, có lẽ Trì Vi sẽ bớt ác cảm với anh, như vậy hẳn là Trì Dao cũng sẽ không cự tuyệt anh ta như vậy.
Lục Chi Châu nhìn anh ta một cái:
"Thích Trì Dao thật lòng à?"
"Nếu không thích cô ấy, tớ sẽ đến đây uống rượu giải sầu sao?"
"Trì Dao không giống những người phụ nữ kia, loại quan hệ này hẳn cậu cũng biết."
Lục Chi Châu dừng một chút, lại nói: "Nếu cậu làm bậy,cũng sẽ không có kết quả gì đâu"
"Tớ hiểu ý cậu."
Tư Không Lương lại rót thêm một ly rượu: "Tớ nào dám làm gì bậy bạ, bây giờ Trì Dao chỉ cần nhìn thấy tớ là sẽ giữ khoảng cách."
"Đi mà trách bản thân ý, tình sử đen một màu quá mà."
Lục Chi Châu rất không đồng tình với người bạn này, nếu không phải trước kia cậu ta ăn chơi đàn đúm quá mức thì hiện tại cũng không tới nỗi để con gái nhà người ta phải đề phòng như vậy.
Trước kia Tư Không Lương có thái độ không tốt với Trì Vi, hiện tại chỉ muốn vả vào mặt mình hai cái, nửa đùa nửa thật nói với Lục Chi Châu:
"Nói mấy lời tốt đẹp trước mặt chị dâu giúp tớ đi chứ."
Vừa dứt lời, một cô gái nhỏ đi tới, trông còn rất trẻ nhưng lại ăn mặc vô cùng gợi cảm, có chút không thích hợp. Cô nàng sớm đã để ý tới hai người đàn ông cực phẩm bên này, Lục Chi Châu quá lạnh lùng với phụ nữ nên cô ta cũng không dám tới gần, nhưng Tư Không Lương thì khác. Anh ta vốn tính đào hoa, hẳn sẽ dễ tiếp cận hơn, nếu mồi chài được con cá lớn này, con đường sự nghiệp của cô ta cũng không phải lo lắng nữa.
Cô nàng vừa đặt tay lên bả vai người đàn ông, lập tức bị đẩy ra.
"Đi ra!"
Tư Không Lương vốn đang buồn bực, ngay lúc này còn có ả đàn bà không biết điều nào đó sán vào, lập tức nổi giận.
"Tư tổng."
Cô gái nhỏ đứng lên khỏi sofa, vô cùng tủi thân, đôi mắt xinh đẹp rơm rớm nước.
Tư Không Lương mặc kệ cô ta, cô ta lại thử đến gần:
"Tư tổng, có phải anh đang không vui không, để em tới bồi..."
Chữ "anh" còn chưa kịp thốt ra, đã bị cắt ngang:
"Đã bảo cút, không nghe thấy à?"
Tư Không Lương nhíu mày:
"Nói thêm câu nữa thì cút khỏi gian phòng này đấy."
Cô gái nhỏ bị dọa sợ, hốt hoảng vội vàng đứng dậy, kết quả giày cao gót cao quá khiến cô ta mất thăng bằng, ngã nhào về phía Tư Không Lương. Tư Không Lương phản ứng vô cùng nhanh nhạy, né người khiến cô gái kia đập vào ghế sofa, tóc xõa tung không kịp sửa sang lại, liên tục nói xin lỗi:
"Thật xin lỗi thật xin lỗi, Tư tổng, em không cố ý."
Sợ Tư Không Lương không tin, cô ta lại nhấn mạnh thêm lần nữa:
"Tư tổng, em thật sự không cố ý!"
Tư Không Lương nhìn cô ta một cái, không nói gì, tới ngồi bên cạnh Lục Chi Châu.
Lục Chi Châu xem kịch hay còn không quên nhạo báng anh ta:
"Không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả."
Tư Không Lương chợt nhớ tới lời nói trước đây của Lục Chi Châu: "Nếu đối với ai cũng thương hoa tiếc ngọc, vậy đấy chính là kẻ đa tình"
Haizz, hi vọng anh ta tỉnh ngộ lúc này cũng chưa gọi là muộn.

.Cúp máy, Trì Vi nhìn loạt tin nhắn mới được gửi đến.
"Chị, chị cho em ít tiền được không? Chỉ 10 vạn thôi, chút tiền này đối với chị chỉ là chuyện nhỏ. Đều là người nhà, đừng dễ giận như vậy mà."
"Chị, ngôi sao mấy người trước mặt truyền thông đều nói muốn làm từ thiện, chị cũng không thể không làm chứ hả. Chị cho em ít tiền, coi như là đuổi ăn mày đi!"
"Nếu không thì 5 vạn cũng được. Chỉ cần chị cho em, em sẽ xóa những tấm hình này đi, cút thật xa, sau này cũng không làm phiền chị nữa!"
"Chị, ngày đó chị cũng thấy rồi, một đám côn đồ đòi tiền em, em làm gì có cơ chứ! Bây giờ ngay cả tiền bắt xe về nhà cũng không có, chị sẽ không trơ mắt nhìn em ૮ɦếƭ đói chứ!"
Đến tiền xe về nhà cũng không có?
Trì Vi cười nhạt, hai ngày trước chị cô vừa kể, cha mẹ có gửi cho em trai một khoản tiền, có lẽ đã xài hết tiền rồi mới tìm đến cô.
Điện thoại lại rung, hai tin nhắn mới được gửi đến.
"Điện thoại lúc nào cũng bận, con mẹ nó chị gọi điện thoại cho ai mà lâu quá vậy?"
"Trì Vi, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt à? Em nói cho chị biết, đừng có ép em, nếu những tấm hình này rơi vào tay truyền thông, cuộc sống của chị còn khổ hơn em gấp trăm lần! Chị có muốn thử một chút cảm giác bị cả vạn người phỉ nhổ ra sao không?"
Trì Vi vừa xóa hết đống tin nhắn đi, tiếng chuông vang lên, là số điện thoại nãy giờ liên tục gửi tin.
Cô không chút do dự tắt máy, kéo số kia vào danh sách đen.
Chưa tới hai phút, lại có một số lạ gọi tới, Trì Vi không cần nghĩ cũng biết là do tên khốn Trì Hưng kia gọi. Cô vừa tắt, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát bỗng nghe tài xế nói:
"Tiểu thư Trì, hình như chúng ta bị theo dõi."
Trì Vi quay lại đằng sau nhìn, quả nhiên có một chiếc xe nhỏ màu đen theo sát đuôi bọn họ. Cô lập tức nói:
"Tìm cách cắt đuôi bọn họ đi."
"Tiểu thư Trì, cô ngồi vững nhé."
Tài xế tăng tốc, cây cối hai bên nhanh chóng bị bỏ xa. Trì Vi liếc nhìn, chiếc xe kia vẫn không ngừng theo sát. Tài xế đã được huấn luyện, lái xe vô cùng điệu nghệ, lạng lách khiến Trì Vi hơi chóng mặt, cả người ngồi không vững. Đột nhiên xe phanh gấp một cái, Trì Vi theo quán tính ngã về phía trước, đập thẳng vào bộ điều khiển điều hòa.
Trì Vi cảm giác có gì đó không đúng, ngẩng đầu nhìn lên trước xe, mấy chiếc xe máy hạng nặng vây quanh bọn họ, ở phía sau, chiếc xe nhỏ màu đen kia đã đuổi tới.
Một người đàn ông mặc đồ đen che hết mặt mũi bước xuống xe ô tô, mấy người trên xe máy cũng tiến lại gần, gõ lên cửa kính phía Trì Vi, tỏ ý muốn cô xuống xe.
Trì Vi lấy điện thoại di động mới phát hiện ra đang tắt máy, lập tức nói với lái xe:
"Mau gọi điện thoại cho Lục Chi Châu."
Người lái xe vừa cầm điện thoại lên, người áo đen ngoài cửa thong thả đeo găng tay, nắm thành quyền, đấm về phía cửa kính xe.
Rào một tiếng, cửa xe vỡ vụn. Bên kia cửa kính phía tài xế cũng bị đập vỡ, anh ta rất nhanh bị khống chế. Một giây kế tiếp, cửa xe sau bị kéo ra, người đàn ông áo đen khom người nhìn về phía Trì Vi:
"Đi ra."
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc