Khi Anh Gặp Em - Chương 34

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Trong bệnh viện rất im ắng.
Lạc Lạc đang ngủ. Tang Tử Quan vốn đang ôm nó, cùng nằm với nó nhưng lại cảm thấy không hề buồn ngủ, cầm di động ở tủ đầu giường lên, màn hình vẫn dừng lại ở tin nhắn kia. Có vài tin nhắn chưa đọc, cô liếc nhìn qua loa một lần rồi không nhịn được mà cười buồn.
Tiểu Trịnh: Sếp, người vợ của Tiêu Trí Viễn trong bức ảnh ngày hôm nay rất giống chị nha! Mau xem đi!
Tiểu Trịnh: Em đã xem đi xem lại mấy chục lần rồi, em cảm thấy người đó chính là chị… Chị không… phải là người vợ trong bí mật từ trước đến nay của Tiêu Trí Viễn đấy chứ?
Tiểu Trịnh: Trời ơi! Chuyện này đã lan truyền ra khắp công ty rồi…Chị đúng là… Trời ạ!
Những tin nhắn kiểu thế này được gửi từ các đồng nghiệp khác có rất nhiều, Tử Quan bấm đến tin nhắn cuối cùng, chính là tin nhắn mà Phương Gia Lăng gửi tới đầu tiên: “Dù là xảy ra chuyện gì, tôi đều sẽ giúp cô.”
Lúc này, những câu nói như vậy đều mang vẻ vô cùng chắc chắn.
Tang Tử Quan thoát khỏi hộp thư, bàn tay nhỏ bé của ai đó quàng lên cổ cô, còn cọ cọ lên người cô nữa. Tang Tử Quan cẩn thận nhấc tay chân con gái ra rồi bước xuống giường.
Vì sao lại cảm thấy bất an thế này? Đáng lẽ phải như trút được gánh nặng mới phải chứ?… Cuộc hôn nhân bốn năm, gông xiềng bốn năm, cuối cùng cũng đến lúc cô có thể thoát khỏi nó. Sau này, không còn Tiêu Trí Viễn, không còn có sự phản bội niềm tin, không còn chiến tranh lạnh, chỉ còn duy nhất chính mình và con gái mà thôi. Trong bốn năm qua, mỗi khi bị mất ngủ, cô thường dùng những điều này an ủi và chống đỡ cho bản thân… Thế nhưng tại sao giờ đây lòng cô lại nặng trĩu, giống như có một tảng đá vô duyên nào đó đè lên khiến ngay cả việc hít thở cũng khó nhọc?
Tang Tử Quan cứ như vậy dựa người lên sofa, rồi ngồi bất động đến tận hửng sáng. Cổ cũng đờ ra, cứng ngắc. Cô cầm túi, nhẹ nhàng chỉnh lại góc chăn cho Lạc Lạc. Con bé thoải mái cọ cọ đầu vào tay cô, tiếp tục say giấc.
Dù có bao nhiêu bất an và ngờ vực thì cái cọ cọ đầy thân mật này cũng làm chúng biến mất tiêu. Tang Tử Quan ra khỏi phòng bệnh, nhờ y tá để ý Lạc Lạc hộ rồi rời khỏi bệnh viện.
Nhưng lúc đi khỏi, cô lại không hề biết rằng, một khoảng thời gian rất dài tiếp theo cô sẽ không được gặp lại cô con gái đầu trọc lóc này nữa.
Trời đã rạng sáng, vài đám mây lững thững trôi ở một nơi xa vời, giống như những sợi bông bay qua bay lại bất định, rất giống tâm trạng Tang Tử Quan lúc này, nói thẳng ra thì cô vẫn cảm thấy chính mình bất an và bất định.
Tang Tử Quan tắm rửa xong rồi thay quần áo, lúc sắp ra khỏi cửa mới phát hiện trên bàn có một bưu phẩm, chỗ người nhận là tên của cô. Có điều gói bưu phẩm này đã bị mở ra một nửa, làm lộ ra một chiếc hộp nhỏ có màu của gỗ đàn hương.
Cô có chút ngờ vực, nhìn qua thì thấy bên trong có rất nhiều phong thư. Nhìn chữ, Tang Tử Quan đoán bưu phẩm này đến từ Lăng Yến. Cô mở một bức ra, là thư Hạ Tử Mạn viết cho Lăng Yến, đại khái là nói về việc chị cô mới trở về nước làm việc, cuối thư còn nhắc tới cô em gái bị thất lạc, nói sẽ cố gắng dốc sức tìm em gái về.
Thật không ngờ Lăng Yến lại gửi những thứ này đến thật. Đáng tiếc giờ đây Tang Tử Quan không có thời gian nhìn kỹ, cô ổn định tâm trạng rồi quay lại phòng bệnh của Lạc Lạc. Y tá đang thu dọn, xoay người lại thấy cô liền mỉm cười, “Mẹ của Tiêu Tuyển Cẩn phải không? Con bé được cha đón đi rồi, vừa mới thôi, thủ tục cũng làm xong rồi.”
Cảm giác bất an lại càng rõ ràng hơn, Tang Tử Quan đứng trong phòng bệnh lạnh tanh bấm số gọi cho Tiêu Trí Viễn.
Không ngờ anh lại bắt máy khá nhanh, ngữ điệu rất bình thường: “Lạc Lạc ở chỗ tôi.”
“Sao lại mang Lạc Lạc đi?” Tang Tử Quan kiềm chế sự xúc động vội vàng trong lòng mình xuống, “Mấy ngày nay bên anh bận rộn như vậy còn phải lo chăm sóc nó nữa à? Suy cho cùng, anh… muốn làm gì?”
“Tang Tử Quan, tin tức đang sôi sùng sục, cô nghĩ giữ Lạc Lạc lại bên mình là chuyện tốt hay sao?” Anh dừng lại một chút rồi nói đầy ẩn ý: “Thôi nhé, tôi còn có việc.”
“Chờ đã…”
Giọng nói cô vang vọng lại, đối phương không cho cô cơ hội kiên trì thêm nữa.
Lúc không được nói chuyện với anh thế này, đáy lòng Tang Tử Quan đột nhiên xuất hiện một cảm giác sợ hãi… Người đàn ông này, có phải anh sẽ cứ như vậy ςướק Lạc Lạc đi và không bao giờ trả con bé lại cho cô nữa hay không?
Cô không nghĩ gì thêm nữa mà lái xe đến thẳng tòa nhà Thượng Duy, có điều lúc này, cửa đại sảnh đã bị đóng chặt, hơn nữa cô cũng không phải nhân viên công ty nên ngay cả gara cũng không thể lái xe vào. Tang Tử Quan chỉ có thể dừng xe bên vỉa hè, sau đó tìm một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ gần công ty, gọi một đĩa thịt xiên nướng và một tách cà phê, ngồi ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ.
Cuối cùng cũng đã đến lúc thành phố bừng tỉnh, dần dần trở nên náo nhiệt.
Cửa hàng không ngừng có các nhân viên văn phòng chạy vào mua đồ ăn, cửa tự động cũng liên tục bị đẩy ra, nhân viên đứng ngoài cửa đón khách cũng luôn miệng: “Chào mừng quý khách”. Khi tách cà phê trong tay Tang Tử Quan đã là tách thứ ba thì xe của Tiêu Trí Viễn cũng xuất hiện.
Tang Tử Quan cầm túi rồi lao ra ngoài, chờ đúng lúc anh xuống xe bèn chặn anh lại.
Anh mặc một bộ vest màu tro, không đeo cà vạt, nghiêng đầu đang nói chuyện với Trần Phán, bước chân ổn định, nhìn bộ dạng này không ai nghĩ anh là người đang phải đối diện với khó khăn, anh đến công ty với vẻ rất bình thường. Nhưng thật ra Trần Phán mới là người nhìn thấy Tang Tử Quan đầu tiên, anh ta hơi ngập ngừng mà dừng bước rồi ý bảo Tiêu Trí Viễn quay lại nhìn phía sau.
Ánh mắt Tiêu Trí Viễn rơi lên người Tang Tử Quan, giống hệt như đang nhìn một người xa lạ, chỉ hơi gật đầu: “Sao cô lại tới đây?”
Cô phải đè nén tâm trạng mình xuống: “Lạc Lạc đâu?”
“Tôi đã cho người chăm sóc nó rồi, cô cứ yên tâm.”
“Mỗi buổi sáng Lạc Lạc đều phải ăn bánh mì tôi nướng, nó thức dậy mà không thấy tôi sẽ quấy lắm…” Tang Tử Quan khẽ sịt mũi một cái, nhắc nhở bản thân không được khóc trước mặt Tiêu Trí Viễn, nên cố gắng nói thật chậm rãi: “Nó đang ở đâu?”
Tiêu Trí Viễn vẫn không nhìn cô, chỉ nói với Iris: “Nếu cô ấy chưa muốn đi, cô hãy đưa cô ấy đến phòng nghỉ ngơi tạm đã.” Nói đoạn, anh không quay đầu lại mà cứ thế tiến thẳng vào tòa nhà cùng Trần Phán.
“Tử Quan?” Iris nhìn cô với vẻ phức tạp, khẽ gọi tên cô.
Tang Tử Quan giơ tay xua xua, không chần chờ thêm nữa mà đi thẳng đến vỉa hè lấy xe, rời đi không hề quay đầu lại.
Dường như là trong cùng khoảnh khắc ấy, Trần Phán phải nhắc nhở đến hai lần, Tiêu Trí Viễn mới lấy lại tinh thần từ trạng thái hốt hoảng mà đi vào thang máy.
“Chúng ta vừa nói đến đâu rồi?” Anh cười với vẻ ngại ngần, đuôi mày hơi nhướn lên, khác hẳn với vẻ lãnh đạm ban nãy, trên vẻ mặt là sự buồn rầu không thể che giấu, “Xin lỗi, tối qua tôi mất ngủ.”
“Tiêu tổng, anh không sao chứ?” Trần Phán hơi lo lắng, “Còn nữa, việc giải quyết như thế nào hoàn toàn phải dựa vào quyết định của Phương Gia Lăng… Chúng ta rất có thể sẽ rơi vào thế yếu. Chỉ còn một tuần nữa là phải giao thư đặt cọc rồi, còn có thể xoay chuyển tình thế được không?”
Nhưng Tiêu Trí Viễn không trả lời anh chỉ yên lặng nhìn con số trên màn hình điện tử trong thang máy liên tục chuyển, vẫn có vẻ hốt hoảng khó nắm bắt như trước.
***
Tròn ba ngày.
Tang Tử Quan không gặp lại Lạc Lạc lần nào. Cô chưa bao giờ giống như lúc này, điên cuồng gọi điện cho Tiêu Trí Viễn nhưng anh không hề bắt máy, cuối cùng chỉ nghe thấy lời nhắc nhở máy móc của tổng đài viên. Khoảnh khắc cúp máy xuống, cô đột nhiên hiểu ra rằng Tiêu Trí Viễn đã hạ quyết tâm là không để cô gặp lại Lạc Lạc nữa.
Cô lấy lại bình tĩnh, lái xe đến nhà cha chồng. Dì Vương ra đón cô vào nhà, cười nói: “Ồ, thật khéo quá, hai đứa con dâu cùng tới một lúc, lão gia đã ra ngoài chơi bóng rồi.”
Tang Tử Quan lúc này mới biết thì ra chị dâu cũng đang ở đây, đương nhiên cô không thể nào vô lễ mà xoay người bỏ đi được nên đành phải ngồi xuống bắt chuyện.
Ninh Phi trước nay là người vô cùng coi trọng hình tượng, trang điểm kỹ càng, hơn nữa quần áo và túi xách chị sử dụng luôn là hàng hiệu nổi tiếng, khiến cho người ta chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra khí chất thiếu phu nhân nhà danh môn trong con người chị. Thế nhưng hôm nay trông chị có vẻ tiều tụy, chỉ liếc nhìn Tang Tử Quan một cái rồi “ừm” một tiếng, coi như là câu hỏi thăm.
“Chị dâu, chị sao thế?” Tang Tử Quan trông thấy viền mắt chị sưng đỏ, cuối cùng vẫn là không đành lòng mà hỏi như vậy
Ninh Phi lập tức đeo kính râm đang cầm trong tay lên mặt, rầu rĩ nói: “Không sao.”
“Vậy… em đi…” Tang Tử Quan cũng không muốn nhiều lời với chị ta nữa, nhưng khi cô đi tới bậc thềm thì Ninh Phi ngồi phía sau bỗng nhiên mở miệng, “Tử Quan, có thời gian không? Chúng ta cùng đi uống cà phê nhé?”
Tang Tử Quan dừng chân, suy nghĩ rồi trả lời: “Được ạ.”
Tang Tử Quan vốn dĩ định ngồi với chị ta ở trong hoa viên phía sau nhà họ Tiêu nhưng Ninh Phi không muốn nên đành tìm một quán cà phê ven đường, người vào trước kẻ vào sau. Đang là giờ làm việc buổi chiều nên trong quán không có nhiều người, âm nhạc rất dịu dàng êm ả, nhân viên cửa hàng thả lỏng dựa người vào quầy bar, chẳng biết đang buôn chuyện gì.
Ninh Phi cảm thấy Tang Tử Quan có chút hoảng loạn nên chị ta đành làm chủ gọi hai cốc caramen. Lúc nhân viên cửa hàng định đi thì Tang Tử Quan chợt nói: “Tôi muốn một ly Espresso.”
Lúc bưng cà phê lên, Tang Tử Quan nhìn chằm chằm vào cái ly nho nhỏ kia, đột nhiên nói: “Đúng là giá rất đắt.”
Ninh Phi có phần khó hiểu: “Cái gì?”
“À, không có gì.” Tang Tử Quan dùng chiếc muỗng bạc nhỏ khuấy đều chất lỏng màu nâu đậm nóng hổi trong ly, cười nói: “Chị, lâu rồi không gặp.”
Đúng là hai người lâu lắm rồi không gặp nhau. Trong khoảnh thời gian rối ren, từ khi ảnh chụp con riêng của Tiêu Chính Bình bị tung ra, lão gia đã không còn triệu tập tất cả các con đến ăn bữa cơm gia đình lần nào nữa. Còn Tang Tử Quan và Tiêu Trí Viễn cũng rơi vào mâu thuẫn trầm trọng, dĩ nhiên không còn hơi đâu mà nghĩ đến việc khác.
“Tử Quan, sau này có thể không còn là người một nhà nữa, không biết khi gặp lại còn có thể coi nhau là bạn bè không?” Ninh Phi uống một ngụm cà phê, bình thản nói.
Tang Tử Quan giật mình, chuyện cô và Tiêu Trí Viễn sắp ly hôn đã đến tai chị ta rồi sao? Nghĩ lại, như thế cũng hay, không phải làm người một nhà nữa, tất nhiên cũng sẽ không phải chịu đựng lời châm chọc, khinh miệt của đối phương nữa.
“Không biết chị dâu tiếp theo của em, có xấu xa giống chị hay không nhỉ?” Ninh Phi tự nhạo báng bản thân khi nói ra câu này.
“Chị… và anh cả sắp ly hôn?” Tang Tử Quan càng ngạc nhiên hơn. Đương nhiên cô không phải không biết quan hệ giữa Ninh Phi và anh cả, nếu bảo việc Tiêu Trí Viễn lấy cô đã hoàn toàn loại bỏ chướng ngại bối cảnh, thân phận thì liên hôn của hai nhà Tiêu-Ninh, càng mang nhiều sắc thái của sự hợp tác trên thương trường hơn. Một khi họ phải ly hôn thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của cả hai nhà. Cô thật sự không thể tưởng tượng nổi, một Ninh Phi từ nhỏ đã được nhận sự giáo dục của nhà danh môn sao có thể quyết định như vậy?
“Nếu em là chị, em sẽ ly hôn chứ? Chồng mình đã bị tung ra những bức ảnh như vậy rồi, thậm chí con riêng cũng có rồi, đối phương trắng trợn khiêu khích chị, em nói xem, có nên ly hôn hay không?” Ninh Phi cười tự giễu “Chị không phải là con rối trong tay hai nhà, không phải là thứ mà cha mẹ bắt nói gì thì phải nói cái đó. Chị cũng không muốn sau này khi con trai chị trưởng thành, sẽ có người nói với nó là… mẹ mày là một bình hoa di động, là một người đàn bà nhu nhược.”
Tang Tử Quan nhìn người phụ nữ trước mặt, bỗng nhiên cô cảm thấy có chút cảm thông. Trên đời này, ai cũng có những buồn phiền, đau khổ của riêng mình, xưa nay Ninh Phi cứng cỏi như vậy, kỳ thực trong cuộc hôn nhân sáu năm nay không phải đã phải chịu bao nhiên cay đắng, thế mà vẫn phải kiên cường mỉm cười.
“Tử Quan, em có biết vì sao chị luôn nhằm vào em không?” Ninh Phi khẽ thở dài, ngón tay được cắt tỉa cẩn thận bám chặt vào thành chén màu trắng sữa, có một sự mê hoặc khác thường: “Chị không phục, tại sao chú hai lại có thể đối với em tốt như vậy. Rõ ràng cùng do một cha một mẹ sinh ra, tại sao hai người con trai lại khác nhau đến thế?”
“Có lẽ em vẫn chưa biết, trước khi em được gả vào nhà, lúc trước không ít người mong chờ Tôn Minh và Trí Viễn có thể đến được với nhau, phụ huynh hai bên cũng cảm thấy rất vừa lòng. Em biết đó, ông ngoại của Tôn Minh chính là người sáng lập Quảng Xương, cộng với thực lực trong ngành công nghiệp nặng của Tôn gia, ảnh hưởng của cuộc liên hôn lần này sẽ không thua gì việc kết giao giữa Ninh gia nhà chị và Tiêu gia trước đó. Nếu như Trí Viễn gật đầu đồng ý một cái, nó sẽ không cần phải khổ cực như mấy năm gần đây, còn phải từng chút từng chút thu gom giang sơn của mình.
Anh trai nó vẫn cảm thấy nó ngu ngốc, việc giao dịch tốt như vậy mà không làm, rồi lại thầm cảm thấy may mắn, nếu như nó đồng ý thì tập đoàn Tiêu thị hiện nay nào sẽ có phần của anh ta. Sau đó Trí Viễn trăm phương ngàn kế đi châu Âu tìm khách hàng, đi nửa năm, cuối cùng nó cũng lôi kéo được một khách hàng béo bở. Sau đó nó liền đưa em về nhà, còn cả Lạc Lạc nữa. Mang em về là bởi vì còn giấu giấu giếm giếm như thế, nó rất sợ giới truyền thông ngoài kia làm ảnh hưởng đến cuộc sống của hai mẹ con em…
Chị vẫn luôn đợi chờ xem đến lúc nào nó sẽ ghét bỏ em, thế nhưng chờ mãi chờ mãi, chờ đến lúc bản thân mình sắp ly hôn mà hôn nhân của hai em vẫn vững chắc như bàn thạch, hai người đứng bên nhau rất hòa hợp” Ninh Phi nở một nụ cười châm chọc, “Bây giờ nghĩ lại những lời nói với em trước kia, thật cảm thấy xấu hổ quá.”
Vì sau Tiêu Trí Viễn chưa từng nói với cô những điều này? Tang Tử Quan á khẩu không biết nói lại thế nào, sâu trong lòng có một chút bất an lờ mờ nhưng cũng có vài điều buồn cười: nếu vài ngày nữa Ninh Phi biết bản thân cô cũng sắp ly hôn không biết chị ta sẽ cảm thấy thế nào?
“Chị dâu, chị đừng nói vậy…”
Thật lâu sau, Tang Tử Quan mới ý thức được mình nên nói gì đó nhưng Ninh Phi lại cắt ngang cô: “Không cần an ủi chị đâu. Chị thật sự là không có ai tâm sự nên mới làm phiền em thế này.” Chị ta nhìn đồng hồ rồi đứng lên, “Đi thôi, không còn sớm nữa, chị cũng phải về.”
“Chị hôm nay… phải đi gặp cha sao?” Tang Tử Quan hỏi câu này.
“Dù sao cũng phải tìm gặp ông ấy nói chuyện rõ ràng chứ.” Ninh Phi cười nói, “Vừa rồi đọc báo, vốn là định đi thăm Lạc Lạc nhưng dì Vương nói không có vấn đề gì nên chị không đến bệnh viện nữa.”
“Nó không sao.” Tang Tử Quan trả lời mất tự nhiên.
Hai người đi ra khỏi rồi tự lên xe của mình, Tang Tử Quan chợt hỏi: “Chị dâu, chị kiên trì muốn ly hôn, vậy anh cả thì sao?”
Ninh Phi cười không để tâm: “Đến giờ chị mới hiểu rằng, người đàn ông không ngừng giữ em lại bên mình mới là người đàn ông yêu em thật sự. Nhưng anh ta không phải.”
Từ ngày đó, Tang Tử Quan thậm chí còn không để dì giúp việc tới làm vệ sinh nữa, sàn nhà phủ một lớp bụi mỏng, giẫm lên còn thành hình dấu chân. Tang Tử Quan vừa vào nhà liền bật hết tất cả đèn trong phòng lên, rồi bật TV muốn khiến không khí náo nhiệt hơn rồi mới ngồi lên sofa, cầm cốc nước và đờ đẫn.
Đã là giờ ăn rồi nhưng Tang Tử Quan hoàn toàn không thấy đói; thuận tay rút ra một phong thư từ trong hộp gỗ đàn hương của chị gái, đọc từ từ. Bắt đầu từ một bức thư nào đó, Hạ Tử Mạn bắt đầu nhắc đến một người đàn ông trong thư. Chị vẫn chưa nói tên, nhưng giữa những con chữ đã tràn đầy tình cảm nồng đậm đến mức không thể tả nổi. Tang Tử Quan cầm phong thư cuối cùng lên lại phát hiện ngữ khí trong đó đã thay đổi… chị gái cô không còn lạc quan và ngọt ngào như trước nữa mà có chút chần chờ, dường như không biết con đường tiếp theo nên đi thế nào.
“Tớ cảm thấy anh ấy thay đổi… không giống như những lời hứa hẹn trước kia nữa, anh ấy thay đổi thật rồi. Yến, hay là tớ suy nghĩ nhiều quá? Tớ nghĩ, cuối cùng kết quả của đơn đặt hàng thế nào, bất kể có như anh ấy mong đợi hay không thì quan hệ của bọn tớ cũng sẽ kết thúc. Nhưng tớ biết, vì giúp anh ấy, tớ đã nỗ lực hết mình rồi.”
Từ đầu đến cuối, chị gái cô đều đang bảo vệ “anh ấy”, ngay cả tên cũng không viết ra. Tang Tử Quan nghĩ thế, cảm thấy có gì đó không phù hợp, cô liền mở hết bức này đến bức khác ra. Cuối cùng đến một bức nào đó, đó là lần đầu tiên chị nhắc đến người đàn ông kia… lúc đó chị vẫn chưa về nước, còn đang du học nước ngoài, vậy là chị và Tiêu Trí Viễn quen nhau ở nước ngoài sao?
Nhưng đâu phải như vậy…Chị gái cô và Tiêu Trí Viễn không học cùng một trường, thậm chí còn không ở cùng một châu lục mà.
Tang Tử Quan ngồi bật dậy từ sofa, động tác vội vàng nên khuỷu tay ᴆụng phải hộp gỗ đàn hương, hộp bụp một tiếng rồi rơi xuống mặt đất, không ngờ bên trong còn có một tầng cách biệt nữa, vì chiếc khóa chìm bị bật ra nên một tờ giấy bị lộ ra.
Tang Tử Quan cẩn thận rút tờ giây ra, chỉ liếc nhìn một cái liền giật mình.
Tờ giấy đó là khổ A4 phổ thông, màu giấy đã vàng ố, bên trên đó là một bức phác họa của một cô thiếu nữ, nữ sinh trong bức tranh có một mái tóc xoăn thật dài, lưng đeo cặp sách, quay đầu lại cười thật thoải mái với người họa sĩ, nụ cười tỏa nắng, đẹp đến mức làm người ta ngu ngơ.
Đó là chị gái cô lúc còn trẻ, là thời điểm mà cô chưa từng gặp chị.
Bức tranh này… nhìn thật quen.
Tang Tử Quan như điên dại chạy vù vào phòng sách, tìm ra túi hồ sơ cô mang về nhà từ lúc gửi đơn xin từ chức cho Quang Khoa, tìm tòi thật lâu cuối cùng cũng tìm ra bức kí họa mà lần đó Phương Gia Lăng vẽ cho cô. Hai bức tranh dần trùng khớp nhau, rõ ràng là hai chị em, nhưng lại có thể giống đến như vậy, dường như chính là một người.
Có thể… điều đó chính là vì… họa sĩ là cùng một người?
Trong túi hồ sơ đó còn có một tờ báo, là tiêu đề rất được quan tâm lúc đó, giới truyền thông đoán già đoán non, đoán cha đẻ của con riêng Lăng Yến là Phương Gia Lăng, bằng chứng là bức ảnh chụp khi họ học đại học.
Lúc nghĩ đến người đó, dường như những nhức nhối, hồ nghi làm cho Tang Tử Quan buốt óc… Nếu như chị gái cô và Lăng Yến là bạn học, vậy thì, nhất định chị ấy và Phương Gia Lăng cũng là bạn học! Có khi nào… người chị ấy yêu, luôn là Phương Gia Lăng không?
Dường như bị ý nghĩ khó tin đó dọa cho phát sợ, Tang Tử Quan chỉ cảm giác được cả cơ thể mình đều đang run lên thế nhưng tư duy lại nhạy cảm hơn bao giờ hết, cô dùng một tốc độ nhanh không tưởng kết nối những đầu mối không rõ ràng ấy lại với nhau.
Chị gái cô, Thượng Duy, Quang Khoa, đơn đặt hàng lớn của ESSE, Tiêu Trí Viễn… Phương Gia Lăng.
Chị cô không nhắc đến tên người mà chị yêu say đắm trước mặt cô, luôn nói là: “Chưa đến lúc.”
Vậy bao giờ mới là đến lúc?
Là khi công bố đơn đặt hàng của ESSE sao?
Suy nghĩ đó nhanh chóng nảy mầm trong lòng cô, lớn mạnh, đáng sợ đến mức khiến cô khó mà chấp nhận được, Tang Tử Quan ૮ɦếƭ lặng rời khỏi thư phòng, TV đúng lúc chiếu bản tin tài chính kinh tế.
“Thông qua sự xác nhận bên phía Quảng Xương, công ty đầu tư Đông lâm đã hoàn toàn rút lui, cổ đông lớn nhất của Đông Lâm – Phương Gia Lăng tiên sinh hôm nay đã công khai thừa nhận, việc cạnh tranh vẫn tiến hành như bình thường, sẽ không có sự cố nào như mọi người đang đồn đại. Đó cũng có nghĩa là, mặc dù đã trải qua phong ba thay đổi cổ đông nhưng Thượng Duy và Quang Khoa vẫn sánh bước bên nhau, đến cuối cùng rốt cuộc Quảng Xương rơi vào tay ai phải xem đến kết quả cạnh tranh. Còn Tiêu Trí Viễn – tổng giám đốc của công ty công nghiệp nặng Thượng Duy trước giờ vẫn trốn tránh phỏng vấn của hôm nay cũng đã xuất hiện trong tầm mắt mọi người, anh có vẻ như không hề bị ảnh hưởng từ những tin tức phức tạp trên, tỏ ý việc thu mua vẫn sẽ tiến hành như kế hoạch. Theo nguồn tin, vì bị ảnh hưởng của những tin đồn có hại này nên cổ phiếu của Thượng Duy lại một lần xuống giá rất thấp, tất cả mọi chuyện đều diễn ra trong một ngày khiến những người đầu tư một lần nữa lại đối mặt với việc đặt sự tín nhiệm vào đâu…”
Tiếp theo, chuyên gia kinh tế bắt đầu chậm rãi dự đoán, hình như đang nói Phương Gia Lăng và Tiêu Trí Viễn đã ngầm đạt được các thỏa thuận với nhau… Tang Tử Quan không còn kiềm chế được mà nghe tiếp nữa, cô lập tức bấm số gọi cho Lăng Yến. Cô không nói lời chào hỏi gì mà thẳng thắn luôn: “Chị, chị gái tôi và Phương Gia Lăng có phải đều là bạn học không?”
“Không sai.”
“Quan hệ giữa họ… như thế nào?”
“Bình thường. Xuất thân của Phương Gia Lăng quá tốt nên đối với ai cũng lãnh đạm, lạnh lùng. Chị cô cũng rất kiêu ngạo nên hai người bình thường cũng không qua lại mấy.” Lăng Yến dường như cảm thấy cô hơi lạ, “Sao bỗng nhiên lại hỏi việc này?”
Tang Tử Quan không nói gì, các loại tâm tư như dây leo mọc tràn lan, rồi cô nghe thấy đối phương nói thêm: “Vốn dĩ năm mà chị cô qua đời ấy, Phương Gia Lăng định về nước phát triển thêm nhưng sau đó lại không về nữa… Cũng rất tiếc, đều là bạn học cả nên khi anh ta nghe tin dữ của chị cô, thế nào cũng sẽ cảm thấy khó mà chấp nhận.”
Tang Tử Quan ngẩn người cúp máy, chỉ cảm thấy trên người xuất ra từng cơn sốt rét, qua thật lâu, điện thoại cô lại đổ chuông, chính là giọng nói của Tiêu Trí Viễn – người đã ba ngày không nhận điện thoại của cô.
“Chiều có rảnh không?” Giọng anh vẫn như bình thường, “Chúng ta nói chuyện.”
“Được, ở đâu? Tôi vừa vặn có chuyện muốn hỏi anh.” Tang Tử Quan miễn cưỡng bắt bản thân phải thật bình tĩnh.
“Tôi về nhà tìm cô.” Anh thuận miệng hỏi thêm một câu, “Ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa…”
“Vậy cô chờ đi, tôi mang đồ ăn về.”
Thành phố này vẫn nóng bức như thường, trong lúc lái xe vài gara ô tô trong khu nhà, vẫn có thể cảm nhận được sự nóng nực và khó chịu. Tiêu Trí Viễn mở cửa đi vào, trong nhà yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có duy nhất là tiếng điều hòa ù ù không ngừng.
Không có bước chân Lạc Lạc chạy lung tung trong nhà, cũng không có những lời nói nhẹ nhàng của Tang Tử Quan, căn nhà này dường như đã không còn sức sống và ấm áp của trước kia nữa rồi. Tiêu Trí Viễn vừa đặt thức ăn lên mặt bàn thì trông thấy Tang Tử Quan từ phòng ngủ đi ra.
Ba ngày không gặp, cô lại gầy thêm, sắc mặt cũng không tốt, dưới quầng mắt là hai vầng thâm đen sẫm, rõ ràng chưa được ngủ ngon giấc nào. Cô ngẩng đầu liếc nhìn anh, muốn nói lại thôi. Tiêu Trí Viễn cảm thấy trái tim mình như bị đánh một cái không hề nhẹ. Nhưng anh hiểu rất rõ cảm giác đau đến thấu xương ấy. Dừng lại một chút, anh coi như không có chuyện gì mà thản nhiên nói: “Ăn gì đó trước đi đã.”
Anh cầm trong tay một lon bia mới mở, hơi lạnh trong lon ngưng tụ thành vô vàn bọt nước đọng trên thành lon, cảm giác man mát này tiến thẳng từ gan bàn tay vào tận đáy lòng, thế mà anh vẫn cảm thấy nóng bức, vài ngụm là đã uống hết lon bia, sau đó đối mặt với Tang Tử Quan đang ngồi đối diện mình. Nhìn khuôn miệng nhỏ nhắn đang nhai thức ăn của cô, Tiêu Trí Viễn rõ ràng có thể phát giác ra rằng cô không cảm thấy ngon miệng.
Mới ăn vài miếng cô đã ngẩng lên mỉm cười với anh: ‘Tôi hơi lạnh.” Rồi đi tới bên tường chỉnh nhiệt độ của điều hòa lên một chút.
“Anh làm thế nào vậy?” Lúc ngồi xuống, Tử Quan đẩy đồ ăn ra nhìn anh hỏi: “Phương Gia Lăng không thể không có lý do gì mà từ bỏ cơ hội đối nghịch với anh trong Đông Lâm.”
Tiêu Trí Viễn dường như đã đoán trước được cô sẽ hỏi vậy nên bình tĩnh nói: “Tôi và anh ta giao dịch với nhau. Anh ta bây giờ đã chuyển nhượng toàn bộ số cổ phần có trong tay của Đông Lâm sang cho tôi, cho Thượng Duy cơ hội cạnh tranh trong vòng hai. Về phần cuối cùng Quảng Xương sẽ rơi vào tay ai, thì phải xem kết quả cạnh tranh – anh ta không tính là có hại gì.”
“Anh… trao đổi cho anh ta cái gì?” Tang Tử Quan ngừng thở, trái tim đập càng ngày càng nhanh, loại bất an này dường như tràn ra từ dòng máu đang chảy trong người cô, khiến cô hô hấp thật khó khăn.
Đôi mắt Tiêu Trí Viễn thăm thẳm như vực sâu, nói từng chữ rõ ràng: “Một cô con gái.”
Hột máu trên mặt cuối cùng cũng biến mất, Tang Tử Quan không phát hiện ra là bản thân đã đứng bật người dậy, chỉ nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mắt, đáp án đó thực ra vẫn luôn lênh đênh trong lòng cô, chỉ là cô không muốn tin vào, mang theo niềm hy vọng cuối cùng, khàn giọng hỏi: “Ai?”
“Lạc Lạc.”
Nơi tối tăm nhất trong đáy lòng cô vẫn luôn le lói một ngọn lửa, cuối cùng lại bị một tiếng thở dài của chính cô thổi tắt.
Màu sắc sống động trên đời này biến thành hai màu trắng đen, Tang Tử Quan ngơ ngẩn ngồi xuống, thì thào: “Lạc Lạc… Lạc Lạc là con gái của anh cơ mà.”
Tiêu Trí Viễn hơi cụp mi xuống, hàng mi dài và dày đã che đi tâm trạng đang cuồn cuộn trong lòng anh, anh nói: “Nó là con gái của chị gái cô và Phương Gia Lăng.”
Đột nhiên trong lúc ấy, Tang Tử Quan cảm thấy bản thân thật buồn cười.
Trên thế giới này, cái gì là thật? Cái gì là giả?
Nếu như Lạc Lạc thật sự là con gái của chị cô và Phương Gia Lăng thì bản thân cô được coi là gì? Tiêu Trí Viễn được coi là gì?
“Tôi không hiểu.” Cô có chút đờ đẫn, khó khăn hỏi, “Vì sao… anh lại gạt tôi như thế?”
Lời giải thích của Tiêu Trí Viễn lại cực kỳ lạnh lùng, “Một mặt là vì cô, mặt khác, là vì Phương Gia Lăng.”
“Lúc đầu, tôi dùng Lạc Lạc để giữ cô bên cạnh mình, nếu tôi nói nó không phải là con tôi nhất định cô sẽ không do dự mà rời khỏi tôi. Mặt khác, để đối phó với Phương Gia Lăng, Lạc Lạc là lợi thế cuối cùng của tôi.”
Khi nghe thấy vế câu cuối cùng kia, Tang Tử Quan chỉ cảm thấy hai tai mình cứ ong ong lên, mắt nhìn mọi vật cũng hoa lên, cô không chút do dự đứng lên, dùng hết sức mà tung về phía đối diện một bạt tai.
Chát… một tiếng vang lanh lảnh.
Phản lực khiến lòng bàn tay cô đau rát, trong giây lát đã mất đi tri giác. Tang Tử Quan nhìn thẳng vào người đàn ông không thèm trốn tránh kia: “Đây mới là lý do thực sự của anh, phải không?”
Anh nhìn cô không rời, giọng nói vẫn khiến người ta lạnh tới tim gan như trước, “Tang Tử Quan, ngày đó tôi chưa nhắc cô hay sao? Nếu như cô không đem toàn bộ tin tức tiết lộ cho Phương Gia Lăng, chúng ta có lẽ không phải đi đến bước này.”
Anh ta nói không sai… Một chút cũng không sai… Tang Tử Quan lùi về sau vài bước, giơ tay vịn lấy thành bàn, phải rồi, nên trách ai đây?
Trách lòng dạ thâm hiểm của Tiêu Trí Viễn hay là trách anh tàn khốc?
Không…Không… Vốn dĩ không cần đi tới bước này.
Nên trách bản thân cô tự cho mình là thông minh.
Cứ tưởng rằng làm như vậy có thể hoàn toàn từ bỏ, hoàn toàn rời khỏi, nào ngờ cô đã bị mù mất rồi. Loanh quanh trong thế giới tàn khốc này, cô chỉ có thể dựa vào thương hại của người ngoài nên mới tồn tại được đến bây giờ.
Cô ngẩng đầu lên lần nữa, cố gắng kiềm chế dòng nước mắt sắp rơi xuống: “Vậy Lạc Lạc đang ở đâu?”
“Phương Gia Lăng đón đi rồi.” Nơi sâu nhất trong mắt Tiêu Trí Viễn cuộn lên mãnh liệt rồi biến mất rất nhanh, “Phương Gia Lăng sẽ chăm sóc tốt cho nó. Nếu không… anh ta cũng sẽ không đồng ý cuộc giao dịch này.”
“Nhưng Tiêu Trí Viễn à, con bé cũng là… con gái của anh cơ mà?” Tang Tử Quan trừng mắt nhìn, cuối cùng có thứ gì đó không thể kiềm chế được nữa mà rào rào rơi xuống, nóng hổi lướt qua da thịt, “Anh cứ đem nó cho đi như vậy sao… Bốn năm nay…anh không hề có tình cảm gì với nó ư?”
Anh bình tĩnh nhìn thẳng cô, dường như những lời vừa nãy chỉ là trong một câu chuyện cười mà thôi, khóe môi hơi nhếch lên, “Đúng vậy, thời gian bốn năm trời, một khoảng thời gian dài như thế… Vậy cô có dành chút tình cảm nào cho tôi không?”
Nụ cười lạnh lùng ấy như vô vàn mũi kim sắc nhọn đâm vào thật khẽ, máu tươi chảy ra nhuộm đỏ tất cả mọi thứ trước mắt. Ánh mắt Tang Tử Quan nhìn anh đã có phần mờ đi, nhẹ giọng hỏi: “Vậy thì… Tôi còn có thể gặp Lạc Lạc không?”
“Vài năm nữa rồi nói.” Tiêu trí Viễn thản nhiên, “Phương gia không mong chuyện này bị quá nhiều người biết nên định đưa Lạc Lạc ra nước ngoài.” Anh tiến lên phía trước vài bước, khom lưng ngồi xổm xuống, khẽ gạt nhẹ nước mắt đọng trên má Tang Tử Quan đi, giọng nói vẫn không hề có độ ấm nào như trước, “Lạc Lạc vốn dĩ không phải của tôi cũng không phải của cô, nghĩ thoáng một chút.”
Nghĩ thoáng một chút… Cô phải nghĩ thoáng thế nào đây?
Tiêu Trí Viễn đi rồi, Tang Tử Quan vẫn ngồi ૮ɦếƭ lặng trên sofa luôn suy nghĩ về đoạn đối thoại vừa nãy.
Thời gian bốn năm, từ đả kích của sự phản bội đến sự ra đi của chị gái, Lạc Lạc chính là người đã cứu rỗi cô hết lần này đến lần khác. Tất cả ước mơ, hoài bão của cô đều đặt trên người tiểu cô nương này… Cô còn muốn nhìn thấy con gái đến trường, còn muốn tham gia những cuộc họp phụ huynh của con gái, muốn chứng kiến con gái mình yêu đương, muốn đưa con gái ra nước ngoài du học, muốn thấy con gái đi lấy chồng…
Nhưng giờ đây, e là trong cuộc sống sau này của Lạc Lạc sẽ không còn sự tồn tại của cô nữa.
Hoặc là, sau hai ba năm nữa, khi Lạc Lạc trông thấy cô sẽ không còn thân thiết mà bổ nhào lên gọi “Mẹ!” “Mẹ!” nữa…
“Không thể nào!” Tang Tử Quan thức dậy trong cơn nửa tỉnh nửa mê, hoảng loạn bấm di động, cô bấm số máy của Phương Gia Lăng…
“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Cô buồn bã ngắt máy, suy nghĩ một chút rồi gọi cho đồng nghiệp cũ Elle.
Không ngờ điện thoại được bắt máy rất nhanh, trong giọng nói có vài phần trêu chọc: “Tiêu phu nhân, bây giờ mới nhớ đến người bạn già này ư?”
Tang Tử Quan không có tâm trạng đùa giỡn với cô nàng, chỉ lầm bầm nói: “Phương tổng có ở đó không?”
“Mấy ngày nay Phương tổng không đi làm.” Elle nghe ra có chút không phù hợp, bèn hỏi: “Cậu làm sao thế? Tìm Phương tổng có việc gì à? Tớ giúp cậu nhắn cho anh ấy nhé.”
Tang Tử Quan không biết mình đã nói gì, cô chỉ nhớ mình đã vội vội vàng vàng cúp máy. Cô ngồi xuống, vừa vặn trông thấy tấm ảnh chụp lúc Lạc Lạc hai tuổi được kẹp trong khung ảnh: thời điểm đó, tóc con bé vẫn còn khá thưa, cô luôn lo lắng điều này, không ngờ nửa năm sau, tóc con bé đột nhiên trở nên rất dày và đen tuyền… Trong căn phòng này, góc nào cũng chứa đầy dấu vết của con bé. Cô nhìn bốn phía xung quanh, bỗng nhiên xuất hiện một loại cảm giác nghẹn ngào không thở nổi.
(Chúc mừng năm mới các bạn độc giả yêu quý của tôi!
Các bạn hãy chia sẻ giây phút đón giao thừa đi nào
P.S: Rảnh rỗi ngồi xem trailer phim Lịch Xuyên rồi tự hỏi không biết anh nào hợp với vai Tiêu Trí Viễn nếu được chuyển thể nhỉ???)
Còn Tiêu Trí Viễn, hai ngày sau nhận được điện thoại của cha ruột, lão gia thở hổn hển, như thể bị điều gì đó làm cho tức giận lắm, nói thẳng thừng: “Tiêu Trí Viễn, mày về nhà ngày cho tao! Ngay lập tức!”
Anh ít nhiều cũng đoán được sự tình, bèn mệt mỏi nhắm hai mắt lại, gõ tay lên ghế xe của tài xế: “Đi thẳng về bên lão gia đi.”
Vừa vào đến cửa nhà đã thấy dì Vương đang thu dọn mảnh vỡ thủy tinh rải đầy trên nền nhà, nhìn qua thì có vẻ như là đó là những mảnh vỡ từ bộ ấm chén bị lão gia đập vỡ. Tiêu Trí Viễn sải bước đi qua những mảnh vỡ đó, tiến thẳng lên lầu. Dì Vương ở phía sau do dự gọi anh một tiếng, nói nhỏ: “Trí Viễn, có phải cháu lại mắc lỗi gì không? Lão gia ban nãy tức giận lắm…”
“Cháu biết rồi, cháu lên gặp ông ấy đã.”
Cửa phòng sách mở toang, lão gia đang chắp tay sau lưng đi đi lại lại, vừa trông thấy anh, ông thuận tay cầm gậy đập thẳng vào lư hương bằng sành ở góc phòng: “Tiêu Trí Viễn! Mày giỏi thật! Dám đem cháu gái của Tiêu gia chúng ta đi đổi lấy phi vụ làm ăn!”
Tiêu Trí Viễn lặng lẽ tránh sang một góc.
Trong suy nghĩ của anh từ khi biết nhận thức đến giờ, lúc nào cha cũng rất nghiêm khắc với mình. Nhưng lão gia rất biết cách kiềm chế bản thân nên không hay tức giận, thậm chí lần trước khi ông vì chuyện nhóm máu của Lạc Lạc mà đến tận nơi tìm anh, ông cũng trấn tĩnh hơn bây giờ rất nhiều.
Tiêu Trí Viễn chờ ông thở xong, mới nói thật chậm rãi: “Cha, Lạc Lạc không phải con gái con, tất nhiên càng không phải cháu gái Tiêu gia.”
“Mày…” Mái tóc hoa râm mà lão gia luôn rất chú trọng giờ cũng rối bời, thái dương nổi đầy gân xanh lè, hụt hơi nói: “Mày đưa Lạc Lạc về đây ngay cho tao! Mày không cần đứa con gái này nữa thì tao sẽ nuôi!”
“Vậy có nghĩa là cha không cần Thượng Duy nữa sao? Giang sơn một tay cha gây dựng cứ buông bỏ như vậy sao?” Tiêu Trí Viễn bình tĩnh nói, “Nó là cháu gái Phương gia, thế mà cha đã nuôi nó bốn năm nay rồi. Nó… rồi sẽ phải về nơi có cha ruột nó chứ!”
“Mày… Nếu như vậy tại sao lúc đầu mày lại đưa nó về nhà làm gì?” Lão gia cố chấp, “Tử Quan thì sao? Tử Quan cũng đồng ý ư?”
“Đây là quyết định của con.” Tiêu Trí Viễn nói qua loa.
Tiêu lão gia lại tiếp tục chắp tay sau lưng, lại tiếp tục đi đi lại lại, dường như tâm trạng đã ổn định hơn phần nào, “Tiêu Trí Viễn, anh nói cho tôi biết, cứ coi như việc thu mua là thành công đi, chuyện này sẽ phải giải quyết thế nào?”
Tiêu Trí Viễn vẫn đứng lặng thinh ở đó, ánh mặt trời ngoài cửa sổ lọt qua nhành cây, lúc rơi vào trong phòng sách đã bị khúc xạ qua vài tầng, khuôn mặt anh chìm đắm trong đó, không âm thanh, không tiếng động.
“Không còn Lạc Lạc nữa, vậy thì anh và Tử Quan sẽ thế nào?” Lão gia không thấy anh trả lời nên hỏi thẳng vào vấn đề, “Còn có thể tiếp tục sống với nhau không?”
Tiêu Trí Viễn ngẩng đầu, vệt sáng lốm đốm rơi lên mặt anh, mím môi, vẫn giữ nguyên vẻ mặt như vậy.
Lão gia bỗng dưng hoảng hốt, dường như ông đang trông thấy chính mình trước kia.
Vì bị mất đi thứ mà mình trân trọng cho nên trên khuôn mặt mang theo biểu cảm của nỗi mất mát và quật cường.
Lão gia bỗng nhiên không biết phải nói gì nữa.
Sự im lặng không duy trì được lâu, điện thoại Tiêu Trí Viễn đổ chuông, là giám đốc ngân hàng gọi cho anh.
“Tiêu tiên sinh phải không? Là thế này, chiếc thẻ phụ đứng tên anh có vài vấn đề nho nhỏ… ờ thì, từ lúc làm thẻ đến giờ đã bốn năm rồi mà vẫn chưa có ai sử dụng cho nên tôi muốn gọi điện cho anh để xác nhận một chút, số tài khoản là XXXX và XXXXX, chủ thẻ là Tang tiểu thư, có điều hiện nay chúng tôi không liên lạc được với cô ấy.”
“Được, tôi biết rồi.” Tiêu Trí Viễn giật mình một cái xong mới trả lời.
“Không còn vấn đề gì nữa đâu ạ.”
Đối phương vẫn chưa cúp máy, Tiêu Trí Viễn đã lãnh đạm nói thêm một câu: “Cho cô ấy giới hạn lớn nhất.”
“Được, tôi sẽ thực hiện ngay.”
Cúp máy, Tiêu Trí Viễn xoay người thấy lão gia đang ngồi đờ đẫn trên ghế sofa. Ánh mắt ông đang đặt trong vườn hoa mà Lạc Lạc thường chơi trong đó. Thời tiết nóng bức như vậy, những chú cá gấm đều đang núp dưới những tán lục bình hưởng bóng râm. Lão gia đột nhiên nói: “Ban đầu để nuôi những chú cá này, ta đã phải cố tình dẫn nước từ nguồn nước suối về, cuối cùng Lạc Lạc vồ tay xuống một cái, tất cả đều trở nên vô dụng, cá nào cũng nhảy lên hết bờ.”
Lão gia nhắm mắt lại, giơ tay Ϧóþ Ϧóþ trán, thở dài nói: “Con bé bị đưa đi rồi, con phải nhắc nhà bên đó, vết thương của nó vẫn chưa lành hẳn, phải hết sức chú ý đến.”
Tiêu Trí Viễn gật đầu, “Con biết.”
“Phương Gia Lăng đó không phải vẫn chưa kết hôn sao?” Lão gia ngập ngừng nói tiếp, “Nếu như nhà bên đó không chứa nổi Lạc Lạc, con lập tức đón nó về đây nhé.”
Ông lúc này không còn là một nhà tư bản đã từng tạo ra phong ba bão táp nữa mà chỉ còn là một ông lão thương nhớ cháu gái mình, trong ánh mắt chỉ có bất đắc dĩ và thê lương.
Nhưng Tiêu Trí Viễn còn chưa kịp cho cha một lời hứa hẹn đơn giản nhất đã vội vàng xoay người đi mất.
Trung tâm thương mại lớn như vậy, Tang Tử Quan đã đi lòng vòng trong đó rất lâu rồi.
Sau khi mê man ngủ trong nhà tận mấy ngày trời, cô không muốn tiếp tục giam mình trong nhà nữa. Giỏ hàng đã chất cao như núi, tiền lẻ trong túi chỉ đủ để mua thêm một cái mũ nữa, cô chỉ có thể như một con ruồi mất đầu, đi hết quầy này đến quầy khác.
Tất cả mọi người xung quanh đều có người đi cùng, không ai cô đơn lẻ loi giống cô, đứng trong đám người ồn ào nhốn nháo, lòng cô lại càng thêm cô quạnh. Tang Tử Quan đứng bên cạnh cửa sổ thật rộng lớn, nhìn chiếc áo sơmi màu lam được mặc trên người manơcanh trưng bày trong tủ kính với hai màu trắng đen, chiếc áo được cắt may với những đường nét rất hoàn hảo, phối với chiếc quần âu đen bó gấu, hơi thở của nữ cường nhân đô thị lập tức tỏa ra nồng đậm.
Trước kia, khi còn phải đi tìm việc, cô vẫn thường nằm mơ đến ngày mình có được một bộ quần áo thế này!
Tang Tử Quan dừng bước, có phần ngơ ngác… so với sự nặng nề thâm trầm bây giờ, thời điểm đó , tuy chỉ có thể đi những đôi giày rẻ tiền nhanh rách, ngày nào cũng chen chen chúc chúc trên xe bus, nhưng lại vui vẻ, căng tràn sức sống như vậy.
Nghĩ vậy nhưng hai chân cô đã không thể tự khống chế mà bước vào trong quầy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bộ trang phục kia.
“Cô à, cô muốn mua gì?” Cô gái bán hàng nở nụ cười vô cùng chuyên nghiệp, nhưng lại thiếu đi sự ấm áp nên có. Đương nhiên, dựa vào bộ trang phục mà hiện tại Tang Tử Quan đang mặc trên người, cô ta ít nhiều cũng có thể đánh giá được vị khách này chỉ định xem mà không muốn mua.
“Tôi muốn bộ này, và cả cái này, cái kia nữa.” Tang Tử Quan chỉ bừa, “Size nhỏ nhất.”
Cô gái bán hàng giật mình, “Xin lỗi, chúng tôi không thể để khách thử nhiều thứ một lần như vậy được.”
“Không cần thử, góp lại giúp tôi.” Tang Tử Quan khẽ híp mắt lại.
“Vậy… phiền cô đi theo tôi thanh toán.”
Lập tức có người giúp cô gói những bộ quần áo cô vừa chỉ vào túi, Tang Tử Quan nhìn cô gái bật máy tính tiền, in hóa đơn thanh toán, cô chợt thấy sảng khoái, dường như tiêu tiền theo kiểu “vung tay quá trán” thế này có thể khiến cô quên đi cảm giác quạnh hiu trong lòng mình.
“Cô trả tiền mặt hay quẹt thẻ?”
“À, chờ một lát.” Tang Tử Quan cúi đầu lục túi xách, nửa ngày mới tìm ra một tấm thẻ ngân hàng, có chút hoài nghi đưa cho người bán hàng, “Thử tấm thẻ này xem.”
“Cô…chắc chắn rằng nó có thể dùng được chứ?” Cô gái bán hàng cười ngọt ngào nhưng vẫn không che giấu được nét hoài nghi. Giá trị của tấm thẻ này vượt xa giá trị của những tấm thẻ ngân hàng mà loại phụ nữ Tiểu Bạch thường có.
“Phải.” Tang Tử Quan có phần bất an, không dùng được thì sẽ không trả được tiền… Có điều, tấm thẻ mà Tiêu Trí Viễn đưa cô hẳn là không phải loại thẻ không dùng được đâu.
Tạch tạch vài tiếng, quẹt thẻ thành công. Nhận thấy vẻ mặt vui mừng của đối phương, Tang Tử Quan chun mũi, dưới đáy lòng có cảm giác thoải mái nhè nhẹ… giống như một người đi lạc đường có thể tìm được đường ra trong phút chót.
“Cô à, có cần giúp cô mang xuống gara không?”
“Ồ, không cần đâu, tôi để lại địa chỉ, các cô đem về thẳng nhà cho tôi nhé.” Tang Tử Quan lắc đầu nói, “Tôi không lái xe.”
“Được ạ…”
Đi tiếp vào ba bốn quầy nữa, lần nào cũng thu được một mẻ lớn, thậm chí đến cuối cùng, Tang Tử Quan còn muốn thử xem rốt cuộc trong tấm thẻ ngân hàng này có chứa bao nhiêu tiền?
Dường như là cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tòa nhà Thượng Duy, Tiêu Trí Viễn nhấc điện thoại nội bộ lên, bấm số.
Tận đến khi Iris bước vào, Tiêu Trí Viễn vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ nói: “Phiền cô đem cái này cho Tử Quan. Cô ấy ở trong một quán cà phê dưới tòa building XX. Bây giờ đi luôn có lẽ sẽ tìm được cô ấy.”
Cầm lấy phong bì, bên trong là một tấm thẻ cưng cứng, lành lạnh, cô hồ nghi hỏi: “Thẻ tín dụng?”
“Ừm.” Ngòi 乃út Tiêu Trí Viễn hơi dừng lại, “Ngân hàng vừa gọi điện tới, yêu cầu gia hạn thẻ.”
Cô hơi giật mình, “Tử Quan mua gì vậy?”
“Không biết, chắc là đi dạo phố mua sắm.” Tiêu Trí Viễn đã kí xong đám tài liệu trong tay nên đặt chúng sang một bên, “Cô đi đi.”
Nhưng qua một lúc rất lâu, anh ngẩng đầu lên lần nữa thấy Iris vẫn chưa đi, cô đang nhìn anh bằng ánh mắt có phần kì lạ, biểu cảm cũng không biết là buồn hay vui. Anh giật mình “Chuyện gì vậy?”
“Tiêu tổng… Anh… đối xử với cô ta như vậy, có đáng không?” Cô có phần không vui khi nhìn thấy những vết nhàu nhĩ trên bộ âu phục của anh, cuối cùng vẫn hỏi, “Anh biết mà, vấn đề hiện nay không phải là chỉ cần cô ấy đi mua đồ phát tiết tâm trạng là có thể giải quyết được!”
Tiêu Trí Viễn rõ ràng là không muốn tiếp tục nói về chủ đề này với cô nên chỉ cười trừ, từ chối cho ý kiến, “Cho nên mới có câu hỏi vì sao đàn ông phải đi kiếm tiền? Chính là để cho vợ anh ta tiêu tiền chứ sao! Cũng may là cô ấy chỉ thỉnh thoảng mới lên cơn thế này thôi…”
“Tôi chỉ muốn hỏi một câu, anh thấy có đáng không? Vì Tang Tử Quan… Cô ấy đâu có yêu anh.”
Mặc dù đã trang điểm nhưng sắc mặt Iris lúc này vẫn tái nhợt đến đáng sợ, lúc nhìn Tiêu Trí Viễn, ánh mắt cô không hề chịu đựng hay thản nhiên, mà nó chứa một loại tình cảm cuồng nhiệt, sôi sục, giống như giây tiếp theo cô sẽ nhào đến mà vồ lấy anh.
Tiêu Trí Viễn mơ hồ có phần kinh ngạc, anh lặng lẽ đứng lên, cố gắng an ủi cô trợ lý đắc lực trước mặt này, giọng nói có phần hòa hoãn “Gần đây mệt mỏi quá phải không? Có cần tôi cho cô một kỳ nghỉ phép dài hạn không?”
“Không, em không cần! Sean, em đã quen anh bảy năm trời rồi, em vẫn luôn suy nghĩ, không biết kiểu người nào mới có thể khiến anh rung động. Thế nhưng, bất cứ là ai em đều có thể chịu đựng được, ngoại trừ Tang Tử Quan…” Trên trán Iris xuất hiện sắc hồng của hoa tường vy, иgự¢ cô hơi phập phồng lên xuống, ngữ khí rất kích động, “Là cô ấy! Là cô ấy vẫn luôn liên hệ với Phương Gia Lăng, là cô ấy… tiết lộ tin tức cho Quang Khoa! Những điều này… anh đều biết rõ, nhưng tại sao anh vẫn khoan dung cho cô ấy như vậy?”
Thần sắc Tiêu Trí Viễn chợt tối sầm lại, trên khuôn mặt gầy gò vì bận rộn và áp lực công việc nổi lên sự nghi ngờ nhàn nhạt, “Bảy năm?”
“Haha… ngay cả em là ai anh cũng không biết! Em là Từ Tuệ! Lúc học đại học, em là em khóa dưới của anh, quả nhiên anh chưa từng chú ý đến em.” Iris nở một nụ cười gần như là hư không, ánh mắt trống rỗng, “Mỗi lần anh đại diện trường tham gia cuộc thi mô phỏng thương mại đều ngồi trong thư viện chuẩn bị suốt đêm… Em luôn lặng lẽ nấu cháo hải sản cho anh!”
Nơi sâu nhất trong miền ký ức hoang vắng dần hiện lên một vài hình ảnh, Tiêu Trí Viễn nhìn cô trợ lý đã theo mình bốn năm, nhớ lại khoảng thời gian du học ở nước ngoài, hình như thực sự có người lặng lẽ đem đồ ăn khuya đến cho anh thật. Nhưng khi đó anh học hành bận rộn, người theo đuổi rất nhiều nên chưa bao giờ để tâm đến một cô gái như vậy.
“Bát cháo hải sản em dụng tâm hầm lâu như vậy, anh ăn một miếng chỉ biết hỏi em mua ở đâu… Thế nhưng Tang Tử Quan thì sao? Cháo trắng cô ta nấu anh cũng có thể không nhíu mày mà ăn hết… chỉ những việc nhỏ nhặt như thế nhưng cũng có thể khiến anh vui suốt tuần. Sean, anh không yêu em, em không ép anh nhưng anh hãy nói cho em biết, rốt cuộc anh yêu cô ấy ở điểm nào?”
Tiêu Trí Viễn hơi nhíu mày, ngũ quan lạnh lùng như dao khắc lên đá chỉ trong giây lát hiện ra sự ấm áp, dáng vẻ hiền hòa như vậy, đẹp đến mức khiến trái tim của người ngưỡng mộ anh nhiều năm trước mắt cũngđập nhanh nửa nhịp. Anh trầm lặng một hồi, cuối cùng cũng nghĩ ra câu trả lời: “Phụ lại tâm ý bao năm của cô, tôi thấy rất có lỗi. Nhưng Từ Tuệ à, tôi hỏi cô một câu nhé, cô thích tôi… lại là vì sao?”
Từ Tuệ giật mình, vấn đề này Tang Tử Quan cũng từng hỏi qua. Lúc ấy cô nghẹn họng không trả lời được, nhưng đến bây giờ, vẫn không thể trả lời.
Là vì tại sao?
Tình cảm đột nhiên kéo đến, ngay sau khi về nước đã nhận lời đến làm việc bên cạnh anh, dùng thái độ chỉ có công việc đối diện với anh, chỉ để… ngày nào cũng có thể được nhìn thấy anh.
Nhưng cô lại không ngờ, trong khoảng thời gian mấy năm nay, cuối cùng lại tận mắt chứng kiến anh yêu một người phụ nữ khác, dù là rất tùy hứng và cố chấp, nhưng cả thế giới này đều biết anh yêu cô ấy, còn cô ấy thì lại quẳng anh đi như một thứ rác rưởi.
Cô nghẹn họng, một từ cũng không nói được.
“Cô yêu tôi ư? Thật sự yêu tôi ư?” Tiêu Trí Viễn nhướn môi, nụ cười đó thoạt nhìn thật chua chát và bất đắc dĩ, “Cô đã từng thấy tôi lúc tôi xấu xa nhất chưa? Cô đã từng thấy tôi lúc tôi lừa dối sự tin tưởng của người khác chưa? Cô đã từng thấy tôi lúc tôi… uy Hi*p người mà tôi yêu nhất chưa? Từ Tuệ, tôi của những lúc ấy… cô chưa từng trông thấy. Cô yêu tôi thế nào đây? Cô chỉ là say đắm trong cảm giác ngưỡng mộ mà thôi.
Cô hỏi tôi yêu cô ấy ở điểm nào? Tôi có thể nói cho cô nghe, tôi yêu cô ấy vì cô ấy từ nhỏ đã phải sống trong cực khổ, nhưng lại không hề ai oán, trách móc, thù hận ai; tôi yêu cô ấy vì cô ấy xuất thân bần hàn nhưng lại rất kiêu ngạo; tôi yêu cô ấy vì cô ấy toàn tâm toàn ý tin tưởng người thân và bạn bè… Tôi quen cô ấy hơn bốn năm, thời gian vẫn chưa khiến loại tình cảm này phai mờ, mãi đến bây giờ… lúc này có lẽ chúng tôi thật sự không còn khả năng ở bên nhau được nữa, nhưng tôi vẫn yêu cô ấy, vẫn có thể nói rõ vì sao yêu cô ấy như trước kia.
Cho nên, chúng ta không giống nhau!”
Mặc dù đã được che giấu bởi màu son môi đặc trưng của mùa hè của một nhãn hiệu nổi tiếng bán với số lượng hạn chế nhưng làn môi Từ Tuệ trong giây phút này vẫn nhợt nhạt trông thấy.
Ngơ ngác nhìn người đàn ông trẻ tuổi này, tia hy vọng cuối cùng dưới đáy lòng cũng đã tan biến hoàn toàn. Cô vẫn còn nhớ Tang Tử Quan đã từng nói: “Cô vẫn còn cơ hội đấy!” Cô ngốc nghếch đến mức nào mới có thể tin vào những lời nói của Tang Tử Quan cơ chứ. Cô chậm rãi rời khỏi phòng làm việc, mãi đến khi hai tay đặt lên nắm đấm cửa mới đờ đẫn nói: “Tôi hiểu rồi… Tôi… ngay ngày mai tôi sẽ gửi anh đơn xin thôi việc.”
“Iris, khoan đã.” Tiêu Trí Viễn rất bình thản gọi cô lại.
“Thời gian bốn năm qua đã chứng minh được năng lực của bản thân cô, vốn dĩ cô có thể đảm nhiệm những chức vụ cao hơn nữa… tuy là tôi đã cho cô mức lương cũng được coi là tương đối nhưng tôi vẫn luôn có ý định giữ cô lại bên mình.” Anh dừng lại một chút, “Vì Tử Quan khá gần gũi với cô nên tôi vẫn từ chối đề nghị của bộ phân nhân sự muốn điều cô ra chi nhánh ở nước ngoài.”
“Tuy là cô không thích hợp đảm nhiệm chức vụ trợ lý của tôi nhưng tôi vẫn mong cô có thể đón nhận chức vụ mới phù hợp với mình. Tôi sẽ bảo bên chi nhánh liên lạc với cô.”
Nhắm hai mắt lại, có lẽ vì bị tụt huyết áp nên trước mắt cô lúc này chỉ có một màu tuyết trắng xóa, hốt hoảng một hồi, cô mới nói: “Được, tôi chấp nhận.”
Bữa cơm tối của Tang Tử Quan được giải quyết ngay trong quán cà phê đó.
Kem Frappuccino đã rất kinh khủng, sau đó lại gọi thêm một phần phô mai việt quất khó tránh khỏi có phần ngây ngấy, đã ăn rất nhiều đồ ngọt nhưng vẫn không có cảm giác thỏa mãn. Hay là gọi thêm mấy thứ nữa? Cô đang định đứng lên thì bỗng nhiên nghe thấy ngoài cửa có người gọi tên mình: “Tử Quan!”
Là Phương Tự hùng hùng hổ hổ.
Tang Tử Quan vội vàng vẫy tay ý bảo cô nàng tiến lại gần đây, lần từ biệt trước, cô nàng vẫn luôn ở bên nhà cha mẹ, hẹn là sau khi về Văn Thành thì lại gặp nhau.
“Này, sắp mở công ty, đã về từ mấy hôm trước rồi nhưng vẫn chưa có thời gian hẹn cậu.” Phương Tự thuận tay cầm lấy cốc Frappuccino của bạn thân, hấp tấp uống một ngụm: “À, tớ có mang quà cho con gái cậu tới đây đấy, lần sau mang nó đi chơi nhé! Xem ảnh trông rất đáng yêu!”
Tang Tử Quan cười buồn, “Cậu cũng biết rồi hả?”
“Có thể không biết ư? Tin tức lan tràn nhanh thế cơ mà.” Phương Tự nhìn bốn phía xung quanh, “Anh rể đâu?”
Trong ký ức của cô nàng, dường như ở đâu cũng có thể gặp được Tiêu Trí Viễn. Tang Tử Quan bèn cười khổ: “Đừng tìm nữa, bọn tớ sắp ly hôn rồi.”
“Phụt…” Ngụm nước trong miệng Phương Tự thiếu chút nữa phun ra, “Đừng có đùa kiểu này chứ! Đúng rồi, Tang Tử Quan, lần trước không phải tớ nói với cậu, cô Từ Tuệ đó trước đây ở trường học yêu thầm anh rể rất điên cuồng hay sao… Cậu đã nói với anh rể chưa? Xử lý xong chưa? Loại phụ nữ này phải đề phòng đấy nhé!”
Tang Tử Quan không biết nói gì đành cười trừ, đang định trả lời thì một cô gái còn rất trẻ, trông như sinh viên đi về phía mình, cười nói: ‘Tiêu phu nhân, Tiêu tổng bảo em đưa cho chị.”
“Em là?” Tang Tử Quan cảm thấy khuôn mặt này có phần lạ lẫm.
“Em là trợ lý của Tiêu tổng, sau này xin chị dạy bảo nhiều hơn.”
“Iris đâu?”
“Vừa được điều sang chi nhánh nước ngoài rồi ạ!”
Tang Tử Quan giật mình, cầm phong thư mở ra, bên trong là một tấm thẻ ngân hàng: “Đây là cái gì?”
“Tiêu tổng nói tấm thẻ hôm nay chị dùng mua hàng đã sắp hết hạn rồi, có chút phiền phức. Anh ấy bảo chị hãy dùng tấm thẻ này tạm.” Cô nàng mỉm cười, “Nếu không còn việc gì, em đi trước nhé.”
“Úi trời! Tang Tử Quan, cậu không thể tốt số như vậy chứ!” Phương Tự nhìn tấm thẻ chằm chằm, miệng rớt nước bọt, hỏi: “Tiêu Trí Viễn có anh em nào chưa vợ không?”
Khuôn mặt Tang Tử Quan vẫn lãnh đạm, bình thản như thường, chỉ hơi mỉm cười, không biết là châm chọc hay là tự giễu nữa, đem tấm thẻ bỏ vào trong túi xách: “Thứ có thể khiến bọn tớ duy trì quan hệ cũng chỉ có thứ này mà thôi.”
Dù đã trải qua sàng lọc của văn phòng thư ký nhưng email trong hòm thư công việc của anh vẫn chồng chất như núi, Tiêu Trí Viễn nhìn những bức email có gắn ký hiệu là chưa đọc, tính toán một hồi, bằng tốc độ hiện tại có lẽ là phải xem và giải quyết hết cả đêm rồi. Di động đổ chuông, anh nhìn lướt qua, nét mặt tối lại, mãi đến khi trả lời xong một bức email mới bắt máy
Đã có tín hiệu nhưng không nghe thấy tiếng nói, Tiêu Trí Viễn lờ mờ nghe thấy tiếng ầm ĩ bên đầu dây bên kia, anh không nhịn được mà nhíu mày, “Tang Tử Quan, cô đang ở đâu?”
Một lúc sau thì điện thoại đã bị cúp máy. Tiêu Trí Viễn cầm điện thoại ném sang một bên, cố gắng đem lực chú ý chuyển lên công việc nhưng lúc này anh cứ cảm thấy thấp tha thấp thỏm, chỉ nhìn được hai hàng chữ ngắn ngủi rồi lại mất tập trung. Anh đẩy máy vi tính ra, đứng dậy, lái xe về thẳng nhà.
Xe không tiến vào hẳn trong gara của khu chung cư mà chỉ dừng lại bên lề đường. Anh mở cửa sổ xe xuống một nửa, ánh đèn cao áp màu quất chiếu thẳng vào trong xe. Ngón tay khẽ gõ nhạc trên vô lăng, Tiêu Trí Viễn nhìn đồng hồ, đã là một giờ sáng rồi.
Lại thêm một lát nữa thì có một chiếc taxi lái đến trước cổng chung cư, hai cô gái trẻ bước xuống xe, một người đỡ lấy người kia, lảo đảo đi vào bên trong.
Bảo vệ cổng khu nhà ngăn hai cô nàng lại, hỏi: “Xin hỏi hai người là chủ hộ số mấy?”
Phương Tự kéo áo Tang Tử Quan đã say khướt, nhức đầu hỏi: “Này, nhà cậu số mấy?”
Tang Tử Quan lắc lắc đầu, tóc rơi ra lung tung, không nói một lời.
“Này! Nói đi chứ!” Phương tự nóng nảy, liều mạng vỗ vào mặt bạn.
“Số 9 tầng 18. “Bên cạnh có tiếng trả lời trầm trầm, vươn một tay ra ôm lấy cô gái đã say khướt kia.
“Ồ! Tiêu tiên sinh!” Bảo vệ vội nhường đường, “Đây là Tiêu phu nhân ư? Ôi, không nhận ra nữa.”
Biểu cảm trên mặt Phương Tự cứng đờ ra, không giống với vẻ mặt lúc bình thường của cô, cô không gọi anh là “anh rể”, ngược lại nhìn Tiêu Trí Viễn với vẻ cảnh giác, cũng không buông bàn tay đang đỡ Tang Tử Quan của mình ra, đối nghịch với anh.
Còn anh chỉ lãnh đạm bắt chuyện với cô, “Cảm ơn em đã đưa cô ấy về.”
“Cô ấy nói phải về nhà… trông con gái.” Phương Tự lạnh lùng nhìn Tiêu Trí Viễn, “Thế nào? Anh vẫn còn muốn về đây ư?”
Tiêu Trí Viễn không nói gì còn Tang Tử Quan thì say khướt, hai chân mềm oặt, suýt nữa thì ngã sấp trên mặt đất. Tiêu Trí Viễn không nói với Phương Tự nữa mà ôm chặt lấy cả người Tang Tử Quan, đi thẳng vào trong.
“Này, anh…” Phương tự vẫn chưa muốn đi, giận dỗi nói: “Ngày mai tôi sẽ bảo Tử Quan đến chỗ tôi ở.”
Tiêu Trí Viễn quay đầu lại liếc cô nàng một cái, không hề có ý cười “Chí ít là đến lúc này, cô ấy vẫn là vợ tôi.”
Đã tới phòng khách của căn nhà số 9, anh bảo vệ đang ngái ngủ nhìn thấy hai người vội vàng ấn thang máy giúp: “À, Tiêu tiên sinh, hôm nay trung tâm thương mại gửi rất nhiều đồ đến đây, nói là đồ do Tiêu phu nhân mua, lát nữa tôi đưa lên nhà giúp nhé.”
Tiêu Trí Viễn ôm Tang Tử Quan bước vào thang máy, hơi gật đầu: “Phiền anh.”
Cửa nhà được mở ra, Tiêu Trí Viễn ôm thẳng Tang Tử Quan vào phòng ngủ, vừa bước vào anh đã không nhịn được mà phải nhíu mày.
Dù đã lắp đặt loại điều hòa không khí tân tiến nhất nhưng dường như mấy ngày nay không hề có ai động tới. Trong không khí tràn ngập một loại mùi vị mốc meo, mục nát rất khó ngửi, trên tủ đầu giường, trên bàn bày đầy những đồ ăn sẵn được mua ở ngoài, có những cái chưa được mở túi, có những cái đã ăn hết một nửa, nhưng kể cả như vậy cũng không để dì giúp việc dọn đi… Mới có vài ngày chưa về nhà mà căn nhà này đã bị bày biện lung tung lộn xộn và lấp đầy bởi bụi bặm.
Anh đi tới cửa sổ ở phòng khách, mở ra rồi đun nước nóng, chợt nghe thấy trong phòng ngủ có tiếng động, liền quay đầu trở lại, anh trông thấy Tang Tử Quan đang níu chặt lấy đầu giường, nôn đầy xuống đất.
Thực sự là chưa bao giờ phải trải qua cảnh này nên Tiêu Trí Viễn sửng sốt mất vài giây rồi mới cuộn lấy những thứ bẩn thỉu trên mặt đất, lấy khăn mặt cho cô.
Tang Tử Quan không biết gì, trở mình một cái rồi ngủ say giấc.
Mùi chua chua bẩn bẩn trong nhà càng nặng nề hơn, anh cứ đứng nhìn cô như vậy, khuôn mặt đỏ đến khác thường, mái tóc lộn xà lộn xộn, lớp trang điểm đã sớm nhòe nhoẹt…. Liệu đây có phải Tang Tử Quan nhếch nhác nhất mà anh từng thấy không?
Chẳng biết bao lâu sau Tiêu Trí Viễn mới thở dài một cái, nhưng trên khuôn mặt vẫn là vẻ dịu dàng như trước: “Làm sao đây? Tang Tử Quan, em rời khỏi anh trong trạng thái thế này, anh thực sự… không yên tâm.”
Ấm nước trong phòng bếp sôi ùng ục, Tiêu Trí Viễn pha một ấm trà, chờ bớt nóng liền bưng vào phòng ngủ, giơ tay đỡ Tang Tử Quan dậy, cô dựa vào lòng anh, nhưng làm sao cũng không chịu há miệng. Anh Ϧóþ chặt cằm cô, bắt cô há miệng, đổ hết chén nước vào miệng cô rồi mới chịu buông ra.
Lúc uống chén nước cuối cùng Tang Tử Quan bị sặc, hai tay chống lên giường, trong màn sương lờ mờ của cơn say vẫn nhìn thấy rất rõ người ngồi bên cạnh mình, đột nhiên cô như phát điên hoảng loạn cầm lấy gối đầu mình hung dữ ném về phía người đó. Tiêu Trí Viễn không hề trốn tránh, vẫn chỉ ngồi im ở đó, hơi nheo đôi mắt lại, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng.
Những vật có thể ném đi trong tay cô đã bị ném hết, cô đành quát anh: “Tiêu Trí Viễn, anh không được phép về đây nữa! Anh cút đi!”
Mãi đến khi mắng anh khàn giọng, cuối cùng anh chỉ cười lạnh một tiếng, cố gắng lôi cô từ trên giường xuống, cũng chẳng để tâm đến những bãi nôn của cô trên mặt đất mà kéo cô thẳng vào trong phòng tắm.
Trên đường đi từ phòng ngủ vào phòng tắm Tang Tử Quan vẫn liều mạng giãy dụa, nhưng tay anh như vòng sắt, có ૮ɦếƭ cũng không chịu buông. Đến khi kéo cô đứng trước tấm gương lớn trong nhà tắm, bắt cô ngẩng đầu, ngữ khí của anh rất lạnh: “Tang Tử Quan, nhìn bộ dạng giống quỷ hiện tại của cô đi! Tôi không được phép quay về căn nhà này, cô được phép sao?”
Tang Tử Quan ngơ ngác nhìn chính mình, làn da xám xịt, mái tóc như tổ quạ, trên quần áo là những vết bẩn đáng sợ… Đây là cô ư? Cô mở to mắt nhìn, nhìn đi nhìn lại thật kỹ… Là chính cô sao?
“Bộ dạng này của cô có xứng đáng nuôi Lạc Lạc không?” Anh không chút ngần ngại, nâng mặt cô lên thật cao, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình, “Tang Tử Quan, cô không còn là trẻ con nữa. Cứ coi như thế giới này đã ςướק đi thứ gì đó của cô đi nữa thì bằng cái bộ dạng này, đừng nói ςướק lại, cô còn không xứng đáng với cả chính mình nữa!”
Hình như tác dụng của cồn đang dần biến mất, cô đột nhiên cảm thấy đầu đau như 乃úa bổ, đau đến độ muốn nổ tung ra. Trong tầm mắt không được coi là rõ ràng của cô, căn phòng này vốn luôn an tĩnh, sạch sẽ, ngăn nắp bây giờ lại được phủ một tầng bụi thật dày cộng với mùi bẩn thỉu khó ngửi… Nếu, nếu Lạc Lạc trở về thật, nó có còn thích ở trong căn phòng như thế này nữa không?
Tiêu Trí Viễn dường như không bao giờ còn muốn trông thấy Tang Tử Quan như thế này nữa, nên anh chỉ ném cho một chiếc khăn tắm và bộ quần áo sạch rồi nhàn nhạt nói: “Tắm trước đi.”
Anh thuận tay đóng luôn cửa phòng tắm lại, nhìn cả căn nhà bừa bộn mà thấy chán nản, anh đành phải đi lấy đồ đạc quét dọn một lần trước đã.
Xắn cao tay áo, đầu tiên là dọn sạch bãi nôn mửa, thu dọn những đồ ăn mua ở ngoài đã mấy ngày nay, ném tất cả vào thùng rác, nhét những bộ quần áo lung tung khắp nhà của Tang Tử Quan vào máy giặt, sau đó bắt đầu lau nhà, lau từ phòng trẻ em ra đến phòng khách, lau thật cẩn thận.
Căn nhà này không hề nhỏ, lúc dọn đến phòng khách thì nước cũng đã chảy đầy ba thùng. Mặt trời ló dạng, anh mới dừng tay, nhìn bốn xung quanh căn nhà mình đã ở bốn năm nay.
Anh còn nhớ rõ, có lần anh về nhà, Tang Tử Quan đang xem TV, quay đầu trông thấy anh liền lạnh mặt trở về phòng.
TV vẫn đang bật, trong đó đang chiếu một bộ phim: người chồng thì cặm cụi làm hết việc nhà, trong khi đó bà vợ và đứa con trai thì vui vẻ ngủ trưa. Anh ngượng ngập đứng ở cửa, nhìn người đàn ông bận tối mặt tối mũi trong TV, trong đáy lòng lại xuất hiện một chút hâm mộ. Trong một gia đình, tuy là kinh tế có phần túng thiếu nhưng so với anh vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều.
Lúc này, anh đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, không khác gì so với lúc anh mới dọn đến đây, tiếc là… anh cười chua xót, sau này, có lẽ sẽ không còn cơ hội tới đây nữa.
Đứng ngâm mình dưới vòi hoa sen thật lâu, mãi đến khi khẳng định là không còn mùi rượu trên người, Tang Tử Quan mới ra khỏi phòng tắm. Vốn tưởng là Tiêu Trí Viễn đã đi rồi, không ngờ, anh vẫn còn ở trong nhà.
Cô mím môi không hề cảm thấy khổ sở, cô đứng như trời trồng nhìn dáng vẻ khom khom cúi cúi của anh, vô cùng chăm chú. Thực ra trên người anh vẫn là bộ đồ tây, áo sơmi, quần âu, trông có vẻ như vừa mới từ công ty về, nhưng khi anh dùng bộ dạng này làm việc nhà lại không có bất cứ điểm không phù hợp nào… có lẽ là vì sự chuyên tâm khi làm việc của anh.
Căn nhà này… lại giống như một căn nhà rồi. Không gian mát mẻ, sàn nhà sạch sẽ, những thứ bừa bộn cũng đã được dọn dẹp gọn gàng.
Anh không hề ngoái đầu lại nhưng phảng phất như vẫn nhận ra sự xuất hiện của cô, anh bình thản nói: “Những bộ quần áo cô mua hôm nay tôi đã treo vào tủ rồi.” Anh dừng lại một lát, “Sau khi tôi chuyển ra ngoài, không gian riêng của cô sẽ rộng hơn.”
“Cảm ơn.” Tang Tử Quan trả lời trong vô thức, một lát sau mới phát giác… hình trong trong lời nói của anh còn bao hàm một tầng ý nghĩa khác, “Gì cơ?”
Nhưng anh không nói gì thêm nữa, vắt cây lau nhà, lau lại một lần nữa rồi cất những thứ đồ đạc như chổi, xẻng… về đúng chỗ của nó rồi mới quay lại phòng khách.
Tang Tử Quan vẫn đứng ở đó, sau khi đã rửa hết chất cồn, ánh mắt cô lạnh lùng bức người, nổi bật dưới ánh đèn là làn da trắng trẻo không tì vết, còn có một tầng màu hồng phấn.
Câu kia vốn dĩ đã định nói ra nhưng cuối cùng anh lại do dự, liền sải bước đến đứng trước mặt cô, dùng tốc độ rất nhanh cúi xuống hôn lên môi cô.
Dường như trong một giây đó, Tang Tử Quan rất muốn đá anh ra. Nhưng sức lực của anh quá đáng sợ, vững chắc ôm lấy thắt lưng cô, bắt cơ thể cô hùa theo động tác của anh. Anh ngang ngạnh bắt cô mở đôi môi đang khép chặt của mình, bắt cô đón nhận nụ hôn mang theo hương rượu trong trẻo ấy… bắt cô đón lấy, bắt cô đáp lại, bắt cô khắc ghi.
Trời đất mênh ௱ôЛƓ chỉ là trong khoảnh khắc này mà thôi.
Tiêu Trí Viễn đẩy hơi thở của mình vào trong miệng Tang Tử Quan, đôi mắt hẹp dài lạnh lùng hơi khép lại, mang theo độ ấm cuối cùng, rốt cuộc anh cũng buông cô ra, lùi về phía sau vài bước, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng câu nói cuối cùng lại mang theo sự quyết tuyệt, kiên định: “Tang Tử Quan, chúng ta ly hôn thôi.”
Ánh mắt cô rung lên một nhịp, nhìn anh với vẻ kinh hãi, phảng phất như nghe không hiểu lời anh.
Anh dịu dàng vuốt ve mái tóc cô, mỉm cười: “Sau khi ly hôn rồi đừng nên như thế này nữa, sống cho thật tốt, đừng khiến anh lo lắng.”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc