Hãn Phu - Chương 58

Tác giả: Neleta


Ngày mới vừa lên, cánh cổng kinh thành dày nặng chậm rãi mở ra, đoàn người xếp hàng ngay ngắn trật tự bên ngoài chờ vào thành. Trong đám người, có một chiếc mã xa đã đến chờ từ đêm khuya. Xuất trình văn điệp chứng minh thân phận, cỗ xe lao vào trong thành, chạy một lát, nó dừng lại, một vị tuỳ tùng xuống xe theo phương hướng khác rời đi, chiếc xe tiếp tục chạy, qua chừng hai dãy nhà, tiến vào kinh thành tuỵ viện phố, nơi đây là chỗ cư ngụ của trọng thần triều đình, hoàng thân quốc thích. Xe ngựa dừng ở trước một tòa viện lớn, cổng lớn đề bốn chữ bằng vàng. "Sư Học Ông Phủ."
Xe ngựa ngừng ở cổng chính, một người từ trên xe bước xuống đi gõ cổng. Đại môn màu đỏ hé ra, một gã sai vặt thăm dò bước đến, hai người trao đổi vài câu, gã sai vặt lập tức mở đại môn, đầu tiên là dặn dò một người khác đi thông tri chủ nhân, sau đó vội vàng bước xuống bậc tam cấp, tự mình dẫn xe ngựa vào.
Sư Học Ông Phủ là phủ đệ của đế sư hai triều, Ông lão sư. Tiên hoàng lúc tuổi già đam mê nữ sắc, nghe lời gièm pha, làm cho triều đình trên dưới chướng khí mù mịt, quốc gia hỗn loạn, dân chúng lầm than. Ông lão xoay chuyển tình thế, phụ tá Thái tử, hiện giờ là Vĩnh Minh đế, trong tình cảnh phân tranh giữa các hoàng tử khác mà thuận lợi đang cơ. Sau đó, ông liền từ chức lui về Quốc Tử Giám, vì triều đình tuyển chọn nhân tài, vì hoàng đế phân ưu, trung nghĩa lưỡng toàn, cũng bởi vậy mà được Vĩnh Minh Đế cực kỳ tín nhiệm.
Ông lão mới tỉnh dậy không bao lâu, nghe quản gia thông tri học trò của mình, Tưởng Khang Ninh tới thăm, ông vô cùng bất ngờ. Tưởng Khanh Ninh ở huyện Vĩnh Tu làm huyện lệnh, như thế nào đột ngột hồi kinh. Làm quan ngoài kinh thành hoặc không được hoàng đế triệu kiến là không được nhập kinh, cho dù bản thân là nhân sĩ kinh thành. Ông lão lập tức ý thức được phía Tưởng Khang Ninh khẳng định là có đại sự phát sinh. Ông lệnh quản gia mau chóng đưa Tưởng Khang Ninh đến thư phòng.
Ông lão vào thư phòng, vừa mới an toạ thì Tưởng Khanh Ninh tiến vào, phía sau còn dẫn theo vài vị gia phó nâng hai thùng rượu và hai thùng trúc lớn. Tưởng Khanh Ninh hướng lão sư hành lễ, Ông lão mở miệng hỏi. "Ninh nhi, xảy ra chuyện gì? Sao lại hồi kinh?"
"Nghĩa phụ, hài nhi có chuyện quan trọng cần bẩm báo, việc này hài nhi không yên tâm giao cho người khác truyền tin ngoài tự mình đảm nhận." Tưởng Khanh Ninh nói xong, từ trong vạt áo lấy ra một quyển sách thật dày, hai tay dâng lên. Ông lão thận trọng tiếp nhận, nhượng Tưởng Khanh Ninh ngồi xuống, cũng kêu người bưng nước trà và điểm tâm lên. Người ngoài chỉ biết Tưởng Khanh Ninh là môn sinh đắc ý của Ông lão, nhưng người trên triều đình đều biết, Tưởng Khanh Ninh kỳ thật là nghĩa tử của ông.
Tưởng Khanh Ninh cơ hồ một đêm không ngủ, nhưng thoạt nhìn rất có tinh thần. Ông lão thấy khí sắc y không tồi, đoán không phải chuyện gì xấu nên cũng yên tâm nhìn xuống. Sau khi xem vào dòng, ông liền kinh ngạc nhìn Tưởng Khanh Ninh, thần sắc nghiêm túc hơn hẳn. Hạ nhân mau chóng đưa trà bánh tới, Tưởng Khanh Ninh xác thực rất đói bụng, thấy nghĩa phụ vô tâm dùng bữa, y cũng không câu nệ, tự mình động đũa.
Đợi Tưởng Khang Ninh ăn uống xong, Ông lão còn đang chăm chú đọc sách, thỉnh thoảng lại vỗ bàn hô. "Hay, hay lắm!"
Tưởng Khanh Ninh gọi người tới dọn dẹp mấy thứ trên bàn xuống, lại dâng lên nước cam tuyền tốt nhất trong nhà, từ trong hộp trúc mấy ra một bộ trà cụ, lại lấy ra một bình lá trà.
Ông lão xem xong, hai mắt sáng ngời hữu thần nhìn về phía Tưởng Khang Ninh. "Hay, viết rất hay! Ninh nhi, ngươi làm sao nghĩ ra được? Lá trà cũng là ngươi mang đến?"
Tưởng Khang Ninh đem trà cụ và bình trà đặt lên cái bàn trước mặt nghĩa phụ. "Nghĩa phụ, hài nhi hổ thẹn, mấy ý tứ này không phải xuất phát từ hài nhi."
"Hửm, là như thế nào?"
Mấy người sáng sớm đến bái phỏng Ông lão đều bị quản gia ngăn ở bên ngoài, chỉ nói lão gia có chuyện quan trọng cần làm, không tiếp khách. Trong thư phòng Ông lão, hương trà lượn lờ. Phẩm một ngụm Long Tĩnh, Ông lão lại lần nữa sung sướng híp híp mắt, cảm khái. "Không thể nghĩ tới mấy chủ ý cực hay này lại xuất phát từ một nông gia tử, vi phụ hổ thẹn, thật là hổ thẹn."
Tưởng Khanh Ninh nói. "Thiệu Vân An đúng là một diệu nhân. Hắn đã từng tiếp xúc với thủ hạ của Nguỵ Hoằng Văn, ta cũng nói rõ thân phận Nguỵ Hoàng Văn với hắn, hắn lại kiên trì đem lá trà và rượu giao cho gia huynh, còn nói hắn nhận thức hài nhi, chứ không nhận thức hầu gia chi tử kia. Còn luôn miệng nói muốn ta làm chỗ dựa." Ông lão cười vài tiếng. "Người này, không chỉ là diệu nhân, còn là một con tiểu hồ ly nha."
"Ha ha..."

Ông lão uống hớp trà, lại hỏi. "Vậy rượu, ngươi mau lấy cho vi phụ một chén đi."
Tưởng Khang Ninh khổ sở. "Nghĩa phụ, ngài còn chưa dùng bữa sáng."
Ông lão trừng mắt. "Ngươi còn không mau kêu người bưng đồ ăn lên."
Tưởng Khanh Ninh vội gọi người mang đồ ăn lên, lại tự mình pha một chén trà cho nghĩa phụ. Ông lão hai mắt lấp lánh nhìn bình trà, vạn phần tiếc nuối, quá ít, quá ít. Vội vàng dùng bữa sáng, Ông lão lập tức kêu Tưởng Khang Ninh rót rượu. Trong lúc ông dùng bữa, Tưởng Khanh Ninh đã tỉnh rượu trước (lọc rượu). Uống một ngụm, hai mắt Ông lão mở lớn, nhìn hai thùng rượu chằm chằm giống như một con lang đói bụng từ lâu bắt gặp một chú dê con béo mập. Tưởng Khang Ninh vội vã nói. "Nghĩa phụ, ta chỉ mang theo hai thùng rượu này vào kinh, còn muốn dâng lên hoàng thượng thưởng thức."
"Sao ngươi không mang theo nhiều chút."
Tưởng Khanh Ninh lần nữa bất đắc dĩ nói. "Hài nhi nếu mang toàn bộ đến chỉ sợ một văn tiền cũng không bán nổi. Nghĩa phụ, hiện tại vì hoàng thượng kiếm tiền là chính, hài nhi đảm bảo, sang năm sẽ có đủ rượu và trà cho ngài."
"Ngươi đảm bảo!"
"Hài nhi đảm bảo. Vân An là nghĩa đệ của hài nhi, thiếu ai cũng không thể thiếu ngài mà. Bất quá nghĩa phụ, ngài không thể uống nữa, rượu uống nhiều sẽ say, ngài còn phải giúp hài nhi diện kiến hoàng thượng nữa. Hài nhi hiện tại chính là tự ý vào kinh."
"Thêm chén nữa, không say được. Yên tâm, Hoàng thượng tuyệt đối sẽ không trị tội ngươi. Rượu đúng là quá ít!"
"..."
Tưởng Khanh Ninh không muốn thừa nhận rằng, người hiện ra trong đầu y lúc này chính là Sầm lão.
Nghe thấy đế sư cầu kiến, vừa mới hạ triều, Vĩnh Minh Đế lập tức tuyên triệu.
Ông lão hai tay, một bay ôm bình trà, một tay ôm bình dương nãi tửu theo sau thái giám truyền tin tiến vào thư phòng. Thái giám đi phía trước ông còn ôm thêm một cái rương. Ông lão vừa tiến vào, Vĩnh Minh Đế ngay tức khắc ban toạ. Ông lão đế sư hai triều, Vĩnh Minh Đế có thể bước lên ngai vị không thể không kể đến công lao của ông, nhưng Ông lão không hề vì được ân và kiêu ngạo. Ở trước mặt Vĩnh Minh Đế vĩnh viễn toàn tâm toàn ý phụ tá, duy trì vị trí trung thần, cũng bởi vậy Vĩnh Minh Đế càng thêm tín nhiệm ông.
Ông lão an toạ xong liền nhờ cung nhân lấy nước tốt nhất đến, nói muốn pha trà. Vĩnh Minh Đế cười ha hả nhìn Ông lão, ý bảo thái giám đi lấy nước, còn hiếu kỳ hỏi. "Trẫm thấy đế sư hôm nay rất có nhã hứng, là có ý đến đây cùng trẫm phẩm trà sao? Đúng là vừa lúc, trẫm hôm nay có một ít trà hảo hạng, đang muốn sai người mang qua cho đế sư đây!"
Ông lão đặt hai cái bình trong tay xuống kỷ trà trước mặt, thừa nước đục thả câu. "Hoàng thượng, thần đến là để thỉnh hoàng thượng uống trà. Thần dám nói, Hoàng thượng tuyệt đối chưa bao giờ uống qua trà nào ngon như của thần đâu!"


"Hửm! Trẫm tự nhận trong tay trẫm có không ít các loại trà tốt nhất Đại Yến quốc, chẳng lẽ đế sư còn có trà ngon hơn cả của trẫm?"
"Đương nhiên. Không chỉ trà tốt, còn có rượu ngon. Hoàng thượng chăm lo việc chính sự, thỉnh thoảng cũng cần thả lỏng. Từ sau khi hoàng thượng đăng cơ, thần cùng hoàng thượng chưa có cơ hội ngồi xuống phẩm trà, uống rượu."
Trong mắt hoàng thượng hiện lên một chút vẻ hoài niệm. "Đúng vậy! Chẳng bằng hôm nay, trẫm nhất định phải cùng đế sư phẩm trà hảo hạng, phẩm rượu ngon. Người đâu, trẫm hôm nay có chuyện quan trọng cùng đế sư luận bàn, không được quấy rầy."
"Vâng."
Tưởng Khang Ninh chờ ở ngoài cung, lấy thân phận của y, trừ phi Hoàng đế tuyên triệu, nếu không y không có tư cách diện kiến hoàng thượng, mặc dù y là nghĩa tử của Ông lão. Tưởng Khang Ninh đột xuất vào kinh, phàm là những quan viên có chú ý tới Ông lão và Hoàng thượng đều biết đến tin tức, đặc biệt sau khi Tưởng Khang Ninh vào kinh, Ông lão liền lập tức tiến cung. Mọi người sôi nổi suy đoán thâm ý trong đó.
Đến quá ngọ, Tưởng Khang Ninh chưa cảm thấy đói bụng, trước khi tới y đã ăn đại vài thứ, biết là sẽ phải chờ hồi lâu. Có nghĩa phụ xuất lực, khẳng định hoàng thượng sẽ triệu kiến, chỉ là không biết khi nào. Thiệu Vân An hy vọng y có thể kéo thêm hai vị đại thần nhập bọn, Tưởng Khang Ninh không vì chuyện này mà thỏa mãn. Nếu chuyện lần này có thể như y và Thiệu Vân An dự liệu, như vậy... nghĩ đến gia huynh, Tưởng Khanh Ninh nắm chặt tay, huyện lệnh chẳng qua là một chức quan nhỏ làm bệ đỡ, một ngày nào đó, y sẽ đi đến địa vị cao hơn.
"Vị này chính là Vĩnh Tu huyện lệnh, Tưởng Khang Ninh đại nhân?"
Một vị công công quản sự đi tới dò hỏi. Tưởng Khang Ninh hồi thần, hành lễ. "Là hạ quan."
"Hoàng thượng triệu kiến, thỉnh Tưởng đại nhân theo ta đi trước."
"Làm phiền công công."
Tưởng Khang Ninh nhét cho đối phương một nén bạc, áp xuống sự hồi hộp trong lòng.
Trong ngự thư phòng, Vĩnh Minh Đế cầm trên tay một quyển sách thật dày lật qua lật lại, thỉnh thoảng còn nói vài câu. "Hay, hay!" Trước mặt hắn có ba cái chén thuỷ tinh, một cái là trà Long Tĩnh xanh biếc, một cái là chứa Dương Nãi Tửu đỏ đậm, còn một chén là hoàng cúc tơ vàng, ba cái chén đặt bên nhau rất hợp mắt.
"Lão đế sư, ngài có một học trò rất tài năng, cũng là nghĩa tử tốt nha. Sở tư của Tưởng Khang Ninh quả thật rất tốt, rất tốt!"
Ông lão nói. "Tưởng Khang Ninh đúng thật là đồ đệ thông tuệ nhất trong số mấy đồ đệ của ta, cũng một lòng vì triều đình, vì hoàng thượng sở tư. Thần không dám gạt hoàng thượng, sách này tuy là Khang Ninh viết, nhưng đồng dạng là bị vị nông gia tử chế trà, ủ rượu kia chỉ điểm. Hài tử nông gia này thân thế khổ cực, có cơ duyên tao ngộ khiến Tưởng Khang Ninh đồng cảm như bản thân mình, hai người kết nghĩa huynh đệ, cũng hợp ý nhau, bị ảnh hưởng nên mới có thể như thế mà suy tư."
Lấy thân phận Thiệu Vân An đã đủ lôi kéo người chú ý, đặc biệt nếu được hoàng thượng quá chú ý cũng không phải chuyện tốt, ngược lại có thể trở thành tai hoạ. Cho nên Tưởng Khang Ninh trực tiếp yêu cầu nhận lấy phần công lao này. Thiệu Vân An cũng minh bạch điểm này, hiểu rõ Tưởng Khang Ninh làm như vậy đối với hắn trăm lợi mà không hại. Ông lão cũng biết sự việc, Tưởng Khang Ninh không hề dấu giếm, Ông cũng tán thành cách làm của y. Nhưng chủ ý về thương nghiệp xác thực là xuất phát từ Thiệu Vân An, vì tránh ngày sau có khả năng gặp phải phiền toái, Ông mới ở trước mặt hoàng thượng nhắc đến Thiệu Vân An một chút.

Ông lão đơn giản kể lại chuyện của Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh, hoàng thượng liền nắm rõ vì sao Tưởng Khang Ninh lại coi trọng hai vị nông gia tử đến thế. Hắn còn chưa để ý đến việc Thiệu Vân An không giống người thường, mà lúc này chỉ vô cùng tán thưởng Tưởng Khang Ninh.
Sau khi Tưởng Khang tiến vào ngự thư phòng, Vĩnh Minh Đế kỹ càng tỉ mỉ dò hỏi y về việc lấy sinh ý từ lá trà làm điểm khởi nghiệp, từng bước phát triển thương nghiệp toàn Đại Yến. Vĩnh Minh Đế thiếu tiền, thiếu đến mức từ sau khi đăng cơ đến giờ còn chưa có đủ tiền để tu sửa hoàng cung, thiếu đến mức tư khố của hắn sắp sửa trống rỗng. Nếu hỏi Vĩnh Minh Đế có để mắt đến sự giàu có của Hằng Viễn Hầu phủ hay không, đáp án tuyệt đối là có. Nhưng hắn có thể liếc mắt, cũng không thể xét nhà người ta. Vì thế, Vĩnh Minh Đế mỗi lần thấy triều thần trên triều tranh quyền đoạt lợi, không chịu vì hắn chân chính phân ưu lại nén giận. Mà mỗi lần Hộ hộ hướng hắn khóc lóc than vãn, nói nào nào nào đều cần bạc, đến nối Vĩnh Minh Để chỉ hận không thể đá Hộ bộ đến chỗ nào đó bảo vệ thành trì. Hiện tại, rốt cuộc có người có thể chân chính vì hắn phân ưu, tâm tình Vĩnh Minh Đế rất tốt, bữa trưa còn ăn đến hai chén cơm, hoàn toàn quên mất Tưởng Khang Ninh còn bên ngoài, chịu lạnh, chịu đói.
Lần này, Tưởng Khang Ninh diện kiến hoàng thượng liên tục kéo dài đến khi trời tối. Vĩnh Minh Đế tâm tình tốt, thậm chí còn ban Tưởng Khang Ninh cùng dùng bữa. Chủ ý về thương nghiệp là Thiệu Vân An đưa ra, Tưởng Khanh Ninh cũng cẩn thận lên kế hoạch vài đêm liền. Bởi vậy, đối với mấy câu hỏi đủ loại của hoàng thượng, Tưởng Khanh Ninh đều giải thích cực kỳ tường tận. Vĩnh Minh Đế đối với Tưởng Khanh Ninh rất vừa lòng, trên mặt Ông lão cũng đầy ánh sáng (đầy tự hào). Thẳng đến di cửa cung sắp đóng, Ông lão mới cùng Tưởng Khang Ninh ra khỏi ngự thư phòng, rời khỏi hoàng cung.
Nhấm nháp chén rượu Dương Nãi cuối cùng, Vĩnh Minh Đế đứng dậy. "Người tới, đem mấy thứ này mang qua Cảnh Du cùng, trẫm đêm nay qua đó nghỉ ngơi."
"Tuân lệnh, hoàng thượng."
Cảnh Du cung là tẩm cung của Quân hậu. Năm thứ hai sau khi đăng cơ, Vĩnh Minh Đế huỷ bỏ tập tục phong Thái tử phi thành Hoàng hậu, lập một vị nam tử dòng thứ gia tộc họ Đại lên làm hậu, lúc ấy việc này gây nên không ít tranh luận chấn động trong triều, nhiều phe cánh lớn còn sôi nổi viết công văn thỉnh cầu Vĩnh Minh Đế thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Nhưng Vĩnh Minh Đế không dao động, chọn ra vài tên phản ứng kịch liệt nhất, tước mất mũ chuồn, sau lại nhờ phe của Ông lão nhất mực giữ im lặng, chuyện này mới dần lắng xuống.
Nhưng tân hậu không phải nhờ vậy mà được quần thần ủng hộ. Tân hậu được tấn phong lúc hai mươi lăm tuổi, đến bây giờ đã hai năm qua đi, tân hậu chậm chạp chưa có thai, Vĩnh Minh Đế lại chỉ có hai tần, một quý nhân và một đứa con thứ, phi tử sinh xong thì mất, cùng một vị phi tần sinh hạ hoàng nữ, có thể nói là con nối dõi đơn bạc. Vĩnh Minh Đế đã ba mươi ba, phong tục tuyển tú mỗi năm trong hoàng cung chưa bao giờ tạm dừng, nhưng Vĩnh Minh Đế lấy lý do quốc khố hư không, kéo dài không chọn tú nữ, lại luôn nghỉ ngơi ở tẩm cung quân hậu. Triều thần không dám nói hoàng thượng không phải, chỉ dám hướng mũi giáo về phía Quân hậu Đại Tề Du, liên luỵ đến cả gia tộc họ Đại.
Đi bộ đến Cảnh Du cung, Vĩnh Minh Đế, Mộ Dung Khôn vẫy lui cung nữ thái giám, một mình đi vào. Đã biết trước tin tức, quân hậu Đại Tề Du tiến lên giúp hoàng thượng cởi áo, khuôn mặt tuấn tú mang theo nét cười nhẹ nhàng. "Nghe nói hoàng thượng cùng Ông lão ở ngự thư phòng đàm luận cả ngày, tâm tình rất tốt, có chuyện gì tốt sao?" Đại Tề Du tò mò hỏi. Mộ Dung Không không hề tức giận chuyện quân hậu tìm hiểu chính sự, cười nói. "Đúng là có chuyện tốt. Đồ vật trẫm kêu mang tới đã đến chưa?"
"Đã đến."
"Tới, trẫm nói cho ngươi chuyện tốt là chuyện gì!"
Nắm bàn tay có vết chai mỏng của Đại Tề Du, Mộ Dung Khôn hướng nội đường đi tới. Nhìn nét vui vẻ khó gặp trên mặt hoàng thượng, Đại Tề Du cũng mỉm cười, trong lòng tràn đầy hiếu kỳ.
Ra cung, Tưởng Khang Ninh cùng nghĩa phụ trở về đế sư phủ, hai người lại hàn huyên một hồi lâu, lúc sau Tưởng Khang Ninh mới tạm thời bái biệt nghĩa phụ rời đi. Vẫn là chiếc xe ngựa cũ, Tưởng Khang Ninh hướng con phố khác chạy đến.
Xe ngựa dừng cước cổng một căn nhà bình thường, lập tức có người đi lên dẫn ngựa, vén rèm. Tưởng Khang Ninh xuống xe, gã tiểu tư lập tức nói. "Nhị thiếu gia đã trở lại, đại thiếu gia chờ ngài cả ngày."
"Huynh trưởng ngủ rồi sao?"
"Không có, vẫn luôn đợi ngài trở về."

Tưởng Khang Ninh vội bước chân tiến vào toà nhà, hướng thẳng đến chỗ huynh trưởng.
Tưởng Khang Thần ngồi ở mép giường, tâm không yên mà vỗ về nhi tử đang ngủ say. Ngoài phòng có người gõ cửa, Tưởng Khang Thần dừng tay, lập tức đứng dậy ra ngoài. Mở cửa, nhìn thấy người bên ngoài, Tưởng Khang Thần kích động kéo người vào, thấp giọng hỏi. "Khang Ninh, có phải xảy ra chuyện gì hay không?"
Tưởng Khang Ninh trở tay đóng cửa, trấn an. "Ca, không có việc gì. Lần này vào cung là có chuyện tốt bẩm báo hoàng thượng, cho nên chưa kịp đến thăm ca."
Tưởng Khang Thần nghe thế liền an tâm, vội vàng hỏi. "Ngươi ăn cơm chưa? Ta làm chút đồ ăn cho ngươi."
"Đã ăn rồi, ăn trong cung. Hi nhi đâu?"
"Hi nhi ngủ. Khang Ninh, thật sự không có chuyện gì chứ?"
"Không có chuyện gì, việc này trọng đại, đệ không thể nhờ vả người khác. Ca, người có khoẻ không? Bên kia không có ai tới quấy rầy chứ?"
Tưởng Khang Thần cười nhạt. "Không có, ta và Hi nhi rất tốt."
Tưởng Khang Ninh không vạch trần lời nói dối của huynh trưởng, ngược lại nói. "Ca, nếu không mệt đến thư phòng đi, đệ có việc muốn nói, là đại sự!"
Vừa nghe đệ đệ nói có đại sự, Tưởng Khang Thần lập tức nói y không mệt, hai huynh đệ liền đến thư phòng của Tưởng Khang Thần. Trên giường, một hài tử chừng bảy tám tuổi, trong tay ôm đồ chơi bằng gỗ bình yên ngủ say.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc