Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi - Chương 18

Tác giả: Uyên Chipi

7 giờ sáng
Khách sạn Park Hyatt Seoul.
Các sinh viên vẫn còn đang yên giấc ngủ. Bỗng nhiên tất cả đều nhận được một tin nhắn, phá giấc ngủ của họ. Nội dung tin nhắn:
“ Các em hay tập trung tại công viên Olympic Seoul. Trong vòng 1 tiếng nữa nếu không có mặt sẽ không được tham gia trò chơi hôm nay do các giáo sư trong học viện tổ chức”
Sau khi đọc xong tin nhắn, ai cũng nhanh chóng bật dậy trong trạng thái ngái ngủ. Đến khi làm VSCN vẫn còn chưa tỉnh táo.
.
My vừa tỉnh dậy đã thấy Elly ngồi đó, đọc qua tin nhắn. Có lẽ Elly đã thức từ 4 giờ sáng đến bây giờ. My chạy thật nhanh vào phòng tắm làm vscn 15 phút, nhanh hơn bình thường. Lúc ra khỏi đó, Elly đã đi trước mà không để lại lời nhắn. My thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng, ngay lúc đó cô gặp ngay Nhật Anh và Diệp Thảo. Tình trạng của hai người này vẫn chưa ổn lắm, dưới mắt họ đều có quầng thâm. Tối qua, lúc điểm danh thì không thấy mặt hai người này, chắc không ở khách sạn.
- Đêm qua hai người đi đâu mà đến giờ điểm danh vẫn chưa về vậy? – My hỏi
Diệp Thảo ngáp ngắn ngáp dài rồi trả lời.
- Ờ thì! Hôm qua bọn tớ đến Sông Hàn. Chơi lâu quá nên về muộn. Hôm nay lại phải chịu phạt.
My bật cười cô bạn ham chơi của mình vẫn tính nào tật nấy, không hề thay đổi. Nhưng kì lạ Diệp Thảo lại đi cùng Nhật Anh, và cùng về muộn với nhau.
- Tại sao Nhật Anh lại đi cùng bạn ?
Diệp Thảo chưa kịp trả lời đã bị Nhật Anh tranh mất.
- Tại cô bé này ham chơi , lại không biết tiếng Hàn nên anh chỉ giúp thôi. Chứ thật ra giữa bọn anh không có gì cả, em đừng hiểu lầm.
My không nói gì chỉ cười thầm rồi đi trước. Nhật Anh chạy theo, bỏ lại Diệp Thảo phía sau.
- My! Cùng đi đi – Vừa nói anh vừa khoác vai My trông rất thân mật.
Diệp Thảo đi sau chỉ lặng lẽ nhìn rồi chửi thầm Nhật Anh “Vừa gặp người tình là bỏ rơi tôi ngay”. Cả ba người cùng đi bộ ra phía đại lộ Gangnam, trên đường đang có hàng trăm chiếc ô tô đang di chuyển. Nhật Anh đang định bước ra bắt Taxi nhưng My kéo lại.
- Đi xe Bus có lẽ nhanh hơn đó! Em cũng rất lâu chưa được đi rồi.
Diệp Thảo vỗ tay tán thưởng. Trong cuộc đời cô chưa một lần được ngồi xe bus, mỗi lần muốn đi đâu đều có xe riêng, tài xế riêng đưa đón. Nên cô không bao giờ phải đi những loại xe xa xỉ như vậy. My, Thảo và Nhật Anh tiến ra phía trạm xe Bus, ngồi xuống ghế chờ đợi. Khoảng 5 phút sau, một chiếc xe to lớn dừng lại ở trạm. Từ trên xe một vài người bước xuống vì đã đến nơi. Bây giờ cả ba người này mới lên xe để đến công viên Olympic Seoul. Trên xe không đông đúc cho lắm, thừa rất nhiều chỗ ngồi. My và Diệp Thảo ngồi xuống hàng ghế đầu tiên, Nhật Anh ngồi phía sau. Diệp Thảo ngồi cạnh cửa sổ, nên cô nàng luôn hướng ra để đón gió mát mẻ.
-----
30 phút sau. Xe bus dừng lại tại trạm. Công viên Olympic còn cách đó vài cây số nữa. Lúc đó, cả ba người lại phải bắt taxi để có thể đến kịp lúc. Thời gian còn lại chỉ có 15 phút.
.
Cũng may đến nơi thời gian vẫn còn dư lại 5 phút. Cả ba đều chạy hối hả đi tìm nơi tập trung, có cờ hiệu của học viện. Đến nơi, gần như các sinh viên đã tập trung đủ hết, chỉ thiếu 3 người này. Giáo sư, giám đốc học viện nhìn về phía họ vẻ không hài long cho lắm.
- Thật không may! Các em là người đến muộn nhất! Thôi thì mau xếp hàng đi.
Diệp Thảo, My và Nhật Anh mệt mỏi, thở hổn hển bước đến đám sinh viên. Lúc này, giáo sư lên tiếng.
- Trong chuyến du lịch Hàn Quốc này! Cô và giám đốc đã đặc biệt nghĩ ra một trò chơi cho các em. Trò chơi này cũng giúp các em tham quan Hàn dễ Hơn. Luật chơi như sau: Sẽ các sinh viên ra làm các đội, mỗi đội có ba người và chia một cách ngẫu nhiên. Vòng 1 các em sẽ tiến ra đại lộ Wisung, nơi có rừng cây ngân hạnh đó, và tìm được 20 chiếc là ngân hạnh được nhuộm màu trắng. Rồi quay về đây để xác nhận và chuyển sang vòng 2. Đội nào về trước sẽ đi trước.
Vừa nghe xong luật chơi, đám sinh viên đã phàn nàn.
- Thưa giáo sư! Nhiều lá như vậy bọn em biết tìm thế nào? Có phải quá khó không.
Giáo sư bật cười – Không sao cả! Bởi vì số lá cây đó rất nhiều và cũng rất dễ nhận biết, các em sẽ tìm ra dễ dàng thôi. Bây giờ sẽ chia đội ngẫu nhiên:
Bảo Duy, Diệp Thảo, Elly, Yến Nhi một đội.
….
Đột nhiên, đang chia đội thì từ đâu Huy Nam bước đến. Anh lễ phép cúi chào, giám sư và giám đốc.
- Giáo sư! Em có thể tham gia chứ.
Giáo sư mỉm cười
- Tất nhiên rồi! Dù sao em cũng là học viên của Khoa kinh doanh A1 mà. Được rồi bây giờ, Huy Nam, Diệp Thảo, Nhật Anh sẽ ở một đội. Đội em sẽ chịu thiệt thòi một chút vì thiếu người.
- Không sao hết ạ! Dù sao đội em cũng có hai nhân tài mà. – Huy Nam lễ phép đáp.
Sau khi chia đội hoàn tất, các đội nhanh chóng đi tìm lá cây ngân hạnh màu trắng. Riêng đội của Nhật Anh phải ở lại.
- Nhật Anh, Diệp Thảo sẽ ở lại chịu phạt. Còn Huy Nam đi tìm lá cây trước. Hình phạt là chạy một vòng quanh công viên.
Hình phạt đều làm cả hai bị sốc nặng, cái giá của việc về muộn tại sao lại đắt như vậy. Ở một công viên rộng lớn này, phải chạy đến bao giờ mới xong.
----
Phía đại lộ Wisung.
Vì giờ đã là mùa thu, nên rừng cây ngân hạnh đã rụng lá vàng khắp đại lộ. Rất thích hợp cho các cặp đôi đến đây. Cảnh đẹp như vậy mà các sinh viên không được tận hưởng phải đi tìm lá cây, giữa hàng nghìn lá rụng như thế biết tìm sao cho đủ 20 cái. May mắn thay, nhóm của My vừa mới đi tìm đã được 5 cái. Được như thế cũng là do chăm chỉ tìm, My và Duy tìm đến nỗi lạc mất cả Elly và Yến Nhi. Duy dừng lại, nhìn quang cảnh xung quanh rồi nói.
- Cảnh đẹp như vậy phải chụp ảnh kỉ niệm chứ.
My thấy có lí, nên cô nhanh chóng rút điện thoại ra chụp ảnh cùng Bảo Duy. Cả hai cùng tạo dáng đáng yêu trước Camera. Đột nhiên, Duy Kiss lên má My một nụ hôn, giây phút đó máy ảnh đã ghi lại được. Vừa kết thúc, Bảo Duy coi như chưa có gì xảy ra, cậu chạy đi trước để khỏi bị đánh. My thì ấm ức không nói được gì. Không biết từ bao giờ, My lại có tính lương thiện như thế. Ngược lại nếu là Diệp Thảo, thì Bảo Duy đã bị đánh tới tấp rồi.
.
Nhắc đến Diệp Thảo thì ở trong công viên Olympic.
Nhật Anh và cô đang hối hả chạy, muốn nhanh chóng thoát khỏi hình phạt ૮ɦếƭ người này. Diệp Thảo dù mệt vẫn luôn miệng than vãn
- Đi du lịch mà cứ như được đi giảm cân vậy. Khổ quá đi
Nhật Anh thì từ lúc phải chạy bộ không nói với Diệp Thảo câu nào. Chỉ tại Diệp Thảo ham chơi mà anh muốn thể hiện lòng tốt, để giờ phải chịu phạt chung với cô.
Hai người cứ chạy mãi, chạy mãi. Đến tận 30 phút sau, mới quay lại cho Giáo Sư.
- Tốt lắm! Có thể chạy trong thời gian ngắn như vậy. Hẳn là thể lực rất tốt – Giáo sư tán thưởng.
Bây giờ cả hai mới bắt đầu đi tìm lá cây. Nhật Anh thì rút điện thoại ra gọi cho Huy Nam
- Cậu đang ở đâu vậy! Chiến hữu – Từ khi Huy Nam chuyển vào học viện, Nhật Anh như có thêm một người anh em tốt, vì hai người hợp tính nên mới dễ dàng như vậy. Thường thì Nhật Anh không hay kết bạn với ai.
Đầu dây bây kia trả lời
- Đại lộ Wisung. Cậu và Diệp Thảo cứ ở đó nghỉ đi, tôi chỉ tìm 2 cái nữa là xong rồi.
Nhật Anh và Diệp Thảo nghe xong lại được một phen bất ngờ. Trong thời gian hai người chịu phạt, chỉ một mình cậu ta mà có thể tìm được 18 cái, đúng là không thể xem thường. Càng bất ngờ hơn là hai người vừa ngồi nghỉ được 5 phút, Huy Nam đã chạy đến với một đống lá. Sau khi xác nhận xong với giáo sư, thì cậu luôn nhận được những lời khen.
- Em rất giỏi! Bây giờ đội em sẽ chơi vòng 2. Các em sẽ đến Cung Deoksu. Và tìm hiểu lịch sử, ý nghĩa. Và làm một bài thuyết minh. Đây cũng là cơ hội cho các em tìm hiểu về lịch sử của Hàn quốc đó.
Nhật Anh và Huy Nam thì không than vãn gì vì cả hai đều biết tiếng Hàn, có thể giao tiếp và nhờ vả người Hàn. Chỉ riêng cô thì vô dụng, không làm được gì, chắc việc của cô ngày hôm nay là chơi. Đội của Nhật Anh tiến ra phía đại lộ rồi bắt lấy một chiếc taxi đến cung Deoku
---
Ở đại lộ Wisung. Đội của My cũng sắp tìm xong, chỉ còn duy nhất một chiếc nữa là được. Đối với sự nhanh trí, thông minh của Bảo Duy, Elly và Yến Nhi thì các vòng chơi hôm nay đều không khó. Riêng My, cô học thiết kế nên không được học giao tiếp cơ bản, xử lý tình huống và cô rất ghét tìm hiểu lịch sử có lẽ vòng 2 sẽ bất lợi đối với My. Lát sau, việc tìm lá đã hoàn tất, cả đội đến gặp Giáo sư và nghe chỉ dẫn y như đội Nhật Anh rồi đến cung Deoksu.
Cung Deoksu.
Đội Nhật Anh đã đến đây, sau 40 phút ngồi taxi. Một con đường dài mở ra trước mắt họ, để vào trong cung điện họ phải đi qua nơi này. Con đường lát đầy gạch đá, các nét trạm trổ trạm khắc trên bức tường dài. Vào đến trong cung điện, cảnh tưởng nguy nga, cổ điển hiện ra. Diệp Thảo nhanh chóng lấy máy ảnh trên tay ghi lại khung cảnh này. Huy Nam sau một lượt nhìn qua. Anh lên tiếng
- Bây giờ chúng ta có thể tìm du khách, hoặc người làm ở đây, để nhờ họ kể về lịch sử của những thứ đó.
Nhật Anh nhếch mép, nhìn sang phía Diệp Thảo đùa giỡn.
- Giao tiếp với người Hàn ư? Nhưng Diệp Thảo làm gì biết tiếng.
Diệp Thảo biết mình vừa bị cái tên đáng ghét kia, bắt bẻ. Cô lườm Nhật Anh một hồi. Nhưng cái bộ dạng đó không khiến Nhật Anh sợ hãi, mà thay vào đó là càng làm cho anh cười ngả nghiêng.
- Vậy thì Diệp Thảo không cần làm cũng được. Cứ đi chơi đi. Nếu bây giờ có điện thoại thì có thể dễ dàng hơn nhiều.
Trước khi tham giam trò chơi, điện thoại của các sinh viên đều bị thu hết. Để đảm bảo không lên mạng sao chép, và phải tự tìm hiểu lịch sử qua cách giao tiếp với người bản địa. Diệp Thảo đang cúi gằm mặt xuống vì xấu hổ, bỗng cô nhớ ra gì đó.
- Hình như! Nếu cặp đôi nào đi hết con đường đá vào cung Deoksu thì sẽ chia tay.
Nhật Anh và Huy Nam bật cười ngả nghiêng.
- Thôi suy diễn linh tinh đi! Việc của em ngày hôm nay chỉ có chơi thôi. Nếu phải chia tay thì các cặp đôi ngoài kia đến đây làm gì chứ. Chỉ có truyền thuyết “ Không nên thề non hẹn biển nếu không muốn chia tay sớm”
Diệp Thảo lại càng bẽ mặt hơn. Lần đầu tiên đến Hàn Quốc nên cô không hiểu gì hết, chỉ nghe người ta kể thế thôi.
.
Lúc đó, đội của Bảo Duy cũng vừa đến. Sắc mặt ai cũng tươi tỉnh, vì đây là nhiệm vụ dễ dàng. Tất cả các thành viên đều biết tiếng Hàn, việc giao tiếp không còn là trở ngại lớn. Đội này vào sau nên không gặp được đội của Nhật Anh. Vừa vào đến cung Deoksu, tất cả đã bắt tay vào tìm hiểu, vì trên đường đến, công việc đã được giao hết rồi. Bảo Duy, Yến Nhi sẽ tìm hiểu ý nghĩa, còn Elly và My sẽ tìm hiểu lịch sử thành lập. Bước vào trong cung Deoksu, có phải có đến hằng trăm du khách, đa số là người Hàn. Elly nhanh nhẹn, bước đến chào hỏi. My cũng nhìn theo và học hỏi. Nhưng cuộc sống đâu phải dễ dàng như vậy, rất ít người hiểu rõ về lịch sử của nơi này. Chắc trong 100 du khách người Hàn, chỉ có 10% là biết đến.
Lúc này, Diệp Thảo đang đi vòng quanh bảo tàng Mỹ Thuật. Cô lướt qua từng bức tranh mà chả hiểu gì về nghệ thuật. Đột nhiên, cô đâm sầm vào một du khách người Hàn. Cô lúng túng, không biết tiếng Hàn nên phải sử dụng tiếng anh.
- I’m sorry. Sorry
Người du khách quay sang đáp
- I’m Fine. No problem (tôi ổn! Không vấn đề gì )
Diệp Thảo thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. May thay du khách này biết tiếng anh.
- You do know the history of this place? ( Bạn có biết về lịch sử nơi này không?) –
Diệp Thảo nhân cơ hội này hỏi về lịch sử. Nhỡ đâu người ta lại biết
Du khách mỉm cười đáp
- Yes.
Diệp Thảo sung sướng nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy du khách người Hàn, vì là nữ nên cô mới dám năng nổ như vậy.
.
Bên phía My, cô không hề tìm hiểu được gì. Còn Elly giao tiếp tốt nên đã biết được rất nhiều, bài luận cũng sắp hoàn thành. My nhìn Elly mà ngưỡng mộ. Cô thầm nghĩ “ Trên đời lại có người vừa đẹp, vừa giỏi, vừa biết cả 7 thứ tiếng cơ bản như vậy. Thật đáng khâm phục “
----
20 phút sau.
Tại nơi tập trung. Giáo sư học viện đã đến đó và đợi bài luận của các sinh viên. Nhật Anh và Huy Nam vừa hoàn thành xong bài luận đến để kiểm tra. Đột nhiên Diệp Thảo từ đâu chạy đến, dơ quyển vở lên khoe.
- Tôi đã tìm hiểu lịch sử của cung Deoksu, và Bảo tàng Mỹ thuật, rồi.
“Cung Deoksu được đặt tên theo mong muốn của Gojong thời Choseon về một cuộc sống trường thọ. DeokSu-gung là nơi chứng kiến nhiều thăng trầm trong lịch sử Hàn Quốc, đây là nơi hoàng hậu Inmok (mẹ kế của vua Gwanghaegun) bị tống giam, nơi xảy ra cuộc bạo loạn lật đổ ngôi vua của Gwanghaegun và cũng là nơi vua Injo lên ngôi vua. Cung này bị bỏ trống hơn 200 năm sau đó lại trở thành cung vua thời vua Cao Tông. bảo tàng mỹ thuật Seoul đây là bảo tàng mỹ thuật dân lập, đặt trên tòa nhà được xây dựng vào năm 1928 theo phong cách kiến trúc Romanesque. Bảo tàng chủ yếu trưng bày các tác phẩm mỹ thuật cận đại và hiện đại của các họa sỹ theo trường phái ấn tượng và siêu thực.”
Đội của Nhật Anh có hai bài luận, nên phần thắng đã nằm chắc trong tay. Giáo sư kết luật
- Bài của Nhật Anh và Huy Nam chưa đạt, tìm hiểu chưa kĩ. Còn Diệp Thảo thì chúc mừng em, bài sạch đẹp rất kĩ lưỡng.
Nhật Anh và Huy Nam dù đã thắng nhưng không mấy vui. Nhục nhã khi bị một đứa con gái vượt mặt.
- Bây giờ các em có thể khởi hành đến đảo Jeju, và đây là chìa khóa phòng, mỗi người một chiếc. Chỉ có ba đội về đầu tiên mới có thể ở phòng Vip thôi nhé.! Đi đi
.
Sau đội của Nhật Anh. Các sinh viên khác lần lượt thành công. Và đảo Jeju là nơi du lịch cuối cùng tại Hàn Quốc của các sinh viên.
-----
5 ngày sau, Tại sân bay quốc tế Nội Bài.
Sinh viên hai khoa A1 “ Kinh doanh” và “ Thiết Kế” đã quay trở lại Việt Nam. Sau chuyến du lịch tuyệt vời tại Hàn Quốc xinh đẹp.
Tại cửa sân bay một đám người mặc đồ đen đang đứng nghiêm trang. Sau khi thấy Giám đốc General thì cung kính chào, Bên cạnh họ còn có một bé trai đáng yêu kháu khỉnh, mặc dù là trẻ con nhưng đã rất đẹp rồi. Vừa nhìn thấy giám đốc, cậu bé chạy thật nhanh đến và ôm chầm lấy. Còn giám đốc thì nhẹ nhàng ôm lấy cậu bé.
- Chan à! Con cũng đến đón mẹ sao?
Cậu bé gật đầu đáng yêu. Cậu nhìn ra phía trước, Nhật Anh đang đi đến. Cậu bé chạy đến gần Nhật Anh, vẻ thân mật
- Anh đi chơi với em đi.
Nhật Anh lạnh lùng gạt cậu bé ra. – Anh không rảnh
Giám đốc thấy thái độ của Nhật Anh như vậy không khỏi khó chịu.
- Nó chỉ là một đứa trẻ. Yêu quý anh trai mình, tại sao cậu lại như vậy?
Nhật Anh nhếch mép
- Đối với tôi! Nó không phải là em trai, nó không có cùng mẹ với tôi và nó chỉ là đứa trong tương lai sẽ tranh giành tài sản với tôi thôi.
Chan thấy Nhật Anh đáng sợ như vậy, cậu bé gào khóc. Mẹ đến gần ôm lấy con trai, dỗ dành.
- Không sao đâu con! Anh sẽ không làm gì con đâu. Nín đi. Để mẹ bảo chị Băng Hy chơi với con nhé.
Lúc này, My nhìn sang Nhật Anh nhíu mày rồi bước đến phía Chan đang khóc cô ngồi xuống trò chuyện.
- Em tên là Chan à! Đừng khóc nữa, để chị đưa em đi chơi với anh trai nha.
Cậu bé nhìn My, ánh mắt long lanh đẫm nước mắt. Khẽ gật đầu.
Elly vừa lấy xong hành lý, cô tiến ra phía Giám đốc liền.
- Bây giờ cũng đã tối rồi! Nhà tôi gần đây mọi người hãy đến đó và dùng bữa nhé. Và hôm nay cũng là sinh nhật tôi, cứ coi như là đến dự đi.
Elly quay sang phía Chan. – Chan à! Em đến nhà chị chơi nhé.
Cậu bé tinh nghịch, mỉm cười rồi đồng ý ngay. Còn giám đốc thì có việc bận phải về trước nên giao Chan lại cho Elly.
*Chú thích: Chan là tên gọi thông thường của cậu bé. Còn tên thật thì là Hoàng Minh Hiếu nhé. Đây là nhân vật phụ, các bạn có thể nhớ hay không nhớ cũng được.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc