Hãn Phu - Chương 96

Tác giả: Neleta


Ngày đầu tiên Vương Thanh đi học, Thiệu Vân An phải làm một bữa chiều thật phong phú để cổ vũ. Có Khang Thuỵ nên Sầm lão không lên học đường nữa, ở trong thư phòng lên kế hoạch, mấy ngày nữa ông sẽ cùng Khang Thuỵ hồi kinh, chỉ còn chờ Khang Thuỵ sắp xếp xong chuyện ở học đường. Việc này Thiệu Vân An cũng biết. Lão gia tử muốn rời nhà, phải chuẩn bị cho ông ít đồ ăn ngon, thức ăn trên thuyền và trên kinh thành chắc chắn sẽ không hợp khẩu vị của lão gia tử.
Tính toán thời gian Vương Thanh về đến nhà, Thiệu Vân An xuống phòng bếp. Quách Tử Mục ở phòng bếp chuẩn bị, thấy hắn tiến vào thì hỏi. "Thanh nhi còn chưa về sao?"
Thiệu Vân An. "Chắc sắp rồi. Ta làm vài món mặn, món chay ngươi làm, đừng quên làm món gỏi khoai tây chua ngọt."
"Được."
Quách Tử Mục không mang mặt nạ, giao kệ bếp lại cho Thiệu Vân An, y ra vườn hái rau. Trong nhà nhiều hơn mấy người, Thiệu Vân An không cho mọi người tới gần phạm vi làm việc của Quách Tử Mục. Trong chủ viện thường có Chu thúc, Chu thẩm tới phụ giúp, hai nhóc tiểu tư và hai bé tỳ nữ còn nhỏ tuổi, nên được phép tới đây, những người còn lại không được đến chủ viện, đặc biệt là hai nam tử cường tráng Đinh Nhất Lâm và Đinh Nhất Sâm.
Khu vực làm việc của Quách Tử Mục thường là trong viện tử của y và huynh trưởng Quách Tử Du, nhà bếp và chủ viện. Y không thích gặp người ngoài, gương mặt lại quá đỗi yêu nghiệt, Thiệu Vân An không đành lòng thấy y mang mặt nạ khi gặp người, nên đơn giản là không để người ngoài có cơ hội thấy y. Tưởng Khang Ninh, Tưởng Khang Thần và Khang Thuỵ không bị dung mạo của Quách Tử Mục ảnh hưởng, cùng là người nhà, nên không sao, Quách Tử Mục đối diện với bọn họ cũng không khó chịu.
Gọt sợi khoai tây, Quách Tử Mục có chút lo lắng nói. "Không biết hôm nay Thanh nhi ở học đường thế nào! Sao ngươi không cho nó nói mình là tôn tử của Sầm lão?"
Thiệu Vân An đang làm thịt kho tàu, đáp. "Nó không nói, mọi người sau này cũng sẽ biết. Nếu bây giờ nói, không khéo lại đưa tới hiềm khích, tác dụng ngược lại. Đừng lo lắng, đã có Vương Diễn và Triệu Tùng Bác. Hai nhóc cũng từng học mấy năm tư thục, biết cách đối nhân xử thế. Một đám hài tử đọc sách, không đến nỗi có tâm nhãn hại người. Chưa nói, còn có sư huynh, sẽ không để Thanh nhi bị bắt nạt."
Quách Tử Mục nói. "Vậy thì tốt, ta chỉ sợ Thanh nhi bị khi dễ."
Thiệu Vân An hỏi. "Quách đại ca thực sự không định thi lại sao?"
Quách Tử Mục gật đầu, áy náy nói. "Ca nói hắn hiện giờ sống thật yên ổn, không muốn tiếp tục tranh giành."
Thiệu Vân An lên tiếng. "Nếu Quách đại ca quyết định như vậy, chúng ta tôn trọng hắn. Thế còn Quách tiểu ca thì sao? Không phải ngươi định làm đầu bếp cả đời đấy chứ?"
Quách Tử Mục ngẩng đầu. "Vì sao không thể?" Y lại cúi đầu, giống như phát thệ nói. "Ta đã bán mình cho nhà ngươi, làm đầu bếp rất tốt, ta rất thích làm đầu bếp."
Chưa kể, Quách Tử Mục rất có thiên phú về nấu ăn. Thiệu Vân An trầm mặc một hồi, mở miệng. "Được chứ. Sắp tới ta và Tỉnh ca sẽ rất bận rộn. Đồ ăn trong nhà đành giao cho Quách tiểu ca."
"Giao cho ta đi. Kim chi và nước sốt gia vị ngươi không cần làm, ta sẽ giao hàng đúng hẹn."

"Tốt quá, có ngươi ở đây, ta đúng là bớt việc."
Quách Tử Mục mỉm cười. Cuộc sống hiện tại là thứ mà y đã lãng quên rất nhiều năm. Ngay cả khi trong nhà không xảy ra việc đại sự gì, y chưa từng cảm thấy kiên định, an toàn như bây giờ. Nếu có thể, y nguyện ý cả đời ở lại Vương trạch.
Đối với huynh đệ Quách Tử Du, Quách Tử Mục, Thiệu Vân An thật lòng không muốn để bọn họ lãng phí tài năng ở cái miếu nhỏ này cả đời. Quách Tử Du dù sao cũng là tú tài, Quách Tử Mục tuy rằng chưa có công danh, nhưng từng đọc sách, biết viết chữ. Hơn nữa, Quách Tử Mục còn có năng khiếu nấu ăn. Lúc trước bản thân không hiểu gì về thời đại này, không nhờ hai huynh đệ họ tỉ mỉ giải thích, hắn sẽ không thuận lợi như vậy. Thiệu Vân An muốn an bài tốt cuộc sống tương lai của hai huynh đệ, không thể để họ cả đời làm hạ nhân được.
"Vân An, ta đã về."
Thiệu Vân An hoàn hồn, nhìn về phía cửa bếp, Vương Thạch Tỉnh đã mau bước vào, trên chân dính đầy bùn, hiển nhiên là mới đi ra ngoài. Thiệu Vân An vội vàng nói. "Uống miếng nước đã, rồi hãy đi tắm, nước đun xong hết rồi."
"Được, Thanh nhi về chưa?"
"Chưa, cũng sắp rồi. Huynh có đói bụng không, có muốn ăn cái gì trước không?"
"Có hơi đói bụng."
"Trên bàn phòng khách có bánh mì tỏi, huynh ăn tạm hai cái, chờ buổi tuổi ăn bữa lớn."
"Được."
Từ bốn ngày trước Vương Thạch Tỉnh bắt đầu bận rộn huấn luyện cho người từ kinh thành và người do Tưởng Khang Ninh phái tới thu thập trà, còn phải tìm hiểu tình huống cây trà cổ, chủng loại và tình trạng phân bố, ngày nào cũng đi sớm về trễ.
Ăn vài miếng bánh mì phết tỏi, Vương Thạch Tỉnh đi tắm rửa. Lần này ra ngoài, người trong thôn, hắn chỉ dẫn theo Đường Căn Thụ. Cậu nhóc này nhanh nhạy, học hỏi mau. Kế hoạch của Vương Thạch Tỉnh là chờ tới thời điểm có thể thu hoạch trà, khu vực trà ở thôn Tú Thuỷ sẽ giao cho Đường Căn Thụ phụ trách.
Khi Vương Thạch Tỉnh tắm xong thì Thiệu Vân An cũng làm xong bốn món mặn. Vương Thanh đã về, đi cùng còn có Khang Thuỵ. Hiện tại Khang Thuỵ cũng xem nhà Thạch Tỉnh như nhà của mình. Y không thích về lại căn nhà không có nhân khí kia, thích ở lại bên này, chẳng ngại ngày nào cũng phải đi lại tốn một canh giờ.
Vương Thanh trở về, Thiệu Vân An nhìn sắc mặt bé không được vui cho lắm, trên vai đeo một cái túi vải màu xanh lá, Thiệu Vân An sửng sốt. "Thanh nhi, cặp của con đâu?" Hắn lập tức nhìn Khang Thuỵ, Khang Thuỵ chỉ mỉm cười nhìn hắn, không giải thích.
Vương Thanh nhịn không nổi dẩu miệng. "Cha nhỏ, cặp sách của con không còn nữa, hộp cơm ngài làm cho con cùng với đồ ăn con chưa ăn được mấy miếng."


"Hả? Bạn học bắt nạt à?"
Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh đồng thời nhìn về hướng Khang Thuỵ. Khang Thuỵ vẫn không nói lời nào, ngồi ở cạnh bàn uống trà, bộ dạng như đang rất khát nước.
Vương Thạch Tỉnh lập tức nói. "Thanh nhi, nói cho cha biết, ở học đường xảy ra chuyện gì?"
Khang Thuỵ lúc này mới mở miệng. "Ngươi nên hỏi Vân An ấy. Ai biểu hắn làm cặp sách đặc biệt với đồ ăn ngon thế làm chi!"
"Ta?" Thiệu Vân An hồ đồ.
Vương Thanh rất tủi thân, gỡ túi tiền bên hông xuống đưa cho cha nhỏ. Thiệu Vân An không rõ nguyên do tiếp nhận, mở ra, bất ngờ nhìn thấy trong cái túi đựng tiền lẻ của Vương Thanh có thêm năm cái ngọc bội!
Thiệu Vân An hơi choáng váng. "Đây là cái gì?"
"Bạn cùng lớp nhất định đòi mua cặp sách và điểm tâm cha nhỏ làm cho con. Bọn họ không mang tiền nên dùng ngọc bội mua. Con không chịu, bọn họ cứ lấy. Cơm hộp cũng bị bọn họ phân chia, con còn chưa được ăn no. Cơm hộp của bọn họ rất khó ăn."
Thiệu Vân An hết chỗ nói nổi, Vương Thạch Tỉnh khụ hai tiếng. "Con không nói con không bán sao?"
"Có mà. Nhưng bọn họ nhất định mua, còn động thủ đoạt lấy, rồi nhét ngọc bội cho con." Nếu nói uỷ khuất, Vương Thanh mới uỷ khuất. Bé không thèm ngọc bội, bé chỉ muốn cặp sách và điểm tâm! Nói tới đây, Vương Thanh như muốn khóc, bé chỉ có một cái cặp sách thôi!
Thiệu Vân An nhanh chóng ôm Vương Thanh vào lòng. "Đừng khóc, đừng khóc. Nhờ Chu nãi nãi làm lại cho con một cái cặp sách mới là được. Ngày mai cha nhỏ làm thêm nhiều điểm tâm, con chia cho bạn học, cũng nhớ trả ngọc bội cho bọn họ. Nói cho các bạn, nếu muốn mua thì phải đặt trước, Chu nãi nãi mất mấy ngài mới làm xong một cái. Còn điểm tâm..." Thiệu Vân An đột nhiên có chủ ý. "Con nói với các bạn, tiểu thúc của con chuẩn bị mở cửa hàng bán điểm tâm trên huyện, nếu các bạn thích ăn, có thể đi mua. Cha nhỏ về sau mỗi ngày làm cho con thêm chút điểm tâm, con có thể chia cho các bạn cùng ăn."
Vương Thanh từ uỷ khuất biến thành khó hiểu, ngẩng đầu. "Tiểu thúc?"
Thiệu Vân An nói. "Quách tiểu thúc của con. Quách tiểu thúc thẹn thùng, con giới thiệu với các bạn y là tiểu thúc của con."
Vương Thanh gật đầu, lại tủi thân. "Cặp sách của con không còn, ngày mai con đeo cái gì?"
Cái này Thiệu Vân An cũng không có biện pháp, Khang Thuỵ nói. "Mai ngươi làm nhiều điểm tâm, đổi cặp sách lại đi. Nói cho bọn nó, nếu thích cái cặp này thì có thể đặt trước. Một cái cặp sách..." Y nhìn Thiệu Vân An, "Ngươi nghĩ bao nhiêu tiền thì thích hợp?"

Thiệu Vân An không nói nổi. "Sư huynh, ta còn tưởng ngày mai ngài sẽ giúp Thanh nhi lấy lại cái cặp sách!"
Khang Thuỵ lại mỉm cười. "Loại sự tình này sư huynh không thể ra mặt. Bọn nó mua cặp sách và điểm tâm của Thanh nhi là không đúng, nhưng nhờ vậy, quan hệ giữa bọn nó với Thanh nhi mới kéo gần lại, chuyện này Thanh nhi phải tự mình xử lý."
Cũng tốt, sư huynh là người dạy học, nghe sư huynh chuẩn không cần chỉnh. Thiệu Vân An ngẫm nghĩ nói. "Con cứ nói năm lượng bạc một cái. Nếu muốn thêm thắt cái gì, thì tuỳ theo yêu cầu nhiều ít sẽ thêm tiền." Tiếp theo, hắn lại lắc đầu. "Như vậy không tốt. Thanh nhi đi đọc sách chứ đâu phải đi buôn bắn. Để ta nghĩ lại coi nên làm cái gì."
Vương Thạch Tỉnh ở bên cạnh nghĩ ra một cách. "Hay là chúng ta mở thêm cửa hàng bán cặp sách."
Thiệu Vân An. "Muốn mở cửa hàng cũng không thể nhanh như vậy được, mấy hài tử kia sợ là chờ không kịp." Nghĩ ra! Thiệu Vân An vỗ đầu một cái. "Vậy đi, Thanh nhi, con nói với bạn học, Chu nãi nãi sẽ làm một quyển danh mục các kiểu cặp, họ thích kiểu nào thì nói với Chu nãi nãi. Trên sách ghi rõ giá cả, cha nhỏ sẽ nhờ Tô Sách đi làm."
Vương Thanh gật đầu. "Vâng." Lại lo lắng hỏi. "Nhưng con nói là cha nhỏ thiết kế."
Thiệu Vân An. "Không sao. Cha nhỏ thiết kế nhưng không có người làm thì không được nha. Con nói chủ yếu là do Chu nãi nãi làm, cha nhỏ chỉ góp ý thôi."
Vương Thanh không băn khoăn nữa, vẫn dẩu môi nói. "Con muốn cặp sách kia của con."
"Ngày mai cha nhỏ làm thêm cho con nhiều điểm tâm, con đi đổi trở về."
Cha nhỏ nói vậy, tâm tình Vương Thanh tốt lên đôi chút, lập tức biểu hiện rằng bé muốn đi làm bài tập. Nhìn Vương Thanh rời đi, Thiệu Vân An nhìn về hướng Khang Thuỵ. Khang Thuỵ tức khắc nói. "Không ai dám đoạt của ta." Giữa trưa y cũng ăn cơm hộp Thiệu Vân An làm.
Thiệu Vân An thực sự không nói nên lời. "Sư huynh làm sao biết ta định nói gì?"
"Trên mặt ngươi đã nói rõ."
Vương Thanh vô cùng vui vẻ đi học, kết quả cặp sách mất, cơm hộp bị Trâu tiểu mập cầm đầu các bạn học phân nhau ăn luôn, đồ ăn vặt còn chưa đụng tới một miếng. Tuy nói các bạn nhỏ có trả bằng ngọc bội, nhưng bé không hiếm lạ, cho nên Vương Thanh mới hờn dỗi. Buổi tối ăn một bữa lớn của cha nhỏ và Quách tiểu thúc làm mới nguôi ngoai hơn chút, chỉ là một chút thôi đó.
Thiệu Vân An nói chuyện làm cặp sách cho Chu thẩm. Chu thẩm rất bất ngờ, không biết làm sao cảm tạ Thiệu Vân An. Bà ở Vương trạch làm việc, mỗi tháng được không ít tiền công, hiện tại Thiệu Vân An còn tìm thêm sinh ý cho bà, Chu thẩm thật sự không biết nên cảm tạ Thiệu Vân An thế nào, cặp sách chính là do Thiệu Vân An thiết kế. Thiệu Vân An đề nghị Chu thẩm có thể cùng Trịnh Vệ thị, Đinh Diệp thị và Đinh Cát thị làm chung, ba nữ nhân kia cũng biết nữ công, lại là người Vương trạch, sẽ không lắm miệng. Không phải một mình Chu thẩm làm không được. Chẳng là nếu việc làm cặp sách này thật sự có thương cơ, hắn cũng có ý định mở một cửa hàng.
Chu thẩm nhận lấy nhiệm vụ này, Thiệu Vân An cũng nói, tiền kiếm được hắn chỉ lấy ba phần mười, Chu thẩm lấy ba phần mười, còn lại phân cho Trịnh Vệ thị, Đinh Diệp thị và Đinh Cát thị. Trịnh Vệ thị, Đinh Diệp thị và Đinh Cát thị coi như là gia nô của Vương trạch, chủ nhân chịu phân tiền cho bọn họ, các nàng vô cùng cao hứng.

Xem như là giúp Chu thẩm có thêm nguồn thu nhập buôn bán, Thiệu Vân An nhờ Vương Thạch Tỉnh đến nhà Vương Văn Hoà. Được tức phụ giao nhiệm vụ, Vương Thạch Tỉnh cầm theo một túi bánh hạch nhân ra ngoài.
Điểm tâm của Vương Thanh bị bạn học cưỡng mua, Vương Diễn và Triệu Tùng Bác rất oan ức, điểm tâm của hai nhóc cũng không giữ được, bị đồng học cưỡng mua. Học sinh ở Bạch Nguyệt học đường đều có gia thế lớn không thiếu tiền, Vương Diễn và Triệu Tùng Bác thế lực đơn mỏng, không thể bảo vệ nổi điểm tâm của mình. Hai nhóc không giống Vương Thanh, mỗi ngày đều có món ăn ngon, hai nhóc cũng không dám mặt dày đi hỏi An thúc. Về đến nhà, hai nhóc cả bữa cơm chiều ăn không vô, trong hộp cơm có ba món hai nhóc chưa từng ăn, kết quả một miếng còn chưa bỏ vào miệng đã bị người cướp đi mất. Bất quá Vương Thanh là đáng thương nhất, cả hộp cơm và cặp sách không giữ được.
Phu phu Triệu Nguyên Đức và Triệu Hà, Vương Thư Bình và tức phụ y sau khi nghe nhi tử về đến nhà kể lại, cũng không biết phải làm gì. Nhi tử không phải bị bạn học bắt nạt, chỉ có thể nói đồ ăn Thiệu Vân An làm quá dụ hoặc. Bọn họ còn hơi áy náy, Vương Diễn và Triệu Tùng Bác không thể bảo vệ tốt cho Vương Thanh. Vương Diễn và Triệu Tùng Bác cũng mang theo ngọc bội, bạc khoá trở về. Triệu Nguyên Đức và Vương Thư Bình dặn hài tử ngày mai nhớ trả lại cho bạn.
Vương Tiền thị ở trên giường đất nhìn tôn tử làm bài tập, vừa suy nghĩ xem tôn tử muốn làm cặp sách như thế nào. Hôm nay đã trễ, ngày mai bà muốn qua nhà Chu muội hỏi một chút cặp sách làm thế nào. Nếu thật sự không làm được, thì bỏ ra ít tiền nhờ Chu muội làm cho tôn tử một cái, ai nói tôn tử thích cơ chứ,
Đang vắt hết óc dựa theo miêu tả của tôn tử mà vẽ lại, con dâu từ bên ngoài tiến vào. "Nương, Thạch Tỉnh tới rồi, nói tìm cha có việc."
Vương Tiền thị nghe thế, lập tức xuống giường. "Ngươi ở cùng với Diễn nhi, ta đi xem thử."
"Vâng!"
Từ sau khi Vương Thạch Tỉnh rời khỏi tông tộc, tâm trạng Vương Văn hoà vẫn không thoải mái, Vương Thạch Tỉnh một lần cũng chưa tới nhà, Vương Tiền thị rất lo lắng không biết từ giờ về sau Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An còn quan tâm đến nhà bà hay không. Đối với Vương Tiền thị, mối quan hệ giữa Vương Thạch Tỉnh và nhà bà là điều trực tiếp ảnh hưởng tới tiền đồ tương lai của tôn tử, sơ sẩy một chút cũng không được.
Vương Tiền thị tới khách phòng, Vương Văn Hoà và Vương Thư Bình đều có mặt. Vương Thạch Nhìn nhìn thấy bà thì đứng lên chào. "Lão thẩm!"
"Ngồi xuống đi, ta rót nước cho ngươi!"
Vương Tiền thị lập tức vội vã ra ngoài rót nước, nhìn thấy Vương Thạch Tỉnh mang đồ tới thì bà yên tâm hẳn, điều này nói rõ người ta còn có việc tới tìm, còn xem nhà bà là trưởng bối.
Khác lão bà nhà mình, lần nữa nhìn thấy Vương Thạch Tỉnh, Vương Văn Hoà ngũ vị tạp trần, không biết nên nói cái gì, ngược lại Vương Thư Bình tự nhiên hỏi thăm. "Ngươi và Vân An nhận Sầm lão làm phụ thân, thân sinh nhi tử của Sầm lão không nói gì chứ? Ta nghe người ta nói, bọn họ ở kinh thành."
Vương Thạch Tỉnh đáp. "Huynh tỷ rất vui, gửi thư nói bọn họ phải tới, ta và Vân An nhắn bọn họ đừng vội. Một chuyến đi tốn không ít thời gian, trời lại lạnh. Chờ tới khi ấm hơn, ta và Vân An sẽ mang cha nương lên kinh thành thăm bọn họ."
Da mặt Vương Văn Hoà co rút, Vương Thư Bình nói. "Ngươi và Vân An hiện tại xem như không còn gì lo lắng, lại có cha nương ưu ái, cũng coi như khổ tận cam lai."
Vương Thạch Tỉnh đáp. "Cái này phải cám ơn Thư Bình ca, ngài giúp đỡ ta và Vân An không ít."

Vương Thư Bình. "Ngươi và Vân An vẫn luôn kính trọng ta, hai người các ngươi cần hỗ trợ, ta làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn. Chẳng là ngươi rời đi rồi, có vài tộc nhân rất thương tâm."
Vương Thạch Tỉnh gật đầu. "Ta biết. nhưng ở hoàn cảnh của ta, chỉ có rời khỏi tộc mới hoàn toàn giải thoát."
Vương Thư Bình thở dài. "Chuyện qua rồi không nên nghĩ nữa."
Vương Thạch Tỉnh nhìn Vương Văn Hòa đang chán nản, nói. "Vương thúc, Thư Bình ca, ta tới là có việc muốn nói với mọi người. Khang Thần đại ca và Vân An muốn mở tửu lâu trên huyện. Chủ tử của Hứa chưởng quầy có việc, muốn đóng cửa Nhất Trượng Hiên, Hứa chưởng quầy đã đồng ý tới hỗ trợ. Khi tửu lâu khai trương, các nguyên liệu nấu ăn cần có người cung cấp, nếu trong nhóm đã có ta và Vân An, thì về phần nguyên liệu nấu ăn, ta và Vân An muốn thu mua từ trong thôn chúng ta. Mọi người thấy tộc nhân Vương thị có đồng ý hay không."
Vương Văn Hoà nhìn Vương Thạch Tỉnh, Vương Thư Bình vẻ mặt kinh ngạc. "Thạch Tỉnh, ý ngươi là, muốn tộc nhân Vương thị cung ứng nguyên liệu nấu ăn cho tửu lâu của các ngươi?"
"Đúng vậy. Rau dưa, gà vịt, thịt heo, trứng vân vân. Chỉ cần chất lượng tốt, tửu lâu sẽ thu mua."
Vương Thư Bình kích động, có hơi hoảng hốt. "Vậy cần bao nhiêu? Chỉ sợ chúng ta không có đủ."
Vương Thạch Tỉnh. "Tửu lâu còn chưa khai trương nhanh như vậy, các tộc nhân có thể chăn nuôi dần dần, sớm nhất phải đến tháng năm, ta và Vân An muốn thu hoạch lá trà xong đã."
Vương Thư Bình nghe xong, lập tức tính thời gian, Vương Thạch Tỉnh nói thêm. "Việc này không thể chỉ dành cho Vương thị, nhưng tộc nhân Vương thị sẽ được ưu tiên thu mua trước. Chỗ này ta có bản danh sách cùng số lượng đại khái, ngài có thể cho các tộc nhân xem, xem có thể chuẩn bị bao nhiêu, rồi mau chóng cho ta biết số lượng, sau đó ta sẽ đi tìm Triệu thúc."
Vương Thư Bình đưa danh sách cho Vương Thư Bình, rồi đưa thêm một tờ giấy khác. "Đây là công thức chế biến tương vừng, sau này tửu lâu sẽ cần rất nhiều. Ta và Vân An muốn đưa tương vừng cho Thư Bình ca làm trước, chờ đến khi ngươi làm tộc trưởng, thì hãy quyết định xem liệu có chia lợi ích cho tộc nhân hay không."
Vương Thư Bình và Vương Văn hoà chấn động. Vương Thạch Tỉnh bình tĩnh nói. "Ta và Vân An sẽ không quên người có ân với chúng ta. Nhưng cũng sẽ không quên những người có lòng tham. Diễn nhi chắc chắc tương lai có tiền đồ, ngài nên sớm tính toán."
Kế hoạch mà Vương Thạch Tỉnh nhắc tới chính là chuẩn bị đủ bạc cho Vương Diễn tương lai thi khoa khảo. Khoa cử là một sự kiện tiêu tốn nhiều tiền, thông thường cả một tộc chỉ có một người đi đọc sách, đi thi. Căn cứ vào uy tín của Vương Văn Hoà hiện tại, căn cứ vào tình huống của Vương thị, lựa chọn tốt nhất cho Vương Diễn chính là Vương Thư Bình tự mình cung ứng chi phí cho nhóc đọc sách.
Vương Thư Bình hít sâu hai cái, cảm kích đáp. "Thạch Tỉnh, ân tình của ngươi và Vân An ta ghi nhớ. Không quản tương lai Diễn nhi có thể học tới đâu, nó có một nửa coi như là hài tử của các ngươi. Các ngươi có chuyện cứ việc sai bảo nó, có chuyện gì cần hỗ trợ, cho dù không giúp được gì, nó cũng có thể góp sức."
Đối với ân tình của Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An, Vương Thư Bình thật sự không biết hồi báo thế nào. Vương Thạch Tỉnh không cần Vương Thư Bình báo đáp cái gì, tất cả thứ này đều là tiểu tức phụ thay hắn hoàn lại ân tình (nhân tình.)



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc