Nhà Bên Có Sói - Chương 13

Tác giả: Cố Diệp Mạn

*Lời của editor:Cuối cùng cũng bị anh ăn :”>*
Chuyện tình yêu thời đại học của Tần Tiểu Mạn lúc bắt đầu thì như cổ tích, khi kết thúc thì chỉ đơn giản là sự thật hết sức phũ phàng.
Lúc học đại học, Tần Tiểu Mạn luôn chuyên tâm cho lợi ích của sự nghiệp sau này, tích cực tham gia các hoạt động tập thể, hoạt động xã hội, từ thiện… Cô gặp Tô Lê Thâm trong một lần cùng tham gia hoạt động lên miền núi dạy học ở trường. Đi 18 cây số đường núi, Tần Tiểu Mạn say xe khủng khi*p, quần áo của Tô Lê Thâm vì ngồi cạnh cô mà thê thảm bởi những vết nôn.
Đợi cho Tần Tiểu Mạn đỡ say chút ít, chú ý đến quần áo Tô Lê Thâm, thật xấu hổ muốn chui xuống đất. Còn nữa, giá mấy món kia cùng đi đứt ba tháng tiền sinh hoạt phí rồi! Tần Tiểu Mạn kiên quyết bảo anh đưa quần áo cho cô giặt, nghĩ giặt sạch sẽ rồi mới cười hì hì vẻ đáng thương đến ký túc xá đưa cho anh, xin anh tha lỗi.
Đêm đó trăng tròn vành vạnh, Tô Lê Thâm bị bạn cùng phòng cười nhăn nhở kêu xuống dưới có người gặp, biết là Tần Tiểu Mạn, anh đột nhiên nổi ý muốn chọc ghẹo. Tần Tiểu Mạn thấy anh không chịu tiếp, nghĩ rằng anh muốn bắt cô bồi thường, vội vã tát mấy cái vào mồm, phồng mang trợn má ép nước mắt chảy ra.
Nếu cô không đến, có lẽ anh cũng quên cái chuyện kia luôn. Từ lúc sinh ra đến giờ, đó là lần anh thê thảm nhất, trêu cô một lúc cuối cùng cũng thương tình xuống gặp. Tần Tiểu Mạn nghẹn ngào hỏi anh “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”. Tô Lê Thâm nửa đùa nửa cợt nói giỡn, “Lấy thân đền đáp đi.”

Thực ra Tô Lê Thâm vốn rất yêu cô, có điều, anh cùng với những cô gái khác lại cũng không rõ ràng. Phút giây lãng mạn chỉ mỏng manh như lụa, hiện thực thì lại vô cùng gai góc, xấu xí. Cho đến khi Tần Tiểu Mạn kiên quyết chia tay, Tô Lê Thâm vuốt ve trái tim trống rỗng của mình mới hiểu được rằng không biết từ lúc nào cô đã luôn trú ngụ trong đó. Thế nhưng, anh không nghĩ rằng, tùy tiện xem con gái như trò đùa, người con gái mà mình yêu thương nhất sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.

Người ta nói, trời cho dù có đóng cửa chính cũng sẽ vẫn để lại cửa phụ. Thế nhưng, Tần Tiểu Mạn kinh ngạc nhìn người đàn ông đang mỉm cười đứng trước mặt mình, vì sao cửa phụ lại là cửa chính được sửa sang thành thế này?
Ngọn đèn hắt xuống ánh sáng mờ nhạt, sàn khiêu vũ dần dần cũng đông người. Tần Tiểu Mạn đặt tay lên tay Tô Lê Thâm, mặc kệ thế nào, tối hôm nay cô cũng không muốn cô đơn một mình.
Giai điệu quen thuộc vang lên, Tần Tiểu Mạn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn quanh, vì sao, vì sao bây giờ mà vẫn còn chơi bài này?
“21guns”, Tô Lê Thâm đỡ thắt lưng cô, chậm rãi xoay tròn, giọng nói vẫn dịu dàng y như trong trí nhớ, mang theo cả một vùng ký ức trở về, “Đây là bản nhạc của chúng ta, còn nhớ chứ?”
Tần Tiểu Mạn yên lặng tựa đầu vào nơi hõm vai của anh. Tô Lê Thâm hơi cúi đầu, tiếng nhạc trầm thấp, êm dịu vẳng đến. Cô còn nhớ rõ ngày sinh nhật, anh đánh ghi ta, lững thững đi về phía cô, anh nói, đây là quà tặng mà anh dành cho người anh yêu nhất. Lúc đó, cô cảm động đến rối tinh hết cả lên, chỉ nghĩ, bất luận là bài hát nào đối với cô lúc đó cũng thật êm tai.
Sau này, cô mới hiểu, thích nhất, đôi khi không phải chỉ mức độ, mà còn là chỉ số lượng.
Từ lúc nào, hai người đã đi ra sân thượng rồi? Tần Tiểu Mạn mơ mơ màng màng nghĩ.
Tô Lê Thâm ôm cô trong lòng, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên lẫn vui sướng. Không nghĩ rằng ở chỗ này lại có thể gặp lại cô, chắc chắn ông trời muốn cho anh cơ hội để bù đắp lỗi lầm.
Đột nhiên cầm bàn tay cô, nhẹ nhàng hôn lên, Tô Lê Thâm xấu hổ, buông tay ra, nói, “Xin lỗi, anh đường đột rồi.”
“Không có gì, cảm ơn anh.” Tần Tiểu Mạn rụt tay lại, nhún vai, “Sao anh lại ở đây?”
“Anh hiện tại làm việc cho Tứ Hải.”
“Ừm.” Tần Tiểu Mạn nhàn nhạt lên tiếng, xoay người nhìn bên ngoài sân thượng, gió lạnh thổi tới khiến cô không khỏi rùng mình. Một chiếc áo khoác ấm áp lập tức được khoác lên người.
“Có tâm sự sao?” một câu hỏi thăm đơn thuần, Tô Lê Thâm thầm tự khinh bỉ bản thân mình, bây giờ anh cái gì cũng phải giữ lễ.
“Không có gì.” Tần Tiểu Mạn lắc đầu, trong lòng thấy khó chịu không muốn nói nhiều. Đêm nay gặp lại anh, cùng anh khiêu vũ đã vượt quá giới hạn của cô rồi. Trước kia, khi cô và anh còn yêu nhau, một người bạn gái khác của anh bỗng xuất hiện, đưa cho cô cả xấp ảnh bọn họ chụp chung với nhau, con nói đã có thai nửa tháng. Biểu hiện của cô lúc đó lại thản nhiên đến không ngờ. Khoảng thời gian đó khá khó khăn, mọi chuyện đều không tốt lành. Cô đành đem chuyện của An Nhiên đặt lên trên, dần dần cũng đem Tô Lê Thâm vứt ra khỏi đầu.
“Tiểu Mạn, xin lỗi.” Im lặng một lúc lâu, Tô Lê Thâm mới mở miệng.
Tần Tiểu Mạn suy nghĩ một lúc, quyết định chấp nhận lời xin lỗi của anh. Mọi chuyện vốn là do anh sai. Không có anh, không phải cuộc sống của cô sẽ luôn luôn vui vẻ rồi sao…. đàn ông “ Vạn bụi hoa trung quá, phiến diệp không dính thân”, rồi sẽ có lúc phải hối hận.
“Em phải về rồi.” Tần Tiểu Mạn quay người bước đi, vừa lúc thấy Cố Lãng đứng ở cửa đang lạnh lùng nhìn cô. Cô ưỡn иgự¢, chủ động khoác tay Tô Lê Thâm. Nhìn đi, cửa phụ là phải dùng như thế này đây! Tần Tiểu Mạn thấy Cố Lãng sắc mặt càng lúc càng trầm xuống, trong lòng hơi thấp thỏm song vẫn có chút vui vẻ. Đáng đời anh gạt tôi!
Tô Lê Thâm không ngốc, phối hợp kéo Tần Tiểu Mạn ôm vào lòng, đi qua Cố Lãng.

Tiệc rượu tàn, Tần Tiểu Mạn mặc mỗi một chiếc váy, đứng ở cửa lạnh phát run. Trần Thần ૮ɦếƭ tiệt, dám bỏ cô chạy! Sớm biết đã không nhận lời làm bạn nhảy của anh ta rồi.
Một chiếc xe hơi dừng trước mặt Tiểu Mạn, cửa kính chậm rãi hạ xuống, hé ra khuôn mặt tuấn tú của Tô Lê Thâm, “Muốn anh đưa em về không?”
Tần Tiểu Mạn còn chưa kịp mở miệng, đã nghe giọng nói từ phía sau vang lên, “Cô ấy ở cùng với tôi.”
Anh đứng đó từ lúc nào mà không nghe thấy tiếc vậy? Tần Tiểu Mạn chưa kịp sởn tóc gáy, đã bị Cố Lãng kéo đi.
Tần Tiểu Mạn mặc váy, lại đi giày cao gót, bị Cố Lãng túm đi về phía bãi đỗ xe, không khỏi loạng choạng.
“Buông tay ra, em không đi được!” Tần Tiểu Mạn kêu rên một tiếng, ôm bừa lấy một cây cột, “Cố Lãng anh muốn hại ૮ɦếƭ người à!”
Cố Lãng dừng lại, hai mắt đỏ tươi. Tần Tiểu Mạn sợ đến đứng hình. Anh cúi đầu, chỉ nghe “roạt” một tiếng, váy của Tần Tiểu Mạn đã bị anh xé rách phần dưới eo, lộ ra đôi chân dài, nhất thời cảm thấy lạnh buốt. Không đợi cô kháng cự, anh đã bế bống cô lên, thuận tay cời luôn đôi giày ném sang một bên.
Cố Lãng đem Tần Tiểu Mạn ném vào trong xe, trên cổ còn lưu lại dấu răng Tần Tiểu Mạn cắn muốn rớm máu. Cô gái này giỏi thật, dám diễn trò trước mặt anh!
“Cố Lãng, hỗn đản, anh dám ᴆụng tới tôi!” Tần Tiểu Mạn xấu hổ muốn ૮ɦếƭ, anh sao dám làm như vậy với cô! “Đê tiện, vô liêm sỉ!”
“Nói thêm một câu nữa, anh xé áo em.” Cố Lãng toát mồ hôi lạnh, hơi rượu bắt đầu nhạt dần.
“Anh dám!”
“Tin hay không anh xé cả nội y?” Cố Lãng chằm chằm nhìn cảnh xuân trước mặt, uy Hi*p.
Thấy Tần Tiểu Mạn không dám nói nữa, cuộn mình trên ghế, Cố Lãng thỏa mãn đóng của xe lại.
Cố Lãng lên xe, lấy áo khoác đưa cho cô, “Khoác lên.”
Tần Tiểu Mạn quấn chiếc áo anh đưa quanh hông, may là trong xe có hệ thống sưởi, người cô cũng dần ấm áp lên nhiều rồi.
“Từ mai trở đi, làm thư ký cho anh, cũng dọn về nhà luôn.” Cố Lãng giải quyết dứt khoát.
“Không được!”
“Không được anh sa thải em.” Cố Lãng vô liêm sỉ uy Hi*p, “Nam Tử lúc rảnh sẽ quản em, nói nhanh, chịu không?”
Tần Tiểu Mạn nước mắt bắt đầu đảo quanh hốc mắt, “Làm thư ký tiền lương phải cao.” Không làm hòa cũng không xong.
“Ừ.”
Vào đến thang máy, Cố Lãng cúi xuống hôn cô. Tần Tiểu Mạn khước từ bị anh ép vào trong góc phòng, “không được lộn xộn, như thế không che được, bị camera quay được đừng có trách anh.”
Tần Tiểu Mạn sợ hãi lập tức nín lặng. Thấy cô không nháo nữa, Cố Lãng động tác dịu dàng, đầu lưỡi mềm dẻo tinh tế nếm cái cổ, khẽ cắn cắn lên xương quai xanh gợi cảm. Một tay luồn ra phía sau vuốt ve cặp ௱ôЛƓ nhỏ.
“Hạ lưu!” Tần Tiểu Mạn bị anh khi dễ nhưng đến cử động nhẹ cũng không dám làm.
Cố Lãng thầm nghĩ, thực sự đã bị cô coi thường rồi, có điều, khiến cô trở về là tốt rồi, cần gì nghĩ nhiều như vậy? Cô gái này, dám ngang nhiên cùng gã đàn ông khác chọc tức anh. Nhưng dù sao cũng phải cảm ơn cô đã khơi dậy thú tính độc chiếm của anh.
Vào trong nhà, Tần Tiểu Mạn ngay tại phòng khách đã bị anh cởi hết quần áo, áp người vào sofa.
Sau nhiều lần tiếp xúc, lại không có quần áo ngăn trở, nhiệt độ cơ thể Cố Lãng từ từ tăng, Dụς ∀ọηg bắt đầu khơi dậy không cách nào kìm chế.
Tần Tiểu Mạn biết rõ không thể trốn thoát, nằm bất động trên sofa chờ ૮ɦếƭ.
Cố Lãng sau khi tàn sát bừa bãi trên thân thể cô, dựa đầu vào chỗ hõm trên cổ, rầu rĩ giải thích: “Anh với Trầm Tịch không có gì, phụ nữ ở trong xe anh dạo này cũng chỉ là để chọc em giận thôi.”
Tần Tiểu Mạn trừng mắt nhìn anh. Cố Lãng thở dài, cúi dầu nhìn cô, “đừng… từ chối anh nữa, anh đang rất nghiêm túc.”
Trong phòng không bật đèn, thế nhưng hai người đều có thể thấy rất rõ ánh mắt của đối phương. Một phút im lặng qua đi, Tần Tiểu Mạn chậm rãi giơ hai tay đặt lên tấm lưng rắn chắc của anh.
Cố Lãng dáng người rất đẹp, thắt lưng rộng, chân dài, trên lưng có chút sẹo, ᴆụng vào, vừa ngang ngạnh, vừa như ẩn giấu sực mạnh của mãnh thú.
Tần Tiểu Mạn dịch chuyển tay ra sau đầu anh, mười đầu ngón tay túm cổ anh níu xuống, môi dán vào tai anh, nhẹ giọng nói: “Em muốn lên giường.”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc