Không Làm Kẻ Bạc Tình - Chương 09

Tác giả: Lục Phong Tranh


Dường như Ôn Tưởng Huân đã quen với việc nửa đêm Viêm Ngưỡng Tu sẽ ghé thăm, cho dù cô có khóa cửa lại thì anh vẫn có bản lĩnh mò lên giường của cô, vài lần sau cô cũng không khóa cửa nữa, dù sao với Viêm Ngưỡng Tu mà nói thì đây là việc làm vô nghĩa.
Nhưng mà rất may mắn, tuy rằng mấy ngày nay anh muốn được ôm cô ngủ, nhưng anh không làm ra hành vi vượt quá khuôn phép với cô, phòng bị của cô với anh cũng được gỡ xuống một chút.


Cô không hiểu rốt cuộc anh đang nghĩ gì, anh và người trong ngôi nhà này bắt cóc cô nhưng ngoại trừ họ muốn cô ngủ giữa ban ngày ban mặt, nói năng linh tinh với cô thì cũng không làm ra việc gì tổn thương đến cô, đừng nói đến việc muốn tiền chuộc.
Nhưng mà cô không nghĩ ra được, cô không có tiền tài cũng không có người thân, mục đích bọn họ bắt cóc cô là gì? Kỳ thực cô cũng có thể thừa dịp bọn họ không chú ý mà chuồn đi hoặc báo cảnh sát nhưng không hiểu sao cô lại có hảo cảm với bọn họ và nơi này, cứ vậy cô mặc cho bọn họ làm việc trái pháp luật này.
Dù sao chỉ cần anh đừng bắt cô nghĩ một số chuyện kỳ quái, hoặc nói với cô một ít việc quái lạ, cái thôi miên gì đó, cô sẽ không cảm thấy không thoải mái nữa.
Nhìn anh khép chặt đôi mắt, giờ phút này anh không bá đạo ương ngạnh như ban ngày, chỉ lẳng lặng ngủ không phòng bị gì, ngủ như một đứa trẻ lớn hồn nhiên, ôm chặt lấy cô.
Đối với anh, cô luôn có một cảm giác phức tạp, khi một mình ở với anh sẽ khiến lòng cô ê ẩm tê dại giống như có sự quyến luyến không bỏ xuống được.
Cô lại cảm thấy quyến luyến với một người không quen biết? Cô nghi ngờ không biết có phải bản thân mình điên rồi không? Nhưng mà những người này luôn nói, cái gì mà cô rất thương anh, anh không thương cô, còn luôn nhắc đến việc mang thai và sinh non, cô luôn không hiểu được nội dung nói chuyện của bọn họ, nhưng mà cô không biết là người đàn ông này không hề có cảm giác yêu cô.
Ánh mắt anh luôn quanh quẩn bên người cô, một số động tác nhỏ cũng có thể nhận ra sự săn sóc của anh với cô, còn có, anh không ôm cô thì sẽ khó đi vào giấc ngủ, đây không phải là ỷ lại đơn thuần chứ?
Cô nghi ngờ không biết có phải bọn họ đã nhận sai người không, coi cô như một cô gái khác có dung mạo giống hệt cô, nhưng mà bọn họ luôn miệng nói cô chính là Ôn Tưởng Huân mà bọn họ tìm.

Cô là Ôn Tưởng Huân không sai, nhưng mà cho tới bây giờ cô đều không biết bọn họ, cũng không hề đập đầu mất trí nhớ gì, nhưng những người này lại không hề để ý đến lời giải thích của cô, thật sự là không hiểu bọn họ kiên trì cái gì?
“Làm sao vậy, không ngủ được à?” Viêm Ngưỡng Tu không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, đôi mắt mở to nhìn cô.
Ôn Tưởng Huân phát hoảng, “Làm sao mà đột nhiên anh lại tỉnh lại vậy?”
“Còn không phải do em một chốc lại thở dài, một chốc lại lộn xộn, làm sao anh ngủ được?” Anh không e dè để mọi người biết việc hai người ngủ chung, bây giờ việc anh ôm cô đi ngủ, ôm cô thức dậy dường như đã là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Cũng may là cho dù cô đã quên anh nhưng vẫn có sự phục tùng theo thói quen, anh mới có thể kiêu ngạo tiến dần từng bước chiếm lấy giường của cô.
“Tôi đang suy nghĩ một chuyện.”
“Không nên suy nghĩ bậy bạ.” Anh lo lắng cô suy nghĩ linh tinh, không cẩn thận càng làm ám chỉ sâu thêm.
“Anh rất kỳ quái, không phải là mọi người luôn mong tôi nhớ ra chút gì sao?” Đúng là một người nói chuyện mâu thuẫn.
“Không phải do mọi người ở đây, mà là do em đang trong trạng thái bị thôi miên.”
Có gì khác sao? Ôn Tưởng Huân chu cái miệng phấn hồng nhỏ nhắn, không thể hiểu, “Trạng thái thôi miên khi nào mới hết?”

“Cái này thì phải hỏi em thôi.” Không phải cô là cao thủ sao?
“Hỏi tôi? Có phải mọi người nhầm ở đâu không, đúng là tôi cũng gọi Ôn Tưởng Huân, có khả năng mọi người biết một người trùng tên họ lại rất giống tôi, nhưng mà tôi không phải cô ấy.”
“Thật sự là có việc khéo như vậy sao?” Anh rất thích cách nói chuyện hồn nhiên như vậy của cô, khác với vẻ lạnh lùng trước kia của cô, mặc dù anh và cô giống nhau.
Cô không thể phủ nhận là anh nói cũng có đạo lý, nhưng trong này lại có quá nhiều vấn đề.
“Nhưng mà tôi không hề mất trí nhớ, việc mà tôi trải qua từ nhỏ đến lớn tôi đều có ấn tượng, khác hẳn với những gì mà mọi người nói, đó là chuyện gì?”
“Đây là là vấn đề phức tạp nhất của anh.” Anh cười khổ.
“Là vấn đề phức tạp nhất của tôi mới phải, tôi có cuộc sống của tôi, mấy người định nhốt tôi trong này bao lâu?”
“Nhốt? Em có biết em sống ở đây bao lâu không?” Anh không thích cách dùng từ của cô, rõ ràng cô đã từng nói cô cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh.
Lại nữa rồi, Ôn Tưởng Huân trầm mặt xuống, rõ ràng cô rất không thích cách nói chuyện của anh ta, cái cảm giác choáng váng hoa mắt lại mờ mịt khiến cô cảm thấy khó chịu.
“Tôi không thích nghe anh nói cái đó.” Viêm Ngưỡng Tu cau mày, biểu cảm hiện tại của cô, anh đã nhìn thấy thật nhiều lần, anh biết đây là hiện tượng chứng tỏ ám chỉ trong lòng cô lại sâu.

Anh rất giận biểu hiện đó của cô, lại càng giận bản thân không có cách nào, “Anh không nói nữa, em cũng không cần phải truy rõ nguyên do.” Anh đưa đầu cô áp trên ngực anh.
Rõ ràng trước kia người ra lệnh là anh, muốn làm gì cô thì làm không hề cố kỵ cũng là anh, tại sao bây giờ lại biến đổi lớn như vậy, đổi lại cô chiếm hoàn toàn thế thượng phong, anh chỉ có thể phối hợp vô điều kiện.
Thật ra cũng không hẳn là vô điều kiện, mục đích của anh cũng là muốn nhanh chóng giải trừ thôi miên của cô, muốn cô lại cam tâm tình nguyện yêu anh, muốn một lần nữa được ở chung với cô, muốn bù lại cho cô những ủy khuất và đau khổ mà cô đã nhận, muốn…. trời đánh, từ khi nào thì anh trở thành một người đàn ông tham lam không thấy thỏa mãn vậy?
Không phải từ trước tới nay anh đều muốn cô ngoan ngoãn sắm vai cấp dưới kiêm bạn giường sao? Vì sao khi cô quyết định buông tha tình yêu với anh, anh lại muốn có càng nhiều?
Chẳng lẽ như người ta vẫn nói sau khi mất đi mới biết quý trọng sao? Bởi vì anh suýt nữa mất cô, cho nên anh mới hiểu được sự quan trọng của cô, bởi vì cô nhẫn tâm quên mất anh nên anh mới phát hiện anh để ý đến cảm thụ của cô với anh.
Kỳ thật dục vọng của anh với cô vẫn mãnh liệt như trước nhưng anh lựa chọn đè nén, mỗi đêm đều rất quân tử, chỉ ôm cô đi vào giấc ngủ, bởi vì anh không muốn dọa đến cô, càng sợ sẽ làm cô tổn thương, anh thật sự để ý đến suy nghĩ và cảm giác của cô.
Trước kia anh từng tôn trọng và để ý cô như vậy sao? Hay là đúng như cô nói, anh chưa từng nhìn thẳng vào cảm giác của cô, bây giờ dường như anh đã đạt thành tâm nguyện của cô, hơn nữa không khó khăn như trong tưởng tượng của anh.
Cảm giác đó không lạ, bất trí bất giác anh càng ngày càng để ý đến sự tồn tại của cô, cảm xúc của cô, nếu như vậy có phải cảm giác gần như yêu không? Có phải từ lâu anh đối với cô đã…..
※ ※ ※
“Anh thật sự yêu em ấy rồi.” Y Kính Nhai tỏ vẻ chắc chắn.

“Dùng cái gì thấy được?”
“Thật ra yêu vốn là một loại bản năng, không phải là anh không có tâm, không có yêu, anh chỉ không hiểu và không biết, đơn giản mà nói tình yêu của anh còn chưa được tìm ra.”
Viêm Ngưỡng Tu tiếng tăm lừng lẫy trong hai giới hắc bạch không hiểu được cũng không biết rõ mối tình đầu. Nhưng mà nhìn anh ta thì người đàn ông lãnh khốc này sớm đã mất tâm mà không biết.
“Làm sao cậu biết?” Ngay cả anh cũng không biết được, làm sao người khác có thể xác định được?
“Anh nhìn thẳng vào Tưởng Huân, sau đó thành thật đối mặt với cảm giác của bản thân, có phải thấy bản thân có nhiều cảm xúc khác lạ với em ấy không? Cho nên anh mới kiên trì không chịu buông tay, cứ như vậy chuyên chế “muốn” có được em ấy, khiến anh càng ngày càng không muốn mất em ấy, khát vọng muốn chiếm lấy tất cả về em ấy càng ngày càng mạnh, chúc mừng anh, anh đã yêu em ấy rồi.”
Không ngờ người quả quyết khôn khéo nhưng Viêm Ngưỡng Tu lại là một người ngu ngốc trong tình yêu, nếu như anh cười ha ha thì có khi nào anh ta sẽ cho anh một trận không.
“Nhưng… tôi chưa từng yêu.” Đây là vấn đề mấu chốt của Viêm Ngưỡng Tu, cho nên anh không rõ được lòng của bản thân.
Anh lại có thể lưu lạc đến nước để cấp dưới giảng giải cho anh, xem ra cô gái này mở ra thật nhiều thứ lần đầu tiên của anh.
“Anh khẳng định sao?” Y Kính Nhai không cho là đúng, “Anh lấy lòng phu nhân, nỗ lực làm tất cả bởi vì anh yêu mẹ của anh; anh oán hận và không bỏ qua cho cha anh bởi vì anh quá yêu cha của anh, mà anh vì chuyện của Nguyệt Nha mà canh cánh trong lòng nhiều năm, cũng bởi vì anh yêu em gái của anh, làm sao anh lại có thể không có tình yêu?”
“Làm sao mà cậu biết nhiều chuyện như vậy?” Có một số việc phát sinh khi cậu ta không ở Viêm gia, cậu ta không thể nào biết nhiều chuyện như vậy được.

“Ách…. Đây, đây không phải là trọng điểm.” Trời ạ, suýt nữa anh đem cả tiến sĩ Lệ Ân ra, nếu tiến sĩ Lệ Ân biết anh không cẩn thận nói nội dung cuộc nói chuyện cho ông chủ, chắc chắn bà sẽ giết anh! “Trọng điểm là, yêu là một loại bản năng…..”
“Cái đó cậu đã nói rồi.” Anh tức giận cắt đứt, cũng không tiếp tục truy cứu xem Y Kính Nhai biết sự việc trong quá khứ thế nào.
“Vậy sao?” Y Kính Nhai không tự nhiên, nuốt nước bọt, hy vọng là nhìn anh không chột dạ, “Thật ra, trọng điểm là, yêu là một cảm giác không thể khống chế cũng không thể giải thích, anh cứ nghĩ là anh được huấn luyện không có tình cũng không thể yêu, trên thực tế, nếu bình thường thì cảm giác đó có thể liên tục diễn ra, không thể ngăn chặn được, khi anh nghĩ rằng anh sẽ không yêu thì lúc đó anh đã bắt đầu lấy tình yêu làm điểm xuất phát cho mọi việc rồi.”
Từ khi nào thằng nhóc này nói chuyện có đạo lý như vậy? Viêm Ngưỡng Tu nghe mà sửng sốt.
Nhưng nghe những lời của Y Kính Nhai anh có cảm giác như một châm thấy máu, khiến anh như được xối nước lên đầu, hiểu ra rất nhiều điều.
Hóa ra anh không phải ý chí sắt đá không tim không phổi, là do anh không biết đó chính là yêu.
Anh sẽ yêu, hóa ra cũng cũng sẽ yêu! Viêm Ngưỡng Tu cảm thấy vui mừng, điều này có nghĩa là anh và Tưởng Huân có cùng tâm tình, anh cũng có cảm xúc giống cô, tiến thêm một bước lớn trên con đường giải trừ thôi miên cho cô?
Không được, ngay cả khi anh xác định được tâm tình của bản thân thì sao? Cho dù thôi miên của cô được giải trừ thì làm sao? Anh đã biết quá muộn, lòng của cô đã bị anh thương tổn khiến cho vết thương chồng chất, cho dù anh muốn làm lại từ đầu nhưng chưa chắc cô đã đồng ý.
Đáng chết! Loại cảm giác lo được lo mất này, cảm giác không tin tưởng bản thân cũng là một loại tình yêu sao? Thật đúng là con mẹ nó khó chịu.
Cô đã từng trải qua cuộc sống như vậy sao? Vài năm nay cô luôn luôn ẩn nhẫn chịu đựng sự bi thương đó, không thể kể ra, bây giờ suy bụng ta ra bụng người, đột nhiên anh cảm thấy bản thân đúng như lời Đông Minh đã nói, đúng là một người đàn ông không chịu trách nhiệm.
Anh luôn yêu cầu vô độ lại để một mình cô đối mặt với nỗi xót xa, chưa bao giờ quay đầu lại xem tâm tình của cô, anh làm sao có thể đáng chết đến mức đó?
“Một khi đã như vậy, bây giờ tôi lựa chọn buông tay, đối với cô ấy không phải là chuyện không tốt, cô ấy sẽ được giải thoát, tôi sẽ được báo ứng.” Viêm Ngưỡng Tu ngồi suy sụp trên ghế sofa, khóe miệng khẽ cong có chút bất đắc dĩ.
“Anh có phải là Viêm Ngưỡng Tu không từ thủ đoạn để đạt được mục đích không vậy?” Anh không quen nhìn bộ dạng này của ông chủ.
Không từ thủ đoạn? Đây là khen ngợi hay chế giễu anh vậy? Viêm Ngưỡng Tu rất muốn cầm gạt tàn trên bàn ném vào đầu Y Kính Nhai, xem thần kinh của cậu ta có bị đặt nhầm chỗ hay không, dám nói thế với anh.
“Chẳng lẽ cậu muốn tôi lại bức cô ấy đến mức không có đường lui sao?”
“Tôi vừa nói qua, yêu là bản năng, cho dù em ấy đã thôi miên bản thân quên anh thì làm sao? Nếu như tình yêu của em ấy với anh đã khắc sâu trong tâm khảm, thì bây giờ nhất định vẫn sẽ động tâm với anh, em ấy có thể quên tình yêu nhưng không thể khiến tình yêu chết lặng.”
“Ý của cậu là gì?” Trong tình yêu, chỉ số thông minh của con người đều thấp xuống sao? Tưởng Huân làm chuyện ngu xuẩn như thế, bây giờ đến lượt Viêm Vương xác định tâm ý cũng thế.
Y Kính Nhai lắc đầu thở dài, quyết định giải thích rõ ràng một chút, ai bảo Viêm Ngưỡng Tu là ông chủ của anh?
“Anh có thể không cần miễn cưỡng cô ấy nữa, theo ý của cô ấy, tôn trọng thân phận mới mà cô ấy đặt ra, sau đó yêu thương cô ấy thật tốt, khiến cho cô ấy yêu anh, bỏ quá khứ đi, như vậy không phải là có một kết cục tốt sao?”
Đối với đề nghị như vậy Viêm Ngưỡng Tu cũng động tâm, nhưng lại không dám mạo hiểm quá mức, “Cô ấy vì muốn tránh tôi nên mới thôi miên bản thân.....”
“Em ấy muốn tránh đã mở trái tim của anh còn phải trả giá cả bản thân.” Đây là một đáp án rất rõ ràng, chẳng lẽ đây là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường sao?
“Cậu xác định sao?”
“Xác định.” Anh càng xác định, đến ngày hai người đó tu thành chính quả, anh là cố vấn tình yêu nhất định sẽ được một đại hồng bao.
※ ※ ※
“Tại sao gần đây mọi người không bảo tôi ngủ trưa nữa?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Tưởng Huân lộ vẻ không hiểu.
Từ khi cô đến tòa nhà lớn này, những người này cứ hai ba bữa lại kêu cô đi ngủ, kỳ quái là cho dù đêm hôm trước cô có ngủ say như thế nào, cô vẫn có thể thoải mái đi vào giấc ngủ.
Nhưng gần đây bọn họ dường như đều bắt đầu bận rộn lo công việc của bản thân, không có thời gian ở cùng nhau quan tâm xem cô có ngủ trưa hay không.
Câu hỏi ngốc của cô khiến khóe miệng Viêm Ngưỡng Tu nhếch lên, rõ ràng mọi người đang cố gắng để giải trừ thôi miên cho cô, cái cô gái ngốc này lại cho rằng đang ngủ trưa, cái gì cũng không biết cũng là một loại hạnh phúc.
“Về sau em muốn ngủ thì ngủ, không muốn ngủ thì cũng sẽ không có ai bức em ngủ.” Anh quyết định nghe theo đề nghị của Y Kính Nhai, dùng toàn tâm toàn ý đối đãi với một con người khác của cô.
“Rốt cuộc mấy người cũng nghĩ thông suốt, đúng vậy, ngay cả người ta có ngủ hay không cũng khống chế, đúng là không hiểu mấy người nghĩ cái gì?”
Viêm Ngưỡng Tu chăm chú nhìn vào vẻ mặt của cô, rõ ràng khi gỡ xuống phòng bị thì cô lại thiên chân khả ái như vậy.
“Về sau em không cần để ý xem anh nói cái gì, anh sẽ đều cố gắng lắng nghe, anh....” Lời muốn nói ra khỏi miệng lại kẹt ở cổ họng, sự xấu hổ lan khắp toàn thân anh.
“Cái gì?”
“Anh..... cái kia.... em”
“Cái nào?” Nói chuyện không rõ ràng như vậy ai mà biết được?
Viêm Ngưỡng Tu hít sâu một hơi, sụp bả vai xuống, anh chưa bao giờ mở miệng nói lời yêu, muốn thông báo thì đúng là một chuyện khó khăn.
“Anh.... không cần em nữa.”
“Cái gì?” Ôn Tưởng Huân kinh ngạc.
“Anh, ý của anh thật ra là.... Trước kia anh nói không thể yêu em, bây giờ anh thu hồi lại những lời này, anh, anh nói không cần em nữa là muốn nói, anh không phải vì muốn em mà muốn giữ em ở lại bên cạnh anh, anh đối với em, đối với em.....” Đáng chết! Nói xong lời cuối cùng, anh sắp bị lời nói của mình làm tức chết!
“Anh nói chuyện lắp bắp làm gì?” Cô không hiểu được hàm nghĩa trong lời nói của anh, chỉ kinh ngạc nhìn anh.
Anh lại dùng lời nói không cần cô để thông báo với cô? Cô không biết có nên bội phục anh hay không?
“Anh, em cũng biết anh không giỏi biểu đạt cảm xúc, em nhất định hiểu ý mà anh muốn nói đúng không?” Đáng chết! Đây đúng là việc mất mặt nhất từ trước đến nay của anh.
“Tôi không biết.” Cô trả lời hợp lý hợp tình.
“Em..... Thôi!” Có lẽ việc này cần phải tập nhiều lần.
Nếu như anh đã không giải thích thì cô sẽ từ từ hỏi: “Tại sao anh lại đột nhiên có chuyển biến lớn như vậy?”
“Anh cũng không biết, có lẽ là do mất đi nên anh phát hiện điểm mù của bản thân, từ sau khi em trở về, anh bắt đầu để ý đến cảm thụ của em, hàng đêm chỉ ôm em ngủ mà không làm chuyện khác, mỗi ngày chỉ nghĩ làm sao để em yêu anh, Kính Nhai nói tất cả tâm tình của anh đều vì.... Khụ! Vì yêu”.
“Anh yêu một người hay không còn cần người khác tới xác nhận giùm sao?” Như vậy thì làm sao cô dám tin tưởng.
“Anh chưa bao giờ như vậy, cha mẹ anh chưa từng dạy anh thế nào là yêu một người, anh không biết cảm xúc gọi là yêu, anh có một em gái cùng cha khác mẹ vì anh mà chết, sau khi em ấy chết anh mới phát hiện anh không hy vọng mất đi em ấy, thời gian trước bạn của anh nhờ anh bảo vệ một cô bé, bộ dạng của cô bé đó giống hệt em gái anh, anh sinh ra tâm tình muốn bù đắp lại, bây giờ anh mới biết đó cũng là yêu, nhưng mà đó là tình yêu giữa thân nhân với nhau.”
Viêm Ngưỡng Tu nhất thời tình cảm bộc phát, thật tình coi cô như Ôn Tưởng Huân mà kể về chuyện xưa của anh.
Ôn Tưởng Huân nhíu mày, trong lòng cảm thấy nhói đau, cô không biết hóa ra anh không yêu là có nguyên nhân.... hóa ra sau khi cô trở về, cảm xúc của anh lại chuyển biến lớn như vậy.....
“Anh nói hàng đêm anh đều ôm tôi vào giấc ngủ, vậy anh không muốn.... ách.... tôi muốn nói, chẳng lẽ tôi không có chút hấp dẫn nào sao?”
“Đương nhiên là không, anh muốn em sắp điên, nhưng mà anh hi vọng em sẽ cam tâm tình nguyện.” Mỗi đêm đều ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng anh luôn bị hành hạ, nhưng mà không có cô bên cạnh anh không thể ngủ say.
“Anh thật sự tôn trọng tôi như vậy?” Cô cảm giác như tim của mình dần dần bị nóng chảy, chỉ là có chút không yên.
“Không phải là em muốn khảo nghiệm anh chứ?” Đây chính là lần đầu tiên anh nói nhiều lời nói tình cảm nhất, nếu như cô gái này còn không tin nữa, anh thật sự không còn cách nào khác.
“Nếu.... tôi nói tôi không muốn ở bên cạnh anh, anh sẽ thả tôi đi sao?”
Đầu tiên Viêm Ngưỡng Tu sửng sốt, sau đó nhíu mày.
“Anh không muốn em rời khỏi anh, anh tin tưởng nhất định em sẽ lại yêu anh.”
“Lại? Anh làm sao có thể xác định trước kia tôi yêu anh?” Cô có nghe nhầm hay không? Anh nói muốn chứ không phải là bá đạo đoạt lấy!
Viêm Ngưỡng Tu gật đầu. “Anh có thể xác định trước kia em rất yêu anh.”
“Nhưng mà.... trong trí nhớ hơn hai mươi năm của tôi không có sự tồn tại của anh.”
“Trong trí nhớ của anh có em là đủ rồi.” Anh không biết phải giải thích thế nào với cô, nói nhiều thì lại sợ phản hiệu quả.
“Anh xác định tôi trong trí nhớ của anh ư, anh nhớ rõ ràng sao?”
“Anh.....”
“Anh có thể xác định rốt cuộc khi nào anh có cảm giác khác với tôi? Còn có anh thật sự hiểu được tôi đã từng trải qua những cảm xúc gì sao?”
“Em.....” Trong mắt Viêm Ngưỡng Tu không hiểu, tại sao hôm nay cô lại có khí thế bức người như thế.
“Xin lỗi, hình như tôi đã tò mò quá mức, kỳ thực đó cũng không phải là chuyện của tôi, tôi vẫn thấy các anh đã nhận sai người rồi.”
Ôn Tưởng Huân dường như ý thức được bản thân đã quá kích động, cô rũ mắt xuống, vẻ mặt mất tự nhiên.
Viêm Ngưỡng Tu vẫn cảm thấy kỳ quái nhưng lại không nói ra chỗ không thích hợp, nhưng mà cô không biết được vấn đề nên cũng đúng.
Mặc dù anh muốn dùng một ‘anh’ hoàn toàn khác để đối mặt với ‘cô’ hoàn toàn mới, nhưng nếu trong lòng cô có nghi hoặc, anh cũng không thể cưỡng bức cô nhận lấy tình cảm của anh, nói như vậy là anh không thay đổi gì sao?
Không sao, dù sao thời gian cũng sẽ chứng minh tất cả, anh là người mới học yêu, nhất định sẽ từ từ cảm thụ sự ảo diệu trong tình yêu, khiến cô có thể an tâm giao phó cho anh.