Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 48

Tác giả: Lam Tiểu Miết

“Lần trước đi công tác mua được hai gói mực khô, hầm canh ngon lắm, lúc rảnh em nấu
ít canh mà ăn. Bột collagen(*) với viên sủi này anh không rõ lắm, Duy Duy bảo con gái uống rất tốt, mua cho em một ít”.
(*) Collagen: là thực phẩm chức năng, thực phẩm thiên nhiên làm đẹp, chống lão hóa da, chữa bệnh khớp.
Nhan Tử Thanh lôi từng thứ mang sang đưa cho em gái, cuối cùng còn một chiếc hộp to:
“Chiếc váy này Duy Duy chọn cho em đấy”.
Nhan Miêu có chút bất ngờ: “Chị ấy tặng váy cho em à?”.
Chuyện này cảm động quá rồi đấy.
Bên trong chiếc hộp là một chiếc váy dạ hội hở vai hiệu Chloe(*), đường cắt đơn giản mà tinh tế, chất lụa organza màu hồng nhạt dưới ánh đèn mang vẻ đẹp sang trọng mà huyền ảo.
(34) Chloe: là một trong những thương hiệu thời trang nổi tiếng của nước Pháp với nhiều sản phẩm phong phú: áo quần, giày dép, túi xách và cả nước hoa….
Nhan Tử Thanh cười: “Có thích không?”.
“Đẹp quá…”. Nhan Miêu cẩn thận vuốt ve mép váy, “Nhưng mà em không có dịp mặc rồi”.
“Có chứ”, Nhan Tử Thanh nói, “Anh, sắp kết hôn với Duy Duy”.
Người đàn ông dù núi Thái Sơn có sập cũng không đổi sắc mặt như anh, vậy mà khi nói câu ấy giọng lại run rẩy.
Dù đây là chuyện đương nhiên phải tới, nhưng khi nghe thấy Nhan Miêu vẫn không tránh khỏi cảm giác kinh ngạc “thật thế sao”, dường như có thứ gì đó mơ hồ không rõ ràng, lại đột nhiên thành hình chân thực.
Nhan Tử Thanh nói “sắp kết hôn rồi” trông hạnh phúc như thế, dường như có đem cả thế giới tới đổi với anh, anh cũng không chịu.
Thế nên Nhan Miêu thành tâm thành ý đáp: “Chúc mừng anh”.
Nhan Tử Thanh bật cười có chút ngượng ngùng: “Cảm ơn em”.
Hai anh em cùng ở nhà ăn bữa cơm gia đình đơn giản, Nhan Miêu bắt tay nấu cơm, Nhan Tử Thanh cũng xắn tay áo lên giúp cô rửa rau, Nhan Miêu liếc mắt thấy đủ loại dấu vết kỳ lạ trên cánh tay anh trai.
“Anh?’’.
“Sao thế?”.
“Cái này…”. Nhan Miêu tròn mắt nhìn cái dấu đều tăm tắp kia, “Cái này là Đỗ Duy Duy cắn đúng không?”.
Tình trạng răng miệng tốt thật đấy.
Nhan Tử Thanh rất thẳng thắn: “Ừ”.
Thái độ như đã thành quen, không thèm để tâm này của anh khiến Nhan Miêu nhất thời kinh ngạc: “Chắc Đỗ Duy Duy không thường xuyên làm thế này với anh chứ?”.
Nhan Tử Thanh cười đáp: “Thường mà”.
Nhan Miêu càng kinh ngạc hơn: “Chẳng lẽ… chị ta ở nhà vẫn bạo hành anh thế à?”.
Nhan Tử Thanh bật cười: “Làm gì mà nghiêm trọng thế. Cô ấy thích cào cắn người thế đấy, không sao đâu”.
“Sao lại không sao được, không sao thì việc gì anh chịu để chị ấy đánh hả?”.
Nhan Tử Thanh không để tâm thật: “Sức cô ấy chả được bao, có làm gì được anh đâu nào. Thực ra anh vẫn rất thích cô ấy xấu tính như thế”.
“…”
Người này bị nuôi thành tên cuồng bị ngược đãi rồi sao?
“Tối qua chơi điện tử, bất đồng quan điểm, cô ấy còn đè anh lên giường, ngồi trên lưng anh đánh cho một trận nữa”, trông Nhan Tử Thanh như đang nhớ lại chuyện gì đẹp đẽ lắm vậy,
“Tính tình cô ấy thế đấy, rất đáng yêu”.
“…”. Có cần bị cải tạo tới nỗi biến thái thế không.
Nhan Miêu cẩn thận hỏi: “Anh chắc chắn mình vẫn ổn chứ?”.
Nhan Tử Thanh cười: “Em đừng lo lắng, cô ấy thích anh mới ђàภђ ђạ anh như thế”.
“…”. Đây là cảnh giới cao nhất của việc tự an ủi mình sao?
“Thực ra Duy Duy rất bảo vệ anh. Từ trước tới nay cô ấy chưa từng làm chuyện quá đáng, nói ví dụ nhé, dù có cãi nhau to thế nào, cô ấy cũng chỉ lấy gối đánh anh thôi. Có chừng mực thế mà”.
“…”.
“Mà cũng chỉ có mình cô ấy mới có thể đánh anh thôi. Nếu thật sự có người khác giở trò với anh, cô ấy là người đầu tiên không chịu”.
“…”.
“Tình cảm chính là những chuyện nhỏ nhặt thế đấy, không thể trông mặt mà bắt hình dong được. Đâu phải cứ nói lời ngọt ngào mới là yêu, cũng không phải cứ bắt nạt chọc ghẹo nhau thì không tính là yêu được”.
Nhan Miêu không khỏi nghi ngờ: “Bắt nạt chọc ghẹo nhau thì có liên quan gì tới tình yêu chứ”.
Chẳng lẽ cô bị Tạ Tử Tu dằn vặt tới cả trăm lần thì có thể nói là Tạ Tử Tu yêu cô sao?
Nhan Tử Thanh rất kiên nhẫn: “Có những người như thế. Càng yêu thì càng muốn bắt nạt, không thì tình cảm trong lòng của cô ấy không thể nào bộc lộ ra được. Đây cũng là một cách thể hiện tình yêu”.
Nhan Miêu nhìn anh chăm chú hồi lâu: “…Không phải anh tự tìm niềm vui trong nỗi khổ thật đấy chứ?”.
Nhan Tử Thanh cười lớn, xoa đầu cô: “Chờ khi nào em gặp được, em sẽ hiểu thôi”.
Cô không cần.
Dù có ra sao, bản thân Nhan Tử Thanh vẫn tự cảm thấy hạnh phúc là điều viên mãn tốt đẹp nhất rồi. Chuyện tình yêu như người uống nước, nóng lạnh tự mình biết, Nhan Miêu không hiểu thứ logic đánh qua cãi lại giữa hai người ấy, thế nhưng mục tiêu trước mắt là một lễ cưới long trọng hoàn mỹ.
Giờ làm việc, Nhan Miêu kích loạn xạ hết cái này tới cái kia trên trang web, tham khảo mấy cách tổ chức đám cưới giúp Nhan Tử Thanh. Nhìn sao thì đám cưới cũng là chuyện tốn kém tiền của, người sắp làm cô dâu chú rể mệt mỏi bao nhiêu.
Đang chống cằm nghiên cứu, đột nhiên thấy một bóng người cao lớn lướt ngang qua trước măt mình, tim Nhan Miêu đánh “thịch” một cái mà chẳng hiểu tại sao.
Tạ Tử Tu đã đi qua chỗ cô, nhưng rồi lại quay về, gọi: “Thư kí Nhan”.
“Vâng…”.
“Em sẽ đi dự đám cưới chứ?”.
“…”.
Quả nhiên là anh ta cũng biết.
Không phải tới lúc này rồi mà anh ta vẫn muốn nhúng tay vào chứ?
Tạ Tử Tu mỉm cười: “Tới lúc đấy chúng ta cùng đi nhé”.
“…”.
“Tôi sẽ chuẩn bị quà cưới”.
“…”.
Cô thực sự không biết rốt cuộc Tạ Tử Tu đang tính làm gì, lúc nào anh ta cũng như thế, thản nhiên ung dung, như cười như không, bộ mặt có chút tùy tiện lại gian tà, chẳng ai biết được trong lòng anh ta đang nghĩ gì, lời anh ta có ý gì.
Gã này cũng không phải không dám quấy rối ở ngay lễ cưới.
Nhan Miêu đáp: “Xin lỗi, tôi đã hẹn đi cùng với Tạ Thiếu Duy rồi”.
Nụ cười của Ta Tử Tu héo đi, nhướn cao chân mày theo thói quen: “Thế à?”.
“Vâng, tối nay tôi còn phải đi chọn lễ phục cho cậu ấy nữa”.
Tạ Tử Tu nhìn cô một lát, lai mỉm cười: “Vậy thì chúc hai người vui vẻ”.
*** ***
Đêm tổ chức tiệc cưới, Nhan Miêu mặc bộ váy Đỗ Duy Duy tặng, chiếc váy rất vừa vặn, ôm lấy thắt lưng thon nhỏ của cô như nụ hoa chớm nở, để lộ đôi vai trần mỏng manh và tay chân mảnh khảnh, màu hồng nhạt làm tôn thêm nước da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh buông dài, trông Nhan Miêu như con 乃úp bê Trung Quốc bày bán trong cửa hàng đồ gốm.
Nhan Miêu nhìn vào gương, cũng không khỏi nghĩ thầm, phúc lợi ơi.
Đây chắc hẳn là món quà đầu tiên Đỗ Duy Duy tặng cho cô, khéo có khi là món quà duy nhất không mang tính đùa giỡn, thực sự là đáng quý vô cùng.
Đúng là người sắp kết hôn, làm nhiều việc thiện.
Tạ Thiếu Duy tới đón cô như thường lệ, thực hiện chút trách nhiệm của “bạn trai”, đứng dựa vào xe đợi cô ở dưới nhà. Khi Nhan Miêu đi từ trên nhà xuống, dù ánh sáng không đủ nhưng vẫn có thể thấy chân mày cậu ta đang nhăn lại một cách rõ ràng.
“Sao thế?”.
“Cô thế này không hay đâu”.
“Hả?”.
“Cô muốn đẹp hơn cô dâu à?”.
“…Cậu nghĩ nhiều quá rồi, sao có thể thế được. = =,,,”.
Chuyện ganh đua với Đỗ Duy Duy không nằm trong kế hoạch sống của cô, Đỗ Duy Duy một nhát Gi*t ૮ɦếƭ cô là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Nhất định là thế”.
“Tới khi đến đó, cậu sẽ biết tôi an toàn tới cỡ nào”.
Tạ Thiếu Duy kiên trì: “Không đâu, cô nhất định là người đẹp nhất”.
“…”.
Tính cố chấp trẻ con này khiến Nhan Miêu cũng thấy ngượng ngùng, thế là kéo mạnh cổ áo của Tạ Thiếu Duy, chỉnh lại quần áo cho cậu ta: “Cậu ăn mặc chỉnh tề một chút thì ૮ɦếƭ à?”.
Cậu chàng cáu kỉnh đáp: “Tôi không chỉnh tề chỗ nào chứ?”.
Nhan Miêu cố gắng cài lại nút áo cho cậu: “Cậu xem cái dáng như sắp đi tìm kẻ thù của mình đi, đây là lễ cưới của anh trai tôi đấy”.
Mặt cậu ta đỏ lên, cau mày lại: “Phiền ૮ɦếƭ đi được!”.
“Biểu hiên cho tốt, lát nữa sẽ mời cậu đi ăn. Nếu giở trò làm loạn gì thì coi chừng tôi đánh cậu đấy”.
Vào thời điểm này thì quả bom Tạ Thiếu Duy giận dữ lúc nào cũng có thể nổ tung này còn an toàn hơn Tạ Tử Tu nhiều, ít ra cậu ta còn vui mừng khi Đỗ Duy Duy kết hôn với người khác, còn thành tâm chọn quà cưới nữa.
Nhan Tử Thanh tổ chức đám cưới ở thành phố T, rất nhiều khách khứa tới tham dự, náo nhiệt vô cùng, bởi ngoài danh tiếng của nhà họ Đỗ, các mối quan hệ của Nhan Tử Thanh cũng rất tốt.
Trời chiều ngả bóng hoàng hôn, những ngọn đèn trên bãi cỏ trong biệt thự được bật lên, lấp lánh những sắc màu ấm áp, bản diễn tấu của dàn nhạc càng dịu dàng tình tứ hơn, khi mà những đầu bếp bận rộn, mùi thơm của thức ăn nóng sốt cũng tỏa ra ngào ngạt.
Nhan Miêu đứng trong đám người, nhìn dáng người cao lớn trong bộ vest trắng và nụ cười có chút ngượng ngùng nhưng tràn ngập hạnh phúc của Nhan Tử Thanh.
Ai cũng nhận ra vẻ căng thẳng của anh khi trao nhẫn cưới cho Đỗ Duy Duy, sau đó là nụ hôn của hai người.
Đột nhiên Nhan Miêu không dám nhìn.
Vẻ hạnh phúc ấy của anh khiến người ta khó bề tưởng tượng nổi.
Khi cô dâu chú rể mở champagne, rót tràn tháp rượu, mọi người đều vỗ tay, Nhan Miêu cũng vỗ tới nỗi lòng bàn tay đỏ ửng cả lên, có đôi chút đau lòng, nhưng cũng thấy thanh thản tới cực độ.
Giờ nghĩ lại, cái liên minh chia uyên rẽ thúy lúc ấy của cô ngốc nghếch và trẻ con biết bao nhiêu. Cô không muốn khiến Nhan Tử Thanh mất đi vẻ mặt này, nếu có thể, cô hy vọng người anh trai từ nhỏ cô đã ngưỡng mộ mãi được hạnh phúc như ngày hôm nay.
Tạ Thiếu Duy ở bên cạnh đột nhiên nắm lấy tay cô, đúng lúc ấy sau lưng cô có tiếng người nói: “Em đang nghĩ gì thế?”.
Nhan Miêu vội vàng quay đầu lại, đằng sau là người đàn ông cao lớn sắc mặt thản nhiên, ăn mặc trang trọng, có ý rất tôn trọng lễ cưới này, đang mỉm cười nhìn cô.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc