Hãn Phu - Chương 57

Tác giả: Neleta


Người trong thôn cơ hồ đều tụ tập lại đây, nhà Vương Bân Xương và phu thê Vương Đại Phúc cũng tới. Thả mười văn tiền làm lễ, hai phu thê định bước vào trong nhà xem thì bị Tôn Tiểu Giang ngăn cản. Nhiều người như vậy, nếu tất cả mọi người đều vào xem một vòng, chưa nói đến trong nhà có mất cái gì hay không, nhưng chắc chắn sẽ lộn xộn hết cả lên. Điều này, đại đa số mọi người đều thông cảm, nhưng vẫn có người nói Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An keo kiệt. Trên mặt hai phu thê Vương Đại Phúc rất khó coi, Tôn Tiểu Giang quyết định phớt lờ, hai người họ không có trong danh sách có thể vào, Thiệu Vân An không cho vào chính là không cho vào.
Ở nhà, Vương lão thái đang cố sức gây sự. Bà nhất định phải đi. Bà là mẫu thân Vương Thạch Tỉnh, cho dù có viết thư khế chăng nữa, bà vẫn là mẫu thân Vương Thạch Tỉnh! Nhi tử dựng nhà lớn nhưng che dấu đã không tính, còn không cho bà qua dùng bữa cơm, nhìn một cái, thuận tiện ở lại vài hôm? Vương Chi Tùng ngày càng không thể kiên nhẫn nổi với mẫu thân mình. Vương lão thái nếu biết phân rõ phải trái, nhà bọn họ sẽ không đi đến bước đường ngày hôm nay. Nhưng lúc này, mặc kệ Vương Chi Tùng khuyên can thế nào, Vương lão thái đã quyết tâm phải đi. Vương Xuân Tú không lên tiếng, nàng cũng muốn đi. Nếu mẫu thân có thể qua, nàng cũng có lý do đi qua. Hết cách, Vương Chi Tùng cuối cùng chỉ có thể cố vác mặt dày đi chung, không có mặt y chỉ sợ mẫu thân lại chọc vào rắc rối. Vương Đại Lực bị Vương lão thái mắng mỏ cũng phải cùng theo, ngay cả Vương Tại Tranh cũng bị túm đi. Vương Tại Tranh khóc lóc không muốn, nó sợ đại bá nhưng lại không lay chuyển được nãi nãi.
Một đoàn xe ngựa tiến vào thôn Tú Thuỷ, thẳng tiến đến chỗ pháo nổ. Vương Thư Bình và Triệu Nguyên Đức đang tiếp đón khách nhân ở tiền viện nhìn thấy xe ngựa tiến đến, Triệu Nguyên Đức lập tức kêu Triệu hà đi gọi Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An. Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An tự thân dẫn mọi người đi tham quan, nghe nói có xe ngựa lại đây, hai người lập tức ra ngoài đón tiếp.
Chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng lớn, các thôn dân sôi nổi nhìn theo. Vương Thạch Tỉnh cùng Thiệu Vân An nhanh chân bước đến, mành xe xốc lên, Thiệu Vân An thốt lên. "Sầm lão, phu nhân!"
Sầm lão? Là viện trưởng cái huyện học kia sao? Các thôn dân bắt đầu bàn tán.
"Ha ha, Vân An, Thạch Tỉnh, các ngươi hôm nay mừng tân gia, chúng ta tới xem náo nhiệt."
Thiệu Vân An cười to đáp. "Ta còn tưởng ngài và phu nhân không muốn tới. Xin mời vào mời vào!"
Sầm lão bỏ một bao lì xì vào thùng tiền mừng trên bàn, Triệu Nguyên Khánh phụ trách đăng ký không mở bao, mà cất riêng sang một bên. Xe ngựa theo sau Sầm lão cũng dừng lại, hai người bước xuống tiếp theo chính là Quan, Trần phu tử, khiến Thiệu Vân An rất bất ngờ. Hắn vội vàng cùng Vương Thạch Tỉnh mời bốn người vào chính sảnh. Hai vị phu tử cũng tặng bao lì xì đỏ, tương tự được cất riêng ra.
Theo sát hai vị phu tử bước xuống xe chính là Hứa chưởng quầy và Tằng chưởng quầy. Hai vị chưởng quầy tặng tiền lì xì không nói, còn mang theo một xe lễ vật, nói là đại chủ nhân bọn họ mang đến. Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh không ngừng nói lời cảm tạ. Người tiếp theo sau nữa chính là Vĩnh Ninh Đường, Phùng chưởng quầy. Mặc dù Vĩnh Ninh Đường không trực tiếp cùng Thiệu Vân An có giao dịch, nhưng trà hoa cúc chính là Thiệu Vân An giao cho Tôn gia, lần này ông tới chính là muốn nhân cơ hội giao thiệp với Thiệu Vân An. Tới tiếp theo thế nhưng lại là chưởng quầy tiệm đồ sứ. Phong bì đỏ của các vị chưởng quầy đều là ngạch bạc, còn mang theo quà, Thiệu Vân An tự mình dẫn mọi người vào bên trong.
Người trong thôn không nghĩ tới Thiệu Vân An có quen biết rộng với nhiều chưởng quầy trên huyện như vậy, thầm nghĩ. [Khó trách Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh có nhiều tiền, bọn họ thật đúng là có làm buôn bán nha!]
Từ rất xa Vương lão thái đã nhìn thấy mấy cỗ xe ngựa chạy về hướng nhà Vương Thạch Tỉnh. Khi bọn họ đến cổng, khách nhân trên xe ngựa đã tiến vào hết. Nhà Vương lão thái đột nhiên xuất hiện khiến khung cảnh lặng ngắt như tờ, Vương lão thái kéo Vương Tại Tranh hướng vào bên trong bước đi, ngay lập tức bị Vương Thư Bình ngăn cản.
Vương Thư Bình liếc mắt nhìn Vương Chi Tùng đang cúi đầu và Vương Xuân Tú rõ ràng đang bặm son giấy, quay sang Vương lão thái nói. "Lão thẩm, hôm nay là ngày mừng tân gia của Thạch Tỉnh cùng Vân An, có rất nhiều khách quý tới, ngài đừng gây chuyện khiến cho tất cả mọi người đều khó xử. Sầm viện trưởng đang ở bên trong, ngài cứ muốn gây chuyện thì Chi Tùng đừng mong trở lại huyện học."
Vương Chi Tùng đột nhiên ngẩng đầu, trên mặt đầy kinh hỉ, sau đó muốn nói lại thôi. Vương lão thái nghển cổ nói. "Ta là nương Vương Thạch Tỉnh! Đây là cha hắn!" Bà lôi Vương Đại Lực tới.
Vương Thư Bình lạnh nhạt nói. "Lão thẩm! Ngài hà tất phải làm chuyện khó coi như vậy. Chuyện nhà ngài cùng Thạch Tỉnh thế nào, chúng ta ai cũng rõ ràng. Ta nói thẳng với ngài, ngài và lão thúc không nên tiến vào, miễn cho mọi người phải xấu hổ. Ngài cứ tìm cái bàn ngồi xuống chờ ăn là được."
"Ta là nương Thạch Tỉnh! Ngươi kêu hắn ra! Hắn mừng tân gia sao ta lại không được vào?" Vừa nghe thấy mình không được mời vào, Vương lão thái không thèm quan tâm Sầm viện trưởng có ở chỗ này hay không. Toà nhà lớn như vậy, phòng ốc khang trang như vậy, bà vào đây ở là đương nhiên.

Vương Chi Tùng vội vàng kéo Vương lão thái. "Nương, ngài đừng náo loạn, viện trưởng còn ở đây. Chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống đi!"
Vương lão thái hất tay nhi tử ra. "Ta là nương hắn! Đừng nói là đi vào, ta đến ở còn được. Nói trắng ra chính là hắn không có lý."
Xung quanh truyền đến tiếng cười nhạo.
"Nương!" Vương Chi Tùng sợ nương lại kéo viện trưởng ra ngoài, tiếng cười nhạo xung quanh khiến y xấu hổ không có chỗ trốn.
Vương Thư Bình lạnh lùng bỏ xuống một câu. "Lão thẩm lại không nhận thư khế đúng không?"
Vương lão thái theo quán tính run rẩy một cái, Vương Đại Lực giật nhẹ Vương lão thái. "Đừng gây chuyện!"
Vương lão thái trừng mắt nhìn Vương Đại Lực, Vương Thư Bình không biểu tình bỏ thêm câu nữa. "Điền Nham cùng nhà hắn còn trong tù đấy, trong đó bao gồm không tuân theo thư khế, lão thẩm là muốn bọn họ ở trong tù thêm lâu chút nữa sao?" Trốn ở sau lưng gia gia, nãi nãi, Vương Tại Tranh rùng mình một cái, nôn nóng ngẩng đầu nhìn nãi nãi nó.
Vương lão thái ngoài mạnh trong yếu mắng. "Vương Thư Bình! Người đừng có mà doạ ta! Thư khế viết cái gì ta không biết! Ta chỉ biết Vương Thạch Tỉnh là nhi tử ta! Đây là nhà mới của con ta, ta đến đây ở là lẽ đương nhiên!"
"Nương..." Nếu không phải mẫu thân thân sinh, Vương Chi Tùng chỉ muốn đánh ngất đối phương.
"Vương lão bà, ngươi còn chê thanh danh Chi Tùng không đủ xấu sao? Sầm viện trưởng người ta còn ở bên trong đấy, ngươi gây ồn ào ở chỗ này là sợ Sầm viện trưởng không biết Vương Chi Tùng có lão nương không biết xấu hổ sao?" Vương Tứ thẩm đi đến, không khách khí nói. "Ngươi lúc này nói Thạch Tỉnh là con ngươi, vậy lúc trước ép Thạch Tỉnh nhập ngũ sao không thấy nói Thạch Tỉnh là con ngươi? Lúc ngươi muốn bán Ni tử sao không thấy nói? Ngươi không thấy mất mặt à? Ngươi không sợ xấu mặt, thế Chi Tùng cùng Xuân Tú nhà ngươi cũng không biết xấu hổ là gì hay sao? Ngươi lại muốn phá đám lễ tân gia, xem Vân An xử ngươi thế nào. Lần trước Vân An tìm huyện lệnh đại nhân cầu tình, giữ lại cái danh đồng sinh của Chi Tùng, lần này thử xem ngươi còn giữ được hay không?"
"Nương, ta cầu ngài, đừng náo loạn nữa được không! Ngài thật sự muốn ta không giữ được chức đồng sinh lang hay sao?" Vương Chi Tùng gấp đến độ muốn khóc, vạn nhất Sầm viện trưởng nghe thấy, y coi như xong luôn rồi.
"Nương, chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống đi, ngài đừng làm khó dễ Chi Tùng." Vương Xuân Tú không thể không lên tiếng. Ai biết huyện lệnh đại nhân có ở đây hay không, ngộ nhỡ huyện lệnh đại nhân ở đây thì biết làm sao!
"Bà nó à, đừng gây sự." Vương Đại Lực lại lần nữa mở miệng.
Vương lão thái thật ra có hơi sợ Thiệu Vân An. Nhi tử, nhi nữ và nam nhân đều khuyên bà, bà trừng mắt nhìn Vương Thư Bình và Vương Tứ thẩm một cái, bắt lấy tay Vương Tại tranh, kéo Vương Xuân Tú xuyên qua đám người xây xem, tìm cái bàn trống ngồi xuống. Người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, Vương Chi Tùng cúi đầu, hận không thể đào một cái hố nhảy xuống.
Vương Thạch Tỉnh cùng Thiệu Vân An dẫn hai lão phu thê Sầm viện trưởng, vài vị chưởng quầy vào tham quan nhà mới. Tham quan xong, hai người mời mọi người vào phòng uống trà. Sầm viện trưởng đến, đây hoàn toàn là một tin tức chấn động. Triệu Hà kể cho Thiệu Vân An biết chuyện ngoài tiền viện, Thiệu Vân An vẻ mặt không đổi, chỉ nói với Triệu Hà tuyệt đối không được để nhà Vương lão thái tiến vào.


Phu thê Sầm viện trưởng ngồi ở chủ vị. Lý chính, Vương Văn Hoà, Tôn tộc trưởng cùng vài vị lão nhân đức cao vọng trọng trong thôn tiếp đón. Ngày thường mấy người họ làm gì có cơ hội tiếp xúc với Sầm viện trưởng gần thế này. Hôm nay nhờ có quan hệ của Thiệu Vân An, bọn họ mới có cơ hội này, vừa vui sướng, vừa câu nệ. Đối với Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh càng thêm nhiều phần kính nể và kiêng kỵ.
Thiệu Vân An nhờ người gọi Vương Thư Bình và Triệu Nguyên Đức tiến vào, hắn cũng biết đối với mọi người đây là cơ hội khó gặp. Sầm viện trưởng không chỉ tặng phong bao lì xì, còn tự tay viết tranh trữ. Thiệu Vân An cung kính nâng hai tay tiếp nhận. Đối với cổ nhân mà nói, tranh vẽ của chính mình chỉ có thể mang tặng, trừ phi khốn cùng túng quẫn mới có thể đem bán. Cho nên ở cổ đại, mặc dù có tiền cũng khó mua được tác phẩm đẹp từ danh nhân. Tranh vẽ của Sầm viện trưởng tuyệt nhiên là vạn kim khó cầu! Quan, Trần hai vị phu tử cũng tặng tranh tự mình vẽ, so với thu được vàng thật, bạc trắng, Thiệu Vân An còn yêu thích thứ này hơn.
Thiệu Vân An nhờ Triệu hà mang mấy đứa nhỏ đang chơi ở hậu viện vào, nhân cơ hội này gặp gỡ Sầm viện trưởng và hai vị phu tử. Chỉ chốc lát sau, Triệu Tùng Bác, Vương Diễn mang theo Thanh nhi, Ni tử, Vương Vũ Đình, Đường Căn Sinh và vài hài tử khác kéo nhau tiến vào, đều là mấy hài tử có gia đình quan hệ thân thiết với Vương Thạch Tỉnh, trong đó có cả hài tử của Vương Hạnh và Tôn Nhị Giang. Trừ bỏ bốn hài tử theo Sầm viện trưởng học phụ đạo, các hài tử còn lại, dưới sự dẫn dắt của Triệu Tùng Bác và Vương Diễn, đều khom lưng cung kính, ra dáng bái kiến Sầm viện trưởng, bái kiến hai vị phu tử.
Tâm tình Sầm viện trưởng thoạt nhìn rất tốt, còn hỏi mấy hài tử đã đi đọc khoá hay chưa, có biết nhận mặt chữ hay chưa? Mấy hài tử này đều đã bắt đầu đi đọc khoá. Thiệu Vân An nói với viện trưởng chuyện lý chính cùng các tộc trưởng trong thôn nguyện ý quyên góp tiền cho hài tử trong thôn đọc sách, còn có khen thưởng cho hài tử có thành tích tốt. Thiệu Vân An đưa cả Vương Văn Hoà vào, để tránh ông khỏi xấu hổ. Còn đặc biệt giới thiệu Vương Thư Bình và Triệu Nguyên Đức cho Sầm viện trưởng, với tư cách là phụ thân Triệu Tùng Bác và Vương Diễn.
Sầm viện trưởng khen ngợi Triệu Tùng Bác và Vương Diễn rất chăm chỉ, cũng có tính nhẫn nại. Tuy nói không thể so được với hài tử tâm tư linh mẫn khác, nhưng hai bé chỉ cần duy trì nỗ lực hiện tại, tương lai ngày sau có cơ hội rất lớn vào Quốc tử giám đọc sách. Triệu Nguyên Đức và Vương Thư Bình nghe xong thì kéo hài tử nhà mình dập đầu tạ lễ Sầm viện trưởng. Lý chính cùng Vương Văn Hoà cũng là thiên ân vạn tạ, không thể che được giọt nước mắt trên khóe mắt. Tôn tộc trưởng rất nóng lòng nhưng không có cách nào. Trước mắt Tôn thị thật đúng là không có hài tử nào có năng khiếu đọc sách. Tôn Nhị Giang cùng Vương Thạch Tỉnh là bằng hữu, nhưng Tôn Nhị Giang hiện tại chỉ có một nữ nhi, không thể lại nhờ vả cho nữ nhi và Ni tử cùng nhau học cầm.
Sầm viện trưởng không nhắc đến Vương Thanh, không phải Vương Thanh không tốt, mà là không cần phải làm vậy. Có cha nhỏ Thiệu Vân An, tương lai phát triển sau này của Vương Thanh chắc chắn không hề kém cỏi, chư vị đang ngồi ở đây trong lòng đều minh bạch.
Bọn nhỏ được Sầm viện trưởng chỉ dạy, Thiệu Vân An để bọn chúng ra ngoài chơi. Quách Tử Du bưng điểm tâm lên, là Quách Tử Mục làm, dùng để mời các vị khách quý nhấm nháp. Tiệc chính một chốc nữa mới có thể khai. Sầm viện trưởng biết sự tình hai huynh đệ Quách gia, nhưng có người khác ở đây, ông không tiện hỏi nhiều. Hộ tịch Quách Tử Du và Quách Tử Mục là do Sầm viện trưởng viết thư nhờ đồ đệ ở Cẩm Châu phủ đi hỗ trợ. Đối với Quách Tử Du, Sầm viện trưởng cũng cảm thấy đáng tiếc, chẳng qua Quách Tử Du không muốn tiếp tục tham gia khoa khảo, Sầm lão cũng không thể ép buộc.
Quách Tử Mục làm điểm tâm là bánh rán chiên đậu phộng mè. Bột trộn với trứng gà bao bên ngoài quả hạnh nhân, đậu phộng và mật ong, chiên trong chảo sau đó lăn qua một lớp mè rang. Bánh rán này là Thiệu vân An dạy cho Quách Tử Mục. Quách Tử Mục phụ trách bàn tiện cho nhóm khách quý hôm nay, tiệc buffet bên ngoài Vương Thạch Tỉnh nhờ vài người quen tay trong thôn đến làm.
Đĩa bánh rán đem lên nhận được cơn mưa lời khen, Thiệu Vân An còn hứa hẹn mỗi người khi về sẽ nhận được một hộp quà bánh rán. Hứa chưởng quầy ăn xong cái đầu tiên liền có suy tính riêng. Thiệu Vân An làm bộ không nhìn thấy vẻ toan tính trên mặt ông.
Toàn bộ người thôn Tú Thuý hôm nay tụ tập lại nhà mới của Vương Thạch Tỉnh, những khu vực khác trong thôn trở nên yên tĩnh lạ thường. Một cỗ đại xa bốn ngựa kéo, theo sau là sáu người hộ vệ cưỡi ngựa hướng về thôn Tú Thuỷ. Vào đến thôn, không thấy một ai, xa phu cũng không hoảng loạn, dường như trong đầu biết rõ các thôn dân đang ở đâu, hướng theo đường mòn chạy về hướng tây.
Triệu Hà vội vã bước chân vào chính sảnh, nhìn mọi người nói. "Vân An, Thạch Tỉnh, có người tới. Là mã xa bốn ngựa kéo!"
Thiệu Vân An ngạc nhiên, nhìn về phía Sầm viện trưởng, chẳng lẽ đại ca trở lại? Sầm viện trưởng nói. "Hai người các ngươi ra xem thử đi!"
Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An đứng dậy theo Triệu Hà ra ngoài. Thiệu Vân An nói nhỏ với Vương Thạch Tỉnh. "Không lẽ đại ca trở lại?"
"Rất có thể."
Hai người đi ra tiền viện, các thôn dân ở tiền viện cũng đang sôi nổi nhìn ra ngoài cổng, mã xa bốn đầu ngựa mau chóng tiến đến trước mặt. Một người nhìn thấy Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An hét một tiếng vọt tới.

"Vương Thạch Tỉnh! Đồ nghịch tử bất hiếu!"
Triệu Hà nhanh tay lẹ mắt vội vã cản người, Vương Thạch Tỉnh nháy mắt âm trầm. Kéo Thiệu Vân An lui về phía sau một bước, lạnh giọng nói. "Khách quý tới, ngươi cứ việc nháo!"
"Ngươi cái đồ nghịch tử bất hiếu! Lấy tên sao chổi không cần thân cha nương! Dựng nhà lớn như vậy cũng không cho chúng ta vào cửa, ngươi chính là cái đồ bất hiếu!"
Vương lão thái ngồi bệt xuống đất bắt đầu gào khóc. Thiệu Vân An nắm tay Vương Thạch Tỉnh để hắn chớ lên tiếng. Vương tứ thẩm nhờ vài vị lão thẩm khác kéo Vương lão thái lên, Vương Chi Tùng cũng nôn nóng kéo nương mình, nói bà không nên nháo. Nhưng Vương lão thái đã hạ quyết tâm phải nháo đến long trời lở đất, bất kể Sầm phu tử là ai. Bà nghe thấy huyện lệnh đại nhân không có mặt, Sầm viện trưởng quản thiên quản địa, có thể quản chuyện nhi tử bất hiếu hay sao? Trong mắt Vương lão thái, nhi tử mừng tân gia, không cho bà xông nhà, cũng không cho vào, thậm chí không cho bà đến ở chính là bất hiếu, nói toạc ra là lần này bà chiếm lý.
Vương Thạch Tỉnh cùng Thiệu Vân An thoải mái tiêu tiền khiến Vương lão thái ghen tỵ đến đỏ mắt, phẫn hận thật lâu, toà nhà còn xinh đẹp hơn cả nhà của viên ngoại mà lại không có phần của bà, Vương lão thái bị ghen ghét hận thù che mờ mắt, giờ này làm sao còn bận tâm đến công danh của nhi tử, chỉ muốn Vương Thạch Tỉnh chịu nhận lỗi, để bà vào ở. Vương Xuân Tú ở bên cạnh không hé răng, nàng cũng hy vọng có thể dọn vào. Toà nhà tốt như vậy, đại ca lại có tiền, chắc chắn sẽ thuê kẻ hầu người hạ, nàng còn không phải chân chính là đại tiểu thư sao! Nàng đã sớm chịu hết nổi cảnh cả ngày giặt quần áo, nấu cơm, uy heo, uy gà. Lại nhìn Ni tử hiện tại mang đồ trang sức quý giá, nếu lần nữa ở cùng chỗ, nàng còn sợ thiếu mấy thứ này?
Tiền viện bị Vương lão thái quậy xáo trộn hết lên. Xe ngựa dừng lại, Thiệu Vân An kéo Vương Thạch Tỉnh ra ngoài đón khách, căn bản không thèm để ý tới Vương lão thái ngang ngược vô lý. Vương Chi Tùng nhìn thấy có khách tới, gấp đến độ đỏ cả mặt, lần này không phải huyện lệnh đại nhân chứ?
"Nương, ngài đứng lên, đừng náo loạn! Có người tới!"
"A... thân nhi tử bất hiếu, cưới đồ sao chổi về liền không nhận nương, mệnh ta sao khổ thế này a! Nhà lớn như vậy lại không cho ta vào cửa..."
Xe ngựa dừng hẳn, xa phu nhảy xuống xe, ở bên cạnh đặt xuống một chiếc ghế thấp, sau đó xốc màn xe. Khách bước xuống xe đầu tiên nhìn Thiệu Vân An và Vương Thạch Tỉnh mỉm cười ôn hoà, tiếp theo nhíu mày nói. "Vân An, Thạch Tỉnh, tới gặp khách quý!"
Hai người vội vàng tiến lên một bước, không để ý tiếng la lối khóc lóc phía sau.
"Hôm nay không phải tân gia sao? Sao lại có tiếng khóc thế kia?"
"... Cưới tức phụ quên nương... đồ sao chổi..."
Theo một tiếng nói âm nhu, một vị nam nhân sắc mặt trắng nõn, môi hồng răng trắng, khuôn cằm thon gọn từ trên xe bước xuống. Tưởng Khanh Ninh giới thiệu. "Đây là An đại nhân."
"Thảo dân bái kiến An đại nhân." Vương Thạch Tỉnh cùng Thiệu Vân An lập tức hành lễ.
Vị An đại nhân này tỉ mỉ đánh giá Thiệu Vân An từ trên xuống dưới một phen, hướng hai người gật đầu, lại hỏi. "Bên trong là chuyện gì thế?"

Thiệu Vân An cười khổ. "Hồi An đại nhân, một lời khó nói hết."
Một người khác từ trên xe đi ra, Tưởng Khanh Ninh nói. "Đây là gia huynh, gọi Khang thần đại ca là được."
Thiệu Vân An vội đáp. "Thiệu Vân An gặp qua Khang thần đại ca."
Vương Thạch Tỉnh theo sau. "Vương Thạch Tỉnh gặp qua Khang thần đại ca."
"Đây là nhà nhi tử ta, là của ta... không cho ta ở... đồ bất hiếu... đồ sao chổi..."
Huynh trưởng Tưởng Khang Ninh, Tưởng Khang Thần ôn hoà mỉm cười với hai người. "Khanh Ninh cứ hay nhắc về các ngươi." Sau đó tò mò hỏi. "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Tưởng Khang Ninh nói. "Lại là Vương Chu thị." Y vừa nói xong, Tưởng Khang Thần và vị An đại nhân lập tức hiểu rõ, xem ra đã biết rõ sự tình nhà họ Vương. Ngay sau đó, Tưởng Khang Ninh quay sang Thiệu Vân An nói. "Vân An, đại ca không tới muộn chứ? Đại ca đói bụng lắm đây, ngươi làm vài món ngon ngon cho đại ca đi!"
Y nói lời này xong, đừng nói Thiệu Vân An cùng Vương Thạch Tỉnh kinh ngạc, các thôn dân vây xem đều há miệng ngạc nhiên. Huyện lệnh đại nhân là đại ca của Thiệu Vân An?
Thiệu Vân An nhanh chóng hoàn hồn, cười hì hì nói. "Không muộn, không muộn, vừa lúc, lát nữa ta liền làm mấy món ăn sở trường mời An đại nhân, đại ca và Khang thần đại ca thưởng thức."
Vương Thạch Tỉnh vươn tay, hướng dẫn mọi người vào tiền viện, Tưởng Khang Ninh nói. "An đại nhân và huynh trưởng muốn ở lại đây mấy ngày, các ngươi sắp xếp một chút." Y liếc nhìn sáu người tuỳ tùng và xa phu theo đến.
"Đại ca cứ yên tâm, ta ngay lập tức sắp xếp, thỉnh An đại nhân, đại ca và Khang Thần đại ca trước tiên theo Tỉnh ca vào nhà."
Sau khi Tưởng Khang Ninh tự xưng là "đại ca", trong chốc lát, tiếng khóc nháo trong tiền viện liền ngừng hẳn. Vương Thạch Tỉnh mang ba vị khách quý vào chính sảnh. Thiệu Vân An gọi Triệu Hà tới cùng hắn đi an trí những người khác. Đi vào tiền viện, Tưởng Khanh Ninh nhìn thấy Vương lão thái quỳ sấp trên mặt đất bị túm lên. Y nhàn nhạt liếc bà một cái. Một cái ánh mắt liền khiến Vương lão thái và Vương Chi Tùng cả người phát lạnh. Vương Xuân Tú vốn tỉ mỉ trang điểm cũng không dám tiến lên.
Tưởng Khang Ninh lên tiếng. "Vương Chi Tùng, mẫu thân ngươi thân mình không khoẻ, ngươi nên mang bà trở về, đừng ở chỗ này quấy rầy khách quý."
Vương Chi Tùng cả người run rẩy, cúi đầu kéo mẫu thân rời đi. Vương lão thái không dám la lối khóc lóc, nhìn thấy Huyện lệnh đại nhân lại nhớ đến ba mươi đại bản kia. An đại nhân cũng nhấc mắt nhìn người nhà bọn họ một cái, chẳng qua trong mắt trần trụi vẻ khinh miệt rõ rệt như đang xem một đám bụi đất không hơn. Vương Thạch Tỉnh dù là liếc mắt cũng không thèm liếc đến thân mẫu một cái. Ba vị khách quý theo Vương Thạch Tỉnh vào trong, Thiệu Vân An cùng Triệu Hà cũng đem bảy người theo sau dẫn đi. Chốc lát nữa, Vương Thư Bình và Triệu Nguyên Đức chắc hẳn không hợp ở trong này, Thiệu Vân An tính toán đem người giao cho hai người họ tiếp đón.
Sau khi hai nhóm khách nhân tiến vào chính viện, Vương Chi Tùng kéo Vương lão thái lảo đảo chạy đi, Vương lão thái cũng không dám la lối. Vương Đại Lực trầm mặc kéo Vương Tại Tranh đúng lúc đuổi tới. Lúc về, ông kéo Vương Xuân Tú theo, nhưng nàng cố ý tránh thoát khỏi tay phụ thân, muốn lưu lại. Vương Đại Lực nhìn nàng một cái, rồi rời đi. Cũng không ai đuổi Vương Xuân Tú đi cả, tất cả mọi người đều im lặng, vẫn còn đang trong dư chấn Huyện lệnh đại nhân là đại ca Thiệu Vân An.

Vương Xuân Tú lần nữa ngồi lại vị trí cũ, ánh mắt không tự giác hướng về phía cửa chính viện. Hiện tại, tâm tư trong lòng nàng không hề đặt ở việc mẫu thân trước mặt huyện lệnh đại nhân bị mất mặt, đệ đệ ở trước mặt huyện lệnh đại nhân mất hết uy tín, mà là, nàng làm thế nào mới có thể gặp mặt huyện lệnh đại nhân. Lồng ngực nàng đập thình thịch, huyện lệnh đại nhân là đại ca Thiệu Vân An, nếu, nếu nàng có thể làm Thiệu Vân An nhận thức nàng là muội muội, nói không chừng, nói không chừng nàng có thể làm chính thê của huyện lệnh đại nhân! Vương Xuân Tú tự động bỏ qua nương, đệ đệ, đại ca ở nhà chịu đủ mọi loại bất công, chỉ còn lại suy nghĩ làm sao để Thiệu Vân An thừa nhận nàng, sau đó là đại sự trở thành huyện lệnh đại nhân chính thê.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc