Ngu Cơ Lừa Chồng - Chương 14

Tác giả: Phức Mai

Đàm Ngu Cơ ngồi chồm hổm trên mặt đất, cằm tựa trên đầu gối, cầm một cây quạt quạt mo quạt lửa lò trong tay, trên lò đang nấu một ấm nước, nàng đang chuẩn bị nước pha trà cho Ngọc Hành.
Hôm qua hắn nói sẽ thưa chuyện hôn sự của họ với cha nương hắn, hắn nói, cha nương của hắn rất vui vẻ, tối nay bảo bọn họ đến Hầu phủ Hộ Quốc dùng bữa tối, mọi người gặp mặt một lần.
Nàng thấy hắn tỏ ra rất vui vẻ, không muốn đợi nữa mà muốn thông báo với mọi người, nhưng nàng đã cản lại, muốn qua hẳn hôm nay rồi mới nói.
Bởi vì nàng rất lo lắng, nếu là cha nương của hắn không thích nàng, vậy phải làm thế nào đây?
"Ai!" Khẽ thở dài, nàng không để lửa tắt, nhấc nắp ấm lên nhìn vào trong vì sao vẫn chưa sôi?
Dậy nắp lại, Đàm Ngu Cơ đứng dậy đến cạnh hộc tủ, lấy trà hắn yêu thích ra đặt trên bàn, chuẩn bị ấm chén, nước sôi đợi hắn về, nàng cầm đôi giày trong giỏ may lên, cầm kim chỉ lên tỷ mỉ may từng mũi.
Hồi trước, may cho hắn hai bộ y phục, thấy hắn có vẻ rất thích, trân trọng mặc đi mặc lại mãi, nàng cũng rất vui, cho nên lần này nàng muốn may cho hắn đôi hài.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ầm mỹ, khiến nàng phải chú ý.
Kỳ lạ, hàn phách viện ngoài người quét don ra thì làm gì co người khác, ngày thường chẳng có người ui tới, chứ đừng nói dám la hét ầm mỹ như vậy.
Là ai vậy nhỉ?
Nàng đạt ấm trà vào lại giỏ mây, tò mò đứng dậy bước về phía của sổ, chưa thấy rõ người đã nghe thấy tiếng.
"Tiểu muội! Ngươi thật to gan dám đến đây la lối om sòn, dừng lại đi kẻo Đại ca về trách mắng!"
Đàm Ngu Cơ nghe được giọng của, Tiết Từ Phong. còn Tiểu muội là aiLà muội muội của Tiết Từ Phong sao?
"Ta mặc kệ, ta m2 không đến Hành ca ca sẽ bị hồ ly tinh đoạt mất!"
Hành ca ca? Ngọc Hành sao? Hồ ly tinh kia ở đâu nhỉ? Đàm Ngu Cơ ngẩn người. không phải là nói nàng chứ?
Quan hệ của Cô nương này và Ngọc Hành như thế nào?
Đưa tay nhẹ nhàng nắm nhẹ váy áo, sắc mặt không mấy tốt . Từ trước đến giờ nàng chưa từng nghĩ hắn có đối tượng nào khác, hiện giờ người ta còn tìm đến cửa à?
"Tiểu muội, Cơ Nhi cô nương không phải hồ ly tinh, nàng. . . . . . Nàng không thể là hồ ly tinh được mà!"
Nghe những lời của Tiết Từ Phong cánh môi nàng khẽ nhếch, đưa tay sờ nhẹ một bên mặt. Đúng vậy , thế này thì sao có thể làm hồ ly tinh .
Sau khi nói mọi việc cùng Ngọc Hành, nàng vẫn dán vết sẹo như cũ, không có ý định bỏ đi, Ngọc Hành cũng chẳng có ý kiến gì với quyết định này của nàng, hắn nói sau khi biế vế sẹo là giả thì không còn thấy đau lòng mỗi khi nhìn thấy nữa, nhìn lâu, thì vết sẹo kia cũng thuận mắt .
Nghĩ đến đó nàng không nhịn được bật cười. Hắn thậm chí còn nói, hắn sẽ không cho cha mẹ biết vết sẹo của nàng là giả, bởi vì hắn muốn cho nàng biết, cha mẹ của hắn không phải loại người hời hợt coi trọng vẻ bề ngoài.
"Không phải mới lạ! Nàng nếu không phải hồ ly tinh, sao lại khiến Ngọc Hành ca cacó nhà mà không thèm về nhà?"
Ái chà? Ngọc Hành rõ ràng ngày nào cũng về nhà , chẳng lẽ Hành ca ca trong miệng cô nương này không phải là Ngọc Hành sao?
Không, Tiết Từ Phong gọi là Đại ca thì chính là Ngọc hành, vậy. . . . . . Có nhà không về là có ý gì?
"Tiểu muội, Đại ca hiện giờ đang ở nhà hắn còn gì."
"Nơi này đâu có phải nhà Hành ca ca! Nhà Hành ca ca là Hộ Quốc Hầu phủ, người nhà của hắn đều đó, nơi này chỉ là phủ đệ được ban thôi!"
Thì ra là đangnói đến Hộ Quốc Hầu phủ.
"Nơi này Phủ tướng quân do hoàng thượng ban cho, chính là nhà của Đại ca, sau khi thành thân huynh ấy sẽ ở đây còn gì."
"Không phải vậy! Trước kia Hành ca ca trở về kinh thành rất ít ngủ lại phủ tướng quân, huynh ấy sẽ về nhà cha mẹ là Hầu phủ, thế nhưng từ khi trở về đến giờ chẳng về đó lần nào mà, nay lại quay về thì lại vì con hồ ly tinh ấy!"
Hắn không trở về thăm người nhà của hắn sao?
Nàng nhớ lại, trừ mỗi khi ra ngoài vì lâm triều sáng, những lúc khác, hắn hình như đều ở cạnh nàng, hình như chưa từng về nhà.
"Tuy vậy, nhưng đó là do Đại ca muốn Cơ Nhi cô nương không liên quan, cũng không phải là Cơ Nhi cô nương kêu huynh ấy đừng về, ngươi tới tìm Cơ Nhi cô nương tranh luận thật không đúng."
"Ca! Ta muội muội rượt của huynh, huynh ruốt cuộc ủng hộ bên nào?"
"Ủng hộ Đại ca."
"Huynh dám nói nếu không có hồ ly tinh kia Hành ca ca cũng không về nhà à?"
"À. . . . . ."
"Huynh nói xem…vì sao phải nói giúp nàng ta? Tất cả đều do nàng ấy!"
"Mặc kệ tại sao, ta không hy vọng ngươi quấy rầy Cơ Nhi cô nương!"
"Tránh ra, ta nhất định phải đi!"
"Không được, tiểu muội, ta chẳng qua vì ngươi thôi, ngươi chạy tới nơi này chất vấn Cơ Nhi cô nương chắc chắn sẽ chọc giận Đại ca, ngươi không hi vọng Đại ca giận ngươi chứ!"
Đàm Ngu Cơ không nghe thấy câu trả lời của muội muội.
"Thừa dịp Đai ca còn chưa về, cùng ta về thôi."
"Được rồi, về thì về!"
Nàng nghe được muội muội kia rốt cuộc không cam lòng đồng ý.
"Vậy đi nhanh đi, chúng ta có thể từ. . . . . . Tiểu muội! Quay lại!"
Tiết Từ Phong đột nhiên kêu to, sau đó. . . . . . Nàng cuối cùng nhìn thấy một cô nương ăn mặc thật đẹp chạy sang phía này, Tiết Từ Phong đuổi sát ở phía sau.
Đàm Ngu Cơ lui khỏi cửa sổ, đi đến bên bàn ngồi xuống, cúi đầu , sửa lại vài lọn tóc xõa xuống che má phải, lại cầm chiếc hài đang may dở từ chiếc rổ tre lên, may từng mũi , lẳng lặng chờ.
Không biết được Tiểu muội có phá cửa vào? Hay là Tiết Từ Phong ngăn lại tiểu muội?
Kết quả là, tiểu muội thắng thế.
Cánh cửa bị sức đẩy ra, một muội xinh đẹp như gió xuân xông vào, nhìn bốn phía trong chốc lát, nhìn thấy nàng.
"Chính là ngươi sao?" Tiết Ánh Tuyết Lập tức vọt tới bàn, đôi tay đạp vào mặt bàn 1 cái, thân nghiêng tới trước, muốn ép hỏi nàng.
Đàm Ngu Cơ để lại đôi giày vào rổ tre, mới khẽ ngẩng đầu lên, nhìn về phía nàng ta.
Cô nương này, xem ra không cùng tuổi với nang, có thể nhỏ hơn vài tuổi, có đôi mắt sáng long lanh, cùng với dáng ve tràn ngập sức sống, nếu ao nàng ta với Chiêu Quân, chỉ là Chiêu Quân hơn hẳn vị tiểu muội muội này, chững chạc hơn nhiều.
Tiết Ánh Tuyết nhìn bên má trái xinh dẹp của nàng, choáng váng vì mộ người qá đỗi xinh đẹp, trong khoảng thời gian ngắn không biết phải phản ứng sao. Người đẹp như vậy. . . . . . Nàng sao địch nổi?
"Tiểu muội!" Tiết Từ Phong sau đó chạy vào, tức giận quát to.
Đàm Ngu Cơ nghiêng đầu nhìn về phía hắn, vì vậy hơi lộ ra má phải dưới những lọn tóc.
Nháy mắt sau đó, Tiết Ánh Tuyết cũng cất cao giọng điệu.
"Ôi trời ơi!!!" Nàng kêu lên, Kinh ngạc trong tích tắc biến mất, trong nháy mắt tự ti mặc cảm dường như biến mất vô hình, thay vào đó là"mình hơn hẳn" ra vẻ hài lòng."Trên mặt ngươi có vết sẹo đang sợ này, vậy mà dám quyến rũ Hành ca ca…không cảm thấy xáu hổ sao!"
"Tiết Ánh Tuyết!" Tiết Từ Phong không dám tin rống giận.
"Cái người này với dáng vẻ đó làm sao dám ra ngoài gặp người ta kia chứ ——"
"Đừng có náo loạn nữa!" Tiết Từ Phong khuyên ngăn tiểu muội.
Đáng tiếc Tiết Ánh Tuyết lại không nghe.
"Hành ca ca là thân phận gì, loại người như ngươi đứng bên cạnh, rõ ràng là bôi nhọ Hành ca ca!"
"Tiết Ánh Tuyết, ngươi câm miệng!"
"Ca! Huynh thật sự là sai rồi, Hành ca ca nhất định do nhớ đến Ngọc Tú, cho nên tội nghiệp nàng, không đành lòng phụ nàng; nhưng huynh phải ngăn Hành ca ca lại! Tại sao có thể mặc cho nàng nàng ở lại bên cạnh Hành ca ca, còn vọng tưởng gả cho Hành ca ca, quả là không biết xấu hổ!"
Ngọc Tú? là người thân của Ngọc Hành sao? Thương nhớ gì kia chứ? Đàm Ngu Cơ cảm thấy có chút nghi hoặc.
"Tiết Ánh Tuyết, muội thật khiến ta thất vọng, ta chưa bao giờ biết rằng muội muội mình lại là ….một người phụ nữ độc ác. . . . . .." Tiết Từ Phong lắc đầu.
"Ta chỉ nói thật!" Tiết Ánh Tuyết không chịu thua hắn cằm lên.
Không để ý tới nàng, hắn áy náy nhìn về Đàm Ngu Cơ.
"Vô cùng xin lỗi, Cơ Nhi cô nương, có thể…chuyện hôm nay ——"
"Ta sẽ không nói với tướng quân." Đàm Ngu Cơ rốt cuộc mở miệng, giọng nàng nhẹ nhàng không có chút bực tức nào, không vui, hay đau lòng đều không có chỉ hết sức bình thường.
"Ta không sợ Hành ca ca biết !" Tiết Ánh Tuyết cao ngạo nói: "Bởi vì ta nói đều là sự thật, ta tin tưởng Hành ca ca cũng biết, nếu không vì sao hắn không dám dẫn ngươi về nhà ra mắt Hầu Gia và phu nhân chứ, bởi vì Hành ca ca không có dũng cảm để ngươi gặp người khác!"
"Tiết cô nương, không phải ai cũng chú trọng vẻ hời hợt bên ngoài, lấy sắc định người, sắc đẹp phai tàn thì rời bỏ, ta cùng với Tướng quân là Tâm Linh Tương Thông, yêu thích nhau là do tính tình, Tiết cô nương nếu thật hiểu rõ Tướng quân, nên biết Tướng quân không phải là loại người nông cạn này mới đúng." Đam Ngu Cơ không kiêu ngạo không tự ti nói ra cái nhìn của nàng.
"Đừng nói như thể ngươi hiểu rõ Hành ca ca như vậy, Hành ca ca chỉ thương hại ngươi mà thôi." Nàng càng bình tĩnh vô lo, Tiết Ánh Tuyết càng phiền lòng, nôn nóng.
"Chàng kho6ngpha3i la2loa5i người sẽ không nói rõ như vậy…Nếu thật là vậy hẳn sẽ phải nói vói ta rõ ràng"
"Hunh ấy chưa nói, nhưng huynh ấy hành động, bằng chứng là huynh ấy không giới thiệu cô với cha mẹ huynh ấy"
"Tối nay Tướng quân sẽ dẫn ta cùng về Hầu phủ, cùng dùng bữa với vợ chồng Hầu ia để thảo luận hôn sự." Đàm Ngu Cơ nhẹ nhàng cười nhạt, sau đó nàng nhẹ nhàng cúi xuống nghe xem có phải nước trong ấm đã sôi không.
"Ngươi!" Tiết Ánh Tuyết lại tức giận. Hành ca ca khó lắm mới về nhà, kết quả lại nói hắn muốn thành thân, Khiến phó tướng của hắn cũng phải đến."Ngươi thật là một chút xấu hổ cũng không có, ngươi không biết mình rất kinh khủng sao? không sợ dọa ૮ɦếƭ người ta à!"
"Tiết Ánh Tuyết, ngươi câm miệng!" Tiết Từ Phong thật sự không thể tin được muội muội đáng yêu sẽ nói ra những lời nói ác độc này.
Đàm Ngu Cơ chỉ là nhè nhẹ cười một tiếng, đứng lên, dịu dàng nhìn nàng.
"Tiết cô nương, Tướng quân sắp về rồi, ta phải pha trà cho Tướng quân, xin thứ cho ta cáo lui trước." Khẽ khom người, nàng liền muốn rời đi.
"Ngươi đứng lại đó cho ta!" Tiết Ánh Tuyết tức giận hô to.
"Tiết cô nương còn có việc gì sao?"
"Ngươi không nghe thấy lời của ta nói sao? Không cho phép ngươi đổ thừa hành ca ca, ta muốn ngươi lập tức rời đi!" Nàng ta chẳng nổi nóng cũng không sợ hãi khiến nàng phát hỏa.
"Tiết cô nương, dù ta không lấy Tướng quân, Khế Ước Bán Thân của ta cũng ở trong tay Tướng quân."
"Ta cho ngươi bạc, để cho ngươi chuộc Khế Ước Bán Thân về." Tiết Ánh Tuyết lập tức tiếp lời.
"Rất xin lỗi, vô công bất thụ lộc, ta cùng với Tiết cô nương vốn không quen biết, không thể tiếp nhận ý tốt của ngươi." Đàm Ngu Cơ mỉm cười khẽ."Ta thật sự phải đi pha trà cho Tướng quân, cho ta cáo lui." Lần nữa nghiêng mình chào, cất bước chân về phía trước.
"Ngươi đứng lại ——"
"Ngươi náo đủ chưa!" Tiết Từ Phong chỉ một cước bắt được muội muội lôi ra cửa, "Cùng ta về!"
"Ta không về! Buông ta ra! Ta không về, ta. . . . . . Buông ta ra!" Tiết Ánh Tuyết cố gắng giãy giụa, lại không giãy thoát được, giận đỏ mắt, nháy mắt sau đó lại khóc."Ca ca thúi, sao không giúp ta, ca ca khốn kiếp, ta ghét ngươi!"
"Này! Ngươi con bé này!" Hắn tức giận buông nàng ra."Giằng không lại ta thì giở nước mắt ra à!"
"Hừ!" Nàng khẽ lùi lại phí sau rồi lướt qua hắn, đuổi theo.
"Tiết Ánh Tuyết. . . . . . Đáng ૮ɦếƭ!" Tiết Từ Phong không thể làm gì khác hơn là đuổi theo.
Đàm Ngu Cơ cầm đệm vải, cẩn thận nhắc ấm nước nóng trên bếp, sau lưng Tiết Ánh Tuyết chạy tới, bắt lấy tay nàng kéo.
"Ta còn chưa nói xong ai cho ngươi. . . . . ."
"A!" Bị nàng kéo qua, Bình trà trên tay Đàm Ngu Cơ rơi xuống, nước nóng cứ vậy xối ướt hết chân nàng.
"A!" Tiết Ánh Tuyết cũng hét lên một tiếng, nhanh chóng nhảy ra sau, chỉ bị bắn vào vài giọt nước nóng ở trên quần áo.
"Đau quá!" Đàm Ngu Cơ kêu đau, nước nóng ngày một lan rông hơn, đau đến mức khiến nàng ngã xuống đất mất đi ý thức.
"Ta. . . . . . Ta. . . . . . Là ngươi mình. . . . . ." Tiết Ánh Tuyết thấy thế, luống cuống.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Tiết Từ Phong vọt vào, nhìn thấy Đàm Ngu Cơ ngã trên đất, nhìn thấy bình nướng nghiêng ngả nằm trên đất, cùng với nước nóng còn đang bốc h7i trên đất."Ôi trời ơi!!! Xảy ra chuyện gì?"
"Là nàng nàng ta xấu tính có ý dùng nước nóng tổn thương ta, kết quả tự làm tự chịu!" Tiết Ánh Tuyết kêu to, lui vài bước.
"Ngươi. . . . . ." Hắn tuyệt không tin tưởng, nhất là vẻ mặt chột dạ của muội muội.
"Nơi này xảy ra chuyện gì? Ánh Tuyết? Từ Phong? Các ngươi sao lại ở đây. . . . . . Cơ Nhi?" Từ bên ngoài đi đến Hỏa Ngọc Hành, vốn là có chút nghi ngờ thấy sao lại ồn ào, vừa nhìn thấy Đàm Ngu Cơ ngã thảm thương trên đất, hắn lập tức xông lên trước.
"Ngọc hành. . . . . . Thật là đau. . . . . . Ta rất đau. . . . . ." Nàng không cách nào chịu đựng đau như vậy, không nhịn được kêu khóc.
"Cơ Nhi? Xảy ra chuyện gì?" Hắn quay nhìn hỗn loạn chung quanh, một lò lửa lớn đã xảy ra việc gì.
Hắn chợt nhìn về Tiết Từ Phong, thấy hắn vẻ mặt kinh hoảng đầy ấy náy, nhìn vẻ mặt tái nhợt đầy chột dạ của Tiết Ánh Tuyết, hắn liền hiểu mọi việc.
"Cút! Vĩnh viễn đừng để ta nhìn thấy ngươi!" Hỏa Ngọc Hành hung dữ tức giận trợn trừng mắt nhìn nàng, sau đó thật nhanh ẵm Đàm Ngu Cơ lên, đưa vào phòng.
"Lão đại!" Tiết Từ Phong đi theo đuổi theo, còn Tiết Ánh Tuyết kinh ngạc đến sững sờ tại chỗ, bị ánh mắt kinh khủng của hắn dọa cho chân mềm nhũn, ngã trên đất, không thể động đậy.
*********
Nghe tiếng người làm chạy đến tụ tập ngày càng nhiều, tụ tập be6nca5nh giếng đợi sai bảo.
Từng thùng nước giếng lạnh bị kéo lên, đổ lên đùi Đàn Ngu Cơ , còn Hỏa Ngọc Hành là ôm chặt nàng, chỉ sợ nàng bị lạnh.
"Ngọc Hành. . . . . ." Nàng khổ sở ՐêՈ Րỉ. Thì ra là bị phỏng lại đau như vậy, nàng không chịu nổi muốn ngất đi, nhưng vết thương lại đau khiến nàng tỉnh lại.
"Ta ở đây." Hỏa Ngọc Hành ôm chặt nàng, cẩn thận không ᴆụng phải chân của nàng.
"Nhanh tay một chút!" Nhìn nàng khổ sở không chịu nổi, hắn một bên hối thúc người múc nước cũng không quên hỏi, "Nguyên tổng quản, phái người đi mời đại phu chưa?"
"Đã phái người đi rồi, Tướng quân." Nguyên tổng quản lập báo cáo.
Hạ liên biết tin, hoảng hốt chạy vào, chen vào đám người, đã nhìn thấy toàn thân nhị tiểu thư ướt đãm, kinh hoảng bổ nhào quỳ gối bên người nàng.
"Tiểu thư, trời ạ! Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao có thể như vậy. . . . . ."
Tiểu thư? cho dù tại đây tôi tớ có nghe được nhưng cũng chẳng còn tâm trạng nào mà truy hỏi nữa.
"Hạ liên bình tĩnh đi!" Hỏa Ngọc Hành cầm tay Đàm Ngu Cơ, cất giọng kêu: "Ai đó lấy cho ta một cây kéo"
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc