Hôn Lên Đôi Môi Em - Chương 23

Tác giả: Chinsu_tamthaitu

Người chiến thằng đôi khi không cần tỏ ra ta đây chiến thắng nhưng không ai không hiểu rằng người đó đã chiến thắng. Lâm Nguyệt Linh là loại người thế nào, Vương Lâm biết rõ, thế nhưng không hiểu sao anh không thể rời xa cô, cứ như xung quanh cô có những bức tường mềm, chỉ cần anh bỏ đi, lập tức sẽ bị ngăn cản một cách êm ái, đến mức anh không thể nổi giận.
Mỗi ngày Lâm Nguyệt Linh đều gọi anh đến căn hộ riêng để ăn tối, cô rất dịu dàng, quan tâm tới anh cũng hết sứ chu đáo và quan trọng hơn hết là không bao giờ nhắc tới hai từ “Bạch Khiết” như nó chưa từng tồn tại. Lâm Nguyệt Linh nấu ăn rất ngon chứ không như Bạch Khiết không biết nấu nướng, chỉ toàn mua những thức ăn sẵn về cho anh.
Hai người ngồi ăn cơm bên nhau, anh hầu như không nói gì, cô nhẹ nhàng hỏi han công việc của anh, hỏi tới đâu anh trả lời tới đó như đang trả bài.
- Em định cuối tuần này đưa anh về ra mắt cha mẹ.
- Em nói sao? – Vương Lâm thật sự bất ngờ, anh buông chén cơm nhìn cô.
- Sao anh sửng sốt vậy? Dù gì em cũng có thai hơn hai tháng rồi, anh định để em sinh con rồi mới kết hôn, hay muốn em làm cô dâu bụng lớn?
Cô nói nửa đùa nửa thật nhưng anh chỉ cảm thấy như có cái gì vụn vỡ trong mình. Lần này anh thực sự không nhịn nổi nữa, anh đẩy ghế đứng lên.
- Anh làm sao vậy?
- Anh sực nhớ co việc phải tới công tập đoàn.
Nói rồi Vương Lâm cầm lấy áo vest và cặp đi ra cửa.
- Đứng lại! – Lâm Nguyệt Linh biến sắc nhìn theo anh.
Cô cũng đứng phắt lên.
- Anh còn quan tâm tới cô ta? Anh thật sự vẫn còn nhớ tới cô ta?
- Phải! – Vương Lâm cũng quay lại, rất ít khi anh nổi giận tới mức ấy. – Anh vẫn quan tâm tới cô ấy, luôn luôn quan tâm tới cô ấy, em có hiểu không?
Anh gần như hét lên.
- Anh đã sai, ngay từ đầu anh đã sai! Đáng lẽ anh không nên lén lút sau lưng cô ấy, đáng lẽ anh và em không nên có đứa bé ấy. – Anh cay đắng chỉ tay vào bụng cô. – Em không hiểu hay em giả vờ không hiểu? Người anh cần là Bạch Khiết, nhưng vì em, anh đã phải phản bội cô ấy. Trong lúc em hả hể làm người chiến thắng thì cô ấy phải cô đơn ở bệnh viện, không ai chăm sóc, không ai quan tâm. Nguyệt Linh, em ác lắm, em đừng tưởng chuyện em đến gặp cô ấy anh không biết, em sẵn sàng chà đạp lên người khác để đạt được thứ em muốn…
Nói rồi anh tức giận bỏ đi. Nhìn cánh cửa sập mạnh trước mắt, Lâm Nguyệt Linh hai tay siết chặt, cảm giác uất hận đến nghẹn thở. Phải, anh vẫn còn quan tâm tới cô ta, bất giác hai dòng nước mắt nóng hổi lăn trên má cô.
- Tại sao lại không được…
Cô lảo đảo ngồi xuống ghế. Tình cảm của cô lẽ nào anh không hiểu, tại sao anh có thể chỉ tay vào bụng cô và nói rằng anh không cần đứa bé?
Bạch Khiết ơi là Bạch Khiết, tới tận lúc này cô vẫn đang là người chiến thắng, còn Lâm Nguyệt Linh trăm mưu ngàn kế thì vẫn chưa thể nắm lấy trái tim của Vương Lâm.
Lâm Nguyệt Linh thu hai tay đặt lên bụng.
- Mẹ thề, mẹ sẽ không để con bơ vơ mà không có cha!
Mấy lời nói qua kẽ răng ấy vừa độc địa vừa đau đớn. Có ngày hôm nay cũng là do cô tự gánh lấy, bàn tay đã lỡ nhúng chàm gột sao cho sạch? Đã vậy cô sẽ kéo chung những kẻ khác phải nhúng chàm như mình, đó chính là bản chất của cô. Cô vẫn nhớ lúc nhỏ nhà ông ngoại có nuôi một con chó mẹ, một lần con chó mẹ ấy đẻ ra năm con chó con, ông ngoại gọi cô và Dương Mẫn tới, bảo là sẽ cho mỗi đứa một con chó con, Lâm Nguyệt Linh vội chạy đến ổ chó lựa ra một con chó lông đốm đẹp nhất, và ôm một con chó xấu nhất đưa cho Dương Mẫn, Dương Mẫn không dám phản đối bèn ôm chú chó nhỏ xấu xí kia về. Cô và Dương Mẫn mỗi người nuôi một con chó, cô muốn con chó của mình phải hơn con chó của Dương Mẫn về mọi mặt, cô tập cho nó lượm cành cây, tập cho nó bắt tay, nếu nó không nghe lời cô sẵn sàng đánh nó không thương tiếc còn con chó nhỏ của Dương Mẫn thì vẫn khờ khạo như vậy, nhìn Dương Mẫn tức tối vò đầu bứt tai tập cho con chó bắt tay, Lâm Nguyệt Linh lại cảm thấy hả hê vô cùng. Mỗi khi nhìn Dương Mẫn đùa giỡn bên con chó nhỏ xấu xí kia, lòng cô bỗng cảm thấy ghen tức, một nỗi ghen tức vô cớ. Bất chợt, cô lại muốn ςướק luôn cả con chó của Dương Mẫn cho dù cô vốn chẳng ưa gì nó.
Cái bản chất đó đến tận bây giờ vẫn không thể thay đổi. Cô phải có cho được Vương Lâm, bằng mọi giá! Lâm Nguyệt Linh không biết cô yêu Vương lâm đến mức nào, nhưng cô biết cô muốn dành lấy anh về tay mình nhiều như thế nào. Nếu cô không có được, người khác cũng không thể có, cái khì cô không ăn được, cô sẵn sàng đạp đổkhông để người khác có cơ hội ăn. Kể từ ngày Bạch Khiết bị bệnh phải nhập viện, Triệu Thiên Minh như mất đi một cánh tay đắc lực, không có thư kí sắp xếp lại công việc, anh thực sự không biết phải bắt đầu giải quyết từ đâu.
Anh về nhà muộn hơn, có khi thức thâu đêm làm việc.
Dương Mẫn thấy anh như vậy thì không dám ho he làm phiền. Lúc rảnh rỗi ở nhà cô thu dọn mọi thứ gọn gàng, lúc nào anh về cơm nước cũng tươm tất.
Hôm đó tập đoàn có cuộc họp muộn đột xuất, anh về nhà thì đã quá 11h, căn nhà tối đen, anh nhìn về phía phòng họ thì thấy cánh cửa đóng im lìm, có lẽ cô đã ngủ anh rồi.
Anh đưa tay tìm công tắc bật điện lên thì thấy cô cũng vừa lóp ngóp ngồi dậy. Cô dụi dụi mắt nhìn anh.
- Anh về rồi hả? – Giọng cô lí nhí vì ngái ngủ.
- Trời, sao em không ngủ đi mà nằm đây… - Anh nói nhỏ, lòng chợt cảm thấy rất vui, rất hạnh phúc.
- Trong phòng nhà anh lắm muỗi quá!
- Phì… - Anh bật cười, vợ anh đúng là ngốc ngếch, muốn bịa ra một câu nói dối mà cũng không nên hồn.
Cô nhoẻn miệng mỉm cười, gương mặt ửng hồng đáng yêu đến vô cùng. Anh chợt thấy toàn thân chấn động, không nhận ra cô nói dối thì anh không còn là Triệu Thiên Minh nữa, thế nhưng…
- Hi hi, vậy là lộ tẩy rồi! – Dương Mẫn lè lưỡi. – Tại em… em… muốn đợi anh về! Cảm động thế thì lại hôn em một cái đi Triệu chủ tịch!!
Thấy anh ngẩn người ra, cô liền bụm miệng cười.
- Là em nói đấy nhé!
Anh cười gằn, gương mặt tự nhiên trở nên gian xảo, Dương Mẫn giật mình định đứng dậy bỏ chạy vào phòng thì đã bị anh tóm lấy.
- Bỏ em ra!! – Cô hét lên và cười khanh khách, bàn tay anh giữ chắc lấy eo cô vừa nhột lại vừa nóng.
- Đêm hôm nay đẹp em nhỉ?
- Đẹp cũng kệ!
- Anh không buông ra đấy! – Anh nói tỉnh bơ. – Là em dụ dỗ anh trước!
- Có nhầm không vậy!! – Dương Mẫn bĩu môi ngoảnh lại. – Anh có biết phải ngủ gần một người… người… người thơm như anh, em phải kiềm chế như thế nào không hả?
- Ha ha! – Hiếm khi anh cười như thế. – Cái này mới là nhầm đấy! Anh thơm thì anh có tội tình gì? Anh mới là người phải học lớp “tự kiềm chế” đấy!
- Hứ! – Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác.
- Á à, lại còn làm giá với anh. Anh đang đói, vợ chồng mình đi ăn cơm tối thôi em!
Nghe anh nói đén ba chữ “ăn cơm tối”, Dương Mẫn chợt thấy đói bụng, thật ra cô cũng đã ăn gì đâu, vậy là cô đứng lên.
- Đi đâu đấy?
- Ăn cơm tối. – Cô thật thà trả lời.
Nghe cô nói, anh lại phá lên cười.
- Trong kia cơ!
Anh chỉ tay về phía phòng ngủ.
Một giậy cô còn ngơ ngác.
Hai giây má cô đỏ bừng bừng.
Ba giây…
- Anh… anh…
- Ha ha ha.
Anh bế bổng cô lên đưa vào phòng mặc cho cô vùng vẫy.
- Anh nghĩ đã đến lúc em nên làm nghĩa vụ vợ chồng rồi đấy! – Anh tủm tỉm.
Dương Mẫn đáng thương ngước đôi mắt hoảng hốt lên nhìn anh. Sẽ ổn thôi mà! – Anh mỉm cười hôn vào trán cô.
- Em… em sợ lắm! – Cô lí nhí nói, hai tay che mắt, nhìn bộ dạng của cô anh vừa thương vừa buồn cười.
Anh nhẹ nhàng kéo hai tay cô xuống, gương mặt cô đỏ bừng, hai mắt rơm rớm nhìn anh.
- Không phải em không… ý là… là… em sợ!
- Ừ! – Anh dịu dàng hôn lên trán cô.
- Cho em nợ được không?
- Không! – Anh mỉm cười. – Đừng sợ, em có biết lúc anh ẵm đứa con của em họ em, bất chợt anh tự hỏi con chúng mình sau này sẽ như thế nào.
Vừa nói, anh vừa miết ngòn tay vào mặt cô.
- Đương nhiên là nên giống anh rồi! – Dương Mẫn ngốc nghếch lại bị dụ vào tròng.
- Lỡ nó khờ giống em thì sao? – Anh làm bộ băn khoăn.
- Nó là con anh mà không giống anh sao được! – Cô bức xúc nhìn anh. – Mà anh nói thế là chê em khờ phải không?
- Hì hì, ai dám! Vậy thì mình làm ngay một đứa đi, ông nội cũng mong lắm rồi, kệ, khờ hay khôn thì anh đều thương hết!
Nghe anh nói, cô chợt xiêu lòng, thật ra cưới nhau lâu, cô cũng muốn có một đứa con, nghĩ đến những Ng'n t bé xíu, chạm vào bàn tay mình…
- Nhưng mà…
Không đợi cô nói hết, anh đã hôn lên môi cô đồng thời với tay tắt điện.
- Khoan đã!
Tiếng cô hoảng hốt vang lên khi bàn tay anh luồn vào áo cô. Anh chẳng còn nghe được gì nữa, Dương Mẫn bị anh làm cho hoảng loạn, cô giật bắn mình, không kịp nghĩ gì mà bật dậy như cái lò xo, nhưng người bên cạnh đã nhanh hơn cô, ấn chặt vai cô xuống, cô chưa kịp kêu lên thất thanh thì đôi môi của anh đã ập xuống, nụ hôn không báo trước này không hề nhẹ nhàng mà vô cùng tham lam.
Đầu óc cô quay cuồng hoản loạn, anh vẫn không ngừng lại, chỉ mấy động tác, anh đã kéo cô về với thực tế, hơi thở của cô mỗi lúc một gấp, cô nhăn mặt khi bàn tay anh chạm vào *** cô, khiến cơ thể cô như tê dại. Cô thực sự rất yêu anh, nhưng trong suy nghĩ của cô, hôn nhân chỉ là cùng nhau đi đến cuối cuộc đời chứ chưa từng nghĩ sẽ gần gũi nhau đến mức này.
Cô còn đang ngỡ ngàng, thì bàn tay anh lại bắt đầu khiến cô đỏ mặt, tim đập thình thịch.
- Anh… anh làm gì vậy? – Cô hoảng hốt hỏi.
Anh không trả lời, chỉ khẽ cười, đè cơ thể lên cô, giữ chặt lấy cô, khiến cô không thể cử động, lực vừa đủ mạnh. Nếu cô cố gắng giãy giụa, thực ra cũng không đến mức không thoát ra được. Nhưng hình như anh cũng đã nhận ra cô không hoàn toàn chống cự, chỉ là cô dang sợ, và anh sẽ xoa dịu nỗi sợ đó cho cô.
Bàn tay anh đã nhanh chóng phá bỏ mọi chướng ngại vật trên người cô, mơn man trên những ngóc ngách thầm kín của cơ thể cô, môi anh *** lấy làn da trắng sữa. Cô có cảm giác máu nóng trong người bốc lên tận đỉnh đầu, bàn tay anh vuốt ve khiến cô quằn quại bàn tay bấu lấy lưng anh.
Đôi môi anh như có điện. Môi anh chạm tới đâu, người cô run lên tới đó, cô hổn hển rên lên, hai mắt nhắm chặt.
- Em… chưa từng nghĩ… sẽ như thế này… - Cô hổn hển nói trong hơi thở.
Anh bị *** làm mờ cả lí trí, làm sao còn nghe cô nói những gì, chỉ biết quấn quýt lấy cô, *** cô trong nỗi khao khát cùng cực. Dương Mẫn ứa nước mắt.
- Anh ra đi! Đau lắm!
Cô nghe tiếng anh thở hổn hển bên tai, dần già cảm giác mãn nguyện thay cho sự đau đớn, anh vuốt ve gương mặt đẫm mồ hôi của cô mỉm cười.
- Em ngoan lắm! Anh yêu em!
Cô mệt đến mức không còn thở ra hơi, chỉ muốn nhấc chân đá anh xuống giường nhưng chút sực lực ấy cũng không còn.
- Đồ tồi! – Cô ấm ức khóc thút thít.
- Ừ, anh là đồ tồi!
Anh mỉm cười hôn lên *** cô, cô mệt mỏi nhắm mắt rồi thiếp đi lúc nào không biết, đúng là một đêm dài. Đêm đầu tiên trong đời cô cảm thấy khó khăn và sung sướng như vậy. Dù bao quanh cô là màn đêm lạnh lẽo nhưng cô vẫn còn có anh sẵn sàng dang tay ôm lấy cô vào lòng. Dương Mẫn không cần nhiều, chỉ cần như thế!
Thượng đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc