Lãng Tử Gió - Chương 04

Tác giả: Hồng Sakura

Đó là 1 chiếc nhẫn đính hạt đá màu xanh biển.
Nó vừa vặn với ngón áp út bàn tay phải của tôi 1 cách hoàn hảo. Khoa đã quá quen với cỡ của tay tôi, dù đây chỉ mới là chiếc nhẫn thứ hai. Chiếc đầu tiên bằng bạc đã cũ, chúng tôi mua cùng 1 cặp nhân dịp lễ tình nhân.
“Quà của Khoa hả?” – Mẹ liếc nhìn tôi đang xoay chiếc nhẫn trên tay.
“Dạ. Kỷ niệm 3 năm yêu nhau”
“Đẹp đó chứ. Còn con tặng gì cho nó?”
“Không, con chẳng tặng gì. Anh ấy bảo không cần”
Mẹ nhăn mặt, rồi lại cười, vỗ nhẹ lên cánh tay tôi – “Cái con này, sao mà tàn nhẫn quá vậy?? Nó bảo không cần nhưng con không tặng thì nó buồn dữ lắm”
“Vậy để mai con mua cho ảnh cái cà vạt là được thôi”
Lại là cà vạt, hay áo sơ mi, ví, hoặc dây nịt, những thứ mà mỗi lần thấy cần mua gì cho Khoa là tôi nghĩ đến ngay. Mẹ không có ý kiến gì nữa, chỉ tiếp tục theo dõi chương trình Nấu ăn trên tivi.
“À, vụ em Linh, chắc mẹ nói với cô Lan giùm là con xin thôi”
Đôi mắt đang chăm chú của mẹ bỗng như đứng chững. Khoảng vài giây thì mẹ đáp bằng giọng rất nhỏ – “Ừ, để mẹ nói”
Tôi biết khi mẹ nghe điều này, mẹ sẽ rất buồn, nhưng tôi thực sự không muốn làm nữa. Kinh nghiệm và kiên nhẫn của tôi vẫn chưa đủ để có thể trị liệu, hay nói đơn giản hơn, là giúp đỡ được gì cho em.
Nói gì thì nói, thấy mẹ không vui, tôi cũng nặng lòng làm sao. Mấy khi mẹ có việc cần nhờ đến mình, mà mình thì lại…
Hic.
***
Chiều hôm sau, dù đã chuẩn bị tinh thần và cả lý do để nói chuyện với mẹ Linh, tôi vẫn cảm thấy khó khăn trong lòng. Không biết mẹ đã gọi báo cho bà ấy chưa nữa…
Cửa phòng Linh không đóng hay khép như mọi khi, mà nó mở toang 1 cách lạ lùng. Hình như đã có ai đến?
Chiếc xe lăn nhanh chóng khẳng định câu trả lời mà tôi vừa thầm nghĩ trong đầu. Tuy nhiên, chủ nhân của nó thì không ngồi trên đấy, mà đang đứng bằng 1 cái nạng gỗ.
“Hi…”
Tôi cất tiếng chào Linh và cố tỏ ra tự nhiên, nhưng thực tế vẫn liếc nhìn anh ta bằng 1 tâm trạng không thoải mái gì cho lắm. Hắn không cho thấy sự bực dọc nào, chỉ giơ tay chào theo cái kiểu đặc trưng của riêng mình.
“Hello, thiên sứ cận thị!”
>__>
“Sao anh gọi chị ấy là như vậy?”
Giọng Linh trong veo như ánh mắt em đang nhìn gã xe lăn, thứ ánh mắt từ lúc tiếp xúc với em đến giờ tôi chưa từng thấy qua.
“Vì cô ấy xuất hiện khi tôi đang nghĩ đến 1 Thiên sứ… Cận thị thì chắc không cần phải giải thích nhỉ, hehe”
“Vậy à… Thế… anh gọi em là gì?”
“Em tên là gì ấy nhỉ? Cái gì…Linh thì phải?”
“Phong Linh. Nhưng gọi tên thì có gì lạ? Em thích được gọi bằng 1 biệt danh nào đó. Vả lại em cũng ghét tên em”
Kể từ khi bước vào phòng đến giờ, tôi chỉ nói được mỗi tiếng “Hi” là là hết. Cứ như ở trong này, tôi mới chính là bệnh nhân trầm cảm, chứ không phải em.
Anh ta thực sự có ích như thế sao??
“Tại sao em lại ghét tên mình?” – Gã kia hỏi, 1 câu hỏi tự nhiên. Bản thân tôi cũng rất muốn nghe. Tuy nhiên, Linh có vẻ ngần ngại 1
lúc, tay kéo cái gối màu xanh vào lòng. Dường như mỗi khi muốn tự vệ hay để có cảm giác an toàn, em lại ôm lấy cái gối ấy.
“Anh có biết Phong Linh nghĩa là gì không?”
“Là gì?Ai biết!”
“It ai biết cái chuông gió được gọi là Phong linh. Trong phong thủy, người ta thường dùng chuông gió để hóa giải những khắc kỵ…”
Giọng em nhẹ như khói, nghe lãng đãng và buồn bã. Câu chuyện về cái chuông gió xem ra không mấy vui vẻ gì, nếu không muốn nói là cả 1 bi kịch.
Mẹ tôi kể rằng Linh tự tử bằng thuốc ngủ liều cao sau khi cha mẹ em ly dị được vài tuần. Tôi đã đoán chắc cú sốc này là nguyên nhân chính của chứng bệnh, nhưng phương thức trị liệu thì hoàn toàn rối rắm…
“Là sao? Vậy em là cái chuông gió hả? Hóa giải cái gì?”
Ack. Tại sao hắn có thể tỉnh bơ hỏi thẳng thừng như thế nhỉ? Đáng ra trong lúc này phải thật nhẹ nhàng và cảm thông chứ. À mà, có lẽ không nên đòi hỏi nhiều quá ở 1 gã như thế, hơn nữa hắn cũng đâu biết được vụ việc ra sao.
Trái với phỏng đoán của tôi, em không gay gắt hay phản ứng tiêu cực với câu hỏi ấy, mà khẽ cười – nụ cười rõ ràng không phải để thể hiện 1 niềm vui.
“Ừ, em là cái chuông gió. Mẹ em mong rằng em khi ra đời sẽ hóa giải sai lầm của cha và mẹ. Một cuộc hôn nhân không tình yêu…”

Chúng tôi, sau khi im lặng không biết bình luận hay an ủi gì về những điều em nói, đã cùng nhau rời khỏi phòng khi y tá báo đã đến giờ nghỉ của bệnh nhân.
Thực ra thì cũng vì em muốn được 1 mình ngay sau khi chia sẻ điều đó với chúng tôi, về cái tên Phong Linh của em.
“Có cần tôi đưa anh về phòng?” – Tôi hỏi, không có chút ác ý nào. Có thể hắn cũng thấy điều đó nên nhún vai – “You’re welcome”
Cái nạng gỗ đặt ngang trên xe khá vướng víu nên tôi đề nghị cầm giúp. Quãng đường sang Khu điều trị nội trú của hắn không xa lắm, nhưng chúng tôi lại di chuyển rất chậm.
“Anh tên gì?”
“Tên hả? Không có ý nghĩa gì ghê gớm như Phong với Linh kia đâu”
“Thì cứ nói đi, tôi cũng có trông đợi gì hay ho ở tên anh đâu”
“Di. Dờ i Di”
“Di hả?”
“Ờ”
“Nghe như tên con gái ấy”
“Tôi cũng thấy vậy >”< ”
Vẻ mặt hắn làm tôi thấy buồn cười. Mà tên hắn có cái gì đó quen thuộc, chẳng hiểu sao tôi cảm giác vậy. Hay vì cũng là âm -i như tên tôi?
Chi-Di?
Ặc. Tôi đang nghĩ đến cái nhảm gì vậy trời. Chẳng có liên quan gì. T__T
“Này, không định trả cái nạng cho tôi hả?”
Chíêc xe lăn của hắn dừng lại trước cửa phòng, tôi cứ nghĩ vớ vẩn mà không để ý là đã đến nơi.
“Của anh đây. Cảm ơn đã sang đó nói chuyện với Linh…”
“Không có gì. Hứa thì làm thôi. Đừng lịch sự cảm ơn vì tôi bản chất vẫn là 1 kẻ vô văn hóa, hehe”
“Đừng nhắc khi tôi đã quên chuyện đó rồi”
Gã Di lại chào bằng cái kiểu ấy, giơ 1 bàn tay ngang trán… Một kẻ thú vị, ít ra là đối với em.
Nhưng hình như tôi cũng bắt đầu thấy như thế.
Trong suốt mấy ngày sau đó, tôi ko vào viện thêm lần nào, phần vì công việc ở trung tâm bỗng nhiều lên, phần vì tôi nghĩ em đã ko còn cần đến mình nữa. Dù sao mẹ cũng bảo đã nói với mẹ Linh rồi.
Thế mà đột nhiên mẹ em gọi cho tôi, bảo rằng em đòi xuất viện.
Vì ko rõ được là đã có chuyện gì xảy ra, tôi phải chạy vào đó, dẫu rằng tôi biết mình cũng chẳng giúp gì được.
Linh ngồi trên giường ôm ba lô, thấy tôi đến, em liền cất tiếng rất rõ – “Chị nói với mẹ là em khỏe, em muốn ra khỏi đây”
“Ừm…nhưng… sao lại đột ngột vậy?”
“Em chỉ muốn ra ngoài thôi!”
Tôi nghĩ ngay đến Di, như 1 phản xạ tự nhiên trong trí óc.
“Gã Di.. à, anh chàng đi xe lăn ko đến nữa sao?”
“…..”
Em im lặng, cúi mặt trong khi môi thì hơi mím lại. Mẹ em vẫn đứng cách giường vài bước, sốt ruột lắng nghe. Tôi quay sang thì thầm với bà ấy, rằng hãy để tôi nói chuyện riêng với Linh.
Đợi đến khi bà rời khỏi phòng và cửa đã khép kín, tôi nắm nhẹ vai em, hỏi ân cần – “Anh ta ra viện rồi đúng ko?”
“Hôm qua” – Em gật đầu. Quả đúng như tôi đã nghĩ. Mọi thay đổi trong thái độ và hành động của em, kể từ khi Di xuất hiện, đều có liên quan đến hắn.
“Ừ, được rồi, chị sẽ nói với mẹ em để em xuất viện. Nhưng ko lẽ em định ra ngoài tìm anh ta? Em có biết anh ta ở đâu ko?”
“Chỉ cần ra ngoài là được…”
Đôi mắt em thoáng chút vui mừng, nhưng giọng thì vẫn khá dè dặt. Tôi ko chắc liệu em đã thực sự ổn định về mặt tâm lý chưa, hay chỉ là 1 biểu hiện tích cực có điều kiện. Nhưng tôi tin rằng ko bệnh nhân tâm lý nào sẽ có biểu hiện tốt hơn nếu cứ ở mãi trong bệnh viện.
Mẹ Linh tin tưởng tôi 1 cách tuyệt đối. Khi tôi vừa nói mấy lời thì bà liền đồng ý làm giấy xin cho em xuất viện. Chắc vì bà nghĩ rằng tôi đã giúp em chịu giao tiếp hơn? Điều đó khiến tôi thấy ngại ngùng làm sao.
Whew…
***
Buổi tối cuối tuần, Khoa nhắn cho tôi báo rằng tháng sau anh sẽ đi.
Có thể trong cảm giác của tôi có 1 chút buồn bã, 1 chút lo âu, hoặc đại loại là thứ cảm giác bình thường của 1 cô bạn gái có người yêu sắp đi xa. Lạ ở chỗ khi cảm giác như vậy, tôi đồng thời cũng thấy mừng và nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm ko phải vì Khoa đi khỏi, mà vì tôi biết ít ra mình cũng có tình cảm thực sự với anh.
“Gặp nhau ở đâu đi” – Tôi trả lời tin nhắn và chờ đợi hồi âm. Chắc là Khoa sẽ hẹn ở quán ăn trên đường Nam Kỳ hoặc quán café Classic ở gần nhà tôi, như thường lệ.
Sau 10 phút, anh phản hồi – “Ở sân bay hôm anh đi, em nhé!”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc