Khó Ngủ - Chương 35

Tác giả: Hoa Quyển


Trước mắt là một con đường thật dài. Trời còn âm u chưa sáng hẳn, Hà Dung An siết vô lăng dính máu, cứ thế đi tiếp. Đột nhiên phía trước xuất hiện một chiếc xe, cậu đạp phanh thật mạnh, nhưng vẫn chẳng tránh kịp.
Một tiếng ầm thật lớn vang lên, Hà Dung An choáng váng, thấy kẻ ngồi trong xe kia chính là Hàn Chu.
Hắn đang nhìn cậu, người đầy máu, trên tay là chiếc còng bạc.
Hà Dung An bừng tỉnh, mồ hôi lạnh đầy người, trợn tròn mắt nhìn trần nhà một lúc lâu, đầu ngón tay mới ấm lên một chút.
Cậu xoa xoa mồ hôi trên mặt, nhớ đến Hàn Chu vẫn đang bị nhốt, mờ mịt ngốc nghếch, cơn buồn ngủ biến mất không còn một mống.
Hàn Chu đã nghĩ xong từ lâu, hắn muốn kéo những người kia theo xuống địa ngục, quyết tuyệt tới mức Hà Dung An không ứng phó kịp.
Có khi cậu nghĩ, có phải cậu không nên ép Hàn Chu ở lại hay không? Vậy thì hắn sẽ không phải ngồi tù, dù ý nghĩ này vốn rất ích kỉ. Hà Dung An vô cùng lí trí, từ nhỏ cậu đã biết ai cũng phải chịu trách nhiệm cho hành vi của chính mình, dù sau này cậu bị bọn buôn người bắt được, tình thế ngàn cân treo sợi tóc, thì cậu cũng không hối hận vì khi trước đã giúp cô bé kia.
Hàn Chu thuộc đám buôn người, không quản lí do gì, hắn cũng là phạm nhân.
Nhưng Hà Dung An chỉ muốn Hàn Chu có được cuộc sống tốt nhất.
Cậu không ngủ được, bèn đơn giản vươn vai xuống giường, đi dép lê mở cửa ra ngoài.
Phòng khách dưới lầu vẫn sáng đèn, Hà Dung An liếc nhìn, mẹ cậu đeo kính, dựa vào sofa đọc sách.
Hà Dung An xuống ngồi cạnh, gọi một tiếng: “Mẹ”.
Mẹ Hà ngẩng mặt lên, cầm tay cậu vỗ vỗ, nói: “Dậy làm gì, con ngủ không ngon à?”.
Hà Dung An gật đầu, rồi lại lắc đầu, hỏi bà: “Sao mẹ còn chưa ngủ”.
Mẹ Hà tháo kính, nhìn cậu, cười bảo ngủ không được.

Dạo này Hà Dung An trở về, bà vẫn luôn ngủ không ngon, chỉ sợ vừa tỉnh đã không còn thấy cậu.
Hà Dung An nắm tay bà: “Mai mẹ còn phải đến trường mà, vẫn nên đi ngủ sớm đi”.
Mẹ Hà nói: “Mẹ ngủ ngay đây”.
“Con lo cho thằng bé kia à?”. Mẹ Hà ngẫm nghĩ một lúc, nói tiếp: “Hàn Chu?”.
Hà Dung An không che giấu, cậu phải mời luật sự cho Hàn Chu, không thể lừa được ba mẹ.
Hà Dung An nói thẳng cho ba mẹ nghe chuyện giữa cậu và Hàn Chu. Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Ba mẹ trầm mặc một lúc lâu, không hiểu sao Hà Dung An cũng có hơi lo sợ và bất an, nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác.
Hà Dung An nói: “Hàn Chu không giống những kẻ kia đâu, anh ấy là người tốt”.
Ba Hà nhìn cậu thật sâu, nói: “Ba không có quyền phán xét xem nó tốt hay xấu, nhưng nó đã cứu con, ba sẽ cố gắng giúp đỡ nó”.
“Còn việc hai đứa đến với nhau”. Ông thở dài, rốt cuộc vẫn là tìm về được đứa con đã mất, không nỡ nói thêm điều gì. “Con vẫn còn nhỏ, An An, con đường sau này còn rất dài”.
Hà Dung An thấp giọng nói: “Con biết con muốn điều gì mà”.
Ba Hà nói: “Việc này, đợi mấy năm nữa nó ra tù, con có đổi ý hay không thì ba cũng sẽ không nhúng tay vào”.
Hà Dung An nhìn khuôn mặt mẹ mình, nhẹ nhàng ừm một tiếng, lại nói: “Con sợ là anh ấy sẽ ở trong đó rất lâu”.
Mẹ Hà nói: “Yên tâm, ba con đã mời luật sư tốt nhất cho thằng bé rồi. Nó ra đầu thú, lại giúp cảnh sát tóm gọn lũ buôn người, sẽ bị xử phạt nhẹ hơn”.
Hà Dung An gật gật đầu, nói: “Con cảm ơn mẹ”.


Cậu cười, nhỏ giọng: “Nếu hai người hiểu rõ thì cũng sẽ thích anh ấy thôi”.
Mẹ Hà cũng cười: “Mẹ tin vào ánh mắt của con”.
Phiên tòa chính thức được mở vào cuối hè, đầu thu.
Hàn Chu bị tuyên án ba năm tù giam.
Tuy Hà Dung An đã chuẩn bị từ lâu, nhưng lòng cậu vẫn kịch liệt trập trùng.
Trước khi đi, Hàn Chu quay đầu liếc nhìn cậu. Hà Dung An đang ngồi ở ghế nguyên cáo, nhìn hắn cười, đôi môi khẽ động, không lên tiếng mà nói, em đợi anh.
Hàn Chu hiểu được, đôi mắt nóng lên. Trong lúc hoảng hốt, dường như hắn thấy được tương lai mình trong sáng và dịu dàng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc