Ngọc Tỏa Dao Đài - Chương 26

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Nghênh đón
Dao Trì mây mù mờ ảo, Thiên Phi không vẻ xinh đẹp cao quý như xưa, bà mặc một bộ xiêm y trắng thuần, trên Pu'i tóc đen nhánh chẳng cài thoa ngọc, giữa hai đầu lông mày không thể che hết thần sắc lo lắng. Nghe thị nữ thông báo, bà mới phảng phất từ trong mộng bừng tỉnh, đột nhiên đứng dậy, thiếu chút nữa thì ***ng trúng cái bàn ngọc.
Ta đứng dưới thềm ngọc xoay người hành lễ.
Thiên Phi vội vàng bước xuống, cúi người nâng ta dậy, tay vén rèm cửa, lại không ngại mình thân phận tôn quý, tự mình rót trà ngọc, nhẹ nhàng thở dài nói: "Ngọc Dao tiên tử, đã chịu khổ nhiều ngày nay rồi."
" Đâu thể so sánh với mối lo chiến sự ngày đêm của Thiên đế cùng các tướng sĩ. Tiểu tiên đâu dám kể khổ." Ta không tin là Thiên Phi quan tâm đến việc ta có chịu khổ hay không, lại bởi vì không giỏi che dấu cảm xúc, trong lòng hồ nghi, rất nhanh chóng hiện ngay lên trên mặt. Lại e sợ đối phương tức giận nên vội vàng cười ha ha hai tiếng, lúng túng nói: "Ngày hôm nay không có chiến sự, rất yên bình, Dao đài hoa nở cũng rất đẹp. . ."
Thiên Phi khóe mắt khẽ giật giật hai cái, miễn cưỡng cười nói: "Thiên Đế chưa từng có ý định xử tử ngươi, vốn là định để ngươi trong nhà giam để tiện bề chăm sóc, đợi đến khi chiến sự chấm dứt mới xử lý nhẹ nhàng."
Ta hoài nghi tiếp tục liếc nhìn nàng một cái, nhỏ giọng hỏi: "Có phải ta vừa được nhận lệnh tử hình không?"
Thiên Phi nhìn ra ngoài Dao Trì với đủ loại cây cỏ hoa lá, vờ như không nghe thấy, cao quý lãnh diễm nói tiếp: "Cẩn Du thượng tiên đối với Thiên Giới công lao rất lớn, hiện giờ không rõ tung tích, thật đáng tiếc. Thiên Đế nhớ nhung tình cũ, nên không muốn xử quyết đồ đệ duy nhất của hắn."
Ta yếu ớt hỏi lại: "Vậy là đội trưởng canh nhà lao đưa nhầm người rồi?
Hay là. . ."
Thiên Phi nhẹ nhàng "Khụ" một tiếng, cắt đứt lời của ta: "Thiên Đế ngàn vạn lần không chịu giết ngươi đều là do Trấn Ma tướng quân dâng sớ lung tung, nói muốn chém loạn tặc thông đồng ma giới để chấn an lòng quân. Thiên Đế không còn cách nào khác, bất đắc dĩ mới hạ lệnh ứng phó, có thể chiếu lệnh đó không hề triện ấn, không có hiệu lực. Vừa đúng lúc ma giới phái người đến đàm phán, chỉ đích danh muốn có ngươi, Trấn Ma tướng quân cũng không còn cách nào khác!"
Đóng dấu hay không đóng dấu, chiếu lệnh có được thực hiện hay không đều là do bọn họ định đoạt cả.
Lòng nghi ngờ của ta sớm đã bị Tiêu Lãng dạy cho mạnh gấp trăm lần.
Thiên Phi bỗng mỉm cười hòa nhã, kéo ta lại thân thiết nói: "Bổn cung tin tưởng đồ đệ được Cẩn Du thượng tiên dạy dỗ, không đời nào lại tư thông với Ma giới. Nếu ngươi ở cùng Tiêu Lãng sung sướng hơn thì tội gì quay về mà nhận lấy cái ૮ɦếƭ? Thiên hạ làm gì có kẻ nào ngu như vậy?"
Nàng ca ngợi sư phụ thần tượng của ta, khiến trong lòng ta thoải mái rất nhiều, trên mặt cũng lộ ra nét tươi cười, thẳng thắn hỏi: "Thiên Phi đặc biệt triệu kiến tiểu tiên, phải chăng có điều gì phân phó?"
"Chuyện này. . ." Thiên Phi cho mọi người lui xuống, trầm ngâm hồi lâu, muốn nói mà lại thôi.
"Chưa diệt trừ được Thương Quỳnh, thiên hạ khó bình an." Phía sau rèm truyền đến thanh âm trầm ổn của Thiên Đế "Ngọc Dao tiên tử, ngươi có nguyện vì muôn dân mà trừ hại không?"
Ta không lưỡng lự nói: "Nguyện ý, chỉ sợ Ngọc Dao năng lực thấp kém, không phải là đối thủ của ả."
Thiên Đế mở chiếc hộp đàn hương trên bàn, lấy ra một quân cờ Linh Lung Bạch Ngọc chậm rãi để vào Thiên Nguyên, bên cạnh lại đem mấy quân cờ đen vây quanh, im lặng chăm chú nhìn hồi lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu, gắt gao nhìn ta chằm chằm, ánh mắt mỏi mệt trên đại điện thường ngày bỗng trở nên sắc bén vô cùng, nói dằn từng chữ: "Không phải muốn ngươi làm cái gì, mà muốn ngươi cái gì cũng không làm!"
Ta vô cùng kinh ngạc!
Thiên Đế lại lấy trong hộp cờ ra một quân nữa, đặt cách xa con cờ ở phía đông, cách ly riêng một chỗ, chỉ vào nói: "Thiên giới ở trong Ma giới sớm đã bố trí cơ sở ngầm, chính là người thân cận bên cạnh Thương Quỳnh, nhưng rất khó có thể hành động. Ngươi sinh ra trên Thiên Giới, thiện ác rõ ràng, lần này đi Ma giới, trước khi đi lại cùng ta và Thiên Phi mật đàm. Truyền đến tai Thương Quỳnh tất sẽ bị nghi ngờ là nội gián, sẽ đề phòng cẩn mật hơn, chờ nàng ta tập trung sự chú ý vào ngươi, chúng ta sẽ bố trí một quân cờ khác, càng dễ dàng hành động."
Ta do dự hỏi: "Người chỉ là. . . Để cho ta làm ngụy trang?"
"Đúng thế!" Thiên đế kiên quyết nói: " Ngươi cũng có thể làm một vài chuyện gì đó, gia tăng sự hoài nghi của nàng ta, vì vậy có thể che giấu người thực sự mà chúng ta phái đi. Cần phải hành động gì tiếp đó, người của chúng ta sẽ cho ngươi ám hiệu cùng mệnh lệnh. Ngươi nghe mệnh lệnh phối hợp làm việc là được." Nói đến đây, Thiên Đế dừng một chút, rồi lại nói "Sau khi thành công, chúng ta sẽ phái người đón ngươi trở về."
Không, ông ta đang nói sạo, Thiên Giới là cõi niết bàn, sẽ không bao giờ chứa chấp một tiên nữ đã bị Ác ma làm dơ bẩn, nàng sẽ chỉ là thiên cổ ô danh mà thôi.
Nhưng ta không cần.
Ta bình tĩnh trả lời: "Được!"
Thiên Đế dõi mắt xuống bàn cờ, nhìn ván cờ, khó xử nói: "Thiên hạ làm trọng, có một số việc không phải ta muốn làm mà là không còn cách nào khác, Ngọc Dao tiên tử, Tiêu Lãng tàn bạo. . ."
Câu nói kế tiếp, dẫu hắn không nói ta cũng hiểu được, bèn trấn an: "Bệ hạ yên tâm, Ngọc Dao hiểu được lý lẽ, tự nhiên sẽ lấy đại cục làm trọng, tỷ đệ Thương Quỳnh một khi chưa trừ được, Ngọc Dao tuyệt đối sẽ không khóc lóc đòi sống đòi ૮ɦếƭ"
Thiên Đế thở dài nặng nề một tiếng, phất tay cho ta lui.
Ta vừa bước ra đến ngoài, Thiên Phi vội tiến đến, ngắn đón ta, mặt lộ vẻ buồn rầu nói: "Ngọc Dao tiên tử, ngươi nếu ở Ma giới nếu nhìn thấy một nam nhân trên người có dấu ấn Phượng Hoàng có thể giúp bổn cung để ý đến nó được không?"
"Câm miệng! Đừng nhắc đến thứ nghiệp chướng ấy nữa!" Thiên Đế gầm lên cắt đứt lời khẩn cầu của Thiên Phi: "Nó đã ૮ɦếƭ rồi!"
Ta mặc dù có chút hoang mang nhưng cảm giác được bọn họ như gươm đã tuốt vỏ, nỏ đang giương dây, tựa hồ vợ chồng cần đóng cửa bảo nhau rồi, thế nên nhanh chóng mà co giò chuồn lẹ.
Các tiên tử thân thiết ngày xưa nghe nói ta muốn đi Ma giới thì ào ào đến tiễn, tránh không kịp. Chỉ có Đằng Hoa tiên tử mang theo Chu Thiều, ở trong Giải Ưu Phong chờ ta, trong tay cầm theo một bình bách hoa mật cùng bầu R*ợ*u, so với trước kia chẳng khác gì nhau. Chu Thiều trên người chỗ xanh chỗ tím, khắp nơi đều là vết thương.
Ta có chút đau lòng, ngầm trách Đằng Hoa: "Hắn mặc dù háo sắc nhưng bản chất không xấu, coi như đắc tội với tiên tử, khó dạy bảo, cũng đâu cần ra tay ác như vậy chứ?"
Đằng Hoa phủi phủi tay, bất đắc dĩ nói: "Ai nỡ dạy bảo hắn? Bách Hoa Viên này chẳng có lấy một nam nhân, hắn miệng ngọt, da mặt lại dày, khéo dỗ ngọt nịnh nọt tất tần tật người trên kẻ dưới, Bách Thảo tiên tử còn vui mừng đến nỗi đem cả một rương bảo bối mà tặng cho hắn, đến cả ta còn chưa bao giờ được đãi ngộ như thế."
Ở cái nơi khan hiếm nam nhân này. . . đến một tên đăng đồ tử cũng biến thành bảo bối rồi. . .
Mấy trò nịnh nọt nữ nhân của trần gian, những tiên tử này đều lần đầu tiếp xúc, cũng khó tránh khỏi vui vẻ.
Ta xem như đem hắn để đúng chỗ rồi.
Ta hỏi lại: "Chẳng lẽ thương thế của hắn là do ngã từ bậc thang Vạn Hoa Cốc xuống?"
Đằng Hoa tiên tử nói: " Đừng trách ta, từ khi nghe nói ngươi phải chịu cực hình, tiểu tử này như phát điên, lén chạy đến Thiên Cung làm càn, quả thực là để đòi công đạo cho ngươi bằng được, còn nói bao nhiêu lời linh tinh thất điên bát đảo. Thân bị thương này còn là nhẹ chán, nếu không phải Bách Hoa tiên tử đi cầu xin cho hắn, sợ là sớm đã bị thủ vệ thiên binh chém đầu rồi. Sau khi trở về liền trở nên hồ đồ, hết gây sự với người ta, lại ngồi ngẩn ngẩn ngơ như vậy."
Trong ba đồ đệ, người mà ta coi trọng nhất là Bạch Quản, hắn phản bội ta. Người ta không coi trọng nhất là Chu Thiều, có khi còn cảm thấy hắn là phiền toái, vậy mà hắn đối với ta khăng khăng một mực, thậm chí không tiếc tính mạng xông vào Thiên cung, vì ta mà lên tiếng.
Sư phụ, người đúng là không thể nhìn bề ngoài được. .
Cổ họng ta bỗng nghẹn lại, lặng lẽ đứng trước mặt hắn, không biết nói điều gì.
Chu Thiều thấp giọng hỏi: "Sư phụ, ta không hiểu!"
Ta cố cười một cái, hết sức bình thường hỏi lại: "Không hiểu chuyện gì?"
Đôi mắt trong veo của Chu Thiều ngày trước nay đã vằn lên những tia máu: "Thiên Giới đối đãi với người như thế, tại sao người còn muốn liều mạng vì họ?"
Ta đáp: "Không, ta là vì thiên đạo mà dốc sức!"
Chu Thiều phẫn nộ gào lên như sư tử rống: "Thiên đạo bất công!"
Ta thản nhiên đáp: "Thiên đạo ở tại tâm!"
Chu Thiều giận dữ hỏi: "Thiên đạo là cái thứ gì chứ?"
Những cánh hoa lê trên Giải Ưu Phong chậm rãi bay xuống, lặng lẽ vô cùng. Ta bỗng nhớ tới rất lâu trước kia, dưới tán cây này mà hỏi sư phụ, cái gì là "Thiên đạo" . Sư phụ kéo tay ta, chỉ vào tim ta thầm nói: "Đây là Thiên Đạo."
Ta không hiểu, tiếp tục quấn quýt lấy sư phụ hỏi: "Thiên đạo của người là gì?"
"Lòng vì thiên hạ, sống vì lê dân bách tính, kế thừa tuyệt học vì những bậc tiên thánh ngày xưa, mở ra thái bình vì muôn đời vạn thuở." Sư phụ dựa người vào cây lê, ôm ta vào lòng, khẽ khàng nói bên tai, giọng người rất nhỏ, nhưng cả đời ta đều không quên được.
Hắn là sư phụ, ta là đồ đệ.
Lý tưởng mà hắn đã thực hiện, ta sẽ kế thừa.
Những chuyện mà hắn đã kì vọng, ta sẽ hoàn thành.
Đây cũng là Thiên Đạo của ta.
Chu Thiều nghe xong, vẫn cười mãi.
Ta hỏi hắn cười cái gì?
Hắn suy tư một lát, vò đầu bứt tai, biểu cảm mang theo ba phần dữ tợn, chậm rãi nói: "Nếu đấy mà là Thiên Đạo, ta thà rằng thành ma!"
"Đại nghịch bất đạo!" Ta vừa sợ vừa giận, không chút nghĩ ngợi, tát cho hắn một cái, nghiêm khắc mắng: "Tên hồ đồ, lời nói như thế mà ngươi cũng nói ra được à?"
Chu Thiều khôi phục lại biểu cảm ban đầu, xoa xoa hai gò má xin tha: "Ai nha, đừng nóng giận, ta chỉ đùa một chút thôi mà, sư phụ tưởng thật sao, thật đau ૮ɦếƭ ta rồi!"
Đây không phải trò đùa của trẻ con, chuyện thành ma đừng nói là làm thật, đến nghĩ trong đầu con không được. Ta vẫn còn rất tức giận, nhưng nhìn hắn thảm thiết kêu xin rất đáng thương, lại thấy đau lòng, đem Tuyết linh cao cho hắn bôi, bôi xong mới nói: "Sau khi ta rời khỏi thiên giới không thể chăm sóc cho ngươi được nữa, ngươi phải biết tự chăm sóc cho mình, đừng gây thêm phiền toái cho Đằng Hoa tiên tử nữa, nơi này đâu đâu cũng là quy củ phép tắc, chỉ cẩn ngươi không làm gì càn quấy, vẫn sẽ được thoải mái. . ."
Chu Thiều lầm bầm mấy tiếng, xem như đồng ý.
Ta ngừng tay, cúi đầu nói: "Thật xin lỗi ngươi, ta thân là sư phụ, đã chẳng làm được điều gì tốt cho ngươi, lại còn mang cho ngươi bao nhiêu phiền phức. Đáng tiếc thời gian trên đời không thể thay đổi, nếu không ta thà rằng không gặp ngươi. . ."
"Ta tình nguyện, cứ coi như nàng không tìm ta, ta cũng sẽ tìm đến nàng." Thanh âm của Chu Thiều có điểm quái dị, giống như bị nhét quả hạnh đào vào cổ họng, nuốt không nổi mà nhả cũng không xong.
Những tháng ngày ở trấn Lạc Thủy giống như một giấc mộng, tỉnh lại ta đã không còn là ta, hắn cũng không phải là hắn, cuộc đời mỗi người đều bị biến đổi.
Ta vỗ vỗ vào vai hắn, muốn nói vài lời tiễn đưa, nhưng lại chẳng nói được câu nào.
Chu Thiều đứng phắt dậy, đi nhanh ra khỏi phòng, thậm chí không muốn quay đầu lại nhìn một cái.
Ta cảm thấy hắn trước kia và bây giờ có chút khác nhau. Thật giống như nấm, chỉ một đêm đã thành rừng, không còn là tên mặt dày suốt ngày chạy theo con gái nhà người ta, thoắt một cái bỗng nhiên có phong thái của một nam tử trưởng thành thực thụ.
Mỗi đứa trẻ đều sẽ lớn lên, trước kia khi sư phụ không còn ôm ta trên đầu gối, không còn cho ta ngủ trên đầu giường hắn, lý do cũng là vì ta trưởng thành, ta vì thế mà buồn bực rất lâu, chỉ nghĩ là do hắn muốn bỏ mặc ta, còn làm bao nhiêu chuyện buồn cười.
Sư phụ dở khóc dở cười, hắn nói trẻ con lớn lên sẽ biết được nhiều điều.
Cho nên ta đối với sự thay đổi của Chu Thiều, vẫn chưa nghĩ được nhiều, cũng không còn thời gian cho ta nghĩ nhiều.
Trong phòng Đằng Hoa tiên tử bận rộn, người hầu nhanh nhẹn theo chủ nhân thu dọn đồ đạc, giúp ta đóng gói vào mấy bao lớn. Ta đi đến bên nàng, chưa kịp cảm ơn thì nàng đã khẽ thì thầm: "Đừng trách ta xen vào chuyện của người khác, là A Dao nhà ngươi tính tình bừa bãi, nếu ta không giúp ngươi sắp xếp, không biết ngươi sẽ quên mang thứ gì đi nữa, đến lúc đó sai người mang đến sẽ rất khó."
Đằng Hoa tính tình nóng nảy, mấy môn thêu thùa may vá cần tinh tế tỉ mỉ đều không làm được, rất dễ bị kích động, nói chuyện nhiều một chút là xảy ra tranh cãi. Ta là người tính tình chậm chạp, cũng coi là tốt tính, có bị người ta khi dễ cũng chẳng để trong lòng. Từ hơn ba nghìn sáu trăm năm trước, ta giúp nàng vá lại Phượng Vũ Y mà Bách Hoa tiên tử ban thưởng mới phát hiện tính tình hợp nhau, trở thành bằng hữu tốt. Nếu nàng tức giận cãi nhau, ta sẽ ở bên cạnh khuyên nhủ, nếu ta bị khi dễ, nàng sẽ ra mặt cho ta, hai người kẻ xướng người họa, rất hợp nhau.
Ta thấy nàng ta ngay cả phất trần cũng ném vào thùng, không khỏi cười khổ nói: "Ma giới cũng không phải là nghèo đói đến mức thứ gì cũng không có chứ?"
Đằng Hoa tiên tử cả giận nói: "Bọn chúng là bọn chúng, chúng ta là chúng ta, đồ của chúng dù sao cũng không thể so với đồ của ta được!"
Ta thấy thằng hữu tâm tính không tốt, cũng phụ họa theo: "Nói cũng phải, Ma giới gì đó dù sao cũng không tốt lắm." "
Đằng Hoa tiên tử đứng giữa không trung, thật lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Ngươi thật là đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc. . ."
Ta không thích bị nàng mắng là "đồ ngốc"
Ta càng không thích sau này không được nghe nàng mắng "đồ ngốc" nữa. . .
Ta cúi đầu, lặng nghe từng tiếng "đồ ngốc" vang lên, thanh âm đứt đoạn, giống như ngọn lửa bị nước biển lạnh như băng dội tắt, chỉ còn một chút tàn tro sót lại, miễn cưỡng cười vui nói: "Đồ ngốc, Giải Ưu Phong cùng vườn lê của ngươi ta sẽ thay ngươi chăm sóc thật tốt, chờ ngươi trở về, bảo đảm không chút gì thay đổi so với lúc ngươi đi."
Ta lặng lẽ gật đầu.
Cả hai người, ai cũng biết, lần đi xa này không có ngày trở về.
Ta vĩnh viễn không có ngày trở về ngọn núi này, cũng không thể tới vườn hoa lê này nữa.
Bầu không khí trở nên nặng nề, ta không nói lời nào nữa, vì ta sợ nếu mở miệng, nước mắt sẽ lại tuôn rơi, khiến cho nàng khó chịu.
Đằng Hoa không nhịn nổi, nước mắt từng giọt từng giọt không ngừng rơi xuống.
Nàng xoay người, ôm ta thật chặt, không thèm để ý đến hình tượng thường ngày, gào khóc: "Ngươi đừng đi, đi rồi không về được đâu. Ngươi đã nói cả đời này sẽ làm bạn tốt với ta, không thể bỏ ta lại được. Sau này bánh mứt hoa quả của ta sẽ chia sẻ cùng ai đây? Sau này ta sẽ đi đâu tìm ngươi làm mật R*ợ*u? Đi nơi nào tìm ngươi đánh cờ? Ta không muốn như vậy!"
Ta nhịn không được, cũng ôm nàng mà khóc ròng nói: "Đừng khóc, mật R*ợ*u trong hầm ngầm đều tặng cho ngươi hết, ta không keo kiệt với ngươi đâu."
Tử biệt khổ, sinh ly khó.
Đằng Hoa tiên tử khóc không thành tiếng, ướt đầm vạt áo.
Ta cùng nàng chong đèn, bầu bạn tâm sự, cùng nhau thức suốt một đêm cuối cùng trên Thiên Giới.
Sáng sớm hôm sau, Thiên Giới phái người đến thúc giục. Đằng Hoa tiên tử mắt sưng đỏ, thay ta trang điểm, nàng kỹ càng nhìn ngắm trái phải trong gương, rồi lấy từ trong *** ra một chiếc trâm nạm trân châu lưu ly của Đông Hải, từ từ giúp ta cài vào thái dương, hào quang chói mắt, từng hạt lưu ly với trân châu rủ xuống, hai bên tai chớp lên chớp xuống như nhân ngư, óng ánh khiến cho người cũng đẹp lên vài phần.
Đây là chiếc trâm cài tóc mà nàng yêu thích nhất, bình thường ngay cả chạm cũng không cho người ta chạm vào.
Ta kinh ngạc nhìn Đằng Hoa.
Đằng Hoa tiên tử hài lòng nói: "Nếu có thể trở về, nhớ tìm cho ta một món quý giá hơn!"
Ta giỡn nói: "Khi nào ngươi thành thân, ta sẽ tặng cho ngươi cả rương."
Vừa gặp Thanh Hư chân nhân phụng mệnh đến thúc giục lần hai, nghe được cuộc nói chuyện của chúng ta, lập tức đỏ mặt, không dám nhìn vào Đằng Hoa, muốn nói lại thôi, ngập ngừng đến khi Đằng Hoa liếc hắn một cái, cưỡi Thanh Loan đi xa rồi còn không nổi thu tầm mắt về.
Ta giúp Đằng Hoa đem mấy cái rương lớn, bỏ vào cái túi càn khôn. Bởi vì đại cục đã định, ta không định đến chỗ Nguyệt Đồng cáo biệt, để tránh càng thêm đau buồn, chỉ đem một phong thư nhờ Thanh Hư chân nhân chuyển cho hắn, sau đó bước từng bước ra khỏi nơi ta đã sống từ nhỏ đến lớn.
Lần cuối cùng, nhìn vườn hoa lê xinh đẹp mơ màng đang khoe sắc.
Lần cuối cùng, ngắm Giải Ưu Phong cả ngàn vạn năm.
Gió nhẹ thổi qua, tiếng chuông gió khẽ vang lên, ta đưa tay vuốt nhẹ lên thân cây lê, ngẩng đầu nhìn lại, cành lá lần lượt thay đổi, rót xuống từng đợt ánh sáng mặt trời, chợt thấy hình ảnh sư phụ hiện lên. Mây đen thổi qua, che khuất trời trong, hắn chợt biến mất, trong lòng bàn tay không còn lại một chút độ ấm nào.
Tán cây còn đó, bức tranh vẽ loạn trên tảng đá còn đó. Chuyện cũ rõ ràng, thời gian sung sướng vẫn còn ngay trước mắt.
Ta đã về tới nơi ta ngày đêm mong nhớ, lại phải vĩnh viễn rời đi.
Mỗi bước quay đầu lại ba lần, năm bước một bồi hồi.
Luyến tiếc không thể nào nguôi.
Mãi cho đến khi không còn thấy đỉnh Giải Ưu Phong, đến khi không thấy dòng sông trên Giải Ưu Phong nữa.
Mây gió vần vũ, tầng tầng lớp lớp mây đen che khuất bầu trời, đêm tối kéo đến. Bốn phía cuồng phong nổi lên, mùi máu tươi nồng nặc bốc lên át đi mùi hoa cỏ thơm ngát.
Ta nhìn thấy Đằng Hoa tiên tử mang theo Chu Thiều, lặng lẽ đứng phía trên biển mây mênh ௱ô**.
Ta nhìn thấy trăm vạn Ma quân lẳng lặng tập trung dưới chân núi, vô số cờ phiêu diêu, giống như bị cả biển bóng tối cắn nuốt.
Ta từng bước đi về phía tối tăm mù mịt.
Ma quân đang ở phía trước, mặc chiếc áo choàng đỏ thẫm đứng giữa cuồng phong, bên trong là áo giáp tướng quân, dáng người hắn thon dài, tóc đen như mực, mắt đỏ như máu, tuấn mỹ khó có thể miêu tả, duy giữa lông mày có một vệt hỏa diễm khiến cho hắn thêm vài phần tà ác.
" Tiêu Lãng. . ." Ta thống khổ nhẹ giọng nỉ non.
Tiêu Lãng nghe thấy tiếng ta, ngẩng đầu lên, khóe miệng hơi cong cong, lộ ra một cái cười sáng lạn, chớp mắt giống như ánh trăng cả thiên hạ đều đang chiếu rọi vào hắn, tất cả sao trên trời đều đang tỏa sáng vậy. Hắn buông bảo kiếm đặt bên hông, hướng về phía ta, lòng bàn tay lộ ra những vết chai thật dày do cầm binh khí chinh chiến nhiều năm.
"Chúng ta về nào." Thanh âm của hắn ôn nhu như nước, thật giống như dỗ dành một đứa trẻ đang giận dỗi.
Giữa bóng tối, khuôn mặt tương tự, dáng người tương tự.
Giữa lúc hoảng hốt, ta cứ ngỡ như sư phụ đang đứng trước mặt.
Chỉ là ảo giác.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc