Hôn Lên Đôi Môi Em - Chương 22

Tác giả: Chinsu_tamthaitu

- Nhìn tôi lạ lắm à?
Anh đang định trả lời thì cô y tá đưa tờ phiếu xét nghiệm tới.
- Anh là chồng bệnh nhân phải không?
- Phải!
Thiên Kỳ mỉm cười hết sức ranh mãnh, Bạch Khiết cũng bật cười, lại còn lắm trò như thế.
- Vợ anh ngất là do suy nhược cơ thể do làm việc quá sức đồng thời chị nhà lại đang có thai…
- Cái gì?? – Anh trố mắt nhìn cô y tá.
Nhìn gương mặt của anh, cô y tá liền cau mày trách.
- Sao anh vô trách nhiệm thế, vợ anh có thai mà lại không biết, đúng là…
Nói rồi cô y tá đặt tờ giấy xét nghiệm lên bàn, đồng thời lườm Thiên Kỳ một cái rồi mới bỏ đi.
- Chỉ được cái đẹp mã, thanh niên thời nay đúng là vô trách nhiệm, không hiểu sao lại cưới cái loại ấy làm chồng…
Cô ta đi rồi mà hai người còn nghe tiếng, Bạch Khiết bây giờ mới phì cười.
- Ha ha, cái tội nghịch ngu, tự dưng lại bị ch-ửi.
- Ai mà biết như thế chứ!
Anh lúng túng gãi đầu càng khiến cô buồn cười.
- À, mà tôi nhờ cậu chuyện này.
- Sao ạ?
Bạch Khiết thu lại nụ cười, gương mặt cô bỗng trở nen đăm chiêu.
- Cậu đừng nói cho Vương Lâm, à không… mọi người biết là tôi có thai.
- Hả? Anh ấy chưa biết?
- Lắm chuyện quá! Trả lời dứt khoát, có được hay không?
- Dạ, em xin thề ạ! – Anh làm bộ đưa tay lên trời. – Con Thiên Kỳ xin thề với trời, nếu mà để cho ai biết chị Bạch Khiết có thai con sẽ…
Bộ dạng của anh lại khiến cô bật cười.
- Thôi được rồi, cậu về đi làm đi, dù sao cũng phải cảm ơn cậu.
- Đợi anh Lâm đến rồi em về cũng được, mà chị cho em nợ cánh cửa nhà chị…
Nghe đến đây Bạch Khiết mới giật mình.
- Tại em cuống quá nên…
- Trời ạ. Thế cậu để vậy mà đi… đồ đạc của tôi…
- Mà chị đừng lo, em kêu thợ tới sửa xong rồi, haiz, chỉ thay cái khóa thôi. Mà em thay hẳn cho chị bộ khóa tốt rồi, ai đời cửa nẻo kiểu gì mà đạp có một cái đã…
- Cậu muốn ૮ɦếƭ hả?
- Thôi, em biết lỗi rồi mà!!
Miệng thì mắng, tay thì đánh nhưng lòng Bạch Khiết lại thấy biết ơn, , cậu mà không đạp cửa chạy vào không biết cô đã ra sao rồi. Nán lại với cô một lúc rồi Thiên Kỳ cũng ra về. Một mình Bạch Khiết ở lại, không biết bao giờ Vương Lâm sẽ tới, anh vốn rất quan tâm cô, không hiểu sao hôm nay lâu như vậy mà không tới. Có lẽ anh đang bận gì đó…
Cô lặng lẽ đặt một tay lên bụng, lần đâu cô làm mẹ đã bất cẩn như vậy, suýt nữa thì…
Y tá đã dặn là phải tĩnh dưỡng, ăn uống thật điều độ, thể trạng cô vốn không tốt, nếu cứ làm việc với cường độ lớn như thế, không ai dám chắc điều gì có thể xảy ra.
Căn phòng chỉ có một mình cô, Bạch Khiết bắt đầu cảm thấy bứt rứt khi phải nằm một chỗ và mở mắt ra nhìn mọi thứ xung quanh. Cô nhắm mắt lại, hi vọng giấc ngủ sẽ khiến thời gian trôi đi nhanh hơn. Dù Bạch Khiết là người phụ nữ kiên cường nhưng lúc này đây, cô rất cần một người đàn ông yêu thương che chở, cần một vòng tay bảo bọc cả hai mẹ con. Cô không thể trách Vương Lâm, công việc ở tập đoàn nhiều như thế…
Chẳng biết cô thiếp đi lúc nào, khi tỉnh lại nhìn lên đồng hồ treo tường đã thấy hơn một giờ chiều.
Vương Lâm vẫn chưa đến, Bạch Khiết vịn tay xuống giường ngồi dậy, lúc nhìn qua thì thấy có một hộp cháo đặt trên bàn, tự nhiên cô thở phào, lòng có chút an tâm. Sờ tay vào thấy hộp còn nóng, nụ cười lặng lẽ nở trên môi cô, chắc Vương Lâm đang đi đâu đó…
- Chị dậy rồi à?
Cửa phòng vừa mở ra, nụ cười đã tắt ngấm trên môi cô. Không phải Vương Lâm mà là Triệu Thiên Kỳ.
- Cậu…
- À, anh Lâm có việc bận, cần thu xếp nên nhờ em tới. Biết thế nào bà chị nhìn thấy cũng thế mà!
Lời giải thích của cậu phần nào đó khiến cô nguôi ngoai.
- Cảm ơn cậu!
- Không sao, chị ăn cháo đi! – Anh xoa xoa hai tay. – Em biết thấy em chắc chị không vui, nhưng để chị ở đây thì…
- Xin lỗi cậu. – Bạch Khiết không hiểu sao mình lại nổi nóng như thế.
- Thôi, chị ăn đi, em đợi chị ăn hết rồi về!
Bạch Khiết gật đầu, lòng cô cũng thấy áy náy vì cách cư xử của mình. Thiên Kỳ thì không bận tâm, cậu biết cô lúc này chỉ muốn ở bên Vương Lâm, nhưng cái kẻ phá bĩnh là cậu cứ chen vào, bảo sao không bực.
Cháo hơi nhạt, lại có mùi khê, nhưng tha có cái ăn còn hơn là không.
- Cháo cậu nấu à? – Bạch Khiết phá vỡ sự im lặng trước.
- Vâng, hì hì, xem để quên nên…
- Cũng không tệ, nói chung là còn ăn được. Không ngờ hôm nay tôi vinh hạnh được ăn cháo do cậu ấm nhà Triệu gia nấu, ha ha!
Anh cũng cười, gương mặt đẹp trai lúc cười lại càng dễ mến, Bạch Khiết chợt tự hỏi không biết chủ tịch lúc cười sẽ thế nào nhỉ?
- À, bao giờ thì tôi xuất viện được?
- Khoảng hai ngày nữa, bác sĩ bảo chị bị suy nhược, ờ… - Anh lục túi kiếm tờ giấy xét nghiệm. – Đau dạ dày, bị cảm nhẹ, tụt huyết áp, ôi mẹ ơi, nói chung là quá trời, chị ghê thật ấy, từng ấy bệnh mà...
- Xời, toàn mấy cái bệnh vặt.
- Lại thế rồi, vặt mà xỉu như thế! – Thiên Kỳ có vẻ không bằng lòng trước thái độ coi nhẹ sức khỏe của cô. – Chị không nghĩ đến mình cũng nên nghĩ đến đứa bé, thôi được rồi, nếu chị thèm làm việc quá thì thằng em sẽ lấy “công việc” đến cho chị làm!
Nghe cậu nói một dây, Bạch Khiết phì cười.
- Ở, cứ bảo Vương Lâm mang tới cho tôi là được! - Vâng. Em đã báo với phòng nhân sự và anh Hai em là chị nghỉ ốm rồi, chị đừng lo.
- Cảm ơn cậu.
Bạch Khiết mỉm cười, cô bỗng thấy biết ơn cái anh chàng trẻ con này. Kể ra lúc này đây có anh ở bên mình cô cũng thấy bớt cô đơn.
Nhìn Bạch Khiết, bàn tay anh bỗng siết chặt lại. Anh làm bộ quay mặt đi nơi khác để cô không nhìn thấy vẻ do dự trên mặt mình.
Anh thực sự rất lo cho cô, thật ra anh đã nói dối, rằng Vương Lâm đã nhờ anh đến chăm sóc cô. Y tá đã nói đừng để cô bị chấn động mạnh lúc này, nếu không sẽ nguy hại tới đứa bé.
- Sao vậy?
- À, em ra ngoài *** một lát nhé!
Không giống như ông anh Triệu Thiên Minh lúc vào cũng giỏi kiềm chế, Thiên Kỳ sống rất bản năng, những chuyện khó chịu thường không giấu được trong lòng.
Anh không ngờ Vương Lâm lại là tên ngụy quân tử như thế. Sáng nay lúc anh đi về, vốn định sẽ gọi điện cho Vương Lâm báo cho anh ta số phòng và bênh viện nơi Bạch Khiết nằm, vừa rút điện thoại ra, anh đã thấy Vương Lâm từ đằng xa đi tới tay trong tay cùng một cô gái lạ, họ đi ngang qua và không nhận ra anh.
Hai người đi vào bệnh viện để làm gì?
- Anh ơi, con chúng mình là trai hay gái nhỉ? – Cô gái kia tựa đầu vào vai Vương Lâm hỏi nhỏ.
Thiên Kỳ choáng váng ngơ ngác nhìn theo, không phải anh ta đã có con với Bạch Khiết hay sao? Sao lại còn xuất hiện một cô gái?
Anh lặng lẽ đi theo sau hai người, anh lại nghe cô gái kia nói.
- Anh vẫn chưa nói gì với cô ta hay sao?
Một lúc sau Vương Lâm mới thở dài nói.
- Không, anh không biết phải mở lời với cô ấy như thế nào…
Ngay lập tức, cô gái kia liền rút điện thoại ra hình như muốn gọi cho ai đó thì anh Vương Lâm giật lại.
- Anh xin em đấy Linh! Bạch Khiết đang không khỏe…
- Vậy đợi chị ta khỏe rồi em sẽ nói với chị ta!
Nghe đến đây Thiên Kỳ chỉ muốn chạy theo nắm lấy cổ áo Vương Lâm mà đấm vào mặt. Chẳng lẽ đứa con Bạch Khiết mang không phải là con anh ta? Mà cũng đúng, Bạch Khiết hình như vẫn chưa nói gì với Vương Lâm hơn nữa đây không phải chuyện mà cậu có thể xen vào. Thiên Kỳ lặng người một lúc và quyết định sẽ báo cho anh ta biết Bạch Khiết đang nằm dưỡng bệnh ở đây, xem thái độ của anh ta như thế nào.
- Alo? – Điện Thoại vừa rung, Vương Lâm lập tức nhấc máy.
- Anh đến bệnh viện M, chị Bạch Khiết đang nằm ở phòng 24, tầng 3.
- À, cậu thiên Kỳ đấy phải không? – Vương Lâm nói. – Nhưng tôi đang bận giải quyết công việc, phiến cậu…
- Chị ấy bệnh rất nặng! – Cậu cố kiếm chế để không hét lên, sao trên đời lại có kẻ trơ tráo như thế?
- Vậy tôi sẽ thu xếp để tới, chào cậu, cảm ơn cậu đã lo cho cô ấy. Nói rồi Vương Lâm cúp máy.
Ít khi Thiên Kỳ tức giận như thế, đây không phải là chuyện anh có thể xen vào, nhưng anh thực sự thấy rất tội Bạch Khiết. Cô không đáng bị như vậy!
Bây giờ anh phải làm sao? Im lặng làm ngơ, coi đó không phải là chuyện của mình hay sẽ thế nào?
Anh thực sự rất rối.
Thiên Kỳ siết chặt hai bàn tay, đang định đi vào thì nghe một tiếng “xoảng”.
- Cô… cô nói sao?
Tiếng Bạch Khiết hoang mang và run rẩy.
- Chị còn không tin? Hừ, giấy trắng mực đen như thế này còn không chịu tin hay sao?
Chính là giọng của cô gái kia. Thiên Kỳ biến sặc vội chạy vào phòng thì thấy Bạch Khiết bần thần, đôi mắt hoang mang, cô gái kia đang nhìn cô với vẻ đắc thắc.
- Đủ rồi! Cút… cút ra khỏi đây!
Bạch Khiết gào lên, nước mắt lã chã.
Cô gái kia chỉ cười khẩy bỏ lại tờ giấy xét nghiệm rồi đi ngang qua người cậu.
- Làm sao… làm sao anh có thể đối xử với em như thế? Hả?
Bạch Khiết ngửa mặt gào lên rồi nhìn cậu, ánh mắt hoang mang đau đớn đến cùng cực.
- Sao cậu giấu tôi? Cậu đã biết rồi phải không?
Anh không nói, không biết phải nói gì lúc này. Bỗng anh thấy cô ôm lấy bụng, gương mặt bỗng chốc tái đi, trán cô lấm tấm mồ hôi.
- Chị Bạch Khiết!
Anh vội vàng đỡ lấy cô, chỉ thấy cô toán thân lạnh ngắt, tấm drap máu loang lổ.
- Bác sĩ, bác sĩ đâu! Lại một lần nữa cô mơ thấy người đàn bà áo trắng đang ngồi chiếc giường trắng, giấc mơ ấy vẫn ám ảnh cô từ thời niên thiếu, nhưng có một điều lạ, lần này bà ta không ngồi yên.
Cảm giác sợ hãi trong cô càng tăng lên theo nhịp tay đung đưa của người đàn bà đó. Nỗi sợ hãi dần xâm chiếm lấy cô, một nỗi đau đớn mơ hồ dần lớn lên trong cô, dường như đó không chỉ là nỗi đau trong tâm trí mà nó lan ra cả cơ thể.
Hình như người đàn bà đang hát, một bài sơn ca, rồi dường như bà ta nhận ra sự có mặt của cô, tiếng hát im bặt, cánh tay cũng ngừng đung đưa.
- Chị… chị là ai?
Bạch Khiết run rẩy lên tiếng. Bất ngờ người đàn bà đó quay đầu lại, đó chính là cô và điều khiến cô kinh hãi hơn cả chính là trên tay cô đang ẵm một đứa bé.
- Không!
Bạch Khiết hét lên và tỉnh giấc. Toàn thân cô ướt đẫm mồ hôi, dường như có cả nước mắt đang lăn dài trên má.
Tiếng hét của cô khiến Thiên Kỳ đang ngồi ngủ gục bên giường giật bắn.
- May quá, chị tỉnh lại rồi…
- Không… con của tôi… con của tôi! – Gương mặt cô đầm đìa nước mắt, hai tay ôm chặt lấy bụng.
Thiên Kỳ vội nắm lấy tay cô dịu giọng an ủi.
- Đứa bé không sao, chị đừng lo.
- Thật không? – Cô ngước đôi mắt hoảng loạn nhìn anh.
- Thật, chị mau nằm xuống, đừng cử động mạnh.
Nghe vậy, Bạch Khiết ngoan ngoãn nằm xuống để anh kéo chăn đắp lên.
Đã gần hai giờ sáng, bệnh viện im ắng đến lạnh người, lâu lâu lại nghe tiếng bước chân vọng trên hành lang.
Anh ngồi đó rót đầy một cốc nước rồi lấy vài viên thuốc đưa cho cô. Bạch Khiết chống tay ngồi dậy, trông cô xanh xao , đôi môi nhợt nhạt cố nặn ra một nụ cười.
- Cảm ơn cậu.
- Chị mau uống thuốc đi.
- Sao cậu tốt với tôi thế? – Cô hỏi. – Tốt với tôi cũng chẳng có lợi đâu, cậu biết đấy.
Anh cảm thấy hơi khó chịu trước lời nói của cô nhưng biết tâm trạng cô không tốt nên cậu chỉ cười.
- Em không biết.Chắc tại em thấy chị đáng thương quá…
Bạch Khiết nhếch môi cười nhạt, cô vốn rất ghét hai từ “đáng thương”, mỗi khi nghe ai đó nói mình đáng thương, cô lại cảm thấy nhục nhã vậy mà lúc này, cô chỉ cười. Phải, cô đáng thương, cô vẫn cho rằng mình thông minh, mình có thể làm tất cả, vậy mà ngay cả người đàn ông mình yêu cũng không thể giữ.
- Em xin lỗi.
Biết mình đã lỡ lời, Thiên kỳ cảm thấy vô cùng áy náy nhưng cô chỉ xua tay. Rồi, cả hai đều im lặng, mãi một lúc sau, anh mới lên lên tiếng.
- Em đi mua cái gì cho chị ăn nhé.
Cô vốn định nói không cần nhưng rồi lại gật đầu. Dù cô có muốn ૮ɦếƭ thì cô vẫn phải sống mà nuôi đứa bé trong bụng, lẽ nào bắt nó phải ૮ɦếƭ theo mình.
Cô lặng lẽ tựa đầu lên tường, cô không mất tất cả, cô chỉ mất Vương Lâm vào tay người đàn bà khác, đó không phải là tất cả những gì cô có, Bạch Khiết này vẫn còn sự nghiệp, chẳng lẽ một Bạch Khiết kiên cường lại để những chuyện như thế quật ngã hay sao? Đã nghĩ như thế mà sao cô vẫn ứa nước mắt, khóc không phải là một cái tội, nhưng khóc trước mặt người khác là một nỗi xấu hổ, một sự sỉ nhục vào lòng tự tôn của cô.
Dường như hiểu được những suy nghĩ đó của cô, anh vội đi ra ngoài.
Dù cô có kiên cường đến đâu thì cô cũng chỉ là một con người, cô đã tự nhủ sẽ nhắm mắt làm ngơ tất cả nhưng sao tận sâu trong lòng vẫn oán hận, căm ghét hai con người đó. Cảm giác bứt rứt, đau đớn như bị chó dại cắn từng giây từng phút ђàภђ ђạ cô. Làm sao cô không đau đớn, không căm hận khi Vương Lâm đã lén lút đâm sau lưng cô, nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi, Bạch Khiết cuối cùng cũng phải khóc như một người phụ nữ, một người phụ nữ bị phản bội.
Vương Lâm vẫn cười nói với cô, cô đã không hề nhận ra sự phản bội đó, đã bao nhiêu lần anh nghe điện thoại của người đàn bà đó trước mặt cô? Đã bao lần anh nói dối cô để đến ngủ với cô ta? Anh không biết hay giả vờ không biết mình đang chà đạp lên sự tôn nghiêm của cô?
Một phụ nữ bản lĩnh đến đâu mỗi đêm trở về đều cần một vòng tay ấm áp, vòng tay đó giống như một phép màu, một điều không thể thiếu, dù cuộc đời có sóng gió ra sao, vòng tay đó cũng sẽ là bến đỗ bình yên cho cô, là nơi cô có thể khóc, có thể cười, có thể nghỉ chân khi mệt mỏi. Bạc Khiết tự lừa dối bản thân rằng không có anh cô vẫn sống tốt, nhưng tại sao chính bản thân cô cũng không thể tin điều dối trá đó?
Giờ đây cô phải làm sao? Con cô phải làm sao? Cô có tiền tài, nhan sắc nhưng lại đánh mất người đàn ông mà cô yêu thương. Bạch Khiết run run đưa tay lau nước mắt thì nước mắt chỉ càng chảy nhiều hơn, nhiều hơn… lau đến rát cả hai má mà sao vẫn không hết nước mắt. Có vẻ như tình yêu quá lớn của cô đủ để thay đổi lòng người, cũng có thể người đàn bà trong lòng Vương Lâm đã ૮ɦếƭ, ૮ɦếƭ thật sự nên hồi ức cũng héo tàn theo. Những thứ ta vốn khổ sở kiếm tìm, khi không nhìn thấy thì cũng đành chịu nhưng nhiều lúc vô tình phát hiện ra mà lại phải bất lực nhìn nó rơi tuột qua kẽ tay, Vương Lâm chính là “thứ” đó.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc