Nhân Duyên - Chương 40

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Không tốt… Tần Tống trong lòng căng thẳng, vội vàng đẩy cửa đi vào. Cô thấy anh đi tới, không chút nghĩ ngợi quay đầu bước đi.
“Ai…” Tần Tống vài bước đuổi theo cô, “Không phải cùng Tần Tang các cô ấy cùng một chỗ sao? Như thế nào đi ra vậy?”
Lời vừa ra khỏi miệng Tần Tống lập tức muốn một chưởng đập ૮ɦếƭ chính mình —— này không phải càng khiến cô hiểu lầm sao? !
Quả nhiên Hàn Đình Đình đẩy anh ra, thập phần hiếm thấy khuôn mặt lạnh lùng buông lời: “Tôi không biết anh không hy vọng tôi đi ra, thực xin lỗi, tôi hiện tại liền đi vào, các người tiếp tục đi.”
“Anh cùng cô ta chỉ nói mấy câu mà thôi, em đã nói tin tưởng anh, như thế nào lại tức giận ? Hơn nữa anh nào không hy vọng em đi ra, anh là sợ em cảm thấy phiền vì mấy loại xã giao này đó…” Tần Tống dán tại bên tai cô nhẹ giọng ôn nhu giải thích, chung quanh đã muốn dần dần vây quanh mấy tên phóng viên, anh vội vàng nghiêng người thay cô ngăn trở màn ảnh.
Hàn Đình Đình trong lòng giờ phút này giống như bị rơm rạ lộn xộn lấp đầy, có loại cảm giác đau nhói, cả người tràn ngập trong cảm xúc không hiểu sao lại muốn phản kháng, ngay cả anh theo thói quen che chở cô đều cảm thấy chói mắt.
Cô dùng sức đẩy anh ra, nâng làn váy đi đến hội trường.
Tần Tống như thế nào cũng không dự đoán được bánh bao đất nhỏ nhà anh luôn luôn ôn nhu thế nhưng cũng sẽ ở trước mặt nhiều người cùng đám phỏng viên khiến cho anh khó xử như vậy, không hề phòng bị dưới bị cô dùng lực mạnh như vậy đẩy một chút, chân lui về sau vài bước mới dừng lại được thân hình.
Cái này các phóng viên “Phần phật ” tất cả đều vây lại đây, H**g phấn đem Tần Tống vây ở bên trong dùng ánh đèn loang loáng cùng Microphone oanh tạc.
Tần Tống bị buộc bất đắc dĩ, cười khổ buông tay: “Làm gì? Tôi cũng không phải là người duy nhất bị vợ bỏ mặc, rất kỳ quái sao? !”
Chúng phóng viên đều quen thuộc với tình sử Lục thiếu Lương thị tràn đầy phấn khích, nhất thời toàn thể cười rộ lên.
Tần Tống nhân cơ hội thoát ra khỏi vòng vây, thẳng một đường đuổi theo sau, rốt cục cũng đem thanh danh Lục thiếu Lương thị “Sợ vợ” bổ khuyết đầy đủ.
**
Rốt cục ở bãi đỗ xe cũng đuổi kịp cô, Tần Tống đem cô một phen giữ chặt trong lòng, “Uy !” Anh thở hổn hển, “Em đây là tính toán đi đâu rồi? !”
“Không cần anh lo!”
“… em làm phản!” Anh thấp giọng mắng một câu, phá ra cười rộ lên, đại lực tăng mạnh người trong lòng giãy dụa không ngớt, một tay túm lấy thắt lưng cô, đem hai chân cô cách xa mặt đất, một tay kia cố định cái ót cô, cúi đầu hung tợn hôn lên đó.
Anh vì ngày hôm nay một trận chiến này đã liên tục một vòng mỗi ngày ngủ không đủ bốn giờ, bởi vậy cũng đã có ba hay bốn ngày không có chạm qua cô, lần này tâm tình hoàn toàn trầm tĩnh trở lại, ôm cô vào trong xoa xoa cắn, *** thầm nghĩ một ngụm nuốt vào bụng, tự cố mục đích bản thân say mê, trạng thái càng ngày càng phấn khởi…
“ahh…” Tần Tống bỗng nhiên kêu rên ra tiếng, cái đau khiến anh còn nhớ rõ phải thật cẩn thận đem cô buông ra, môi anh bị cắn nát đổ máu, sững sờ ở nơi nào.
Hàn Đình Đình tức giận cả người run rẩy, cắn anh còn chưa đã nghiền, nhấc chân hung hăng hướng cẳng chân của anh đá vào. Tần Tống linh hoạt né thắt lưng nghiêng người tránh ra, cô thất thanh, “A” một tiếng ngã về sau.
Anh vội vàng từng bước tiến lên, thoải mái tay kéo lấy cô.
“Buông ra!” Tự cảm thấy mất mặt tiểu nữ nhân lại càng thêm phẫn nộ, hung tợn trừng mắt anh.
Tần Tống thực khó hiểu nhìn cô: “Em làm sao vậy?” Cô cho tới bây giờ là thiện lương yên tĩnh săn sóc tỉ mỉ, một cô nương tốt, mạc danh kỳ diệu phát giận lớn như vậy thật sự là thực khác thường.
“Đình bảo?” Anh thử tính sờ sờ mặt cô, bị cô “Ba!” một tiếng đánh vào tay.
Anh bị đánh rút tay về, Hàn Đình Đình trong lòng không khỏi co rụt lại, sau đó cảm thấy mình quá nóng giận, sau một lúc lâu, cô sâu kín đối với anh nói: “Anh quay lại đi, không cần theo giúp tôi, tôi chính mình về nhà.”
“Không được!” Tần Tống quyết đoán cự tuyệt, “Em muốn thế nào em liền nói cho anh biết, không cần giận dỗi như vậy, em một người về nhà , anh còn như thế nào yên tâm ở trong này xã giao?”
“Vừa rồi tôi không ở đây anh không phải cũng xã giao tốt lắm hay sao? Cười thật vui vẻ!” Cô giống như con mèo nhỏ dựng thẳng lông mao, cảm xúc đã muốn tới điểm tới hạn, chỉ cần dám trêu chọc một chút sẽ vươn móng vuốt sắc nhọn cào người.
Tần Tống bất đắc dĩ, hít một hơi, nhìn cô rồi nói: “Đình Đình, anh cũng từ trước đến nay không giải thích bất kỳ chuyện gì với ai cả, em là người duy nhất ngoại lệ, anh nguyện ý tới giải thích với em cũng tốt, thề cũng tốt: Anh đối với Uyển Phi Phi căn bản ngay cả hảo cảm cũng đều không có, nhiều nhất chỉ có một chút thưởng thức như vậy mà thôi —— Đó đều liền quan đến chuyện công, cùng cô ta là ai không quan hệ, thậm chí cùng cô ta là nam hay là nữ đều không quan hệ, chính là cùng một lĩnh vực một loại bản tính có vẻ ngang hàng…”
“Anh đừng nói nữa!” Hàn Đình Đình rút một hơi thật dài, “A Tống anh đừng nói nữa, tôi biết tôi vừa rồi quá đáng, thực xin lỗi… Tôi cũng không biết đêm nay làm sao có thể thất thường như vậy…
Công tác của anh thực phức tạp, tôi một chút cũng không hiểu, anh cần tri kỷ… Tôi lý giải, về sau… Về sau sẽ không lại cùng anh náo loạn nữa.” Cô cúi đầu một hơi nói xong.
“Anh để cho tôi về nhà đi, tôi thật sự không nghĩ đi vào.”
“… Anh đây đưa em đi.”
“Không cần.”
“Anh đưa em đi…”
“Tôi nói không cần!” Con mèo nhỏ bỗng nhiên lại dựng lông, mạnh mẽ từ trong lòng anh giãy dụa đi ra, dây dưa khó khăn men theo tay áo, móng tay anh xẹt qua cổ tay cô thật mạnh, sưng đỏ cả lên.
“A!” Cô đau thất thanh thét chói tai, tay giật ra, buổi chiều vừa làm móng, đầu Ng'n t cứng rắn mạnh mẽ ở trên trán Tần Tống, anh ăn đau nhẹ buông tay, cô nhân cơ hội bỏ chạy, nhanh chóng đón xe chạy đi.
Tóc mái che lấp cái trán một trận đau đớn, Tần Tống đè xuống thế nhưng lại chảy máu, anh lấy tay vuốt vết máu nhợt nhạt, nhìn người ngồi trên xe rời xa, hận một trận nghiến răng ——X! Phải dạy lại cô ấy rồi!
Ngã!
**
Đêm đó cửa phòng Hàn Đình Đình đóng chặt, Tần Tống ôm gối đầu nửa đêm gõ cửa, nửa đêm sau mệt nói không nói ra lời, ủy ủy khuất khuất ở trên sô pha phòng khách ngủ.
Sáng sớm không biết khi nào bất kỳ tới, mơ mơ màng màng gian anh nghe được động tĩnh nhẹ nhàng, cả kinh vội vàng ngồi dậy, chạy tới trong phòng liền thấy quả nhiên đã không còn ai.
Trở lại đi ra, chỉ thấy trên bàn cơm canh nóng hôi hổi, cô để lại tờ giấy ở bên cạnh, chữ viết thanh tú: “Tôi đi về nhà mẹ, chiều trở về trước bữa cơm.”
Tần Tống nhắm mắt, bất đắc dĩ thở dài, thu tờ giấy, ủ dột tắm rửa một cái rồi đi làm.
**
Hàn Đình Đình một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm chạy về nhà mẹ đẻ, đến cửa lại chần chờ, đứng ở nơi đó không biết nên đi vào hay vẫn là lui.
Sau khi kết hôn đây là lần đầu tiên thật sự cãi nhau nha… Cô cũng không biết tối hôm qua không nên tức giận, chính là nhìn anh thực khó chịu, nếu không vẫn nỗ lực khống chế áp lực, đuổi theo cô, nội tâm kia con mèo nhỏ cuồng dã, thật sự rất là muốn đem anh biến thành mặt hoa —— xem Phi Phi kia còn để ý anh không…
“Đình bảo?” Đình mẹ ra cửa bỏ rác, thấy nữ nhi lăng lăng đứng ở trước cửa, khiến cô hoảng sợ không thôi, “Như thế nào đứng ở chỗ này không vào?”
“Mẹ… Ba ba không ở nhà à?” Hàn Đình Đình hồi phục tinh thần, nói sang chuyện khác.
“Ông ấy sao có thể ở nhà, cơm đều không kịp ăn một miếng . Mau vào! Vừa vặn có nước đường, cho con một chén uống được không?” Đình mẹ đem rác đặt ở cửa, cao hứng đem nữ nhi kéo vào trong.
Hàn Đình Đình uống hai ngụm lại để bát xuống, Đình mẹ đang làm đồ ăn, thấy kỳ quái hỏi: “Làm sao vậy? Uống không ngon?”
“Không phải, con không nghĩ muốn uống …” Hàn Đình Đình đẩy bát ra, lại qua giúp bà rửa rau, “Mẹ, giữa trưa làm cua ăn đi! Thêm nhiều ớt chút!” Cô gẩy đẩy túi ni lông bên trong đám cua đang giương nanh múa vuốt.
“Con, đứa nhỏ này, không phải không thích ăn cay sao! Nghĩ như thế nào vừa ra là…” Đình mẹ rửa tay lau khô, sủng nịch vỗ vỗ ngoan nữ nhi, “Đi ra bên ngoài chơi một lát, mẹ làm xong gọi con đến thử.”
**
Hàn Đình Đình leo lên giường mở máy tính, cùng Tư Đồ Trì Trì nói chuyện phiếm.
Tư Đồ không gọi chíp bông: “Cậu thực có thể, người ta chỉ nói mấy câu mà thôi, cậu cũng có thể phát giận, đi theo tiểu cầm thú về sau càng ngày càng giống anh ta, ngây thơ, keo kiệt, nóng nảy!”
Đình bảo tối nghe lời: “~~~~(>__

Đình bảo gia tối nghe lời: “Em ăn xong cơm trưa liền trở về, buổi tối anh sớm một chút trở về, hầm canh gà cho anh dùng được không?”
Tiểu cầm thú nhà Đình bảo: “Em còn giận anh sao?”
Đình bảo tối nghe lời: “Là em nhỏ nhen, lại quá tức giận.”
Tiểu cầm thú nhà Đình bảo: “Vợ! Em thật sự càng ngày càng lương thiện am hiểu ý người!”
Đình bảo tối nghe lời: “Nói như vậy, anh, cũng, thấy, là, em, giận hơi nhỏ nhen?”
..
Tiểu cầm thú nhà Đình bảo: “Vợ, anh phải đi họp, như thế này không thể cùng em tán gẫu. Em đừng nóng giận, tin tưởng anh, cũng tin tưởng chính mình, anh thật vất vả mới đợi em, yêu như thế nào cũng không đã nghiền, làm sao có thời giờ đi thích người khác chứ… Buổi tối anh đi đón em, cùng nhau ăn cơm chiều sau đó cùng nhau về nhà! Vợ, anh yêu em ~ hôn em ~ “
Nói xong anh cũng logout. Hàn Đình Đình khép máy tính lại, lại hơi hơi vui vẻ lại thêm một chút phiền não thở dài.
Này chính là sự Tra t** ngọt ngào nha…
**
Buổi tối Tần Tống tan ca một chút liền chạy tới, mang theo lễ vật tặng cho nhạc phụ nhạc mẫu, còn có một bó hoa hồng to mới mẻ ****.
Hàn Đình Đình chạy ra đón anh, tuy rằng vẫn là phụng phịu không nói lời nào, trong lòng cũng đã nở hoa.
Buổi chiều khi cô vừa tỉnh ngủ, nhận được tin nhắn của anh: “Vừa mới họp xong, mệt ૮ɦếƭ, còn phải giả bộ tinh thần sáng láng. Anh làm kế hoạch rất tuyệt, tất cả mọi người so ra không bằng. Nhưng là có mấy cái trứng thối chê anh tuổi trẻ, đối với chuyện anh khoa tay múa chân thật đáng ghét a… Thật hy vọng thời gian qua mau một chút, công việc tất cả đều xong xuôi sau đó anh có thể mang theo em đi chơi nơi nơi.
Vợ, em tối hôm qua lời nói thực sự có đạo lý, anh chưa từng cùng em nói qua chuyện công việc, thế nhưng đó là bởi vì anh không muốn làm cho em phải cùng snh lo lắng, không phải bởi vì hồng nhan tri kỷ.
Vợ, anh nguyện ý vì em mà công tác vất vả, nhưng không muốn đem những vất vả này nói cho em. Nhưng là đứng ở góc độ của em mà ngẫm lại, vợ chồng trong lúc đó quả thật hẳn là nên chia sẻ giúp đỡ nhau, không nên cái gì cũng không nói cho em.
Về sau, anh sẽ hướng em báo cáo công tác mỗi một ngày, bất quá chủ tịch Đình bảo, chuẩn bị thưởng cho anh a!”
Hàn Đình Đình khi tiếp nhận áo khoác của anh ngửi được mặt trên mang theo hương vị nam nhân của anh, nhớ tới anh thích nhất “thưởng cho anh”, mặt cô đỏ hồng.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc