Lười Thê Của Tổng Tài - Chương 23

Tác giả: Lạc Thanh

“Thượng Tĩnh, em biết mà, tôi không muốn vĩnh viễn làm bạn tốt của em!” Khi Y Thượng Tĩnh đem R*ợ*u trong chén uống cạn thì Sử Lộc mở miệng.
Y Thượng Tĩnh đem cái chén khẽ đặt ở trên bàn, lại rót thêm R*ợ*u, đồng thời đánh giá Sử Lộc, hôm nay Sử Lộc mặc quần áo lịch sự, tóc chải sáng bóng (HMC: lấy 1 câu nói trong 1 bộ phim Việt Nam đó là con ruồi đậu vào cũng trượt chân mà ngã ૮ɦếƭ. Khụ, xin lỗi, ta ghét SL), một thân tây trang màu xám nhạt, tuy rằng Y Thượng Tĩnh không biết là hiệu gì , nhưng nhìn chất liệu cùng cách chế tác của quần áo cũng là vô cùng tốt, cực tinh tế! Xem ra hôm nay Sử Lộc đã chuẩn bị rất chu đáo.
“Sử Lộc.” Y Thượng Tĩnh hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt nhu hòa, lại thực quyết tuyệt, “Tôi biết anh là một người đàn ông tốt, cô gái nào gả cho anh, cô ấy sẽ hạnh phúc cả đời, nhưng mà cô gái đó không phải tôi, giữa chúng ta, trừ bỏ tình bạn ra, tôi thật sự không còn cách nào…”
“Chúng ta chưa thử qua, làm sao em biết giữa chúng ta không có khả năng sinh ra tình cảm?” Sử Lộc cắt ngang lời Y Thượng Tĩnh, sau đó cầm lấy tay Y Thượng Tĩnh đang để trên bàn, dùng hai tay nắm lấy, “Thượng Tĩnh, chúng ta quen nhau thử xem được không? Em tin tưởng tôi đi, tôi là thật sự thực yêu em mà, em biết không, tôi rất sớm rất sớm trước kia đã thích em rồi, nhưng vẫn không có cơ hội thổ lộ với em. Tôi nghĩ, đoạn tình cảm này của tôi cứ như vậy bị mai một rồi, nhưng không nghĩ tới, nhiều năm sau, tôi lại gặp em, em nói, đây có phải là ân huệ mà ông trời đã ban cho tôi không? Vả lại hôm nay chúng ta có thể ở nơi này thân cận, điều này càng thêm chứng minh giữa chúng ta thật sự rất có duyên…”
Y Thượng Tĩnh lúc này có chút choáng váng, cũng không phải bởi vì Sử Lộc lần này thổ lộ thẳng thừng, mà là thật sự là đầu óc choáng váng, còn có chút buồn ngủ, có chút muốn đi ngủ. Muốn đem tay rút về, nhưng Sử Lộc gắt gao nắm lấy, đành phải dùng tay kia thì vỗ vỗ mặt: “Sao lại thế này? Sao lại buồn ngủ như vậy?” Đánh ngáp tiếp một cái, “Nguy rồi nguy rồi, thật là buồn ngủ . Xem ra cần tốc chiến tốc thắng, về nhà ngủ bù rồi.”
“Tôi phải về nhà!” Y Thượng Tĩnh thật là không có tí sức lực nào để nghe Sử Lộc nói tiếp, rất không khách khí cắt lời Sử Lộc, “Sử Lộc, thực xin lỗi, tôi thật sự không có cách nào đáp ứng quen với anh. Cho nên, anh vẫn là buông tha cho tôi đi, tôi tin, có rất nhiều cô gái tốt đáng giá để anh thương yêu.”
“Nhưng là tôi chỉ yêu một mình em!” Sử Lộc nghiêm chỉnh nói, phảng phất là đang tuyên bố chân lý cố định 1+1= 2 bình thường.
Ách… Đầu càng choáng hơn, mà toàn thân lại không còn tí sức lực nào. Sao lại thế này? Bệnh trạng giống như là cảm mạo, chẳng lẽ sinh bệnh thật rồi? “Sử Lộc, chúng ta có chuyện gì lần khác lại nói sau! Tôi có chút không thoải mái, đi trước.” Nói xong, Y Thượng Tĩnh đứng lên, cảm thấy toàn thân mềm nhũn, toàn bộ thân mình ngã xuống đất.
“Thượng Tĩnh, em chỗ nào không thoải mái?” Sử Lộc vội vàng lấy tay kéo Thượng Tĩnh lại, sau đó trực tiếp bước qua bàn, làm Thượng Tĩnh tựa vào trên người của mình.
“Không có việc gì!” Y Thượng Tĩnh đẩy Sử Lộc ra, không thích hương vị trên người anh ta, ——trên người Sử Lộc không có mùi lạ, chỉ là Y Thượng Tĩnh đơn thuần không thích mà thôi, “Tôi chỉ là có chút buồn ngủ thôi, có lẽ là tối qua ngủ không được ngon giấc.”
“Nếu không, tôi đặt một phòng trong khách sạn cho em, em trước cứ nghỉ ngơi một chút?” Sử Lộc dùng ngữ khí tuy là mang tính thương lượng, nhưng lại đem Y Thượng Tĩnh ôm lấy, nửa dìu nửa ôm mà dắt Thượng Tĩnh đi.
“Ách, không cần đâu!” Sử Lộc tới gần, khiến cho Y Thượng Tĩnh tỉnh táo đôi chút, lấy tay đẩy kính mắt trên sống mũi, thấy một gương mặt tròn quen thuộc nhìn về phía này, phát hiện Y Thượng Tĩnh cũng nhìn anh thì vội vàng dời ánh mắt đi, giống như chuyện gì cũng không xảy ra vậy, nói cười vài tiếng cùng người bên cạnh, đáng tiếc là, anh lại dùng dư quang trộm liếc về bên này.
“Đi thôi! Tôi đưa em lên phòng nghỉ ngơi một chút, chắc là em quá mệt mỏi rồi, cho nên mới buồn ngủ.” Sử Lộc nhẹ giọng dụ dỗ, nhưng hơi thở có chút biến đổi, không biết là quá khẩn trương hay còn quá lo lắng, vẫn là nguyên nhân khác, tóm lại ở trong tai Y Thượng Tĩnh, nghe có chút không thoải mái, giống như mình là bị người ta gài bẫy vậy: mình cũng không có sinh bệnh, điểm này, Y Thượng Tĩnh có thể xác định; chính mình đột nhiên choáng váng đầu, muốn đi ngủ là sau khi uống xong chén R*ợ*u đỏ kia; người nọ nhìn về phía nơi này ánh mắt rất kỳ quái, nếu có thể dùng một câu để hình dung, thật là có chút giống hung quang trước khi vồ mồi của sói; Khi Sử Lộc nhìn thấy mình thì trên mặt cũng không có một tia kinh ngạc, giống như là việc gặp mình là đã sớm biết trước rồi. Nhưng người bên sở môi giới hôn nhân cũng là cố ý không có lộ ra tên cùng tư liệu trọng yếu của người xem mắt, chỉ là thay người xem mắt an bài tốt địa điểm, số bàn ăn, còn người xem mắt thì cầm hoa hồng đi tự do phát triển.
Khi Y Thượng Tĩnh nghĩ đến đây thì sự buồn ngủ trong đầu cũng tăng thêm năm phần rồi, tuy rằng ánh mắt sắp không mở ra được rồi, toàn thân cũng sắp không có khí lực rồi, nhưng Y Thượng Tĩnh dùng nghị lực của mình, lần đầu tiên cùng Chu công giao chiến, hồi tưởng lại lúc Sử Lộc nhìn thấy mình nói một câu cùng biểu tình bình thản của anh ta: “Thượng Tĩnh, cô tới rồi!”
Hắn không có kinh ngạc, cũng không phải nói là ‘Thượng Tĩnh, thế nào lại là cô?’ hoặc là ‘hôm nay là tôi và cô xem mắt, thật sự là trùng hợp! Thượng Tĩnh!’… Hay nói gì đó tương tự.
Lời nói của anh ta, rất bình tĩnh, rất thong dong, thong dong đến mức làm cho Y Thượng Tĩnh lúc này hồi tưởng lại tình cảnh lúc ấy, trong lòng cảm thấy thực sợ hãi, còn muốn nhớ lại cảnh gặp người kia ở nhà hàng, Y Thượng Tĩnh trong lòng lại không để ý rồi, bởi vì chuyện sắp sửa phát sinh, Y Thượng Tĩnh không thể khống chế —— bởi vì Y Thượng Tĩnh cũng không biết sẽ phát sinh ra chuyện gì nữa, nhưng cô biết nhất định không phải chỉ là lên phòng nghỉ ngơi một chút đơn giản như vậy.
“Sử Lộc, anh đưa tôi về nhà đi!” Y Thượng Tĩnh thử cười nhẹ nói, “Tôi có thói quen chọn giường, tôi sợ thay đổi giường, tôi ngủ không ngon!
“Ở chỗ này đi, em xem, chúng ta sắp vào thang máy rồi, vả lại phòng đã muốn đặt tốt lắm!” Sử Lộc vừa ấn thang máy vừa nói.
Quả nhiên, phán đoán của Y Thượng Tĩnh đã được chứng thực hơn phân nửa, mà lúc này, trong mắt Y Thượng Tĩnh đã là một mảnh bình tĩnh cùng lạnh lùng. Y Thượng Tĩnh hiện tại trong lòng không có bất kỳ suy nghĩ nào khác, chỉ muốn làm sao có thể từ trong một âm mưu đã sớm tính toàn tốt mà bình yên thoát thân!
Thang máy cứ đi xuống từng tầng một, mắt thấy cửa sắp mở ra rồi, nhưng Y Thượng Tĩnh còn không có nghĩ được biện pháp gì tốt: nếu dùng di động giả vờ nói điện thoại, dựa theo trạng thái toàn thân vô lực của mình, cũng không còn cách nào dùng cách này chuồn đi được; nếu tìm người quen, nơi này làm sao có người quen? Muốn đẩy Sử Lộc ra để chạy trốn, nhưng bản thân có sức lực đó sao?!
“Chẳng lẽ Y Thượng Tĩnh mình hôm nay chạy trời không khỏi nắng sao?” Y Thượng Tĩnh ở trong lòng cấp bách hét lớn, “Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”
Trong lúc nhất thời, lòng cũng không cách nào bình tĩnh, suy nghĩ cơ hồ cũng hỗn loạn, mồ hôi lạnh cũng rơi xuống theo. Ánh mắt nhìn lung tung xung quanh, đột nhiên thấy thang máy bên cạnh mở ra, đi ra hai người, một nam một nữ, trong đó người nam kia, Y Thượng Tĩnh là phi thường quen thuộc—— tuy rằng Y Thượng Tĩnh không phải thực thích cùng người đó nhấc lên quan hệ, nhưng ánh mắt Y Thượng Tĩnh vẫn là sáng ngời: Ha, xem ra, trời không tuyệt đường người, lời này là chân lý tốt nhất, cho dù bây giờ muốn mình đi thải đống phân cũng luôn tốt hơn là để cho gấu cắn!
“Thượng Tĩnh, thang máy đến rồi. Chúng ta đi thôi!” Sử Lộc vẫn ôm lấy Y Thượng Tĩnh.
Y Thượng Tĩnh dùng hết khí lực cuối cùng trên người, dùng sức đẩy, đem Sử Lộc đẩy ra sau đó chạy về hướng người nọ, lần đầu tiên phi thường chủ động, phi thường nhiệt tình ôm lấy chàng trai kia như ôm một con gấu lớn.
Y Thượng Tĩnh dùng hết tất cả sức lực cuối cùng trên người mình, ra sức đẩy, đem Sử Lộc đẩy ra sau đó chạy về hướng người nọ, lần đầu tiên phi thường chủ động, phi thường nhiệt tình ôm chàng trai kia một cái thật lớn…
“Bùi Nhĩ Phàm, giúp tôi một chút! Tôi bị người ta gài bẫy.” Y Thượng Tĩnh trước dùng giọng chỉ có hai người có thể nghe thấy nói, sau đó mới lên giọng nói rõ, “Nhĩ Phàm, Nhĩ Phàm! Em rốt cuộc biết cái gì gọi là một ngày không gặp như cách ba thu rồi! Em rất nhớ anh a, nhớ anh đễn nỗi tim đều rất đau!” Nói xong, Y Thượng Tĩnh cảm giác được trên cánh tay mình nổi lên một tầng da gà. Aizz, thật sự là không biết nên nói cái gì, chỉ có thể như vậy, “Đừng rời xa em được không, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa thế nào?!”
Bùi Nhĩ Phàm hôm nay là tới đưa Phùng Mỹ Nhàn ra sân bay, không nghĩ tới vừa ra khỏi thang máy, liền có một người nhào về phía mình, tránh không kịp, Bùi Nhĩ Phàm đành phải thuận tay ôm lấy người nọ, cả người đứng thẳng. Còn chưa kịp lên tiếng hỏi người nọ là ai, cô nàng lại mở miệng trước, thế mới biết là Y Thượng Tĩnh. Nghe giọng nói vừa thấp vừa mềm của cô, lại nhìn người ở phía sau cô kia đầu tiên là ngu ngơ tiếp theo lại có một tia sợ hãi, vẻ mặt có chút ghen tị ra mặt, liền đoán được chuyện gì đã xảy ra với Y Thượng Tĩnh. “Bảo bối, làm sao vậy? Không phải nói với em rồi sao? Anh chỉ là tới tiễn bạn mà thôi, làm sao em lại không tin anh?” Bùi Nhĩ Phàm ôn nhu dụ dỗ, còn thuận tay vuốt vuốt tóc Y Thượng Tĩnh, “Lại trốn anh đi xem mắt rồi, em nói xem, anh có nên phạt em hay không chứ?”
Ách… Vốn lo lắng Bùi Nhĩ Phàm sẽ không phối hợp với mình, nhưng theo tình hình hiện tại mà xem, Bùi Nhĩ Phàm vẫn là người có lòng, giúp mình một ân tình lớn. Bùi Nhĩ Phàm, tôi sẽ nhớ rõ đại ân đại đức của anh hôm nay, sáng thứ hai tôi sẽ pha một ly cà khê ngon nhất đến hiếu kính lão nhân gia anh! Ách, hình như anh còn nhỏ tuổi hơn tôi mà, vậy thôi sửa lại thành kính trẻ là được rồi! Y Thượng Tĩnh vẫn đang ở trong lòng nói lan tràn.
“Kỳ thật cũng là do lỗi của em, em nghe lời mẹ sắp xếp. Lại nhất định không công khai quan hệ của chúng ta, hơn nữa mấy ngày nay em không thèm để ý tới anh, khiến anh cho là chúng ta đã kết thúc rồi!” Tiếp lời Bùi Nhĩ Phàm, aizz, vậy cứ tiếp tục tiếp tục đi, như vậy còn có thể thuận tiện đem chuyện Sử Lộc yêu đơn phương giải quyết rồi, tuy rằng làm như vậy có chút tàn nhẫn. Y Thượng Tĩnh vẫn tựa vào trong lòng Bùi Nhĩ Phàm, thân thể vẫn mềm nhũn như trước, ánh mắt cũng càng ngày càng không mở ra được, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, ý thức cũng bắt đầu phai nhạt dần.
“Làm sao có thể chứ?” Giọng nói vẫn nhu hòa như trước, nhẹ tay vuốt ve tóc Y Thượng Tĩnh, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Sử Lộc, có vài phần đắc ý, vài phần khiêu khích, không thèm che dấu, “Anh yêu em nhất a! Không tin, anh sẽ chứng minh cho em xem.”
Một tay nâng mặt Y Thượng Tĩnh lên, một tay giữ lấy eo Y Thượng Tĩnh, sau đó khẽ hôn lên Y Thượng Tĩnh đã sắp ngủ đến nơi. Môi thực mềm, có vị R*ợ*u vang nhàn nhạt, mùi R*ợ*u mê hoặc khiến anh chìm đắm vào nụ hôn này.
Y Thượng Tĩnh mơ hồ cảm thấy có cái gì mềm mềm đè lên môi của mình, mút vào, ngứa ngứa tê tê, muốn tránh đi cái cảm giác này, nhưng xoay đầu không được. “Chớ lộn xộn.” Một giọng nói trầm thấp nặng nề vang lên, đem Y Thượng Tĩnh đang nửa mơ hồ dọa cho tỉnh. Trừng to mắt, nhìn chàng trai hoàn mỹ đang khép nửa mắt trước mắt này, anh thật sự thực hoàn mỹ, hình tượng thư sinh vẫn là loại hình mà Y Thượng Tĩnh thích, nhưng anh lại không hoàn toàn là hình tượng thư sinh, hình tượng thư sinh là mặt ngoài của hắn, lạnh lùng tà mị mới là một loại lực hấp dẫn trí mạng. Làm việc cùng anh một thời gian, Y Thượng Tĩnh không phải là không từng bị anh hấp dẫn qua, nhưng sau khi lĩnh giáo biện pháp anh chỉnh người khác xong, hảo cảm đối với anh liền bay mất sạch. Nhưng bây giờ, anh ta ở ngay tại trước mắt Y Thượng Tĩnh, giống như Y Thượng Tĩnh chỉ cần chớp mắt một cái, hàng mi sẽ quét lên mặt của anh. “Anh…” Nếu vừa mới nói thân thể mềm nhũn, nhưng ít ra còn có thể đứng vững, nhưng bây giờ, Y Thượng Tĩnh hoàn toàn không có cách nào tiếp tục đứng, đành phải đem sức nặng toàn thân tựa cả vào trên người Bùi Nhĩ Phàm, lại muốn lấy tay đẩy người anh ra, đáng tiếc là không thể. Vừa mở miệng, một đầu lưỡi linh hoạt liền len vào, dây dưa, tựa hồ như không ૮ɦếƭ không ngừng!
Sử Lộc trong lòng một trận chua xót, một trận phẫn hận, ngày hôm qua biết cô ấy sẽ đến xem mắt, vì thế một tay chuẩn bị buổi xem mắt hôm nay. Tuy rằng mục đích xem mắt cũng không phải thực đơn thuần, nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là muốn để cô hiểu được tâm ý của mình. Nhưng là, không nghĩ tới, nửa đường lại chui ra một tên Trình Giảo Kim, mọi chuyện cần thiết đều làm cho rối loạn! Nhưng, thật không cam lòng, thật sự không cam lòng! Thượng Tĩnh là mình phát hiện trước, nhưng vì sao bây giờ lại thành của người khác?
Biểu tình phong phú trên mặt Sử Lộc có thể ẩn nhẫn không phát tác, nhưng mặt Phùng Mỹ Nhàn ở một bên sớm đã thành màu gan heo, đồng thời cũng cắn môi oán hận nhìn chằm chằm một đôi trông như vong tình ôm hôn bên này. “Bùi Nhĩ Phàm, làm sao anh có thể đối xử với em như vậy?” (HMC: không thì thế nào hử) Phùng Mỹ Nhàn rốt cục cũng khóc to lên thành tiếng, “Cho dù anh không hề yêu em, anh cũng đừng ở trước mặt mặt mà nhục nhã em như vậy chứ! Anh biết rõ em là cố ý tới tìm anh mà!”
Đến khi Bùi Nhĩ Phàm buông Y Thượng Tĩnh ra thì Y Thượng Tĩnh đã gần như vượt không qua cơn buồn ngủ. Bùi Nhĩ Phàm sửa sang lại đầu tóc bị làm tán loạn của Y Thượng Tĩnh, ánh mắt thản nhiên, nhìn Phùng Mỹ Nhàn, nhếch nhẹ môi: “Cô sớm nên biết sẽ có kết cục như vậy, vì sao còn muốn đến? Tôi nói rồi, tôi đã không phải là thằng nhóc khờ khạo mới nếm mùi tình của 8 năm về trước! Chuyện của chúng ta đã trở thành quá khứ rồi, nếu cô còn muốn làm bạn với tôi, thì chúng ta vẫn là bạn bè!”
“Ô ô…” Phùng Mỹ Nhàn khóc ra tiếng, vài phần mất mát, vài phần hối hận, vài phần buồn bã. Xoay người, nâng túi du lịch, bước nhanh rời đi.
Bùi Nhĩ Phàm nhìn bóng lưng Phùng Mỹ Nhàn, trên mặt đã không còn sự lạnh nhạt, chỉ là không có một tia biểu tình, trong mắt lại lộ ra một tia ẩn nhẫn, phảng phất như là đang dứt bỏ cái gì, đang rối rắm cái gì.
Đồng thời Sử Lộc cũng đã đi tới, yên lặng đứng ở trước mặt Bùi Nhĩ Phàm, nhìn thẳng vào Bùi Nhĩ Phàm: “Bùi Nhĩ Phàm, Y Thượng Tĩnh hôm nay là đến cùng tôi xem mắt.” Ý ở ngoài lời, Y Thượng Tĩnh nên do anh ta chiếu cố.
“Tôi biết!” Bùi Nhĩ Phàm cũng nhìn lại Sử Lộc, khóe miệng khẽ nhếch, “Nhưng là, tôi là bạn trai của cô ấy, cô ấy chỉ là nghe lời mẹ đến xem mắt.” Cô ấy là người của tôi, anh tính làm thế nào?”
“Anh nhỏ hơn cô ấy hai tuổi!” Sử Lộc không buông tay, đồng thời cũng không tin lời của Bùi Nhĩ Phàm, nếu bọn họ trong lúc đó thật sự có cái gì, vậy trong công ty sớm đã bị truyền ra! Cho dù người trong công ty không biết, nhưng Tiền Duy Nhã chắc sẽ biết—— Tiền Duy Nhã còn là bạn tốt của Y Thượng Tĩnh nữa, hơn nữa Tiền Duy Nhã luôn luôn tác hợp mình với Y Thượng Tĩnh.
“Hiện tại lưu hành trâu già gặm cỏ non mà! Huống hồ ngọn cỏ non là tôi đây lại cam tâm tình nguyện bị cô ấy ăn!” Bùi Nhĩ Phàm cười yếu ớt, đồng thời dùng ánh mắt đe dọa nhìn Sử Lộc, “Thượng Tĩnh làm sao có thể uống R*ợ*u? Cô ấy không phải người mê R*ợ*u! Còn nữa, anh chuẩn bị mang cô ấy đi đâu?”
“Cô ấy chỉ là có chút không thoải mái, cho nên, tôi chuẩn bị mang cô ấy đi nghỉ tạm…” Sử Lộc có chút mất tự nhiên nói, nhưng nói đến một nửa thì mới cảm giác mình vì sao lại nghe lời như vậy, nghiêm túc trả lời vấn đề! Việc này cho dù nói thế nào đi nữa, cũng không liên quan gì đến anh ta a!” Đó là chuyện giữa tôi và Y Thượng Tĩnh, có liên quan gì tới anh? Anh không cần dùng cái mác bạn trai đến lừa tôi, tôi không phải Phùng Mỹ Nhàn kia đâu! Nếu Thượng Tĩnh có bạn trai, cô ấy sẽ không đi xem mắt hai ngày liền!”
“Không liên quan gì tới tôi? Anh nói không liên quan đến tôi? Biểu hiện vừa rồi của cô ấy còn không rõ ràng sao? Cô ấy đẩy anh ra, chạy vào lòng tôi, điều này vẫn chưa thể nói rõ nguyên nhân sao?” Bùi Nhĩ Phàm cười lạnh, “Bạn gái của tôi không thoải mái, tôi đưa cô ấy về nghỉ ngơi!”
Không để ý tới Sử Lộc đang tức giận đến không nói được câu gì, ôm Y Thượng Tĩnh đang mê man, xoay người vào thang máy. “A! Trâu già gặm cỏ non?!” Bùi Nhĩ Phàm nhìn Y Thượng Tĩnh đang ngủ đến không biết trời nam đất bắc là gì, hiểu ý cười, “Vậy thì cứ trâu già gặm cỏ non đi!”
Mà bên ngoài thang máy, Sử Lộc cúi đầu, hơi hơi giữ lễ nói: “Thực xin lỗi, tôi đã làm hỏng chuyện. Nhưng là, tôi vẫn muốn hỏi, trong R*ợ*u đỏ bỏ cái gì vậy?”
“Không có gì, chỉ là một c*** ngủ mà thôi!” Người nọ cười lạnh một tiếng, “Chuyện này, cũng không thể trách cậu, là tên họ Y kia tính cảnh giác quá cao, nếu không căn bản sẽ không xuất hiện sai lầm! Xem ra muốn từ tên họ Y mở ra cục diện bế tắc là không thể nào. Quên đi, cho dù không thể bắt cái CASE kia, tổng tài ta làm là cái chắc rồi! Đúng rồi, cô gái vừa mới đi vừa nãy là ai?”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc