Lấy anh rồi đợi anh yêu em - Chương 08

Tác giả: Không Không Vu Tử

Hô hấp bình ổn, kích tình rút đi, Lạc Kì không chút lưu luyến đứng dậy.
“Vì sao gạt anh?”
“Gì cơ?”
“Đây là lần đầu tiên của em.” Phản ứng trúc trắc của cô, mặt còn chưa khô nước mắt, ga giường còn ám lại vết máu, tất cả là bằng chứng.
“Em ……”
“Em có biết mình đang làm cái gì không!” Anh tức giận, vì xúc động.
“Lạc Kì, em cũng không muốn làm cái gì, chỉ là muốn anh thôi!”
“Em có biết, anh không chạm vào xử nữ!”
“Chỉ làm như một lần phóng túng, nam nữ Hoan **, anh tất yếu phải như vậy sao.”
“Anh hy vọng không có lần sau!” Lời của cô, không những làm anh tức giận, ngược lại càng thêm tức giận, phóng túng? Nam nữ Hoan **? ૮ɦếƭ tiệt đối với cô đây chính là vậy. Anh lại quay về chốn Hoan **!
Mà Anh ૮ɦếƭ tiệt không biết đến tột cùng tức cô vì cái gì, vẫn nên tự trách mình!
Thấy anh tức giận, Tề Phàm lại tuyệt không sợ, giảo hoạt cười.
“Đợi chút!” Cô gọi anh lại.
“Còn có việc gì à?”
“Dù sao làm cũng làm rồi, lần thứ mấy, có khác gì đâu. Lần đầu tiên, cũng chẳng khác lần 2, qua là lần thứ hai tới lần n như nhau. Anh sẽ không mất hết hy vọng đấy chứ? Nhưng mà, nên làm, cũng đừng lãng phí, anh giúp em đi, cùng dùng hết nó, được không?” Lắc lắc cái hộp trong tay, cô cười mị hoặc.
Lạc Kì vừa mới bình ổn ***, giờ lại rục rịch.
Rốt cục, anh đầu hang theo bản năng, cô quả nhiên có bản lĩnh, khiêu khích xúc động nguyên thủy nhất trong anh.
Ngay cả khi anh phong lưu đã thành tính, cũng chưa thử qua lưu luyến với một cô gái lâu như vậy.
Một ngày hai đêm, bọn họ ngay cả nhà cũng chưa ra khi nào, ngoại trừ điều tất yếu là ăn cơm và nghỉ ngơi, họ chỉ ở trên giường vận động, thậm chí ban đêm Tề Phàm còn bò khỏi giường lỏa thân gặm một cái đù* gà, anh nằm ở trên giường không biết làm sao khi có tinh thần, một tay hạ gục cô, cô tức giận lấy chân anh làm chân gà cắn!
Bọn họ phối hợp nhuần nhuyễn vô cùng, Anh giống như một tiểu tử lần đầu nếm trái cấm, lần lượt mê mệt bới kích tình của cô.
Cuối cùng cũng dùng xong, anh buông người trên tay, lại có chút không tha.
“Em là tình nhân hoàn mỹ.” Anh cười.
“Anh cũng thế.” Tề Phàm cũng cười, thân thể đau, xương cốt đau, đầu đau, thế thì sao, anh là Lạc Kì mà cô muốn.
“ Nhưng mà bữa tiệc nào cũng có kết thúc, hy vọng em nhớ kỹ, quan hệ của chúng ta, dừng ở đây.”
“Vâng.” Tề Phàm cười có chút thâm ý, Lạc Kì, có một số việc, sợ không phải do anh đâu. (Cam: Em đã bảo chị ý hay lắm mà)
“Phàm Phàm, mấy ngày nay cậu bận việc gì vậy? Đến cái bóng của cậu tớ cũng bắt không được, buổi tối sang nhà tớ ăn cơm đi.”
“Được, bảo mẹ chuẩn bị hai phần nhé, giờ tớ có thể ăn đây.”
“Phàm Phàm, cậu bị sốt à? Tớ thấy mười lần trả lời, chin lần nói giảm béo, hôm nay mặt trời mọc ở đằng tây à, à không, chắc là tiên hạ phảm?”
“Đừng xía vào!”
“Mặc kệ cậu, tối đến sớm một chút nhé.”
“Được, đến lúc đó gặp.”
Lúc Trác Thất gọi điện thoại tới, Tề Phàm còn chưa tan học, tắt điện thoại, nghĩ, cô và Lạc Kì đã tách nhau một tháng rồi, xem ra, đây là thời điểm nên quấy rầy anh một chút, óc vừa hoạt động, cô nhắn cái tin luôn cho anh.
“Nếu em nói, còn một hộp nữa, anh có đến không?”
Vậy mà làm Lạc Kì thất thần lúc mười hai giờ! Lạc Kì hít sâu, lấy điện thoại ra thật mạnh nhưng đặt trên bàn, sợ tới mức người trong phòng không ai dám lên tiếng.
Ông chủ nhỏ từ khi tiếp quản công ty đến nay, khuôn mặt luôn chan chứa ánh nắng tươi sáng của nụ cười, hôm nay làm sao vậy, vừa rồi còn tốt mà, sao chỉ chớp mắt, nhiều nắng đã thành nhiều mây?
“Việc còn lại các anh sửa trước đi, rồi đưa kế hoạch tôi xem, hôm nay đến đây thôi, các vị đi làm việc đi.”
Phân phó người xong, anh một mình ngồi trên ghế đổi tới đổi lui, thật là có chút không thể kiềm chế, chỉ là một cái tin nhắn của Tề Phàm thôi mà không khéo đã làm anh tâm thần, muốn xóa cũng không thể xóa nổi, trong đầu toàn là cảnh cô quấn quít lấy mình, bộ dáng đẹp đẽ mang theo vẻ quyến rũ đang vặn vẹo thân thể mềm mại, bên tai thậm chí còn vang lên *** rỉ cô mị hoặc!
Mân mê tin nhắn nửa ngày, viết lại sửa, viết lại sửa, cuối cùng hận không thể đem điện thoại quăng luôn! Cảm thấy vẫn nên gọi điện cho rõ ràng.
“Aizz, xem ra anh thật sự đã già rồi, một cái tin nhắn đã thấy rối rắm thế này? Thế nào giờ, lo lắng lâu như vậy, đáp án của anh là gì?” Như biết anh đang mâu thuẫn, trong giọng nói của cô rõ rang chọc tức anh.
“Nhóc bánh trôi, em thế này là khiêu khích anh sao?” Giọng nói anh lộ ra tia nguy hiểm, Tề Phàm đương nhiên biết đang chọc giận anh , nhưng mục đích của cô còn chưa đạt tới, cho dù là đao kề cổ, cũng không thể lùi bước.
“Em nào dám, chỉ là muốn cùng anh thương lượng, nếu anh không chịu, thì thôi. Em tin là sẽ có người khác nhận.”
Cô đang đánh cược, sợ anh đối với cô không một chút để ý. Đàn ông không phải đều vậy sao, vô luận có cảm tình hay không, chỉ cần đã ngủ cùng, lại cho người khác ngủ nữa, đều cảm thấy mất mặt, tuy như vậy cô tự làm mình rẻ rúm, nhưng, cười khổ một chút, cô, chi cho Lạc Kì, chẳng qua anh cho là chỉ quan hệ thôi.
“Em dám!” Quả nhiên, Tề Phàm mím môi cười, cô đã thắng.
“Anh nói em có dám hay không? Như vậy, đổi lại anh có dám không?” Lại kích tiếp, sắp thành công rồi!
“Em đang kích anh? Tề Phàm, em đừng cho là mình thông minh.”
“Được rồi, anh thắng , em tha cho, em sẽ không phiền anh, tuy rằng hy vọng là anh lắm, nhưng đành bất đắc dĩ đêm nay, em đi tìm người khác thay thế vậy.” Anh đã phun ra cả họ và tên cô, chứng tỏ anh đã phát điên rồi. Không lãng phí lời lẽ, cô ngoan ngoãn nói, lập tức dập máy, đây tiền cược cuối cùng của cô.
Thật sự là cái tên giảo hoạt, bất quá, người đàn ông của cô, ngây thơ sao được, cô giảo hoạt cười, trong miệng lẩm bẩm.
“Lạc Kì, đêm nay em chờ anh.
Không thể kháng cự
Nhiều giờ sau trước cửa Tề gia, giờ phút này, anh- muốn- giết- người!
Tề Phàm con nhóc này, một cái tin nhắn, vài câu vô nghĩa, vậy mà anh thật sự cấp tốc đứng trước cửa nhà cô! Anh hẳn là điên rồi mới có thể không thể gặp cô cùng tên khác xằng bậy, đối với anh, việc này thật vớ vẩn!
Giận nhất là, Tề Phàm không biết ૮ɦếƭ ở đâu rồi! Lo lắng, phẫn nộ, sợ hãi, nhìn đến cô gái mặt tươi cười bước xuống xe taxi kia, toàn bộ hoạt động của anh đình chỉ, nhìn thấy cô trở về, anh đã cảm thấy an tâm! Nháy mắt, tâm lại nhắc nhở, không phải cô từ chỗ tên thay thế kia về đó chứ?
“Làm sao anh lại đứng ở đây? Chờ lâu chưa?” Làm bộ kinh ngạc, thấy anh nháy mắt đen mặt, liền có chừng có mực, nếu để anh tức bỏ đi, sẽ không có lợi.
“Em vừa đi làm về à?” Không để ý tới vấn đề của cô, anh chỉ quan tâm thứ anh muốn biết .
“Dẫn Trác Thất ăn cơm.” Cô ăn ngay nói thật.
“À, thế, người thay thế của em đâu?” Tâm lúc này đây mới thật sự thả lỏng, vẫn không quên chế nhạo cô.
“À –, cái đó, đêm nay bỗng nhiên em vô tâm tình, đổi ngày rồi.”
“Em có biết không, nếu em là đàn ông, anh đã sớm đánh cho em quỳ rạp trên đất để tìm rồi!” Lạc Kì nói mà nghiến răng nghiến lợi.
“Ý của anh là, nếu em là đàn ông, anh cũng sẽ đứng ở đây chờ em cả đêm sao? Oa, hóa ra đi Mĩ năm năm, anh không khỏi đẹp trai ra, mà còn bồi dưỡng nhiều ham thú vậy, thế chắc không đổi khẩu vị nhỉ, nếu có, làm ơn bảo luôn, em vừa mới trưởng thành thôi, sợ nhất thời không tiếp thụ được.”
“Tề Phàm!” Vẻ mặt của anh như muốn ăn sống nuốt tươi luôn cô.
“Sao nào, muốn P0'p ૮ɦếƭ em?” Tiến lên phía trước, cô cười tới đáng đánh đòn.
“Thế thì tiện cho em quá! Phải đòi hỏi em cho đến ૮ɦếƭ!” Khoác cô đang kháng nghị lên vai, đoạt lấy hộp nho nhỏ trên tay cô, lấy chìa khóa, đầu Tề Phàm bị dốc xuống, rất khó chịu, cũng không giãy dụa, bụm mặt, khanh khách cười đến vui vẻ.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc