Hôn Lên Đôi Môi Em - Chương 20

Tác giả: Chinsu_tamthaitu

Bạch Khiết vò vò khăn tắm lên mái tóc, cô vẫn thích cái mùi thơm nhè nhẹ của sữa đào.
Cô nhẹ nhàng vòng ra sau lưng Vương Lâm và ôm lấy anh.
- Tắm xong rồi đấy à?
- Ừm… - Cô nũng nịu thỏ thẻ.
- Em đã chuẩn bị xong hết chưa? Ngày mai chúng ta lên máy bay đấy.
- Anh coi em là con nít à? – Cô bật cười khẽ, bàn tay miết trên khuôn *** rắn chắc của anh. – Mẹ em đang giục chúng mình về ra mắt nhà em đấy. Mà cứ như thế này em thấy lo lắm…
Cô buông anh ra rồi thở dài.
Vương Lâm quay người lại mỉm cười, anh nhìn cô, trong lòng cảm thấy thật mãn nguyện, Bạch Khiết rất đẹp, từng đường nét trên cơ thể cô đều hấp dẫn, làn da ngăm ngăm mịn màng, nhất là đôi môi rất *** lúc nào cũng cười rất phong tình. Cô tựa lưng vào tường nhìn anh chờ đợi, mái tóc dày rối bù xõa trên vai vẫn còn nhỏ những giọt nước xuống áo.
- Được rồi, xong lần này anh sẽ đưa em về ra mắt mẹ.
Vương Lâm vào phòng thay quần áo rồi xuống bếp ăn uống một chút sau đó hôn tạm biệt cô.
Bạch Khiết tiễn anh ra tận thang máy rồi quay vào nhà.
Cô và Vương Lâm quen nhau đã hơn một năm nay, Bạch Khiết là tuýp phụ nữ hiện đại, cô không câu nệ nhiều được mất, chỉ cần cảm thấy yêu là đủ.
Anh đi rồi, cô bỗng cảm thấy thật trống trải, là phụ nữ, dù có mạnh mẽ đến đâu lắm lúc cô cũng cảm thấy cô đơn. Hơn nữa lúc này cô lại đang mang thai, cái thai với Vương Lâm, cách đây một tuần Bạch Khiết mới phát hiện, cô định lúc nào về ra mắt gia đình thì mới nói cho anh hay, một bất ngờ nho nhỏ. Cô khẽ xoa tay vào bụng rồi mỉm cười, cảm giác không thể diễn tả thành lời được, đó là một niềm hạnh phúc, một sự lo lắng, một chút bất an.
Cô nhìn lên đồng hồ, sắp tới 4h. Triệu Thiên Kỳ sẽ tới đây để cô hướng dẫn cho anh vài điều, đáng ra nên hẹn ở một địa điểm nào đó như quán café hay một nhà hàng sang trọng thì thích hợp hơn nhưng cô cảm thấy không khỏe lắm, hơn nữa lần nay đi Trung Quốc, cô cũng chẳng hi vọng gì nhiều vào cái anh chàng công tử bột ấy. Càng ngưỡng mộ Triệu Thiên Minh thì Bạch Khiết càng chẳng xem Triệu Thiên Kỳ ra gì. Cô vốn tự lực vươn lên nên rất ghét loại công chúa hoàng tử ăn bám gia đình rồi lại hách dịch ra mặt khoe mẽ với đời. Nhưng nể mặt Chủ tịch, cô cũng sẽ tử tế với anh ta.
Vừa nghĩ đến Triệu Thiên Kỳ ngoài cửa đã có người bấm chuông.
- Linh thật. – Bạch Khiết tủm tỉm bước ra mở cửa.
Mở cửa ra quả đúng là Triệu Thiên Kỳ, cô mỉm cười mời anh vào nhà. Rồi xuống bếp rót hai cốc nước lọc.
- Cậu ngồi đây, nhà tôi không có thứ gì, cậu cứ uống tạm nước lọc vậy.
- Chị đừng khách sáo. – Thiên Kỳ vội đỡ lấy li nước trên tay cô.
Bạch Khiết đưa cho anh một tập tài liệu, dặn dò một số chuyện.
- Cậu biết tiếng Trung không?
- Cũng tạm.
- Vậy là được rồi.
Bạch Khiết thầm thắc mắc không hiểu cậu ta muốn đi cùng làm gì nhưng cô cũng không hỏi, cầu mong anh chàng này đừng gây rắc rối là ổn rồi. Chuyến bay sang Trung Quốc khởi hành vào lúc 7h.
“Đừng có gây rắc rối.”
Tin nhắn cụt ngủn với hàm ý đầy đe dọa khiến Thiên Kỳ phì cười, xem ra chị dâu đã “thuần hóa” anh hai khá tốt, lại còn biết nhắn tin động viên người ta nữa.
“He he, em biết rồi.”
Anh hí hoáy bấm trả lời.
- Mình đi thôi.
Bạch Khiết kéo vali đứng ở cổng security giục. Triệu Thiên Kỳ vội mỉm cười chạy lại.
Đến Trung Quốc ba người lập tức đến ngay chi nhánh của tập đoàn để tiếp quản và giải quyết vụ kiện.
Vương Lâm đối với Bạch Khiết rất chu đáo, Thiên Kỳ có thể cảm nhận được sự viên mãn trong nụ cười của cô mỗi khi cô nhìn Vương Lâm. Vương Lâm cũng không tồi, cao ráo, dễ nhìn lại thành đạt, họ thật sứng đôi.
Vương Lâm phụ trách đàm phán hòa giải với bên đâm đơn kiện, Bạch Khiết một mặt lo về thủ tục pháp lí, một mặt âm thầm điều tra lại nội bộ bên chi nhánh này, chỉ có Thiên Kỳ là không biết nên giao cho việc gì.
- Này, tôi nói tiếng Trung cũng không được tốt lắm, hay là tối nay cậu đi cùng tôi gặp mặt với bên Trung Quốc. – Bạch Khiết nhún vai nói.
- Vâng, được ạ! – Đang cảm thấy mình như một kẻ thừa, được Bạch Khiết lên tiếng nhờ vả anh vội gật đầu đồng ý.
Bạch Khiết phì cười, nụ cười rất phong tình, một cách vô tình hoặc cố ý mọi cử chỉ của cô đều rất quyến rũ. Thiên Kỳ có cảm giác rất tự nhiên, nét quyến rũ của Bạch Khiets cũng giống như vẻ hồn nhiên của Dương Mẫn, mang cho người ta cảm giác rất nhẹ nhàng mà không gượng ép.
- Cảm ơn chị. – Anh lúng túng nói.
- Ơn nghĩa gì chứ ! – Cô cười xua tay. – Mà sao cậu không ở nhà cho khỏe, theo chúng tôi sang đây làm gì?
Lời nói có phần thẳng thắn, cô đợi chờ một phản ứng từ anh nhưng anh chỉ nhún vai mỉm cười, nụ cười rất sáng.
- Anh hai giỏi giang như thế, có một thằng em tồi thế này chắc anh ấy buồn lòng lắm, em muốn đi theo anh chị học hỏi cái gì đó…
- Hiểu rồi! – Bạch Khiết cười vô vai cậu.
Hai anh em Thiên Kỳ, Thiên Minh đều rất giống nhau nhưng cô cảm thấy Thiên Kỳ giống như một cậu hàng xóm đẹp trai mỉm cười nhìn đứng bên bờ rào trắng nhìn mình vào buổi sớm mai, cảm giác rất an bình nhẹ nhàng, bất giác cô cũng cười lại với anh, trong khi đó Thiên Minh lại là một người đàn ông trưởng thành, có dã tâm, có khát vọng, cảm giác K**h th**h nhưng cũng thật đáng sợ.
- Đêm nay mát trời, hay là cậu và tôi cùng đi dạo một vòng xem sao. – Bạch Khiết hất đầu, cô không còn ác cảm với cậu quá nhiều nữa.
- Vâng.
Hai người cùng nhau đi dạo quanh con phố đêm, vào một rung tâm mua sắm. Bạch Khiết giống như một người chị, còn Thiên Kỳ lại là một đứa em trai.
- Em trai tôi mà còn sống chắc bây giờ nó cũng bằng cậu đấy! – Bạch Khiết đột nhiên lên tiếng.
- Em trai chị mất rồi à? – Vừa nói ra câu này anh đã bắt đầu hối hận.
- Ờ, do tai nạn. – Bạch Khiết nói rất thản nhiên.
Hai người dạo một lúc rồi trở về,mở cửa ước vào phòng thì thấy đèn vẫn tối. Bạch Khiết *** khoác vứt lên ghế rồi bước vào nhà tắm.
Vụ kiện lần này rất gay go, một phần vì có quá nhiều người bị nhiễm độc chất thải, một phần bị chính quyền bên đây muốn gây khó dễ cho công ty nước ngoài. Nhưng vẫn còn rất nhiều nghi vấn, cô tưởng chỉ sang đây để làm thủ tục đền bù và giải quyết nhưng xem ra mọi chuyện không hề đơn giản.
Tắm xong, cô bốc điện thoại gọi cho Triệu Thiên Minh nói vắn tắt qua tình hình. Hai người trao đổi một chút rồi cô cúp máy. Cổ nằm xuống chiếc gường đôi, đêm nay bỗng cảm thấy lành lạnh. Chỉ cần trung thành với Triệu Thiên Minh, con đường sống của cô ắt sẽ không tuyệt. Dương Mẫn xịt kem chống nắng ra tay rồi bắt đầu bôi lên người. Hôm nay cô mặc maxi hoa vàng, chân đi dép xỏ ngón, đầu đội nón rơm vành to, bên hông đeo một cái túi hình con ếch căng phồng, nụ cười con nít nở rạng rỡ trên môi. Anh đi sau mặc áo thun trắng, quần bò lửng đơn giản.
- Em bớt nhí nhảnh dùm anh được không?
Triệu Thiên Minh đi sau liền lấy tờ tạp chí che mặt lại cho bớt xấu hổ, anh không đỡ nổi độ xì tin của cô nữa.
- Quê cái gì mà quê! – Cô dâu môi chạy lại giật phắt tờ tạp chí trên tay anh.
- Này! Dạo này hơi bị lì rồi nhé! – Anh cau mày.
- Ơ hay! Dương Mẫn giả bộ đảo mặt nhìn tới nhìn lui. – Đứa nào lì ấy nhỉ, ơ ơ, sao em không thấy nó ta?
- Nó đừng chình ình trước mặt tôi đây nè! – Anh bật cười bẹo má cô. – Còn lì nữa là anh đóng gói gởi về nhà nấu cơm luôn đấy!
- He he, yêu quá đi mất, chồng em đẹp trai thế này mà lấy tờ báo che lại thì phí lắm, phải phơi ra cho người ta xem nào!! – Cô lè lưỡi đung đưa trước mặt anh rồi phá lên cười.
- Em vô duyên quá!
Anh bất lực lẩm bẩm rồi để cô kéo tay đi.
Biển xanh, cát vàng, trời nắng.
Em có anh!
Đôi mắt to tròn nhìn anh vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ, bất giác anh ôm cô vào lòng và hôn thật lâu.
Trái tim cô đập thật mạnh, nhảy nhót như con chim non, nụ hôn thật ngọt, cô mỉm cười Mãn nguyện ôm eo anh. Gió biển mát rượi, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, váy cô bay bay như cánh bướm xinh đẹp. Hôm nay là ngày đầu tiên trong tuần trăng mật của cô, cũng thật không thể ngờ có ngày mình lại được đi trăng mật như thế, Dương Mẫn mỉm cười khúc khích. Anh tựa lưng lên lan can vỉa hè còn cô thì dựa vào người anh.
- Em vui quá!
- …
- Yêu anh lắm, hi hi!
- …
Gió biển thật là mát, từng đợt lùa vào hồn anh, bất giác anh mỉm cười. Anh cũng yêu em…
Con đường bên bờ biển lúc nào cũng đông người qua lại, đa số là du khách một bên là bờ biển, một bên là các cửa hàng bán quần áo, đồ lưu niệm.
Ôm anh chán chê, cô kéo tay anh vào một cửa hàng bán đồ lưu niệm bên đường, lựa tới lựa lui cuối cùng cô chọn một chiếc kẹp tóc hình bông hoa cúc được khắc bằng gỗ.
- Đẹp không anh? – Cô hỏi.
- Em thích thì mua đi.
Vậy là cô trả tiền.
- Tối nay mình đi dạo phố em sẽ kẹp, he he…
Cô tự lẩm bẩm một mình rồi cất kẹp vào túi.
Anh nắm tay cô, họ cùng nhau di trên con đường, dưới những hàng dừa, thỉnh thoảng lại có một đoàn hát trong, Một vài gánh xiếc nhỏ.
Những con người miền biển da ngăm rám nắng, nụ cười tươi lúc nào cũng nở trên môi chào đón nhưng du khách tới đây.
- Alo alo, mọi người mau tập trung lại đây chơi một rò chơi nho nhỏ nào!
Một người đàn ông trung niên đầu quấn khăn đang cầm mic mặc áo có in logo của một công ti thực phẩm vui vẻ nói , Dương Mẫn tò mò níu tay anh lại, cả hai chen chúc vào dòng đám đông.
- Anh xin em!
Triệu Thiên Minh nhăn nhó nhưng chân vẫn đi theo cô vợ trẻ con.
- Họ tổ chức thi kìa, hí hí, mình tham gia đi anh!!
Nói rồi cô nhảy tưng tưng níu tay anh.
- Không!
Anh lạnh lùng nói.
- Ơ…
- …
- Đi mà…
- …
- Tuần trăng mật anh hứa là cho em chơi xả láng mà!!
- … Lại nói về Thiên Kỳ, hôm nay anh có vẻ rất phấn khởi. Cuối cùng thì họ cũng đã giàn xếp xong vụ kiện, mặc dù chính quyền Trung Quốc có vẻ muốn gây khó dễ nhưng có tiền thì không việc gì không giải quyết được. Họ đã phải bỏ ra một khoản lớn để bịt miệng giới chức trách cũng như báo chí. Sức khỏe Bạch Khiết dạo này không tốt nên Dương Lâm khá nóng lòng thu xếp công việc.
Được đi cùng những người như Bạch khiết, Dương Lâm, Triệu Thiên Kỳ mới phần nào hiểu ra bản chất của thương trường. Có lần Bạch Khiết đã mỉm cười nói với anh.
- Cậu có vẻ “khớp” nhỉ?
Thiên Kỳ chỉ biết tủm tỉm cười trước câu nói nhiều nghĩa của cô. Bạch Khiết khẽ nghiêng đầu khoanh tay quan sát anh, ánh mắt cô như có điện, anh chỉ biết cười trừ ngượng nghịu.
- Không thể ngờ ông ngoại và anh trai ghê gớm mà lại có một cậu bé khờ như cậu, ha ha!
Bạch Khiết bật cười xoa xoa tay. Thiên Kỳ chỉ còn biết cười trừ, quả thật anh rất khâm phục cô và Dương Lâm, họ làm việc rất chuyên nghiệp và quyết đoán, hơn thế dù giữa họ đã có quan hệ trên mức tình cảm nhưng trong công việc vẫn công tư rất rạch ròi. Có lần Thiên Kỳ đã phải thốt lên lời ngưỡng mộ đối với Bạch Khiết nhưng cô chỉ cười.
- Cậu nghĩ tôi giỏi à?
- Vâng, em nói thật lòng đấy, chị và anh lâm quả thật…
- Ha ha, không biết cậu có phải là em trai của chủ tịch không nữa… - Bạch Khiết tủm tỉm nhìn anh, đôi môi hàm tiếu duyên dáng nhếch lên. – Xét về đầu óc, tinh thần làm việc, thủ đoạn thì không ai qua chủ tịch cả, tôi và Vương Lâm không thể so sánh với chủ tịch, mà lạ nhỉ, sao cậu không đi theo học hỏi chủ tịch, lẽ nào với em trai mình mà chủ tịch cũng lạnh nhạt sao?
Thiên Kỳ gãi đầu không nói gì, nếu anh cũng có được nửa bản lĩnh như Bạch Khiết cũng đã tốt lắm rồi. Đó là lần đầu tiên anh hiểu rằng người anh trai cau có của mình tài giỏi đến mức nào, trong mắt anh từ trước đến giờ anh Hai chỉ là một ông anh khó gần, thậm chí là có phần kiêu căng ngạo mạn, hai anh em họ chưa bao giờ nói chuyện tử tế với nhau được vài câu, anh không thích anh Hai, lúc trước đã thế, bây giờ càng như thế, anh Hai đã có tất cả, vậy mà lại lấy mất cả người con gái anh yêu thương… thế nhưng lúc này anh mới nhận ra tất cả những gì anh Hai anh có được đều xứng đáng, ngay cả Dương Mẫn. Ở cái tuổi ấy, anh Hai anh đã phải gồng mình gánh vác trách nhiệm của cả một tập đoàn trong khi anh chỉ là một kẻ lêu lổng.
Bạch Khiết phần nào hiểu nhyững suy nghĩ trong Thiên Kỳ, cô dịu dàng đặt tay lên vai cậu an ủi.
- Đừng lo, chỉ cần cậu cố gắng, trong mình cậu chảy dòng máu ấy cơ mà.
Câu nói nửa đùa nửa thật của cô khiến Thiên Kỳ có thêm chút niềm tin. Triệu thiên Minh như vầng mặt trời, là thứ không thể nào thiếu, anh sẽ không thể là một mặt trời thứ hai, nhưng ít ra anh sẽ không là một kẻ vô dụng.
Nhìn anh phấn chấn lên, cô cũng thấy vui, Bạch Khiết vốn khá lạnh nhạt với người ngoài nhưng không hiểu sao Triệu Thiên Kỳ lại khiến cô phải quan tâm, Bạch Khiết vẫn còn nhớ cảm giác đầu tiên khi nhìn thấy nụ cười của cậu, một cảm giác thanh thản nhẹ nhàng, giống như anh chàng hàng xóm đẹp trai mỉm cười thân thiện với cô trong buổi ban mai, nụ cười ấy rất giống với nụ cười của Bạch Khải Liên em trai cô.
- Dạo này chị không khỏe phải không?
Anh quan tâm hỏi han cô, Bạch Khiết chỉ cười xua tay.
- Cậu ngốc lắm! Hai ngày sau họ lên máy bay về nước, Vương Lâm vẫn chu đáo với Bạch Khiết như thế, anh rất ít nói, nhưng sự quan tâm của anh luôn thể hiện đúng lúc, không bao giờ thiếu, luôn khiến người ta cảm thấy đầy đủ viên mãn. Anh đối xử với Thiên Kỳ cũng rất hòa nhã, có phần hơi khách sao chứ không thân thiện như Bạch Khiết, một con người rất cầu toàn, đối nhân xử thế cũng rất khôn khéo, không làm mất lòng ai.
Ngay khi xuống máy bay, ba người nhanh chóng tới tập đoàn.
Trước đó mấy ngày Bạch Khiết có nghe nói chủ tịch nghỉ mấy ngày để đi hưởng tuần trăng mật với vợ. Cái tin Triệu chủ tịch nghỉ làm đi hưởng trăng mật một phen khiến cấp dưới của anh rúng động, Bạch Khiết cũng thấy rất bất ngờ, cô vẫn nghĩ đối với Triệu Thiên Minh chỉ có công việc và công việc, tin anh cưới vợ vốn đã đình đám một thời nhưng chưa ai từng thấy cô vợ anh xuất hiện cùng anh trong những sự kiện lớn, nhìn một Triệu Thiên Minh trẻ đẹp thành đạt như vậy, nhiều khi người ta quên mất rằng anh có vợ. Vậy mà…
Vốn là phụ nữ, Bạch Khiết cũng khá tò mò, cảm thấy có chút thú vị.
Họ bước vào tập đoàn, đã thấy một bầu không khí rất lạ, nhiều người tụm lại to nhỏ với nhau, không khí vốn rất nghiêm túc bỗng trở nên náo nhiệt, Bạch Khiết phải đằng hắng mấy cái rõ to các nhân viên mới chịu tách ra.
- Có chuyện gì thế trưởng phòng Giang? Trong giờ làm việc mà anh để nhân viên như thế hay sao?
Bạch Khiết liền gọi Trần Cảnh Giang lại nhắc nhở, anh này vội vàng ra lệnh cho mọi người giải tán.
- Tôi cảnh cáo, dù trời có sập xuồng cũng không được ngơi làm việc, còn một lần như thế nữa…
Giọng Bạch Khiết lạnh tanh uy quyền, dù chỉ là thư ký của chủ tịch nhưng quyền hành của cô không ai không biết, bên cạnh Vương Giang vẫn đứng im lặng, Triệu thiên Kỳ thì lộ vẻ tò mò nhưng không dám hỏi. Trần Cảnh Giang líu ríu vâng dạ, ngay lập tức không khí trở nên nghiêm túc.
- Chị lời hại thật đấy!
Thiên Kỳ không nén được nói nhỏ. Bạch Khiết mặt vẫn lạnh tanh nhưng ánh mắt lại có nét cười, ba người nhanh chóng lên phòng chủ tịch. Vừa bước vào, Triệu Thiên Kỳ đã trố mắt quên cả chào hỏi, thậm chí cả Vương Lâm và Bạch Khiết cũng không giấu nổi vẻ bất ngờ.
Một cô gái trẻ có đôi mắt to trong sáng, gương mặt xinh đẹp đầy nét ngây thơ đang ngồi trên ghế sofa nghịch mấy tờ giấy, mái tóc dài vén sang hai bên, vừa thấy ba người, cô liền đứng lên giơ tay chào.
- Chị dâu!!!
Triệu Thiên Kỳ sửng sót kêu lên.
- Hi hi, lâu quá mới gặp em! – Cô gái ấy chính là Dương Mẫn.
- Em ngồi xuống đi! – Triệu Thiên Minh lạnh lùng buông tập tài liệu xuống, gương mặt lạnh tanh.
- Chào chủ tịch. – Vương Lâm và Bạch Khiết bây giờ mới sực nhớ cúi chào, rõ ràng họ cũng bị bất ngờ lắm.
Dương Mẫn nhìn Thiên Kỳ cười toe toét, rõ ràng là có nhiều điều muốn nói lắm.
- Anh! – Cô gọi nhỏ.
Anh nhìn cô, Dương Mẫn liền đưa Ng'n t chỉ chỉ ra ngoài của ý nói “Em ra ngoài nhé!”, anh liền gật đầu, ngay lập tức cô mỉm cười nắm tay Triệu Thiên Kỳ kéo ra ngoài.
Bạch Khiết không khỏi bất ngờ, là người tinh ý làm làm sao cô không nhận ra, nhưng mà…
Anh nhanh chóng đi vào đề tài chính, ánh mắt anh đôi lúc lại nhìn về phía cửa.
Lại nói về Dương Mẫn, cô gặp lại Triệu Thiên Kỳ thì rất vui vẻ. Cô kéo anh ra ngoài tíu tít hỏi han rằng dạo này ra sao, công việc thế nào.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc